1001 Đêm Tân Hôn

Chương 335: Bắc Minh Dục anh đứng lại cho em




Sau khi Lý đạo trưởng và Diệp Thành Minh hợp lại với nhau, thư ký Tôn thì càng ngày càng bận hơn, liên tục phải chạy đôn chạy đáo tới Bác Thụy và nhiều nơi khác, Lương Nặc thì không có ý kiến gì khi anh ta làm như vậy nhưng chỉ cảm thấy như thế thì vất vả cho anh ta quá.

Nhưng có một hôm vào buổi tối, Lương Nặc nhìn thấy trên cổ thư ký Tôn có nhiều vết môi đỏ, khắp người lại toát ra mùi nước hoa.

Cô thấy hơi bồn chồn khó hiểu.

“Thư ký Tôn, gần đây anh đang bận những gì thế?”

“Không có gì, chỉ là chút công việc.”

Lương Nặc nghe nói vậy cũng không nói gì nhưng trong lòng thấy có chút lo lắng, kẻ hại Bắc Minh Dục có thể mua chuộc được Diệp Thành Minh, Lý đạo trưởng, còn có thể can thiệp vào tất cả các điểm mấu chốt của cục cảnh sát.

Cô lo, ngộ nhỡ thư ký Tôn cũng đã phản bội cô thì sao?

Buổi tối, thư ký Tôn vẫn như hàng ngày, giải quyết xong công việc của Bác Thụy liền ra ngoài, Lương Nặc cố ý thay một chiếc áo khoác mới mua, nhìn có vẻ già đi rất nhiều, đồng thời trang điểm làm cho bản thân xấu xí hơn, đội một chiếc mũ rộng vành sau đó đi theo.

Thư ký Tôn sau khi đi ra khỏi cổng lớn của công ty liền lên một chiếc xe màu đen đã được cải trang, không thể nhìn ra là xe hãng gì.

Cô bắt một chiếc xe taxi bám theo.

Kỹ thuật lái xe của tài xế taxi rất rốt, theo suốt qua những con đường của trung tâm thành phố, sau cùng theo tới vùng ngoại ô mà không để mất dấu vết, còn xe của thư ký Tôn lại đỗ ở ngôi chùa mà cô đã từng đến mấy ngày trước.

Trước khi thư ký Tôn xuống xe, còn có hai tên vệ sĩ thăm dò tình hình xung quanh.

Tài xế taxi sợ dây vào chuyện của bọn xã hội đen làm liên lụy tới bản thân nên đã cho cô xuống ở chỗ cách xe thư ký Tôn đỗ khá xa.

“Cảm ơn chú!”

“Chúc cô may mắn, cô gái!”

Lương Nặc nhìn thư ký Tôn dần dần biến mất, cô hít một hơi thật sâu lấy dũng khí cho bản thân sau đó bắt đầu lên núi.

Thực ra cô cũng không biết bản thân mình rốt cuộc đang làm gì nữa, chỉ là trong tiền thức không muốn từ bỏ.

Trời thì càng lúc càng muộn, đêm càng ngày càng đen như mực.

Lương Nặc rút điện thoại ra bật chế độ đèn pin lên, đi xung quanh ngôi chùa một vòng, nhưng không hề tìm thấy dấu vết gì của thư ký Tôn, cho tới khi cô vào bên trong chùa tìm tới phòng dọn dẹp của một bác xin ít nước uống, đột nhiên ở một nơi không xa dường như cô nghe thấy tiếng nói của thư ký Tôn.

Vì nghe thấy tiếng nói đó hàng ngày nên cô chắc chắn rằng đó là giọng nói của thư ký Tôn.

Đi theo tiếng vọng của nơi âm thanh phát ra.

Đó là tiếng nói được phát ra từ một căn phòng đơn trong chùa.

“Đứng lại!” chỉ còn cách có vài mét nữa thôi, ở trên hành lang bên cạnh phòng đột nhiên có hai tên vệ sĩ chạy ra ngăn cô lại: “Người ngoài không được phép vào đây.”

