10 Số Thập Phân

Chương 55: NGÔ ẨN CHỦ ĐỘNG HẸN HÒ (phần 3)



T THÚC BUỔI HẸN

Trans+Edit: Pinoneverdie

Nguồn: wattpad.com/pinoneverdie

-----------------

Lạc Phong nhanh chóng đóng cửa buồng vệ sinh lại, đỡ Ngô Ẩn ngồi lên nắp bồn cầu, banh rộng hai chân của cậu ta ra rồi dùng ánh mắt không rõ cảm xúc nhìn thẳng vào "thằng nhỏ" đang bị thương kia.

Ngô Ẩn vẫn còn bị đả kích mà nước mắt không ngừng rơi, miệng bù lu bù loa liên tục nói.

"Lạc Phong, tôi không muốn làm thái giám... tôi không muốn mà..."

Thực ra vết thương không nghiêm trọng như vậy, chẳng qua vì tâm lý đàn ông, thấy "của quý" chảy máu liền nghĩ đã không còn có thể sử dụng, suốt đời phải "ăn chay niệm Phật". Lạc Phong ngược lại rất bình tĩnh, bắt đầu rút ra trong quần một cái khăn tay trắng sạch, nhẹ nhàng chấm vào chỗ rướm máu. Hóa ra chỉ là trầy một đường hơi sâu, khiến thể nang của dương vật đang bơm máu liền tuôn máu ra ngoài. Nhận thấy tình hình không quá nghiêm trọng, Lạc Phong nhẹ nhàng an ủi.

"Anh đừng lo, không quá nghiêm trọng đâu."

Làm sao có thể an ủi một người đang nghĩ mình sắp trở thành thái giám? Lúc này Ngô Ẩn càng gào lên.

"Cậu đừng có mà gạt tôi. Tôi biết rõ cậu chỉ đang cố làm tôi yên tâm mà thôi."

Nói xong nước mắt nước mũi liền trào ra, Ngô Ẩn úp hai bàn tay vào mặt tiếp tục than thở.

"Tôi chỉ mới hai mươi bốn tuổi, không lẽ phải tuyệt tôn tuyệt tử sao chứ? Không thể nào?"

Vẫn đang bù lu bù loa, Ngô Ẩn đột nhiên có cảm giác lạ, hình như là...

"Mẹ kiếp! Cậu đang làm cái gì vậy chứ?"

Vừa mở hai bàn tay ra khỏi mặt, Ngô Ẩn liền nhìn thấy Lạc Phong đang mê mẩn ngậm dương vật của cậu ta vào trong miệng.

"Dừng lại đi, cậu điên à? Đây là nhà vệ sinh...aaaaa..."

Lạc Phong nhanh như chớp ấn sâu cái miệng ôm trọn lấy "thằng nhỏ" của Ngô Ẩn, cố gắng kích thích cậu ta, khiến cậu ta rên lên một tiếng thật dài. Cuối cùng, Ngô Ẩn lại "dựng", sự tê tái mê đắm ập tới quá đột ngột khiến trung ương thần kinh không kịp phản ứng liền bắt ép cổ họng phóng thích khoái cảm.

"Aaaaahhhh...Mẹ kiếp! Thích quá..."

Còn nói là từ nay về sau sẽ trở thành thái giám, nào là "tuyệt tử tuyệt tôn"? Giờ này đang đè cái miệng của Lạc Phong ra thao dữ dội, ngồi trên nắp bồn cầu mà hất cái hông lên mãnh liệt. Vết thương chảy máu cũng đã được Lạc Phong liếm sạch, bây giờ nhìn rõ chỉ là một vết cắt hơi sâu, không quá nghiêm trọng.

Đang lúc cao trào, Lạc Phong đột nhiên nhả miệng ra, chùi mép đang chảy đầy nước miếng vào tay áo, nhàn nhạt nói.

