10 Tuổi VS 17 Tuổi

Chương 1



Trong nhà họ Doãn.

“Đến đây, Tiểu Kiệt ngoan, gọi Húc ca ca.” Lam Vận cầm lấy tay của một đứa bé trai, đem cậu đến trước mặt Doãn Húc. Lãm Vận ước chừng ba mươi tuổi, lớn lên rất xinh đẹp, cũng rất có khí chất. Người cũng như tên, là một phụ nữ rất sâu sắc. (Vận có nghĩa là thú vị, sâu sắc)

“…Chào Húc ca ca…” Tiểu Kiệt đem đầu cúi thấp, dáng vẻ đầy xấu hổ.

“Ha hả, thằng bé là đang xấu hổ. Tiểu Kiệt ngoan, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm mặt đất như vậy là không lễ phép.” Lam Vận cười cười, nói với Tiểu Kiệt.

Chần chờ một hồi, Tiểu Kiệt ngẩng đầu lên. Đôi mắt to giống như mắt búp bê, cái mũi tinh xảo, đôi môi hồng nhuận, khuôn mặt ngây thơ trắng hồng, thật sự là rất đáng yêu. Mà lúc này cậu chớp chớp đôi mắt trong như nước của mình, dáng dấp nhìn Doãn Húc lại càng đáng yêu hơn.

Vật nhỏ đáng yêu này hẳn là sẽ không nghịch ngợm đi, Doãn Húc nghĩ thầm.

“Thật sự làm phiền con chiếu cố thằng bé hộ dì.” Lam Vận cười dịu dàng.

“A, sẽ không, sẽ không, dù sao ở nhà ta cũng không có gì để làm.” Nhận thấy cái nhìn uy hiếp từ cha, Doãn Húc chỉ còn có thể nói như vậy.

“Tốt, tiểu tử này ngày nghỉ chỉ biết ra ngoài chơi bời, để hắn chăm sóc Tiểu Kiệt, hắn sẽ không dám ra ngoài lăn lộn, nhất cử lưỡng tiện (một việc tiện đôi đường).” Doãn Tường nói xong, nhãn thần Doãn Húc như muốn giết người nhìn lại y.

Doãn Tường làm như không phát hiện ra, ngược lại còn thân thiết vỗ vỗ đầu Tiểu Kiệt nói: “Tiểu Kiệt, từ hôm nay trở đi con sẽ sống ở đây, ba ba cùng ma ma con trong thời gian không ở đây, Húc ca ca sẽ là người chăm sóc cho con.”

“Dạ…” Tiểu Kiệt gật đầu. Đảo mắt nhìn về phía Lam Vận, thấy nàng đang mỉm cười cùng mình, Tiểu Kiệt hạ quyết tâm hô lên một tiếng: ” Ba ba…”

Doãn Tường ngẩn người, lập tức vui mừng ôm lấy Tiểu Kiệt, hôn lên khuôn mặt cậu, hài lòng nói: “Tiểu Kiệt thật ngoan!”

Lam Vận cũng rất hài lòng mỉm cười. Doãn Húc xem bộ dáng hài lòng của bọn họ, thở dài, đương nhiên cũng không phải bởi vì hắn không vui, mà là nghĩ đến niềm vui sướng của bọn họ được xây dựng trên niềm vui sướng nghỉ hè của hắn a!

Buổi sáng ngày thứ hai.

“Ba ba ma ma đi làm, Tiểu Kiệt ở nhà nhớ nghe lời ca ca nói!” Lam Vân trước khi đi căn dặn.

“Dạ!” Tiểu Kiệt ngoan ngõa gật gật đầu.

