10 Tuổi VS 17 Tuổi

Chương 2



Doãn Húc thở dài, ai, đưa bé này nhất định là khắc tinh của hắn! Hắn đường đường nam tử hán không sợ trời không sợ đất, hiện tại lại thua dưới nước mắt của một đưa bé mười tuổi!

Thuốc trong tay Tiểu Kiệt từ lâu đã chẳng còn thấy tung tích, Doãn Húc chỉ có thể lấy một viên khác, phân làm hai đặt vào tay Tiểu Kiệt.

Tiểu Kiệt sau khi uống thuốc xong liền chui vào nằm trong lòng Doãn Húc. Bởi vì vừa rồi khóc quá mệt, Tiểu Kiệt rất nhanh đã tiến vào mộng đẹp.

Nhìn khuôn mặt dễ thương của cậu, Doãn Húc cũng không đành lòng đánh thức cậu dậy. Thân thể nho nhỏ ôm thật thoải mái, đây là suy nghĩ duy nhất trong lúc này của Doãn Húc. Tiếng hít thở nương theo tiếng tim đập đều đều khiến cho Doãn Húc cảm thấy buồn ngủ, vốn định chỉ trông cho Tiểu Kiệt ngủ hắn lại thành ra ngủ ngủ quên mất.

Cứ như vậy, Doãn Húc ôm Tiểu Kiệt ngủ thẳng tới buổi trưa.

“Ưm…” Tiểu Kiệt nằm trong lòng Doãn Húc ngâm một tiếng, chậm rãi mở mắt nhìn bốn phía, cảm thấy hình như bản thân không có nằm ở trên giường. Đầu vừa quay lại liền nhìn thấy Húc ca ca đang ngủ say.

Hửm? Cậu sao lại cùng Húc ca ca ngủ vậy? Cậu nghi hoặc ngơ ngác nhìn Doãn Húc.

Mà Doãn Húc lúc này cũng vừa tỉnh lại, mở mắt ra liền nhìn thấy vật nhỏ trong lòng chính là đang chằm chằm nhìn mình.

A? Hắn cũng ngủ sao?Ai, nhất định là do cha hôm qua làm phiền nên ngủ không được.

“Muốn ngủ tiếp không?” Doãn Húc sờ sờ đầu cậu.

Tiểu Kiệt lắc đầu, cả người tiến lại gần Doãn Húc, tìm một vị trí thật thoải mái rồi nằm xuống.

“Thật sự là không muốn ngủ tiếp?” Vật nhỏ này thật thú vị, vừa nói không muốn ngủ, một bên lại nằm xuống bên cạnh hắn.

“Thế nhưng, nằm trong lòng Húc ca ca rất là thoải mái!” Tiểu Kiệt ngọt ngào mỉm cười trả lời.

Tôi van cậu! Coi hắn là gối ôm hay sao? Thế nhưng Doãn Húc cũng không dám nói ra, nếu làm cho cậu khóc lần nữa, hắn thật sự sẽ bị lão ba giết chết.

“Có phải thấy lạnh không? Anh đi điều chỉnh lại điều hòa.”

“Ừm…” Tiểu Kiệt đáp. Cậu đang bị bệnh, một chút lạnh cũng không thể chịu nổi.

Thế là, Doãn Húc đem Tiểu Kiệt đang bám ở trên người mình xuống, rồi đứng dậy đi lấy cái điều khiển từ xa. Chờ hắn điều chỉnh xong, lại nhớ tới cậu đang ngồi ở trên sô pha.

Doãn Húc nhìn một chút, đã mười hai giờ.

“Đến giờ ăn trưa rồi, muốn ăn cái gì?”

“Ưm… Muốn ăn đùi gà rán.”

“Được!” Doãn Húc lập tức gọi điện đặt đồ ăn nhanh bên ngoài. Không lâu sau, bữa trưa đã được mang tới.

Ăn được một lát, Tiểu Kiệt ngừng lại.

“Không thể ăn sao?” Doãn Húc hỏi.

Tiểu Kiệt lắc đầu.” Ăn ngon lắm! Chỉ là ăn không vô.” Cậu ăn lúc nào cũng rất ít.

“Không được, Tiểu Kiệt bởi vì không chịu ăn gì nên mới dễ sinh bệnh. Nào, ăn nhiều chút.” Doãn Húc cầm lấy cái đùi gà, đưa tới trước mặt Tiểu Kiệt

Tiểu Kiệt thấy Doãn Húc kiên trì như vậy, không thể làm gì khác hơn là đem đùi gà ăn hết. Cậu từ trước tới giờ chưa có ăn no như vậy.

“Tiệu Kiệt thật ngoan!” Doãn Húc khích lệ vỗ đầu cậu.

Nghe được khích lệ, Tiểu Kiệt bộ dáng vô cùng cao hứng, kích động chạy tới trước mặt Doãn Húc, hắn cho là cậu có điều muốn nói liền ngồi chồm hỗm xuống.

Hắn trăm triệu lần không ngờ được là Tiểu Kiệt kiễng chân lên, nâng mặt hắn lên hôn một cái! Đôi môi nho nhỏ mà mềm mại ở trên mặt hắn phát ra thanh âm “Chụt”.

Doãn Húc giật mình lấy tay sờ sờ gương mặt, một loại cả giác rung động không hiểu được từ đáy lòng lan rộng ra, khuếch tán…

“Vì sao lại hôn anh?” Doãn Húc ngạc nhiên nhìn Tiểu Kiệt.

“Vì mỗi lần ma ma nói Tiểu Kiệt ngoan, Tiểu Kiệt sẽ làm vậy với ma ma.” Tiều Kiệt khờ dại cười.

