1/2 Prince

Quyển 1 - Chương 3: Chàng sói dịu dàng



“Vương Tử, em nghĩ, bọn mình tiếp tục như vậy chẳng có kết quả gì đâu.” Tiểu Long Nữ giọng điệu cùng ánh mắt ai oán nhìn tôi nói.

Tôi nhíu mày. Hầy! Cái gì phải tới rồi cũng tới.

“Tôi biết, nên làm gì thì làm đi!” Tôi đặt tay lên vai Tiểu Long Nữ, dùng ánh mắt kiên định nhìn cô nàng.

“Anh cuối cùng cũng đồng ý…” Cô nàng vẻ mặt hạnh phúc, vui sướng nói. Hầy! Thôi, chỉ cần cổ vui là được rồi…

“Yay!!! Cuối cùng cũng có thể rời khỏi tân thủ thôn, phù! Ở lỳ ở cái tân thủ thôn bé tí này, em đã sớm phát chán rồi.” Cô nàng hưng phấn nói.

Hầy! Tôi vốn vẫn thấy đánh ở động xương khô cũng được, tuy điểm kinh nghiệm đối với tôi đã cấp 35 và Tiểu Long Nữ cấp 33 (còn có Bé Bao cấp 23!) không nhiều, nhưng lấy số lượng thắng chất lượng, hơn nữa có thể một đòn giết chết, tốc độ tăng cấp cũng không tính là quá chậm. Tôi vốn định đánh như vậy tới cấp 40 rồi mới tính tiếp, nhưng Tiểu Long Nữ cảm thấy như vậy quá nhàm chán, cứ muốn đi tới các thành thị lớn…

Bị cô nàng quấy rầy liền ba ngày, lỗ tai của tôi đã không chịu được nữa rồi, vì vậy tôi đành lưu luyến nói bái bai với bộ xương khô…

Đi thôi! Dù sao đối với thế giới bên ngoài tôi cũng rất tò mò. Vì vậy, tôi cùng Tiểu Long Nữ trả phí truyền tống*, rời khỏi tân thủ thôn, hướng tới một thế giới mới.

(*truyền tống: các bạn đọc truyện võng du (dòng truyện có liên quan hoặc viết về game online, lấy bối cảnh game) hay chơi game có lẽ đều biết truyền tống. Do tôi không rõ về mặt game này cho lắm, nhưng cũng gọi là hiểu nghĩa, đề phòng một số bạn sẽ cảm thấy khó hiểu, xin được giải nghĩa từ này. Truyền tống là hình thức di chuyển tức thời, thường có 1 điểm truyền tống, bạn đứng ở điểm này, nhân vật của bạn sẽ được di chuyển tức thời từ địa điểm bạn đang đứng đến một địa điểm khác rất xa. Khi anh trai tôi chơi game không cần trả phí truyền tống, nhưng game Đệ Nhị Sinh Mệnh có lẽ khác biệt. Ở đây tôi hiểu là không có điểm truyền thống, bạn trả một số tiền cho hệ thống, xác định địa điểm, hệ thống sẽ tự động đưa người chơi đến địa điểm bạn đã chọn. – meomeo)

“Vương Tử, sao anh lại chọn Tinh Thành mà không chọn Nhật Thành hay Nguyệt Thành?” Trước khi xuất phát, Tiểu Long Nữ hỏi tôi.

Tôi nhún vai. “Nghe thằng em từng kể, nó vẫn lang thang ở Tinh Thành, còn kể cho tôi không ít nơi luyện cấp tốt mà nó từng đi qua. Tôi nghĩ, ít nhất còn biết đôi chút về Tinh Thành cho nên mới chọn tới đó!”

Tới Tinh Thành, chỉ có một chữ: Đẹp! Quả thật là một thành thị tuyệt đẹp. Đường xá nhà cửa theo phong cách châu Âu cổ, thêm vào bầu trời đầy sao. Vừa rời khỏi điểm truyền tống, đi trên con đường lát đá trắng, tôi cảm thấy bản thân dường như trở nên cao quý hơn rất nhiều.

Tiểu Long Nữ dựa sát vào người tôi khi cả hai cùng sánh bước. Đừng hiểu lầm; đây là giao ước ngầm giữa chúng tôi. Chỉ cần có mặt người chơi khác, tôi và cô ấy sẽ làm bộ thân mật, bằng không … kết cục tin rằng mọi người đều biết. (Hầy! Khinh thân pháp của tôi đã lên cấp 3, mà đều là lên cấp trong tình trạng bị con gái đuổi….). Song, cho dù có làm như vậy, chỉ cần tôi đi qua, các cô gái sẽ hóa đá, ngây ngốc nhìn tôi, tiếp đó là dùng ánh mắt oán hận nhìn về phía Tiểu Long Nữ.

“Vương Tử, chúng ta tới nhà ăn cao cấp nhé?” Tiểu Long Nữ dùng ánh mắt đói khát khẩn cầu. Tôi cau mày.

Cũng được, trong tân thủ thôn thức ăn tốt nhất cũng chỉ là bánh bao… Nhưng sau một lần tôi không cẩn thận cắn nhầm vào Bé Bao một cái, đành phải chuyển qua ăn bánh mỳ.

“Ừ! Cũng được, dù sao tiền cũng dư giả, tới ăn thử xem sao!”

