10 Số Thập Phân

Chương 44: Chính thức



Trans+Edit: Pinoneverdie

Nguồn: wattpad.com/pinoneverdie

---------

"Lạc Phong!!! Cậu thế nào rồi?"

Trong mưa gió bão tố, Ngô Ẩn gào thét hoảng sợ. Hiện tại cậu ta không thể cảm nhận được Lạc Phong đang bị gì, chỉ biết rằng có máu đổ ra rất nhiều.

Nhanh chóng đem cái áo khoác da tới che chắn cho hắn, hai người một lần nữa chui rúc vào trong áo.

Gương mặt Lạc Phong nhăn nhó đau đớn, đang cắn răng chịu đựng.

"Chân của tôi....aaahh..."

Lúc này mới nhìn lại, Ngô Ẩn muốn khóc cũng không có nước mắt để rơi.

Do gió lốc quá mạnh, vô tình cuốn một tấm tôn thép chém vào đùi bên phải của Lạc Phong và cắm sâu vào thịt như một con dao phay chặt vào một tấm thớt. Nước mưa tiếp tục xối rửa, khiến vết thương vốn đã đau nay còn buốt hơn. Nếu Lạc Phong không phải con nhà võ, đã sớm ngất đi vì không thể chịu được đau đớn.

Ngô Ẩn lúc này hốt hoảng, bên ngoài áo khoác da thì mưa đang trút giận, bên trong thì nghe tiếng thở dốc của Lạc Phong, cậu ta không biết làm gì ngoài việc liên tục kêu tên hắn ta.

"Lạc Phong, Lạc Phong à..."

Bản thân Lạc Phong cũng đang rối trí, thấy Ngô Ẩn hoảng như vậy hắn cũng có chút bực dọc.

"Anh có thể thôi làm loạn lên không? Mấy vết thương này nhằm nhò gì với tôi chứ?"

Tuy là nói vậy nhưng Lạc Phong đang rất gắng gượng.

Ngô Ẩn đột nhiên thay đổi sắc mặt, bên trong lớp áo khoác da, tự áp sát mặt mình vào mặt Lạc Phong. Ánh mắt lại tiếp tục va chạm, Ngô Ẩn không biết là vì nước mưa hay do nước mắt mà tròng trắng đã đỏ ngầu, Lạc Phong thấy thái độ như vậy của cậu ta cũng có chút ngần ngại.

"Chóc" Ngô Ẩn bất ngờ chủ động hôn vào môi của Lạc Phong, hắn ta đứng hình. Nhưng cuối cùng hai cái lưỡi vẫn quấn lấy nhau. Nụ hôn này như thuốc giảm đau, Lạc Phong hiện tại đã quên mất vết thương kia nhưng.....

"AAAAAAHHHH...." Lạc Phong đột ngột đẩy mạnh Ngô Ẩn ra, dây thanh quản hoạt động hết công suất.

Trong khoảnh khắc nhu tình ấy, Ngô Ẩn đã nhanh chóng rút miếng tôn thép kia ra khỏi da thịt của Lạc Phong, chỉ trong một giây ngắn ngủi, toàn bộ tế bào của hắn như bị bóp nát. Cái chân bên phải của hắn liên tục chảy máu, máu chảy ra bao nhiêu liền bị nước mưa cuốn đi bấy nhiêu, thậm chí bây giờ còn thế thể nhìn thấy rõ từng xớ thịt đùi của hắn.

Không để chậm trễ thêm một giây nào, Ngô Ẩn tự lột cái áo thun ba lỗ của mình ra, xé thành hai mảnh vải, ngay lập tức băng bó vết thương cho Lạc Phong. Hắn ta nhìn thấy cảnh này liền không phục, thở dốc mà làu bàu.

"Anh gạt tôi! Sao lại dùng nụ hôn đó để gạt tôi, có biết là mỗi lần hôn anh tôi đều trân trọng đến mức mà..."

Chưa nói hết câu, Ngô Ẩn lại nhào tới phủ lấp đôi môi của hắn. Đối với Ngô Ẩn, nụ hôn này là thật tâm, là thể hiện sự âm yếm quan tâm của cậu ta dành cho Lạc Phong mà không hề nghĩ ngợi."Cái hôn này là thật! Không gạt cậu."

