108 Tinh Thiếu Nữ Lương Sơn

Chương 4: Ngân Kiếm nghịch chuyển



- Đừng có sợ, sợ cũng không có ý nghĩa gì đâu.

Cô gái cất tiếng cười, nàng chuyển hướng nhìn về phía Tuân Hoặc, chờ đợi hắn ra lệnh:

- Thiếu chủ?!

Tuân Hoặc có chút kiêng kị với sự bình tĩnh của Lâm Anh Mi, nhưng lúc này không thể chần chừ được nữa, sớm muộn gì cũng phải cùng Tinh Tướng chém giết, bây giờ thừa dịp đối phương vừa mới ký khế ước, còn chưa tới đạt cảnh giới hài hoà mà loại trừ cũng rất tốt.

Tuân Hoặc gật đầu.

'Xích Phát Quỷ' Lưu Đường cất tiếng cười quỷ dị, giơ Chích Luyện Cửu Ngục đao bổ vào Lâm Anh Mi.

Lưỡi đao bắn ra hỏa diễm hừng hực.

Leng keng! !

Trong không trung phát ra thanh âm trong trẻo mà lạnh như băng.

Lưu Đường một đao còn chưa đắc thủ, Lâm Anh Mi nháy mắt liền biến thành hình dạnh Tinh Tướng, trán cũng hiện ra một cái tinh phù, tiến nhanh về phía trước từng bước, thương phong giống như độc xà linh hoạt xé rách luồng hoả diễm của Lưu Đường.

Sát ý băng lãnh như thủy triều tầng tầng lớp lớp ập đến Xích Phát Quỷ.

Nàng ta liền thu đao về thủ, đao phong múa thành từng vòng.

Lâm Anh Mi đột nhiên dừng lại rồi biến đổi thế công kích, trường thương biến thành một đường cong quỷ dị mang theo hàn quang lập tức chém vào ngực Lưu Đường.

Tiếng ầm ầm vang lên không dứt.

Phỉ Thuý hoàn (vòng ngọc đó mà) đánh trúng trường thương, vừa kịp chặn được một kích đầy nguy hiểm của Lâm Anh Mi.

Người ra tay đúng là Tuân Hoặc.

Thừa dịp này, Thiên Dị tinh Lưu Đường nhanh chóng lui về tạo một khoảng cách an toàn.

Lâm Anh Mi đang muốn truy kích, nhưng Tuân Hoặc chỉ muốn ngăn chặn một đòn trước đó của nàng thôi, Phỉ Thúy hoàn ở giữa không trung chuyển hướng đánh tới Tô Tinh tay không tấc sắt.

Lâm Anh Mi vội lắc mình, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tô Tinh, quát một tiếng yêu kiều rồi đánh bay Phỉ Thuý Hoàn.

- Lâm Xung, ngươi quả nhiên là Lâm Xung!!!

Thiên Dị tinh Lưu Thanh Nhi kinh ngạc kêu lên.

Tuân Hoặc thần sắc biến đổi, ánh mắt không thể tin được nhìn chằm chằm vào Lâm Anh Mi.

- Lưu Thanh Nhi, ngươi nhận sai người rồi, Báo Tử Đầu Lâm Xung sao có khả năng ký khế ước với tên Hàng Tinh giả vô dụng như vậy được, chẳng lẽ yêu hắn sao?

Bị đánh giá là vô dụng, trong lòng Tô Tinh căm tức không thôi nhưng không thể phản bác, chỉ thầm rủa tổ tông mười tám đời tên nào đó.

Đến Lương Sơn đại lục đã hơn mười ngày, đừng nói là pháp khí vừa rồi Tuân Hoặc dùng để công kích Lâm Anh Mi, cho dù là pháp quyết, kiếm quyết loại hắn đều không có, có một chút tinh lực cũng chỉ có thể lực bất tòng tâm ở bên nhìn Lâm Anh Mi chiến đấu bảo vệ mình.

- Thiếu chủ, tuyệt đối chính xác, kia là thanh Hàn Tinh Lãnh Nguyệt thương, đúng là Thiên mệnh vũ khí của Lâm Xung!

Lưu Thanh Nhi cười thập phần tà ác.

- Một khi đã như vậy, hãy giải quyết Hàng Tinh giả kia trước!

Tuân Hoặc không chút do dự nói, kẻ cùng Lâm Xung ký khế ước căn bản không cần e ngại, chỉ cần xử lý hắn, thần thức của nàng ta cũng đúng sẽ bị hao tổn, không chống đỡ được bao lâu nữa là sẽ bại.

Nếu có thể hấp thụ năng lực của Hàn Tinh Lãnh Nguyệt thương Lâm Xung, như vậy chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.

Nghĩ vậy, Tuân Hoặc vỗ túi pháp bảo, hai tiểu kiếm màu lục vọt ra.

- Chút tài mọn.