“Đó là bạn của tôi, họ Tôn!”

Vệ sĩ với khuôn mặt lạnh lùng: “Ở đây không có ai họ Tôn cả, cô mau đi đi!”

Đột nhiên trong giây phút đó, Lương Nặc nhìn thấy một dáng người chuồn qua cửa sổ của căn phòng đó, hình dáng đó cực kì giống với hình dáng của một người nào đó trong đầu cô, làm cô càng cuống lên hơn.

“Thiếu gia!” cô xông lên phía hai tên vệ sĩ, không ngừng đẩy bọn họ ra: “Các người bỏ tôi ra, để tôi đi vào! Thiếu gia, có phải anh không vậy? em nhìn thấy anh rồi! anh không được chạy.....”

Vệ sĩ nhắc lại: “Tiểu thư, cô tiếp tục thế này chúng tôi sẽ không khách khí đâu!”

“Bắc Minh Dục! Anh đứng lại cho em!”

Hai tên vệ sĩ mắt chừng chừng nhìn Lương Nặc, dùng lực đẩy mạnh cô ngã xuống đất!

Lương Nặc rút điện thoại ra, lập tức gọi điện cho thư ký Tôn, chỉ là đầu dây bên kia còn chưa đổ chuông thì thư ký Tôn đã từ từ đi ra từ căn phòng đó!

“Dừng tay!” thư ký Tôn lạnh lùng, dứt khoát ra lệnh cho vệ sĩ, lại hỏi Lương Nặc: “Thiếu phu nhân, sao cô lại ở đây?”

Lương Nặc nghe thấy vậy, lập tức từ dưới đất đứng lên đẩy hai tên vệ sĩ ra chạy xông thẳng tới căn phòng.

Căn phòng với phong cách rất cổ điển, trong phòng cũng thoang thoảng mùi hương cổ xưa.

Cửa sổ của căn phòng được đóng chặt, giống như chưa từng được mở ra vậy, nhưng cô vẫn không bỏ cuộc, xông thẳng vào trong mở cửa sổ ra nhưng không biết loại cửa này được thiết kế thế nào để mở, ngược lại còn mắc kẹt ở đó.

“Thiếu phu nhân, cô đang làm gì đấy?”

“Thư ký Tôn, Anh và thiếu gia việc gì phải lừa tôi chứ! rõ ràng anh ấy vẫn chưa chết....tôi nhìn thấy anh ấy rồi, anh ấy đã nhảy từ đây ra ngoài!”

Thư ký Tôn sắc mặt không thay đổi. gỡ tay cô ra, giải thích: “Thiếu phu nhân, cô hoa mắt rồi, ở đây làm gì có thiếu gia.”

“Vậy anh nói cho tôi biết, tại sao đêm hôm anh tới đây làm gì?”

Thư ký Tôn nheo mày, nói: “Thứ nhất, khi tôi tới vẫn chưa phải lúc đêm hôm; thứ hai, lần trước cô ở đây thiếu chút nữa thì bị người ta bắt cóc, bây giờ những tên bắt cóc còn chưa tìm thấy, tuy nói rằng kẻ đứng đằng sau chính là Lương Bác Sinh và Hứa Thư Á, nhưng tôi luôn cảm thấy tìm được bọn bắt cóc thì có sức thuyết phục hơn.”

Đây đúng là một cái cớ hoàn mỹ.

Nhưng Lương Nặc vẫn căn bản không hề tin.

“Tôi không tin!”

Toang!

Lập tức, cô lạnh lùng đẩy tung cánh cửa sổ ra.

Vui mừng nhìn ra phía ngoài, cô lại đưa hẳn đầu ra ngoài nhìn, nụ cười nhếch mép đột nhiên tắt hẳn.

Lương Nặc chỉ tay ra phía cái hồ bên ngoài cửa sổ, như không tin vào mắt mình nói: “Sao lại như thế này? Rõ ràng ở ngoài hành lang tôi nhìn thấy có một người nhảy ra ngoài.....”