"Tới đây đủ rồi, cương lên mạnh mẽ như vậy chắc không còn vấn đề gì đúng chứ?"

Ngô Ẩn đang được sướng, bỗng dưng bị gián đoạn, trong lòng có chút bực dọc.

"Này! Dù sao cũng lỡ rồi, cậu không thể hoàn thành nốt cho tôi à?""Tôi có nói là giúp anh hoàn thành sao?"

Ngô Ẩn nhất quyết không phục, suy nghĩ một hồi liền lương lẹo, nói.

"Chỉ mới cương lên, đâu có chắc là nó sẽ 'bắn' được? Cậu chưa kiểm tra cho tôi làm sao biết nó vẫn hoạt động tốt?!"

Nhìn thấy bộ dạng muốn đánh đòn này của Ngô Ẩn, Lạc Phong liền thu liễm hai mắt, tỏa ra ngàn tia nguy hiểm, hạ người xuống áp sát vào mặt cậu ta, giọng điệu đe dọa.

"Anh có tin tôi đè anh ra tại chỗ này mà 'ngắt cúc' của anh không?"

Tính khí của Lạc Phong lúc trẻ con thì dễ gần cực độ, nhưng một khi hắn đã nghiêm túc thì không ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Sát khí chặt chém ngay trước mặt, Ngô Ẩn đành phải thu hồi tính khí, bắt đầu cúi mặt xuống mà hạ giọng.

"Vậy thì...thôi vậy."

"Tiếp tục thủ dâm." Lạc Phong đột nhiên ra lệnh.

Ngô Ẩn mặc dù sợ, nhưng đối với yêu cầu này quả thực không thể thực hiện.

"Tôi việc gì phải nghe lời cậu?"

Sau khi Ngô Ẩn lên tiếng phản kháng, Lạc Phong ngay lập tức lôi giật cậu ta, xoay mông của cậu ta lại hướng vào đũng quần của mình.

"Tôi nói anh tiếp tục thủ dâm."

Ánh mắt đáng sợ của Lạc Phong hiện ở trên gương mặt bợm trợn giang hồ, liên tục câu trực tỉa vào Ngô Ẩn, khiến cậu ta run sợ. Tuy vậy, vốn là một thằng cứng đầu, Ngô Ẩn tiếp tục kháng cự.

"Khốn kiếp! Tôi không làm!"

Lạc Phong một tay khống chế Ngô Ẩn, một tay tự cởi dây nịch. Tiếng kim loại ngay đầu sợi dây nịch vang lên từng tiếng leeng keeng, Ngô Ẩn cảm giác rằng nó đã được kéo ra khỏi lưng quần của Lạc Phong.

Lạc Phong hạ người xuống áp vào lưng Ngô Ẩn, ép chặt cậu ta dựa vào bồn cầu, đưa cái môi vào vành tai của cậu ta, nói.

"Tôi nói lại... anh có chịu tự thủ dâm hay là không?"

Tiếng khóa quần được kéo xuống của Lạc Phong tiếp tục vang lên, trông có vẻ không giống như hắn là đang nói giỡn, nếu cứ tiếp tục, 'cúc nụ' của Ngô Ẩn khó lòng thoát nạn. Thay vì phải chịu đau vì bị "thông", chi bằng tự làm mình sướng.

"Tôi làm, tôi làm... cậu hài lòng chưa?"

Cuối cùng Lạc Phong cũng thả Ngô Ẩn ra. Ngô Ẩn xoay người lại, ngồi lên nắp bồn cầu.

"Mau lên!" Lạc Phong đứng trước mặt Ngô Ẩn tiếp tục ra lệnh.

Ngô Ẩn ngước mắt lên nhìn hắn ta, liếc một cái rồi chậm chạp đưa lòng bàn tay vào bao lấy dương vật của bản thân, biểu cảm không hề khuất phục.