Nhìn dáng cười ngây thơ của Tiểu Kiệt, Doãn Húc cảm thấy một cỗ nhiệt lưu trong ngực bắt đầu khởi động. Không thể nào. . . Hắn dù sao cũng đã là một học sinh cao trung (cấp ba) a! Sao lại có thể đối với một đứa bé mới có mười tuổi mà đã…

Tiểu Kiệt thấy Doãn Húc trầm tư, hơn nữa dáng vẻ lại rất nghiêm túc, cho rằng hắn không thích cậu hôn. Cậu ủy khuất đô đô miệng, nước mắt rất nhanh đầy trong hốc mắt.

Nước mắt của Tiểu Kiệt ngay lập tức làm cho Doãn Húc hoàn hồn. “Xảy ra chuyện gì?” Doãn Húc khẩn trương hỏi, lấy tay xoa xoa khuôn mặt khiến người khác phải yêu thương.

“Húc ca ca… Có phải rất ghét Tiểu Kiệt làm như vậy không?” Con mắt Tiểu Kiệt chứa đầy nước, điềm đạm đáng yêu mà nhìn Doãn Húc.

Ghét cậu? Vật nhỏ này ở đâu mà nhìn thấy hắn ghét cậu?

“Tiểu Kiệt sao lại nghĩ như vậy? Ca ca thích Tiểu Kiệt còn không đủ, sao có thể ghét chứ?” Để cậu không rơi nước mắt lần thứ hai, Doãn Húc vội nói.

“Thế nhưng… Vừa rồi dáng vẻ Húc ca ca không vui.”

“Ca ca không phải là mất hứng, chỉ là không nghĩ tới Tiểu Kiệt sẽ làm vậy nên bị dọa chút thôi.” Doãn Húc ôm lấy thân thể nho nhỏ của Tiểu Kiệt.

“Thật không?” Tiến sát vào trong lòng Doãn Húc, Tiểu Kiệt bán tín bán nghi làm nũng hỏi.

Nhìn hành động dễ thương đó của cậu, Doãn Húc có một loại cảm giác bị đánh bại triệt để. “Đương nhiên là thật. Tiểu Kiệt rất dễ thương mà.”

Nghe thấy thế, Tiểu Kiệt chôn đầu trong lòng Doãn Húc ngẩng lên, hỏi: “Tiểu Kiệt rất dễ thương sao?”

“Đương nhiên, Tiểu Kiệt là đáng yêu nhất!”

Bé con trong lòng lập tức nín khóc mỉm cười, càng chôn chặt mình trong lồng ngực ấm áp của hắn hơn.

Lại là loại cảm giác này! Hắn ngày hôm nay làm sao vậy? Vì sao chuyện gì cũng nằm ngoài khả năng khống chế như vậy?

Doãn Húc cúi đầu nhì Tiểu Kiệt ở trong lòng, một cảm giác hạnh phúc khó tả tràn ngập trong lòng.

Là bởi vì vật nhỏ sao?

*********

Buổi tối.

“Tiểu Kiệt, ba ba ma ma đã về!” Theo sau tiếng cửa mở là thanh âm ôn hòa của Lam Vận.

“Ma ma!” Đang ngồi trên sô pha xem hoạt hình cùng Doãn Húc, vừa nghe thấy thanh âm quen thuộc, Tiểu Kiệt lập tức chạy về phía cửa nhào vào cái ôm ấm áp của ma ma.

Lam Vận ôm lấy con trai, hôn lên khuôn mặt béo mập cảu cậu, hỏi: “Ngày hôm nay ở nhà có nghe lời không?”

“Có…” Tiểu Kiệt có điểm chột dạ cúi đầu.

“Vậy sao? Ma ma đi hỏi ca ca.” Con trai của nàng thật đáng yêu, cái gì cũng viết hết lên mặt.

Tiểu Kiệt lập tức quay đầu, dùng ánh mắt năn nỉ nhìn Doãn Húc. Mong sao Húc ca ca sẽ không nói ra chuyện cậu khóc nhè cho ma ma nghe.

Nhìn thấy Tiểu Kiệt đang lo lắng, Doãn Húc cười cười: “Tiểu Kiệt hôm nay thậy sự rất ngoan.”

Nghe hắn nói như thế, Tiểu Kiệt thở phào nhẹ nhõm.

Ha hả! Xem ra bọn họ ở chung không tệ! Lam Vận thầm nghĩ.

“A! Được rồi! Dì quên nói Tiểu Kiệt uống thuốc…”

“Yên tâm đi dì Vận, con chia làm hai nửa cho Tiểu Kiệt uống rồi…”

“Ồ!” Lam Vận lập tức cười đối Duân Tường nói: “Húc thật là đứa trẻ tốt, chăm sóc thật cẩn thận tỉ mỉ.”

“Ha ha, ngày hôm nay anh mới biết được.” Doãn Tường sang sảng cười.

“Tiểu Kiệt, nếu không mau xem, phim hoạt hình sẽ chiếu hết.” Doãn Húc nhắc nhở.

Tiểu Kiệt vừa nghe, lập tức giãy ra khỏi cái ôm của Lam Vận, chạy về phía Doãn Húc. Doãn Húc đem cậu ngồi lêm đùi mình, cùng cậu ngồi xem.

Nhìn bọn họ một lớn một nhỏ, Lam Vận cuối cùng cũng yên tâm: “Xem ra hai đứa rất hợp.”

“Đúng vậy!” Doãn Tường tới gần Lam Vận, đem nàng ôm vào lòng.

Bọn họ nói không sai, Doãn Húc cùng Tiểu Kiệt xác thực rất hợp. Hơn nữa còn không chỉ đơn giản như thế…

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.