Tiểu Long Nữ chọn lựa kỹ càng một hồi, cuối cùng vào một nhà hàng ven hồ, kiến trúc bảy phần làm bằng thủy tinh trong suốt. Đẩy của đi vào, một nữ hầu bàn đáng yêu đã đi tới.

“Hai người.” Tôi nở một nụ cười hoàng tử hoàn mỹ do Tiểu Long Nữ huấn luyện ra, nói với nữ hầu bàn.

Cô hầu bàn dễ thương lập tức hóa đá. Hỏng bét, tôi toát mồ hôi lạnh, Không nghĩ tới bồi bàn trong này là người thật! Tôi theo bản năng nắm chặt lấy tay Tiểu Long Nữ.

“Anh này đẹp trai quá!!!!” Nữ bồi bàn kinh ngạc hô lên, âm thanh không lớn lắm, chỉ vừa vặn khiến cho cả tầng một nghe thấy mà thôi. Cả nhà hàng nhìn về phía tôi. Mình, mình nên làm cái gì bây giờ? Trời ạ, đi ăn cơm mà cũng gặp chuyện.

“Giữ nguyên phong độ cao quý của anh đi. Yên tâm, loại người cực phẩm* như anh, lại thêm siêu~ cấp đại mỹ nữ** như em, không có mấy người dám tới bắt chuyện đâu.” Tiểu Long Nữ PM tôi, chiêu này là do “cực phẩm mỹ nữ” Tiểu Long Nữ dạy cho tôi. Theo lời cổ: càng bị chú ý, càng phải thể hiện mình, như vậy sẽ khiến cho người khác cảm thấy tự ti, không dám tới bắt chuyện.

(*,**cực phẩm: ý nói thượng đẳng, cấp cao nhất, cao quý nhất trong xã hội. Bản gốc và bản tiếng Anh đều để như vậy, tôi cảm thấy cũng khá dễ hiểu nên không thay đổi. Tương tự như vậy từ siêu cấp đại mỹ nữ là cô gái siêu siêu đẹp, cực kì đẹp; từ này cũng được giữ nguyên. Nếu các bạn cảm thấy khó hiểu, có thể đưa ý kiến để tôi sửa lại. – meomeo)

Tôi cố gắng đè nén cảm giác muốn lập tức bỏ chạy của mình, điều chỉnh lại nụ cười trên mặt, dùng giọng nói dịu dàng nhất nói. “Tiểu thư à, hai người, có thể phiền cô dẫn chúng tôi đi được không?”

Nữ bồi bàn đỏ mặt, tay chân loạn lên một hồi, cuối cùng cũng đưa được tôi và Tiểu Long Nữ tới chỗ ngồi. Tôi ngồi xuống xong, lập tức dùng khuôn mặt mỉm cười nhàn nhạt nhìn qua những người xung quanh. Hiệu quả quả nhiên không tồi, những người bị tôi nhìn đều không dám nhìn lại.

Mở thực đơn, tôi dựng đứng tờ thực đơn, che khuất khuôn mặt mình và Tiểu Long Nữ. Vẻ mặt hai người cùng lúc thay đổi, bộ mặt mấy tháng chưa được ăn cơm lập tức lộ ra, cả hai nhỏ giọng thảo luận về thực đơn…

“Vương Tử, em muốn ăn cái này.”

Nhìn bức hình món ăn, tôi cũng không nhịn được nuốt vài ngụm nước miếng. “Tôi cũng muốn một suất, còn cái này nữa…”

“Món kia cũng không tồi…”

“Tiểu Long Nữ, nước miếng của cô chảy ra đến nơi rồi kìa!”

“Còn nói em, anh xem lại cái vẻ mặt ăn mày của mình đi…”

Tôi lập tức phản bác. “Xem qua ‘Hoàng tử và kẻ ăn mày’* chưa? …”

(*Hoàng tử và kẻ ăn mày: tên gốc là The Prince and the Pauper của nhà văn Mark Twain. Sơ qua truyện kể về 2 cậu bé có khuôn mặt giống hệt như nhau, nhưng 1 người là hoàng tử, một kẻ là ăn mày. 2 cậu đổi thân phận cho nhau và một lố truyện sau đó xảy ra. Tôi không nhớ rõ, cũng không biết có phải tác phẩm này không, nhưng có lẽ tôi không nhầm. Nếu tôi thật sự nhầm, mời bạn đọc góp ý để sửa chữa. – Athox và meomeo.)

“Đừng quên gọi mấy cái bánh bao cho Bé Bao…”

Thú nuôi trong Đệ Nhị Sinh Mệnh phải cho ăn, mà tôi và Tiểu Long Nữ nghiên cứu rất lâu, thậm chí còn PM cho GM. “Xin hỏi GM, bánh bao ăn cái gì?”

Câu trả lời của GM là: “Bạn không nên đem GM ra làm trò cười, tái phạm sẽ bị cưỡng chế rời trò chơi một tháng….”

Sau đó, GM kia bị GM ẩn vô địch Tiểu Long Nữ tố cáo, bị sếp mắng một trận thê thảm… Mà tôi ngẫu nhiên phát hiện bánh bao nhân thịt mình để trong hành lý không cánh mà bay, Tiểu Long Nữ kiên quyết không nhận là cổ ăn vụng cho nên tôi bán tín bán nghi đem bánh bao nhân thịt ra cho Bé Bao ăn. Kết quả nó nuốt trọn một lúc ba đồng loại của mình…!

