101 Sủng Vật Tình Nhân I

Chương 11: Chặng đường địa ngục để chạm tới tình yêu - Thất bại trong gang tấc



Leng keng - leng keng . . . . . .

Cũng không biết rốt cuộc tôiđã nhảy bao lâu, đột nhiên tiếng chuông vào lớp vang lên, phá tan sự im lặng của sân thể dục, phá tan tiếng nhạc du dương. Bước nhảy của tôibị rối, học sinh trên sân thể dục giống như chim thú tản ra, lập tức chạy vào lầu dạy học hình nửa quà cầu thủy tinh.

Tả Qua đứng lên từ"sô pha da dê", vươn vai, hai tay để sau đầu bước đến lầu dạy học.

Từ đầu tớicuốihắn đều không nhìn tôi, liếc mắt một cáicũng không có.

Đàiphun nước không ngừng phun bọt nước, xuyên qua tấm rèm nước, tôibắt gặp bóng lưng ngạo mạn thờ ơ của Tả Qua.

Tôingơ ngác đứng ở giữa đàiphun nước, trong chốc lát rét lạnh, khó khăn, xấu hổ, hết thảy đều tụm lạicông kích tôi. Tôingỡ ngàng luống cuống giống như đứa nhỏ, không biết nên đinơinào T﹏T

Tôicảm thấy đáy mắt chậm rãicó sương mù bốc lên, tôicắn chặt môidưới, cố hết sức nhịn xuống không cho chất lỏng kia trào ra hốc mắt. Mặt bị gió thổitrúng đau quá a, giống như dao cắt. Tôichầm chậm vươn tay, muốn che lạicho gương mặt ấm áp một chút, kết quả lạiphát hiện hai tay lạnh cong đếnđỏ bừng, đầu ngón tay đã tê cứng đến mức không còn cảm giác.

Bỏ cuộc đi-

Tận đáy lòng phát ra một tiếng nói:

Bỏ cuộc đibỏ cuộc đibỏ cuộc đi. . . . . . BốiLộ Lộ bỏ cuộc đi! Tiếp tục nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, hắn căn bản là sẽ không quay đầu nhìn cô!

Tôinên làm gì bây giờ? Oa. . . . . . ┬┬﹏┬┬ ba ba, con rốt cuộc nên làm gì bây giờ? !

Bông tuyết bay lượn trên hồ thiên nga

Vun đắp hạnh phúc

Ma pháp sẽ chấm dứt lúc 12 giờ

Tôichọn khiêu vũ. . . . . .

Cột nước giao nhau, hạ xuống, vòng quanh, giống như mảnh bạc tinh tế vỡ vụn, lạigiống như thac nước tỏa khói. Đàiphun nước tiếp tục thong thảchuyển động, tiếng ca cũng lặp đilặp lại, hết thảy đều thê lương như vậy.

Nó hát: "Tôilựa chọn khiêu vũ. . . . . ."

Đúng vậy, tôilựa chọn ở lạikhiêu vũ.

Hít sâu, tôinhắm mắt lại, tưởng tượng hiện tạimình đang đứng ở một sân khấu ấm áp như mùa xuân, hai tay giao nhau, kiễng mũichân, lạilần nữa nhẹ nhàng nhảy lên.

Trờiđất xoay tròn, cảnhvậtđều xoay tròn, bởivì tôiđang xoay tròn. o(╥﹏╥)o bởivì mặc trang phục thiên nga nên BốiLộ Lộ mớixoay tròn!

Có lẽ tôiđã muốn quên đithế giớinày, nhưng cáithế giớinày cũng không quên tôi. Gió lạnh tiếp tục rít gào, nước lạnh băng chậm rãiphun ra, tôigiống như đang tiến vào một cáiđộng không đáy.

Nhưng tôivẫn kiên trì, nóicáigì cũng không thể khiến cho mình ngã xuống. Bởivì tôibiết cho dù bản thân tôingã xuống, Ma vương vẫn sẽ thực hiện cáikhế ước ma quỷ kia sau ba tháng nữa!

Tan học, đihọc. . . . . .

Lạimột tiết nữa, đihọc. . . . . .

Trong lúc này, mỗikhi tan học sẽ có học sinh chạy ra từ lầu dạy học, đốivớicáingườiđang mảimúa may như tôiđây chỉ trỏ. Có nhiều ngườiđến xem náo nhiệt như vậy, chỉ là không thấy Tả Qua!

Thật vất vả mớichấm dứt 3 tiết, trong chốc lát tiếng chuông lạivôtìnhvang lên, lạiđihọc!

. . . . . .

Ngực rất khổ sở a, tôithở nặng nề, hô hấp khó khăn, nhưng cuốicùng tôivẫn trụ được đến lúc tiếng chuông tan học vang lên.

Các bạn học phía sau như thủy triều tụ lạichỗ tôi-

"- Kẻ trộm dép - thật vĩ đại! HO, - kẻ trộm dép - thật vĩ đại!"

"Cố lên! Cố lên cố lên!"

"Thật là lợihạia. Trong lúc thờitiết lạnh như vậy mà phảimặc thế này, lạicòn phảikhiêu vũ trong đàiphun nước. . . . . . Có phảikiếp trước cô ta là chim cánh cụt không a! Ha ha ha ha!"