Thư ký Tôn lại nhẹ nhàng khép cảnh cửa sổ lại, nói: “Bên dưới là hồ nước, lẽ nào nhảy xuống để tự sát à? đêm tối rồi, chắc chắn là thiếu phu nhân hoa mắt rồi, còn nữa, đêm hôm cô theo dõi tôi đi tới đây chẳng lẽ không nên giải thích với tôi điều gì à?”

Lương Nặc lúng túng, nhất thời không biết phải nên giải thích thế nào.

“Gần đây mọi người ai cũng khá mệt rồi, sau này thiếu phu nhân đừng làm những việc hoang đường như vậy nữa, tôi sẽ không phản bội lại cô cũng như sẽ không phản bội Bắc Minh gia đâu!”

Trong đầu Lương Nặc vẫn không ngừng hiện lên những gì vừa chứng kiến, đó rõ ràng là bóng dáng của Bắc Minh Dục, sao cô có thể nhận nhầm được chứ?

Cảnh tượng đó hiện về rõ hơn, càng lúc càng rõ hơn như đang diễn ra trước mắt.

Lại từ từ trùng lắp với bóng dáng của một người khác.

Khi cô cùng ngồi với thư ký Tôn trên một chiếc xe để trở về, cô cố ý nói: “Thư ký Tôn, tôi nghĩ thông rồi, tôi bây giờ quyền chẳng có, lực cũng không, muốn tìm lại Quai Bảo đúng là không thể nào!”

“Thiếu phu nhân nói vậy là muốn từ bỏ tìm tiểu thiếu gia sao?”

“Không!” Lương Nặc nắm chặt hai tay thành nắm đấ, tiếp tục nói: “Tôi thấy tôi nên tìm cho Quai Bảo một người cha dượng – một người không để ý tới quá khứ của tôi, để anh ấy cùng tôi tìm Quai Bảo!”

Dây thần kinh trên trán thư ký Tôn đột nhiên giật lên đùng đùng, có một dự cảm không lành đang xuất hiện trong đầu.

“Thiếu phu nhân...muốn đi bước nữa?”

“Dù sao thì thiếu gia cũng chết rồi, tôi thì mới có hai mươi tuổi, lẽ nào tôi phải làm quả phụ cả phần đời còn lại à?”

Thư ký Tôn càng cảm thấy hơi thở như bị ngăn lại: “Vậy người mà trong lòng thiếu phu nhân muốn chọn để làm cha dượng của tiểu thiếu gia là ai?”

“Ha ha!” Lương Nặc cười lạnh lùng: “Còn thiếu một tháng nữa mới đầu ba tháng để tang thiếu gia, tôi tin tới lúc đó tôi sẽ tìm được một người đàn ông tâm đầu ý hợp, ví dụ như Đổng Hàn Thanh chẳng hạn.”

Kít....

Thư ký Tôn đột nhiên đạp phanh xe, hai người đều nhoài người về phía trước.

“Không được, tuyệt đối không thể là Đổng Hàn Thanh!”

“Tại sao?” Lương Nặc từ từ bỏ nắm đấm tay ra, nhoẻn miệng cười, nhìn anh ta: “Hàn Thanh đối với tôi rất tốt, hơn nữa trước đây anh ấy cũng đã từng đề nghị kết hôn với tôi mặc dù biết rõ quá khứ của tôi, vậy tại sao tôi lại không thể gả cho anh ấy?”

Thư ký Tôn nói như dặn ra một câu: “Nếu đối tượng là Đổng tiên sinh, thiếu gia kể cả có chết cũng sẽ không nhắm mắt được!”

“Sao lại thế chứ? thiếu gia từng nói yêu tôi, sẽ bảo vệ tôi, bây giờ thiếu gia không còn nữa, chắc chắn sẽ càng hi vọng tôi có thể tìm được một người yêu tôi giống như anh ấy từng yêu tôi....”

Thư ký Tôn không thể hiểu được ý của Lương Nặc là gì trong những câu nói kia.

Chỉ có thể lặng lẽ thở dài, rồi khởi động lại xe trong sự bất lực, lái chiếc xe về Lương gia.