Buông thực đơn ra, Tiểu Long Nữ lại tạo một khuôn mặt hạnh phúc. Tôi cũng đeo lại khuôn mặt hoàng tử hoàn mỹ, liệt kê các món ăn với nữ bồi bàn đang mặt đỏ tim đập chân run.

Đến dùng bữa cũng thật khổ, tôi và Tiểu Long Nữ vì bảo vệ hình tượng, chỉ có thể hạ thấp giọng thì thầm với nhau, còn phải cẩn thận không để những người khác nghe thấy nội dung bọn tôi nói chuyện.

Đúng là bực không chịu đư….Sao? Vì sao không thể để người khác nghe thấy chúng tôi nói chuyện à?

Vì nội dung bọn tôi trò chuyện như sau:

“Tiểu Long Nữ, cô bỏ qua tuyệt chiêu của Chun Li đi! Chiêu cánh quạt đó người làm thế quái nào thực hiện được chứ.”

“Đừng hòng! Chiêu thức siêu~ đẹp như vậy, em nhất định phải làm được, hơn nữa anh còn nói em cái gì! Anh không phải cũng cố nghiên cứu chiêu Bát Trĩ Nữ của Iori Yagami* hay sao? Đấy mới là chiêu thức không phải người làm được.”

(*Bát Trĩ Nữ của Iori Yagami: chương trước đã đề cập, Iori Yagami là một nhân vật trong King’s of Fighters với khả năng sử dụng lửa. Bát Trĩ Nữ là một trong những tuyệt chiêu kinh điển của anh. Trong tuyệt chiêu này, anh đánh vài đòn chính diện đối thủ sau đó vác hắn lên rồi thổi bay đi (ở Đệ Nhị Sinh Mệnh xem ra làm cũng chẳng được ấy chứ). Tuyệt chiêu này được cho là lấy cảm hứng từ cuộc gặp gỡ của Iori với tám nữ tu sĩ trong phòng thay đồ… – nhóm PR.)

“Đâu có, tôi bây giờ đang nghiên cứu Cửu Đầu Long Thiểm và Thiên Tường Long Thiểm của Kenshin* mà.”

(*Cửu Đầu Long Thiểm của Kenshin: Kenshin là nhân vật chính trong loạt truyện tranh Nhật Bản Rurouni Kenshin. Cửu Đầu Long Thiểm là một trong những tuyệt chiêu của anh. Đây là một chiêu cực kì mạnh và đặc sắc dùng tốc độ cực nhanh để cắt vào 9 tử huyệt trên cơ thể người. Chiêu này được Vương Tử ưa dùng ở những chương sau. – nhóm PR.)

“Ai! Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng của Dương Quá* sao lại khó dùng như vậy?” Tiểu Long Nữ ai oán nói.

(*Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng của Dương Quá: Dương Quá là nhân vật chính trong tiểu thuyết kiếm hiệp Thần Điêu Hiệp Lữ, phần tiếp theo sau tiểu thuyết Anh Hùng Xạ Điêu, một trong “Xạ Điêu Tam Bộ Khúc” của Kim Dung. Dương Quá là con trai của Dương Khang (nhân vật phản diện trong Anh Hùng Xạ Điêu). Mặc dù cậu còn trẻ, nhưng luôn bị người khác xa lánh, vì sợ rằng cậu lớn lên sẽ giống cha mình. Chàng gặp và yêu Tiểu Long Nữ, vai nữ chính, một cao thủ võ lâm lớn hơn chàng 5 tuổi. Tiểu Long Nữ là tên nữ nhân vật GM của chúng ta sử dụng đây.

Do có mối quan hệ “loạn luân” giữa hai người, tài năng võ thuật và sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Tiểu Long Nữ khiến 2 người gặp nhiều rắc rối và trải qua mấy lần chia cắt. Sau đó Tiểu Long Nữ và Dương Quá bị kẻ thù đầu độc, nhưng họ tìm được thuốc giải, nhưng chỉ có duy nhất 1 liều. Tiểu Long Nữ biến mất, để lại một lời nhắn khó hiểu trên vách đá, nói rằng đã tìm được thần y giải độc, 16 năm nữa 2 người sẽ tương phùng. Mọi người (trừ Dương Quá) đều hiểu rằng nàng đã tự tử để cứu Dương Quá, để lại liều thuốc giải duy nhất cho chàng uống.

Dương Quá chung thủy chờ đợi, tuy nhiên, phải xa Tiểu Long Nữ, chàng rất buồn rầu. Tất cả nỗi sầu khổ ấy chuyển thành Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng (tạm dịch là Chưởng pháp đau khổ mất hồn). Đây là một bộ võ thuật vô cùng mạnh, gần như là mạnh nhất giang hồ. Tuy nhiên Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng phụ thuộc nhiều vào tâm lí con người, người càng đau khổ càng sầu muộn thì chưởng pháp mới càng mạnh, càng cao thâm.

Cuối cùng thì Tiểu Long Nữ làm thế nào đó lại sống sót trở về, uyên ương đoàn tụ. – nhóm PR)

“Vớ vẩn, tác giả Kim Dung đại nhân đã nói muốn dùng Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng phải có tâm trạng buồn bã mất hồn, cô có tâm trạng như vậy bao giờ chứ?”