Lâm Anh Mi cười lạnh, Hàn Tinh Lãnh Nguyệt thương bắn ra hai đạo hàn quang đánh rơi tiểu kiếm.

- Lâm Xung, để tại hạ bồi tiếp ngươi.

Lưu Thanh Nhi quát, thân ảnh như mũi tên, vọt đến trước mặt Lâm Anh Mi.

Thế tới hung mãnh của hỏa diễm quỷ đao trực tiếp bị Hàn Tinh Lãnh Nguyệt thương của Lâm Anh Mi giữ lại, một cỗ tinh lực hung mãnh từ trường thương phát ra khiến Bổn mệnh vũ khí Chích Luyện Cửu Ngục đao trong tay Lưu Thanh Nhi cơ hồ muốn văng đi.

- Lên.

Lâm Anh Mi xoay người vòng ra phía sau Lưu Thanh Nhi, nhắm ngay giữa lưng nàng đâm tới.

Cách chớp thời cơ của nàng tuyệt đối không thể bắt bẻ, đáng tiếc đối tượng tiếp đón lại là một quầng lửa.

Trường thương xoay vòng đánh tan hoả diễm rợp trời.

Lưu Thanh Nhi vốn thuần thục đao pháp chốc lát đã tiến đến.

Xem ra Thiên Hùng tinh không thể xem thường Thiên Dị tinh được.

Tuân Hoặc đã hành động, gã tìm kiếm cơ hội lấy mạng Tô Tinh, có điều Lâm Xung võ nghệ siêu phàm, lấy một địch hai mà bất bại, đấy là Hàng Tinh giả kia mới chỉ gần đạt mức Tinh Trần sơ kỳ, Lâm Xung đã lợi hại như vậy rồi, chờ ngày sau Hàng Tinh giả trưởng thành thì quả thực không thể tưởng tượng được, đây là lý do khiến ý niệm diết chết Thiên Hùng tinh trong đầu Tuân Hoặc càng thêm kiên định.

Thiên Dị tinh Lưu Thanh Nhi ngầm chấp nhận, lập tức lui lại, giơ Chích Luyện Cửu Ngục đao lên.

Một cỗ hoả diễm cuồn cuộn nhập vào Chích Luyện Cửu Ngục đao.

Hỏa diễm nhịp nhàng ăn khớp, hoàn hoàn dung hợp.

- Lâm Xung, mau tiếp Hoàng giai đao pháp của ta!

Lưu Thanh Nhi lạnh lùng quát một tiếng, Chích Luyện Cửu Ngục đao ở giữa không trung liền bổ xuống Lâm Anh Mi.

Một cỗ năng lượng hoả diễm màu đen kỳ dị mạnh mẽ chưa từng có nhanh chóng hội tụ thành một quầng lửa cháy hừng hực ở lưỡi đao, thế lửa hung mãnh cơ hồ không thể điều khiển, có thể nói là một đao này nhằm trọn vào Lâm Xung.

Trời đất lúc này như bị hỏa diễm bao trùm.

Đây đúng là Hoàng giai chiến pháp của Thiên Dị tinh Xích Phát Quỷ!

- Cửu liên hoàn Địa Hỏa quỷ trảm!!!

Một tiếng thét dài theo thế đao bổ tới.

- Thiếu chủ cẩn thận!!!

Lâm Anh Mi nắm chặt Hàn Tinh Lãnh Nguyệt thương, ngưng tụ tinh lực, trực tiếp ngăn cản một đao này.

Chín đạo hỏa diễm liên hoàn đánh mạnh vào Lâm Anh Mi, xung quanh trong vòng trăm mét đều biến thành một mảnh đất khô cằn.

Hỏa diễm trong giây lát đã cắn nuốt nàng.

Bị sóng nhiệt thổi bay ra xa trăm mét, Tô Tinh lo lắng không thôi, muốn ra tay giúp trợ, nhưng mà trên người hắn trừ một khẩu súng lục tùy thân ra thì chẳng còn gì khác cả.

Tô Tinh cũng chẳng quản súng đạn này có tác dụng gì với đám Tinh giả Tinh Tướng hay không, lập tức lấy ra một vật thể màu bạc. Chính là một khẩu súng lục được điêu khắc hoa văn cổ xưa, khẩu súng này được đặc biệt chế tạo ra để làm phần thưởng trao cho hắn, kỷ niệm ngày hắn được thăng chức thiếu tá trẻ tuổi nhất nước Cộng hoà, súng cũng có thể chuyển thành một lưỡi dao sắc bén. Chính là "Ngân kiếm".

Tuân Hoặc sau khi thấy Lưu Thanh Nhi đang quấn lấy Lâm Anh Mi, liền không chút do dự đánh úp Tô Tinh, năm ngón tay biến thành ưng trảo chuẩn bị chụp xuống thiên linh cái (một huyệt ở đỉnh đầu) của hắn.