Một lúc sau, Ngô Ẩn cứ rề rà không chịu "tuốt súng" nghiêm túc, lòng bàn tay di chuyển hời hợt, gương mặt thì ủ rủ nhăn nhó không hài lòng, Lạc Phong thấy vậy, hai mắt liền đóng băng lãnh nghiệt, đe dọa.

"Nếu anh không mau 'bắn', tôi sẽ 'bắn' vào trong lỗ của anh."

Ngô Ẩn phân bua, lớn tiếng mắng chửi."Mẹ kiếp! Bắt tôi thủ dâm mà cậu cứ đứng đó đe dọa tạo áp lực, ai mà làm cho được?"

Đột nhiên, Lạc Phong quỳ xuống sàn, dùng hai tay cởi cái quần jeans của Ngô Ẩn sát xuống mắt cá chân, rồi mơn trớn cặp đùi của cậu ta, giọng điệu dâm đãng.

"Ngô Ẩn à, đùi của anh rất săn chắc, lại còn rất mượt mà á."

Chết tiệt! Coi như xong! Điểm yếu thích nghe người khác khen gợi cơ thể của Ngô Ẩn đã được Lạc Phong áp dụng triệt để trong tình huống này. Chỉ vừa mới nói một câu, "tiểu tử" của Ngô Ẩn đã dựng lên cứng ngắt.

"Da dẻ của anh quả thật rất tốt, quả nhiên là người mê thể thao."

"Lông sinh dục của anh cũng thật là rậm rạp, lại đen mượt."

"Tôi ngưỡng mộ 'thằng nhỏ' của anh quá, nó rất trắng trẻo đấy."

Giọng điệu mang mê lực bùa chú của Lạc Phong phát huy công hiệu hoàn toàn. Ngô Ẩn lúc này đã ngửa cổ lên trời, giương lên cái yết hầu đang chuyển động nhấp nhô lên xuống, môi đã trở nên khô khốc, quan trọng nhất là bàn tay đang "tuốt" nhanh như động cơ, bỏ mặc cả vết thương đang bị chảy máu lúc nãy.

Lạc Phong thừa dịp Ngô Ẩn đang mất hoàn toàn cảnh giác, dùng ngón tay lén lút thọc vào kẽ mông của cậu ta, tìm tới "lỗ hậu" rồi gãi nhẹ một cái.

"Aaahh...aahhh..aahhh...aahhh."

Bị một cảm giác lạ tấn công, Ngô Ẩn hét lên từng tiếng dâm đãng, từng tiếng hét vang lên là từng đợt tinh dịch bắn tỉa tung tóe, Lạc Phong né tránh không kịp cũng bị Ngô Ẩn nả cho một phát dính vào mắt.

"Chết tiệt! Hóa ra anh vẫn còn bắn mạnh như vậy? Hỏng mắt tôi thì làm sao?"Ngô Ẩn vẫn còn đê mê, nhưng thấy Lạc Phong bỡn cợt như vậy liền dùng tay đập vào đầu hắn một cái trả thù.

Kéo một đoạn giấy vệ sinh thật dài, Lạc Phong nhẹ nhàng lau vết tinh dịch cho Ngô Ẩn. Rốt cục thì "thằng nhỏ" của cậu ta vẫn hoạt động rất tốt, thậm chí còn tốt hơn bình thường.

Hiện tại vết thương trên dương vật cũng đã khô, máu đã không còn chảy, cũng không còn quá đau như ban đầu. Lạc Phong đột nhiên đưa môi xuống hôn một cái "chóc" vào đầu khấc của "tiểu Ẩn tử" rồi kéo quần lên cho cậu ta, nhưng mà...

"Tiểu Ẩn, quần lót của anh đâu?"

Ngô Ẩn một trận thất kinh! Nãy giờ xào xáo quên mất sự việc của cái quần lót. Lúc này nhìn qua cái quần lót trắng của Lạc Phong đang nằm trên sàn, định với tay ra chộp lấy thì đã bị Lạc Phong nhanh tay hơn.