Tiểu Long Nữ vẻ mặt vô tội nói. “Có mà, có lần người ta làm cơm xắt hành tây cay chảy cả nước mắt, khóc lóc cũng “ảm đạm mất hồn” lắm nha…”

“……..”

Đang lúc tôi và Tiểu Long Nữ nói hươu nói vượn, có vài người từ một phòng ăn trang nhã ở tầng hai đi xuống…

“Vô Tình, Nộ Long sơn cốc tuy có chút nguy hiểm, nhưng bằng sáu người chúng ta, tới đó luyện cấp cũng thừa rồi.” Một kiếm sĩ nhân tộc tuấn tú văn nhã vừa bước xuống lầu vừa nói chuyện với cậu con trai bên cạnh.

“Đúng vậy! Vô Tình, cùng nhau tới đó luyện đi.” Ơ? Tôi nghi hoặc, người ăn to nói lớn kia … không phải là Tiểu Cường sao? Mà bên cạnh Tiểu Cường chẳng phải là cung tiễn thủ Legolas và tế ti Bổ Huyết Chuyên Dụng sao…

“Đoạn Kiếm huynh và Tiểu Cường huynh đã nhiệt tình mời như vậy, Phong Vô Tình này cũng không tiện từ chối, từ ngày mai trở đi đệ sẽ cùng Mai Khôi đội của các huynh luyện cấp!” Phong Vô Tình một bộ nho phục*, cầm trong tay quạt ngọc**, hơn nữa khuôn mặt tiêu sái tuấn mỹ, khiến cho nữ ma pháp sư Tuyết Bạch Mai Khôi và nữ đạo tặc nhân tộc Tình Thiên vẻ mặt si mê nhìn cậu ta.

(*,**nho phục: các bạn xem phim cổ trang Trung Quốc chắc đã nhìn qua quần áo của văn nhân người ta thế nào nhé. Tôi cho rằng đây là trang phục của thư sinh, vì có chữ “nho”. Quạt ngọc bản gốc là ngọc tiêu. Chung quy anh giai này ăn mặc trông rất nhã nhặn, rất ra dáng người học văn. – meomeo)

Vốn ngồi gần cầu thang, tôi nghe không sót một câu. Phong Vô Tình, cái tên này, còn cách nói chuyện theo kiểu Sở Lưu Hương*, tôi nhíu mày nheo mắt, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ là … Tôi chậm rãi quay đầu lại …

(*Sở Lưu Hương: Là nhân vật chính trong truyện kiếm hiệp của Cổ Long (hình như tên là Truyền kì Sở Lưu Hương” thì phải?), cao thủ võ thuật. Nhân vật này như Robin Hood của châu Á vậy, cướp của nhà giàu chia cho người nghèo, có một cách nói chuyện cực kì tao nhã, cực kì lịch sự. Chàng ta cũng khá là đào hoa, nổi tiếng với các cô nương. – nhóm PR)

Khuôn mặt kia! Mặc dù có đẹp hóa nhưng chị em song sinh ở chung với nó mười chín năm, tuyệt đối không sai, THẰNG EM TRAI CHẾT TIỆT CỦA TÔI, Phong Dương Danh! Ơ mà, nữ nhân vật tinh linh tộc kia… là Tuyết Bạch Mai Khôi! Chị em tốt của tôi đây mà!

Lúc này nữ nhân tộc có vẻ đã nhìn thấy tôi, không ngoài dự đoán, cô nàng lập tức hóa đá.

“Tình Thiên? Em sao vậy, sao lại không tiếp tục xuống lầu?” Legolas nhìn Tình Thiên đã hóa đá, nghi hoặc hỏi.

“Tình Thiên?” Mọi người trong Mai Khôi Đội nghi hoặc nhìn Tình Thiên, sau đó theo hướng ánh mắt của Tình Thiên, nhìn về phía tôi….

Thấy bọn họ nhìn về phía mình, trong lòng tôi phát hoảng, sợ thằng em nhận ra mình. Chắc không đâu nhỉ? Mình hiện tại sợ rằng chính bản thân cũng không nhận ra.

“Sao vậy, Vương Tử?” Tiểu Long Nữ thấy tôi hành động kỳ quái, PM hỏi tôi.

“Kiếm sĩ đẹp trai nhất ở đằng kia, nhân tộc ấy, Phong Vô Tình, là em trai tôi.”

“Anh ta có biết không…”

“Nó biết tôi là nhân yêu, nhưng không biết tôi là ai!” Tôi còn bồi thêm một câu. “Đừng cho nó biết.”

“Ờm, được, vậy anh tự nhiên một chút đi, khuôn mặt của anh cứng ngắc rồi.”

Nghe vậy, tôi điều chỉnh lại khuôn mặt một chút, mỉm cười với nhóm người ở đó.

“Đẹp trai quá…” Tình Thiên ngây ngốc nói.

Phong Vô Tình có phần không hài lòng, trong dạ hỏi thầm, tên này từ đâu ra (Từ nhà của mày ra…) bộ dáng coi như có chút anh tuấn, lại dám đoạt sự chú ý của mọi người. Phong Vô Tình nhìn sang nhìn Mai Khôi, đến cả Mai Khôi cũng kinh ngạc nhìn tên tiểu tử kia sao? Thật quá bực mình!

Lúc này, tôi cũng đi về phía họ, dù sao Mai Khôi tốt xấu gì cũng từng giúp tôi. “Đã lâu không gặp, Mai Khôi, Tiểu Cường, Legolas, Bổ Huyết Chuyên Dụng.”