Lạc Phong hai mắt mở to trong lớp áo khoác da, cảm thấy bản thân hình như mới đạt được thành tựu gì đó rất to lớn vĩ đại. Vẫn còn đang lâng lâng cảm xúc, vị bảo an kia cùng vài người cứu hộ đã liền xuất hiện.

"Hai cậu trai không sao chứ?"

Ngô Ẩn lúc này mới gọi là thở phào. Thở phào không phải vì cậu ta được cứu mà cuối cùng cũng có người đến để giúp vết thương cho Lạc Phong.

Hai mươi phút sau, Lạc Phong, Ngô Ẩn cùng những người hỗ trợ cứu giúp đã an toàn bước vào bên trong mái hiên khu chung cư.

"Có cách nào gọi cấp cứu?" Ngô Ẩn vội vã nói.

Vị bảo an kia trả lời.

"Trời mưa bão thế này dù cậu có gọi cấp cứu cũng không ai tới."

"Không lẽ ai cần cấp cứu trong lúc này đều sẽ chết hết sao?" Ngô Ẩn không kiềm chế được, có chút lớn tiếng.

Mặc cho đôi bên đang tranh luận, "cái người kia" vẫn vô tư chiếm tiện nghi mà nằm lên đùi Ngô Ẩn nhắm mắt lại hưởng thụ, miệng liên tục nở nụ cười, dáng vẻ kiểu như: Không cần gọi cấp cứu! Như vầy là ổn rồi!

Suy đi tính lại, rốt cục cũng phải đem hắn ta quay trở vào nhà.

Cửa căn hộ vừa mở, Ngô Ẩn liền dìu Lạc Phong nằm lên giường, chạy đến tủ thuốc lấy ra bông băng và nước khử trùng, chạy đến cái tủ quần áo lấy ra một cái khăn sạch, nhanh chóng xử lý vết thương cho Lạc Phong.

"Cậu tự lau người, tôi rửa vết thương cho cậu." Ngô Ẩn ném cái khăn cho Lạc Phong.

Lạc Phong cầm lấy khăn, tự cởi áo ra mà lau sạch nước mưa trên người. Ngô Ẩn thì chậm chạm tháo bỏ hai mảnh vải áo thun ba lỗ lúc nãy , sau đó vì để tiện cho việc băng bó, Ngô Ẩn buộc phải cởi quần lót ướt nhẹp của hắn ra, nói.

"Cậu lau khô 'chỗ kín' đi, tôi đi lấy quần lót mới cho cậu."

Lúc Ngô Ẩn quay lại, cơ thể của Lạc Phong xem như đã khô ráo toàn bộ. Còn việc mặc quần lót cũng phải nhờ Ngô Ẩn làm dùm, Lạc Phong hiện tại không thể tự co chân lên mà mặc quần được.

Cuối cùng vết thương cũng được Ngô Ẩn tỉ mỉ khử trùng băng bó. Quá trình này không ai nói chuyện với ai, chỉ biết rằng đối phương đang dành tình yêu thương cho mình, tình cảm mãnh liệt của hai gã đàn ông.

Cả hai thay ra một bộ đồ mới, lúc này đang nằm kế bên nhau, ánh mắt trao đổi thâm tình. Liên tục dùng nhãn lực của mình để xoa dịu đối phương, sự thu hút lẫn nhau từ đó tới bây giờ chưa hề phôi phai, thậm chí còn nồng nàn đậm sâu hơn. Ngô Ẩn cuối cùng chịu không được, tự động nhào tới nằm thật sát vào Lạc Phong, da thịt đụng chạm vào nhau, vẫn giữ nguyên ánh mắt dịu dàng.

"Lạc Phong, tôi xin lỗi."

Lạc Phong nằm đó nhìn vào cậu ta, không nói gì. Ngô Ẩn có chút nôn nóng, dùng tay sờ sờ vuốt vuốt vào cái mũi thẳng của hắn như nài nỉ điều gì.

Đặt một cánh tay vào eo của Ngô Ẩn, Lạc Phong kéo cậu ta lại nhét vào bộ ngực ấm của mình, lại dùng tay xoa xoa mái tóc đinh cắt ngắn, nói.