"Quần lót trắng? Anh mặc quần lót trắng khi nào?"

Gương mặt của Lạc Phong đầy vẻ nghi hoặc, cầm cái quần lót trên tay đung đưa qua lại, hương cần tây bắt đầu bốc lên phủ lấp buồng vệ sinh. Ngay tức khắc, Lạc Phong liền trở nên hung ác, hơn ai khác, hắn là người dễ dàng nhận ra mùi của bản thân nhất, hai con ngươi đã lộ lên hàng ngàn thanh gươm đao chuẩn bị sát chiến. Đến lúc này, Ngô Ẩn biết rõ không thể nói dối, bộ dạng co rúc như con mèo nhúng nước, bắt đầu đem mọi chuyện kể ra."Lạc Phong à, chuyện này thật ra là..."

Năm phút sau.

"Hahahahahahahahaha..."

Bộ dạng nghiêm nghị của Lạc Phong lúc nãy đã hoàn toàn được thay thế bằng bộ dạng cười bò như đứa con nít vào hiện tại. Tiếng cười của hắn vang lên chấn động khắp nhà vệ sinh, lần đầu tiên trong cuộc đời hắn nghe được một câu chuyện phi thường như vậy, lại còn được kể từ người mà hắn yêu thương. Trời Phật chứng giám! Đây là chuyện tức cười nhất vũ trụ mà hắn từng nghe, sao lại có thể làm ra những chuyện như vậy chứ?

Ngô Ẩn tất nhiên đã trương ra gương mặt giận dỗi, lườm hắn một cái rồi nghiêng đầu sang một bên không thèm nói chuyện.

Được một lúc, Lạc Phong liền nhận ra thái độ của Ngô Ẩn, lúc này thu lại cảm xúc, hắng giọng một cái rồi quay sang nói.

"Ngô Ẩn à, tôi xin lỗi, tôi chỉ là...hahaahahaha...."

Thực sự mà nói, Lạc Phong không thể nhịn được cười. Chỉ cần nghĩ đến việc Ngô Ẩn gạt mình đi mua nước rồi ở lại ăn cắp quần lót là hắn chỉ biết ôm bụng cừoi nức nẻ.

Ngô Ẩn chính thức nghỉ chơi, lập tức kéo quần lên định bỏ đi. Nhưng đáng tiếc, chưa kịp kéo lên tới đầu gối đã bị Lạc Phong ngăn lại.

"Cậu buông ra, tôi không muốn làm trò cười cho cậu."

Tính đi tính lại, chuyện đến mức này chẳng phải là vì Lạc Phong sao? Nếu Ngô Ẩn không muốn hẹn hò hắn thì sẽ không có nhiều chuyện rắc rối như vậy. Lòng tự ái của Ngô Ẩn vốn đã không thấp, lần này thực sự tin tưởng Lạc Phong nên mới không muốn giấu diếm hắn mà nói ra sự thật. Cuối cùng thì sao? Ngô Ẩn lại bị Lạc Phong cười đùa chế giễu.

Ngô Ẩn kéo khóa quần lên liền đẩy Lạc Phong sang một bên, giận hờn tung cửa buồng vệ sinh mà bỏ đi. Lạc Phong lúc này đã cảm nhận được sự nghiêm túc, trong lòng chấn động nhanh chóng đuổi theo Ngô Ẩn. Biết rõ Ngô Ẩn đang giận, Lạc Phong chỉ đi theo phía sau lưng chứ không níu giữ cậu ta.

Ngô Ẩn không tiến về bãi giữ xe, mà đi bộ tới một công viên gần rạp chiếu phim. Hiện tại đã gần mười giờ đêm ít người qua lại, chỉ có những ánh đèn điện là đang soi rọi thân ảnh của hai gã nam nhân kia. Người đi trước người đi sau không ai nói một lời.

"Mẹ kiếp! Đi theo tôi làm gì? Định cười vào mặt tôi nữa sao?"