“Cậu biết bọn tôi?” Tiểu Cường kinh ngạc hỏi, anh chàng không có chút ấn tượng về tên nhãi đẹp trai này, ba người kia cũng lộ vẻ nghi hoặc.

Tôi cười nhẹ nói: “Tôi là Vương Tử.”

“Vương Tử nào….?”

Tôi cười khổ, Xem ra bọn họ đã quên mình mất rồi. “Vương Tử đeo mặt nạ đấy, nhớ chưa?”

“A… ra là cậu.” Tiểu Cường gãi đầu tỉnh ngộ, hèn chi mình không nhớ khuôn mặt này.

“Cái gã dùng quyền đánh quái hả?” Bổ Huyết Chuyên Dụng mắt tràn ngập ý cười nói.

“Cậu lúc trước đeo mặt nạ là bởi quá đẹp trai?” Legolas vẻ mặt cổ quái hỏi.

“À… ừ…” Lúc này Tiểu Long Nữ cũng tới bên cạnh tôi. “Giới thiệu với mọi người một chút, đây là bạn của tôi, Tiểu Long Nữ. Tiểu Long Nữ, bọn họ là Mai Khôi, Tiểu Cường, Legolas và Bổ Huyết Chuyên Dụng. Bọn họ trước đây từng giúp đỡ tôi.”

Tiểu Long Nữ ôm lấy cánh tay tôi, nở nụ cười tươi rói nói. “Xin chào.”

“Hóa ra là anh à, Vương Tử…” Chị em tốt của tôi, Mai Khôi, vẻ mặt thẹn thùng nói. Nghe giọng cô nàng tôi toát hết mồ hôi lạnh.

Lúc này, em trai tôi đột nhiên mở miệng nói: “Xin chào, tôi là thành viên mới của Mai Khôi đội, Phong Vô Tình.”

Làm một bộ mặt mà nó tự nhận là đẹp nhất, nở một nụ cười bắt chước Sở Lưu Hương trong phim. Thằng em trai từng nói với tôi, khi nó làm vẻ mặt này với con gái là nó muốn cưa cô nàng, còn nếu nó làm vẻ mặt này với con trai chính là để khiêu khích… Cái quái gì thế? Mày khiêu khích chị làm cái khỉ gì?

“Xin chào!” Tôi cười nhạt trả lời, trong lòng thầm nghĩ… Mày dám khiêu khích chị mày cơ à?! Chị mày tức rồi đấy! Được rồi, Gừ, cứ làm mặt đấy đi rồi chiều nay chị không cho mày ăn cơm đâu….

Một bầu không khí đối chọi kỳ quái tràn ngập xung quanh bọn tôi, trong lúc đó Mai Khôi và Tình Thiên hết nhìn tôi lại nhìn Phong Vô Tình, khuôn mặt phân vân lựa chọn …. Tôi ngất mất thôi. Giờ hiểu rồi!

Tôi trong lòng thầm hô Oan uổng, THẰNG NGỐC NÀY! Chị đâu có muốn tranh gái với mày!

Lại thấy thằng em ngốc xoay tròn ngọc tiêu, cười tiêu sái nói. “Vương Tử huynh phúc khí không ít, có được người đẹp như Tiểu Long Nữ đây làm bạn, uyên ương hiệp lữ*, tiểu đệ thật vô cùng ngưỡng mộ.”

(*Uyên ương hiệp lữ: Uyên ương là một loại chim nước, giống như con vịt. Trong văn hóa Trung Hoa, cặp uyên ương được xem là biểu tượng cho tình yêu đôi lứa, tình cảm vợ chồng thắm thiết. Dễ thấy trên khăn tay, túi thơm, trang phục,… thường có hình “Uyên ương đạp nước” nghĩa là đôi vịt nghịch nước. Người con gái tặng người con trai khăn tay thêu “uyên ương đạp nước” là ngụ ý trao gửi tình cảm, muốn ở bên chàng, muốn được gả cho chàng. Cụm từ “Uyên ương hiệp lữ” này vốn chỉ một đôi hiệp khách yêu nhau, cùng hành tẩu giang hồ, ở bên nhau, như Dương Quá và Tiểu Long Nữ chúng ta đã đề cập. Trong trường hợp này, đơn giản các bạn có thể hiểu Phong Vô Tình ám chỉ Vương Tử và Tiểu Long Nữ là một cặp trời sinh, yêu nhau tha thiết không rời. – nhóm PR và meomeo)

Tôi cố cười nói. “Đâu có, đâu có…”

“Em trai anh bình thường cũng nói chuyện sến chết người như vậy sao?” Tiểu Long Nữ bề ngoài vẫn lộ vẻ nhu mì nhưng âm thầm PM tôi hỏi.

“Làm gì có, nếu chỉ có tôi, bộ dáng Sở Lưu Hương của nó lập tức bay biến, trở thành một tên mười phần vô lại.”

Nghe Phong Vô Tình nói vậy, Mai Khôi và Tình Thiên lập tức sắc mặt tái nhợt. Tình Thiên vội vàng hỏi: “Vương Tử, anh và cô gái này là người yêu sao?”

“Đúng, Tiểu Long Nữ là … vợ tôi.”