"Anh chợp mắt một chút đi."

"Sắp tới giờ đi làm, tôi không muốn ngủ nữa."

Lạc Phong nhìn lại, bầu trời lúc này cũng đã ngớt mưa, chắc một lúc nữa sẽ ngưng hoàn toàn. Đã là gần sáu giờ sáng, không còn bao lâu nữa Ngô Ẩn phải đi làm, Lạc Phong tranh thủ từng giây từng phút còn lại mà ôm ấp cậu ta trong lòng.

Thời gian được ở bên cạnh nhau chưa bao giờ là đủ, chuông báo thức trong điện thoại hiện tại đã vang lên. Ngô Ẩn dần buông vòng tay của Lạc Phong ra.

"Anh cứ nằm với tôi một lúc đã." Lạc Phong vội níu kéo.

Ngô Ẩn dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Lạc Phong, rồi cường ngạnh kéo cánh tay của hắn ra, đi nhanh tới nhà vệ sinh để đánh răng rửa mặt. Mưa lúc này đã tạnh hẳn, chỉ còn lại vài giọt nước đọng rơi từ mái hiên xuống đất. Ngô Ẩn mở cửa nhà vệ sinh bước ra, thấy Lạc Phong đang đứng đấy mặc vào một cái áo thun.

"Cậu định làm gì?" Ngô Ẩn ngạc nhiên liền hỏi.

Lạc Phong ăn mặc chỉnh tề xong, quay lại nói.

"Tôi đi về nhà."

Ngô Ẩn thực sự không hiểu.

"Không được! Tôi dẫn cậu tới bệnh viện đã."

"Không cần! Tôi tự đi." Lạc Phong có chút lạnh lùng.

Vừa xách cái vali kéo đi, Lạc Phong đã bị Ngô Ẩn dùng một lực thật mạnh túm lấy cổ áo.

"Mẹ kiếp! Một là bây giờ cậu đi đến bệnh viện với tôi, hai là ngoan ngoãn nằm ở đây cho tới khi tôi đi làm về rồi đi bệnh viện. Kiểu gì tôi cũng phải dẫn cậu đi."

Lạc Phong vẫn giữ nét mặt không rõ tư vị, hạ hai cánh tay của Ngô Ẩn xuống, đưa ngón tay út của mình tới móc vào ngón tay út của cậu ta rồi lay lay đung đưa mấy cái, nói.

"Ngô Ẩn à! Hiện tại tôi nhận thấy anh nói rất đúng."

Ngô Ẩn tỏ ra ngơ ngác, Lạc Phong nói tiếp.

"Tôi hiểu rõ những gì anh nói đều có lý do chính đáng. Tôi biết rõ tôi chưa thể khiến anh tin tưởng vào mối quan hệ của chúng ta, rằng anh không thể chấp nhận một người nam nhân như tôi, chuyện tình cảm giữa chúng ta là không thể..."

Ngô Ẩn lúc này lấy bàn tay siết chặt ngón út của Lạc Phong, nội tâm chấn động.

"Tiểu Ẩn à! Tôi từ trước đó chưa từng thể hiện rõ ràng với anh điều gì, hiện tại tôi thẳng thắn với anh, tôi muốn anh yên tâm..."

Đang nói giữa chừng, Lạc Phong nhào tới ôm lấy Ngô Ẩn khiến cơ bắp của hai người nam nhân khoẻ mạnh siết vào nhau, giọng điệu nghiêm túc chưa từng thấy.

"Ngô Ẩn! Ngày hôm nay, Lạc Phong tôi chính thức theo đuổi anh, chính thức muốn trở thành người được bảo vệ anh...và tôi sẽ khiến anh chấp nhận tôi."

"Nhưng lỡ tôi vẫn không thể...."

Lạc Phong chắc chắn mười phần.

"Chỉ cần anh cho tôi cơ hội."

Ngô Ẩn nghe xong, dày xéo trong lòng.

- Lạc Phong, sự việc không chỉ dừng lại ở chỗ tôi có thể chấp nhận cậu hay không! Tôi chính là không thể chấp nhận bản thân. Tôi rất đáng bị khinh thường cậu hiểu không? -

Hết chương!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.