“Húc, con chăm sóc Tiểu Kiệt cho thật tốt, hai ngày này thằng bé bị cảm, con đừng quên cho nó uống thuốc, còn có để cho Tiểu Kiệt ngủ nhiều chút…”

Doãn Tường còn chưa có dặn xong, Doãn Húc không đủ kiên nhẫn mở miệng nói: “Được rồi! Được rồi! Ngày hôm qua cha đã nói không dưới trăm lần, con hiện tại còn có thể thuộc làu làu.” Trời ạ, buông tha hắn đi, hai câu nói này từ hôm qua tới giờ hắn đã nghe đi nghe lại trăm lần rồi, hắn hiện tại mới biết cha mình thì ra lại là loại người dông dài như thế.

“Được rồi, anh đừng có lải nhải nữa, Húc nhất định sẽ chiếu cố tốt Tiểu Kiệt mà.” Lam Vận đúng lúc ngăn cản Doãn Tường đang định repeat.

Nghe Lam Vận nói vậy, Doãn Tường cũng chỉ còn cách ngừng nói.

“Được rồi! Tiểu Kiệt, ba ba ma ma đi làm đây.” Doãn Tường cười nói lời từ biệt với Tiểu Kiệt.

“Ba ba hẹn gặp lại, ma ma hẹn gặp lại.” Tiểu Kiệt đối với bọn họ vẫy tay chào.

Sau khi Doãn Tường cùng Lam Vận đi rồi, Tiểu Kiệt vẫn còn lưu luyến nhìn ra cửa. Doãn Húc thấy vậy, tiến lên vỗ đầu cậu, ôn nhu nói” Được rồi, tới giờ uống thuốc rồi.”

“A…” Tiểu Kiệt lúc này mới chịu rời khỏi cửa, trở lại phòng khách, ngồi lên sô pha.

Doãn Húc cầm lấy viên thuốc đặt vào tay Tiểu Kiệt, rồi đưa chén nước cho cậu.

Tiểu Kiệt nhìn thuốc trong tay, nhíu mày. Qua một hồi lâu, cậu chính là không chịu uống, chỉ là ngẩng đầu lên nhìn Doãn Húc, rồi lại nhìn nhìn thuốc trong tay.

Ai… Hắn biết không có đứa bé nào là chịu ngoan ngoãn uống thuốc cả. “Tiểu Kiệt ngoan, uống thuốc mới có thể hết bệnh.” Doãn Húc ôn nhu dỗ nói. Vì chiếc xe thể thao mơ ước bấy lâu, hắn chỉ có thể khuyên nhủ.

“Thế nhưng…” Tiểu Kiệt chính là vẫn không chịu.

Nhẹ nhàng không được, xem ra chỉ có thể mạnh bạo thôi. “Em không uống anh sẽ nói cho ma ma em rằng em không ngoan!” Doãn Húc thấp giọng trách mắng. Mấy đưa bé là sợ điều này nhất, như vậy cậu hẳn sẽ chịu uống thuốc đi.

Cho tới bây giờ chưa từng nghe qua những lời như vậy, Tiểu Kiệt sau khi nghe xong sự “uy hiếp” của Doãn Húc, hiển nhiên là bị hù dọa, con mắt lập tức biến thành đỏ, nước mắt cứ như vậy mà rớt xuống.

Doãn Húc phút chốc ngốc lăng. Nhìn Tiểu Kiệt trước mắt từng giọt từng giọt rớt xuống, vào tai hắn là những âm thanh nức nở, chưa từng gặp qua tình huống này, Doãn Húc tay chân luống cuống đứng lên.

“Em… Em… Em đừng khóc a.” Doãn Húc ngốc dỗ dành.

Ai biết A Kiệt khóc càng thương tâm hơn, thân thể nho nhỏ cuộn vào một góc của sô pha. Nhìn bộ dáng ủy khuất của cậu, Doãn Húc nói không ra cái cảm giác tội lỗi của mình.

“Ngoan, Tiểu Kiệt không khóc.” Doãn Húc thân thủ vỗ lưng Tiểu Kiệt, “Là anh không tốt, không nên mắng.” Hắn nhận sai là được rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.