Tình Thiên vừa nghe, khuôn mặt lập tức suy sụp, vất vả lắm mới gặp người đẹp trai như vậy, vậy mà lại có vợ rồi, lại còn là một đại mỹ nữ chẳng kém cạnh gì so với mình nữa chứ, trong lòng cô quả thực rất đau khổ. Cô nàng ai oán nhìn tôi. Tôi lạnh cả người!

Khuôn mặt anh tuấn tới mức hoàn mỹ thế kia… Cô nghĩ thầm, Không! Không thể buông tay, mình còn vũ khí bí mật …

Lúc này Tiểu Long Nữ thấy tôi xấu hổ bèn mở miệng giúp tôi giải vây.

“Ông xã, chúng ta ra ăn thôi!”

Tôi vừa nghe thấy vậy, vội vàng tạm biệt Mai Khôi đội, trở về thưởng thức bữa tiệc của mình.

Mặc dù có chút chuyện kỳ quái xen vào song bữa ăn vẫn rất tuyệt. Lúc này tôi và Tiểu Long Nữ đang đi dạo trong thành, tiện thể tiêu hóa đống thức ăn không nhỏ trong bữa tiệc vừa rồi.

“Vương Tử, anh có muốn tạo đội nhóm không?” Tiểu Long Nữ hỏi tôi.

“Tạo đội có gì tốt?” Tôi cúi đầu nghĩ.

Tiểu Long Nữ biết tuốt* cẩn thận giới thiệu cho tôi. “Về sau quái vật càng mạnh, với hai người bọn mình mà muốn đánh có lẽ phải cố hết sức. Nếu có thêm tế ti và ma pháp sư thì sẽ dễ đánh quái hơn, tăng cấp cũng nhanh hơn bây giờ. Hơn nữa các đội nhỏ có thể tới Mạo Hiểm Giả công hội tiếp nhận nhiệm vụ đoàn đội, có thể kiếm tiền và phần thưởng, nâng cao danh vọng, vân vân…”

(*biết tuốt: bản gốc là Vạn Sự Thông Tiểu Long Nữ, tôi cho rằng từ này có nghĩa là gì cũng biết. Ở bản tiếng Anh ghi là “the knowledgeable Lolidragon” nên có lẽ tôi đoán đúng. Để bạn đọc dễ hiểu và thuận tiện cho tôi, xin sửa lại một chút cho thuần Việt hơn. – meomeo)

“Ừm” Nghe cũng được đấy. “Vậy bọn mình tạo một đội đi!”

Tiểu Long Nữ nghe thấy vậy, phẩy tay coi thường. “Nói thì dễ lắm, một đội số người ít nhất cũng là năm! Em với anh cũng mới chỉ có hai người.”

“Vậy….” Tôi còn chưa kịp nói đã bị ngắt lời…

“Người phía trước đợi một chút.” Một giọng nói yêu kiều vang lên.

Tôi nghi hoặc quay người lại, là một thành viên nữ của Mai Khôi đội, hình như là Tình Thiên thì phải! “Có chuyện gì vậy?”

Cô nàng hai tay chống nạnh, bộ dáng ương ngạnh… Đáng tiếc phối hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu có chút không hợp. Nhưng đang lúc này, tám gã côn đồ lực lưỡng dàn hàng sang lưng cô nàng….

Chuyện gì đây? Cướp à? Trong Tinh Thành? Tôi và Tiểu Long Nữ đều ngơ ngác, người chơi xung quanh cũng tò mò nhìn lại.

“Xin hỏi…. Có chuyện gì không?” Tôi vẫn cố bảo trì phong độ cười nói.

“Đẹp trai quá…” Tình Thiên vẻ mặt sùng bái, càng quyết tâm làm vợ của anh chàng đẹp trai trước mắt! Cô nàng suy nghĩ một lúc rồi mới nói. “Đường này ta mở, cây này ta trồng, muốn đi qua đây, Trai. Đẹp. Ở. Lại*!”

(*Đường này ta mở, cây này ta trồng, muốn đi qua đây, phải…: đây là một câu quen thuộc, nguyên tác ở trong tiểu thuyết kiếm hiệp (trừ phần “bỏ lại anh đẹp trai”), ý là đe dọa nhưng dùng ngôn từ hoa mĩ. – nhóm PR)

…. Sững sờ! Tôi, Tiểu Long Nữ và người chơi xung quanh đều sững sờ.

Thấy phản ứng của tôi, Tình Thiên di di chân xấu hổ nói. “Anh nghe đây, Vương Tử, em muốn anh ly dị bà vợ Tiểu Long Nữ kia, làm chồng của em, em sẽ bao anh ăn, bao anh ở, cấp vũ khí, cấp trang bị, còn cấp tiền mỗi ngày.” Cô ả kiêu ngạo cam đoan. “Yên tâm, em có tiền, không tin em có thể cho anh trước 50 vạn kim tệ.”

Tôi vẻ mặt cổ quái. “Ý của cô là… muốn nuôi tôi?”

“Đúng!”

Tiểu Long Nữ đã muốn ôm bụng cười lớn rồi, nhưng để giữ hình tượng, cô nàng vẫn cố nín, song khóe miệng không ngừng nhếch lên. Người chơi xung quanh chẳng phải giữ hình tượng như vậy, sớm đã cười lăn ra rồi, thậm chí còn có người chêm vào một hai câu. “Có cá tính.”, “Nuôi anh luôn đi, mỹ nữ.”, “Biến, không tự xem lại mình đi.”