Ngô Ẩn rốt cục nhịn không được, gân guốc lên mà mắng chửi Lạc Phong. Chửi xong lại bỏ đi, Lạc Phong vẫn đuổi theo, cho đến khi tốc độ bước chân của Ngô Ẩn tăng lên gấp đôi, Lạc Phong mới vội chạy tới níu cánh tay cậu ta.

"Chó má! Muốn sinh sự sao? Mau thả tay tôi ra."

Ngô Ẩn tức giận vì bị cười nhạo là một chuyện, mặt khác cậu ta thất vọng vì buổi hẹn đầu tiên cho cậu ta chủ động với Lạc Phong đã bị tan tành ra thế cục như thế này. Đàn ông ai không tự trọng cao? Nhất là đối với một thằng đàn ông khác, sự ganh đua cao thấp còn khiến lòng tự trọng tăng lên gấp bội. Nhất quyết không hòa hoãn, Ngô Ẩn giương ra bộ mặt giang hồ."Mẹ kiếp! Bây giờ muốn gì? Muốn đánh nhau?"

Lạc Phong dùng ánh mắt đáng sợ nhìn cậu ta, rồi bất chợt nắm bàn tay của Ngô Ẩn chạm vào đũng quần của mình.

"Đồ bệnh hoạn! Thả ra mau! Cậu tưởng tôi là loại người gì?"

Ngô Ẩn ra sức phản kháng mắng chửi, Lạc Phong giữ chặt thế tay, cho đến khi Ngô Ẩn cảm nhận được điều gì đó... không gian trong công viên đột nhiên dừng lại.

Các giác quan của Ngô Ẩn đã cho cậu ta biết, Lạc Phong đang không mặc quần lót. Ngô Ẩn cảm nhận rõ ràng "tiểu ma đầu" đang nằm trong lòng bàn tay của cậu ta thông qua lớp quần dài. Cảm xúc lúc này rất khó tả, Ngô Ẩn chỉ còn biết đứng đó nhìn Lạc Phong, nhìn thấy ánh mắt của cậu ta liền cảm nhận bản thân đã quá bốc đồng.

Lạc Phong đột nhiên lên tiếng, vẫn nhìn vào mắt Ngô Ẩn.

"Anh không mặc quần lót, tôi cũng sẽ không mặc. Nếu anh còn giận tôi... được! Tôi sẽ không mặc quần lót ra ngoài đường đến khi nào anh hết giận."

Ánh mắt mãnh liệt chứa đầy niềm yêu thương của Lạc Phong như cuốn lấy nội tâm của Ngô Ẩn. Cậu ta lúc này lắp bắp nói.

"Cậu...là nói thật chứ?"

Lạc Phong ngay lập tức thay đổi thái độ.

"Không! Tôi chỉ dụ anh nói chuyện lại với tôi."

"Aaaahhh... Mẹ kiếp! Cậu đúng là tên khốn nạn."

Ngô Ẩn tất nhiên không thể nhịn được, đã bị cười nhạo lại còn bị gạt, lúc này nhào tới manh nha đánh đá Lạc Phong. Lạc Phong thấy vậy liền bỏ chạy né tránh, Ngô Ẩn nhất quyết đuổi theo. Hai gã đàn ông này giận hờn trách mắng nhau, rượt đuổi nhau chạy vòng quanh cái hồ nước lớn trong công viên hai ba vòng, cuối cùng cũng chịu dừng. Ngô Ẩn thở hồng hộc, nói.

"Lạc Phong... tôi cho cậu biết... tôi sẽ không tha cho cậu..."

Trái lại với Ngô Ẩn, Lạc Phong hoàn toàn tỉnh táo, không hề có dấu hiệu mệt nhọc, chậm rãi tiến lại gần Ngô Ẩn, đột ngột hạ thấp lưng xuống, kéo hai cánh tay Ngô Ẩn lên vai mình, hất cái lưng một cái... rốt cục, Ngô Ẩn nằm gọn trên lưng hắn ta.