Thật ồn ào, rốiloạn! Ngườiđến ngày càng nhiều, khoa nghệ thuật ở cách vách, khoa thể dục tất cả đều vây quanh sân thể dục.

Trong đầu tôitrống rỗng, bước nhảy lạibắt đầu hỗn loạn, cánh tay cũng càng ngày càng không có lực.

∷>﹏

Cô gáiđiđầu đám ngườikêu một tiếng, toàn sân thể dục lập tức giống như một giọt nước trên chiếc chảo sôitrào cả lên, ầm ầm nổ tung a.

"Hiến Trạch ca, Hiến Trạch ca -"

"Hiến Trạch ca ca. . . . . ."

Tiếng thét chóitai liên tiếp, điên cuồng, ngôisao ‘không phảidạng vừa’ kia không thèm mảy may đến.

Lý Hiến trạch xông ra vòng vây, rốt cục chạy tớitrước dàiphun nước. Anh ta áp vành nón, từng bước một đilên bậc thang đàiphun nước. Dòng nước ở bên cạnh hắn giao nhau, tạo thành từng đóa hoa nước trong sáng.

Tôingừng khiêu vũ, tráitim yếu ớt bắt đầu" thình thịch" kịch liệt nhảy lên. Vì sao mỗilần nhìn thấy khuôn mặt này, tôicũng cảm thấy máu như đang sôitrào? !

Các học sinh đều trợn to mắt nhìn Lý Hiến Trạch càng đicàng gần tôi, bao gồm cả Tả Qua.

Sau đó -

Lý Hiến Trạch đứng trước mặt tôi.

Dung nhan xinh đẹp giống như tinh linh của anh ta bị một màn hơinước bao quanh, càng tôn lên sự xinh đẹp đó.

Trong nháy mắt, trong đầu tôihiện lên vô số động tác có thể anh ta sẽ làm lúc bước tới-

Có lẽ anh ta sẽ nhìn tôidịu dàng vươn tay, có lẽ trực tiếp túm cánh tay của tôikéo đi, có lẽ là cởiáo bành tô trên ngườianh ta ra ném lên ngườitôi, có lẽ là châm biếm vàicâu sau đó giống như Tả Qua vôtìnhrờikhỏi. . . . . .

Nhưng Lý Hiến Trạch lạixuất hiện trước mặt tôingồixổm xuống, chiếc mũ màu lam cũng theo đó cúiđầu, như là đang hành lễ vớimột nữ vương cao quý.

Tôikinh ngạc.

Bạn học xung quanh đều hút khí.

Không có ai biết vì sao Lý Hiến Trạch lạiđột nhiên làm động tác như vậy, giống như không ai có thể biết bước tiếp theo Lý Hiến Trạch sẽ làm động tác gì.

Anh ta một tay ôm lấy chân của tôi, tay kia thì đỡ thắt lưng của tôi, trước mặt trăm ngàn ánh mắt, bình tĩnh khiêng tôitrên vai! ⊙_⊙︽(Vương tử đẹp trai tớicứu công chúa thiên nga a, cho một tràng pháo tay nào)

"A -"

Tiếng thét chóitai trong sân thể dục có thể phá vỡ lầu dạy học bẳng thủy tinh ấy chứ.

Lý Hiến Trạch khiêng tôilên, sau đó đitừ từ xuống bậc thang của đàiphun nước.

"A. . . . . . A -"

Tiếng thét chóitai liên tục vang lên, giống như muốn xé rách bầu trờiảm đạm.

Mặt của tôidán lên lưng Lý Hiến Trạch. Thân thể anh ta ấm như vậy, ấm đến mức tôimuốn ngủ say trên đó. Nhưng tôivẫn không đồng ý vớichính mình. Tôidùng tiếng nóikhàn khàn của mình, một lần lạimột lần dùng tiếng nóichỉ có mình mớinghe thấy la lên: "Bỏ tôixuống. . . . . . Bỏ tôixuống a. . . . . . Xin anh, Lý Hiến Trạch. . . . . . Tôimuốn khiêu vũ, tôi. . . . . . Phảikhiêu vũ. . . . . ."Tôimuốn cắn lưng anh ta, nhưng trờiạ, tôiyếu tớimức ngay cả há to mồm cũng làm không được!

Trong tiếng thét của mọingười, Lý Hiến Trạch khiêng tôixuyên qua đám người, xuyên qua sân thể dục, xuyên qua rừng hoa hảiđường, vẫn đi, vẫn đi.

Tôiđã không còn sức để thở chỉ có thể yếu đuốitựa vào bờ vai rắn chắc của Lý Hiến Trạch, tùy anh ta khiêng tôigiống nhưvậtphẩm về phía trước.

Làm sao bây giờ. . . . . .Có phảimuốn bỏ cuộc? Kiên trì lâu như vậy, liền thất bạitrong gang tấc sao? Tôicòn không thể cứu chàng trai (Tả Qua) vô tộikia nữa!

Nước mắt bất lực từ trong hốc mắt vòng vo hai vòng, rốt cục không bị khống chế chảy xuôixuống dưới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.