“Làm sao bây giờ, Tiểu Long Nữ, đừng cười nữa!” Tôi ai oán PM Tiểu Long Nữ.

“Ha ha ha!…Từ chối đi, không thì làm sao bây giờ, đang trên đường lớn, cô ta còn có thế nào!” Tiểu Long Nữ cười sằng sặc nói. Cười, cười chết luôn đi.

Tôi mặc kệ tiếng cười to cỡ hai trăm đề-xi-ben xung quanh, ra vẻ có lỗi. Hu hu! Tôi vô tội mà… “Rất xin lỗi, nhưng tôi không định ly dị vợ, mời cô …. Đi, đi tìm chồng khác!”

Đáng ghét! Tình Thiên tức giận nhìn về phía Tiểu Long Nữ. Người nào đó thì tỏ vẻ không liên quan đến bản thân, còn chăm chú săm soi móng tay mình. Vẻ mặt của Tiểu Long Nữ càng chọc giận cô nàng. “Các người, tiến lên, giết đứa con gái kia về điểm hồi sinh cho ta.”

Tám gã côn đồ lực lưỡng phía sau cô nàng hai mắt nhìn nhau, muốn bọn họ giết một đại mỹ nhân yêu kiều như vậy quả thực … không xuống tay được!

Tình Thiên giận giữ hét lên. “Mau động thủ, giết ả, ta trả năm mươi vạn!”

Tôi và Tiểu Long Nữ mặt đều biến sắc, Tiểu Long Nữ càng bực mình. “Giữa đường cái mà cô dám làm loạn à?”

Lúc này, tám gã côn đồ dưới sự thao túng của năm mươi vạn cũng chậm rãi tới gần bọn tôi. Tôi vội vàng chắn phía trước Tiểu Long Nữ, người chơi xung quanh cũng la ó bất bình, nhưng một câu nói của Tình Thiên khiến cho không ai dám tiến lên trợ giúp. “Ai dám nhúng tay vào, ta sẽ bảo đám côn đồ kia giết các người về cấp 1.”

“Vương Tử….” Tiểu Long Nữ sắc mặt trắng bệch trốn sau lưng tôi.

“Đừng sợ, nếu cô chết, tôi cũng chết theo, dù sao cũng chỉ giảm có một cấp, luyện lại là được.” Tôi an ủi Tiểu Long Nữ. Nghe vậy, cô nàng cũng an tâm.

“Em hỏi lại một lần nữa, Vương Tử, anh có chịu làm chồng em hay không? Đồng ý, em sẽ để Tiểu Long Nữ đi.”

Tiểu Long Nữ bị hành động của Tình Thiên làm cho tức tối tới mức thiếu chút nữa đem công phu mắng chửi của mình ra phát tiết. “Đồ đanh đá nhà ngươi, cho dù giết ta về cấp 1, Vương Tử vẫn là chồng ta.”

Tình Thiên nghe thấy vậy, càng thêm tức giận. “Mau giết ả cho ta.”

Một gã côn đồ bị 50 vạn mê hoặc, giơ cao lưỡi búa lớn trong tay lao tới muốn đoạt trọn số tiền. Tôi cũng uy phong lẫm liệt lấy trợ thủ đắc lực của mình – Bé Bao từ trong hành lý ra, ném về phía đối phương, quát lớn.

“Bé Bao, dùng Bánh Bao Có Độc.” Bé Bao bị tôi ném ra, nghe vậy phun một đám khói độc phía trên đầu đám côn đồ.

Bắt lấy Bé Bao vừa trở lại trong tay, nhân lúc mọi người đang bị Bé Bao dọa tới ngây ngốc, tôi nhanh chóng lao tới trước mặt tên tiên phong. “Cửu Đầu Long Thiểm!”

Cửu Đầu Long Thiểm là tôi tham khảo truyện tranh Nhật Rurouni Kenshin, thay đổi đi một chút, tập hợp Phách (chém), Khảm (cắt), Chủy (đâm), Thập Tự Trảm cùng kỹ năng Liên Kích.

Trước mắt có thể tấn công liên tục mười lần, cho nên thật ra nên gọi là Thập Đầu Long Thiểm mới đúng…

Hơn nữa Hắc Đao đã cấp 15, thêm vào Hỏa Diễm Trảm, cuối cùng sáng chế ra chiêu thức siêu mạnh này, đây có thể coi là tuyệt chiêu của tôi, thậm chí cả boss Khô Lâu Vương mạnh nhất cũng không thể chịu được chín đòn liên hoàn của tôi, cả bộ xương tan nát.

“Áááááá!!!” Côn đồ A phát lên một tiếng kêu thảm thiết, sau đó biến thành một cột sáng bay mất.

Tôi lập tức lấy bình mana (ma dược, lam dược) trong hành lý ra uống vào, bởi Cửu Đầu Long Thiểm khuyết điểm chính là vô cùng tiêu hao mana. May là mọi người đang ngây ngốc, không ai tranh thủ tấn công tôi.

Tôi nhớ tới Kenshin mỗi lần lạnh lùng nhìn đối thú, đều khiến cho đối thủ đánh mất lòng tin, vì vậy tôi cũng lạnh lùng nhìn bảy gã côn đồ còn lại, lạnh lùng nói: “Ai tự nhận có thể tiếp được Cửu Đầu Long Thiểm của ta thì tiến lên.”