"Lại giở trò gì? Thả tôi xuống!" Ngô Ẩn lại hoạt động cái miệng, nhất quyết kháng cự.

"Anh ngồi yên một chút, tôi cõng anh đi dạo bờ hồ."

Ngô Ẩn đánh đấm vào lưng Lạc Phong một hồi cũng đã bỏ cuộc, cuối cùng cũng dựa đầu vào gáy của hắn ta, nằm yên tận hưởng không gian buổi tối trong công viên.

Dạo quanh một lúc, Lạc Phong hạ Ngô Ẩn xuống ngồi lên bờ hồ. Hai người đàn ông ngồi cạnh nhau, lúc đầu còn hơi xa cách, nhưng nói chuyện rôm rả một hồi, khoảng cách lại nhích lại gần, rồi lại nhích lại gần, cho đến khi bắp tay đã chạm vào nhau.

"Hahahaha... Lạc Phong cậu biết không? Năm ấy tôi quả thực rất ngốc, bọn bạn tôi bỏ tương đen vào ly nước và nói với tôi đó là nước coca, tôi lại tin là thật, rốt cục khi uống vào đổi lấy một trận cười no nê từ bọn nó..."

Ngô Ẩn lúc đầu là trách Lạc Phong dám cười chê mình, rốt cục tới giờ phút này lại đem hàng loạt những câu chuyện đáng cười chế khác của mình trong quá khứ, vô tư mà kể cho Lạc Phong nghe.

Lạc Phong ngồi bên cạnh tuy lỗ tai có hoạt động, nhưng toàn bộ hệ thần kinh của hắn chỉ chứa được dáng vẻ ngây ngô của gã đàn ông hai mươi bốn tuổi đang ngồi bên cạnh hắn. Cái miệng liên tục kể chuyện, ánh mắt hồn nhiên đôi lúc híp lại rất đáng yêu, còn lâu lâu quay sang hỏi Lạc Phong "Có phải rất ngốc không?, "Có mắc cười không chứ hả? hahaha",...Thời gian trôi đi một lúc, Ngô Ẩn bất chợt khoác tay lên vai Lạc Phong. Lạc Phong quay đầu sang nhìn cậu ta, mỉm cười một cái đầy ý vị rồi cũng đưa tay khoác lên vai Ngô Ẩn. Nhưng khác ở một điểm... Lạc Phong vừa khoác lên Ngô Ẩn liền kéo cậu ta sát lại, cuối cùng là ép cậu ta dựa vào vai của mình.

"Anh mà chống cự tôi sẽ lại 'thông cúc' anh đấy anh có tin không?"

Lạc Phong lên tiếng đe dọa, nhưng rốt cục, Ngô Ẩn không hề kháng cự, ngược lại còn dùng hai tay ôm lấy eo của Lạc Phong, vùi vùi mái tóc đinh cắt ngắn lên tay áo của hắn, miệng còn đùa giỡn.

"Ngày mai không mặc quần lót đi ra đường với tôi nhé."

"Hay là khỏi mặc quần luôn nhỉ?" Lạc Phong vui vẻ đáp lại.

Cả hai cùng nhau cười giòn vang vọng, tiếng cười của hai gã nam nhân hòa quyện trong đêm, làm cây cỏ xung quanh cũng muốn như lay động.

Thôi thì buổi hẹn này coi như tan tành. Nhưng rốt cục cũng được như Ngô Ẩn mong muốn, ít nhất nó cũng có niềm vui để khắc ghi, chẳng qua là niềm vui này hơi lố bịch. Thật sự khi được đi với người mình yêu thương, không quan trọng là sẽ làm gì, chỉ cần được ở bên cạnh họ, làm điều gì với nhau đều đem lại niềm vui cả....

Hết chương!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.