Dù sao nhìn qua thì cái tên Hàng Tinh giả Tinh Trần sơ kỳ này sẽ không chịu nổi một đòn, ngay cả một cái pháp khí cũng không có.

Bang bang!

Tô Tinh lui lại rồi bắn liền hai phát.

Quả đúng như hắn dự đoán, viên đạn căn bản không thể đục một lỗ trên người Tuân Hoặc.

- Ngươi đang gãi ngứa cho ta à?

Tuân Hoặc cười to.

Tô Tinh cũng rất căm tức, ở Địa cầu tốt xấu gì hắn cũng là nam nhi oai phong lẫm liệt, đến Lương Sơn đại lục thì phải để nữ nhân bảo hộ cho mình, thật sự rất là buồn bực, nhớ lại mấy ngày qua Lâm Anh Mi hướng dẫn cách sử dụng tinh lực, Tô Tinh đảo mắt một vòng liền nghĩ ra một kế.

Tô Tinh dùng thân pháp nhanh nhẹn, tránh được vài lần ưng trảo của Tuân Hoặc chụp xuống, tay giữ chặt cò súng, ngưng tụ tinh lực toàn thân vào ngón tay, nhắm ngay Tuân Hoặc mà xả một viên đạn.

Viên đạn bạc phát ra một luồng ánh sáng như màu ngọc bích.

Tuân Hoặc chuẩn bị làm điệu bộ "tiện tay đuổi ruồi", nào ngờ ngay khi chạm vào viên đạn thì dị biến phát sinh.

Viên đạn kia trực tiếp xé toạc lòng bàn tay gã sau đó xuyên một lỗ to tướng trên bả vai.

Tuân Hoặc hét thảm một tiếng.

Tô Tinh rất là khoái trá, không cần nghĩ ngợi nhiều bắn ra thêm hai phát nữa.

Viên đạn mang theo tinh lực vô cùng dữ dội hung mãnh, Tuân Hoặc liều mạng dùng tu vi Tinh Trần hậu kỳ liên tục ngăn chặn ba lần, Tô Tinh lúc này không lùi mà tiến, dùng quân thể quyền (mấy bài võ quân đội ấy) mà đánh tới.

Không có pháp khí thì đã có nắm đấm, Tuân Hoặc làm sao có thể đoán được người kia lại lớn mật như thế, hung hăng xông tới đánh loạn, chưa kịp định thần thì đã trúng một đấm, thiếu chút nữa ruột gan lẫn lộn mà phun ra cả mật.

Tuân Hoặc muốn phát điên, không chút do dự xuất ra toàn bộ tinh lực phóng tới.

Một bóng hình xinh đẹp ngăn trước mặt Tô Tinh trước mặt, thản nhiên ngăn chặn đòn tấn công của Tuân Hoặc.

- Thiếu chủ, người không sao chứ?

Lâm Anh Mi ánh mắt nghiêm túc, trong lòng thực sự rất lo lắng cho an nguy của Tô Tinh.

Tô Tinh cảm nhận được sự lo lắng của nàng, khẽ gật đầu, ý bảo mình ổn. "Thật không nghĩ tới Ngân Kiếm trong tay mình còn có thể hữu dụng như vậy a."

- Ngươi là tên phế vật, ngay cả một Hàng Tinh giả Tinh Trần sơ kỳ cũng không giải quyết được.

Xích Phát Quỷ Lưu Thanh Nhi nhìn Tuân Hoặc bị thương liền chửi bới một trận.

- Tên đó có pháp khí tà môn.

Tuân Hoặc không chịu nổi khuất nhục bèn nói.

Lưu Thanh Nhi oán hận trừng mắt liếc nhìn Tuân Hoặc, nào còn có nửa điểm tôn kính lúc trước nữa, nàng nhìn Lâm Anh Mi, cười lạnh:

- Không hổ là Thiên Hùng tinh Lâm Xung, Hoàng giai chiến pháp 'Cửu liên hoàn Địa Hỏa quỷ trảm' của tại hạ lại không thể đốt được một mảnh áo của ngươi, kết quả này thực khiến người ta không vui a.

Do đã ký khế ước nên khi Tuân Hoặc bị thương thì Lưu Thanh Nhi cũng chịu thiệt thòi không nhẹ, bên phía Tô Tinh và Lâm Anh Mi lập tức chiếm thế chủ động, huống chi xem ra Lâm Anh Mi vẫn còn chưa xuất hết lực.

- Thiếu chủ, có giết bọn họ không?

Lâm Anh Mi khẽ vung Hàn Tinh Lãnh Nguyệt thương, phát ra hàn ý lanh đến thấu xương. Không khí đột nhiên hạ xuống âm độ, mặt đất vốn bị lửa đốt cháy khô cằn giờ cũng dần đóng băng.

Lưu Thanh Nhi cùng Tuân Hoặc liền biến sắc.

Không tốt.

Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo!

- Giết!

Tô Tinh lạnh lùng phun ra một chữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.