Bảy gã côn đồ còn lại giải độc xong, thấy tôi vừa uống mana xong không ai dám tiến lên, giờ người tiến lên đầu tiên chết chắc!

“Mẹ nó, các huynh đệ cùng xông lên nào, tao không tin nó có thể một đánh bảy.” Côn đồ B cuối cùng không nhịn nổi, hét lớn, bảy tên côn đồ đồng loạt xông tới.

Tiếp đó quả thực là một trận hỗn chiến, tôi dựa vào nhanh nhẹn cao hơn bọn hắn không ít, len lỏi giữa màn đao quang kiếm ảnh điên cuồng song vẫn trúng vài đao, hơn nữa không rảnh tay để tấn công. Tiểu Long Nữ tình hình cũng không khác gì tôi, nhanh nhẹn của cổ so với tôi còn cao hơn nhiều nên tạm thời không bị thương, nhưng cũng không thể tấn công đối phương.

“Hự!”

Không cẩn thận một chút, tôi lại bị một tên côn đồ nào đó chém trúng lưng. Đáng chết, lửa giận trong lòng tôi dâng lên. Người đời nói, cho dù chết cũng phải kéo theo vài tên đền tội! Tôi lập tức dùng Cửu Đầu Long Thiểm, một cột sáng trắng bay thẳng lên trời, nhưng bản thân tôi cũng trúng năm sáu đao, đã tới sát vạch tử vong…

“Vương Tử…” Tiểu Long Nữ kinh hãi biến sắc, cô nàng lao tới, dùng tuyệt chiêu của Chun Li – tạm gọi là Loa Toàn Thối* đi! Không thể tưởng tượng được Tiểu Long Nữ quả thực cải biến thành công. Chỉ thấy cô nàng trồng cây chuối, hai tay không ngừng xoay chuyển. Cô vốn lực đá không cao lắm, ai ngờ cô nàng còn trang bị dao ở trong giày. Căn cứ theo tính cách Tiểu Long Nữ, chắc chắn cô nàng đã bôi độc dược cấp cao nhất mà mình có được – Thất Bộ Đoạn Hồn Tán**.

(*Loa Toàn Thối: Đá kiểu cánh quạt máy bay trực thăng – đối chiếu bản tiếng Anh để dịch nghĩa – meomeo.

**Thất Bộ Đoạn Hồn Tán: loại độc sau thời gian bước 7 bước chân sẽ chết. – meomeo)

Đương nhiên không phải là bảy bước sẽ chết, nhưng cứ 1 giây lại mất 50HP thì người bình thường không chịu giải độc cũng sẽ chết rất nhanh.

Lũ côn đồ trúng độc đều kinh hãi thất sắc bởi lượng HP điên cuồng giảm xuống, bọn chúng vội vàng lôi thuốc giải độc ra uống, mà Tiểu Long Nữ cũng thừa dịp này kéo tôi ra khỏi vòng chiến. Tôi vội vàng uống thêm máu.

Nhưng còn chưa tới bình thứ hai, lũ côn đồ đã lại xông tới. Đáng chết!

Tôi và Tiểu Long Nữ sắc mặt đều tái nhợt. Người chơi xung quanh thấy kẻ ỷ đông hiếp yếu cũng chỉ làm ra vẻ bất bình, hầu hết đều đứng xung quanh xem, chỉ có một vài cô gái không đành lòng che mắt tránh đi.

Xem ra quả thật phải tuẫn tình* cùng Tiểu Long Nữ ở đây ư? Hu hu! Tôi không muốn chết kỳ cục như vậy!

(*tuẫn tình: chết vì tình – meomeo)

Đang lúc tôi và bọn côn đồ chuẩn bị giao chiến lần nữa, một giọng nói vang dội truyền tới. “DỪNG TAY!”

Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, mục tiêu rất rõ ràng, bởi đó là một người thú, hơn nữa còn là một người sói trông rất xấu, bộ lông màu xám khiến người ta cảm thấy bẩn bẩn, hơn nữa theo con mắt đánh giá của tôi, phải cao tới hơn hai mét. Thân thể cao lớn như vậy, nắm tay to bè dường như chỉ một quyền có thể tiễn người ta về Tây Thiên, bắp tay hắn theo tôi ước lượng cũng to ngang đùi tôi, chân hắn so với eo của tôi còn to hơn.

Đám côn đồ ánh mắt kinh hãi, ai cũng không dám cùng con quái vật cao lớn xấu xí trước mặt chiến đấu.

Người sói xấu xí dùng ánh mắt hung bạo vô cùng nhìn bọn côn đồ. “CÒN KHÔNG CÚT ĐI, MUỐN BỊ XÉ XÁC RA À!”

Nhóm côn đồ đều nuốt nước miếng, chậm rãi lui về phía sau, rồi lại dừng lại, không cam lòng bỏ chạy.

Lúc này tôi cũng đã nhân cơ hội uống xong bình máu cuối cùng, lại đứng lên mạnh như rồng như hổ, phối hợp với tiếng quát của gã Người sói, tôi tạo dáng muốn xuất ra Cửu Đầu Long Thiểm, hơn nữa dùng ánh mắt lạnh lùng, quả nhiên có thể uy hiếp bọn chúng.

Tình Thiên bên cạnh cũng sắc mặt trắng bệch, cô ả muốn giết Tiểu Long Nữ nhưng cũng không muốn làm tổn thương hoàng tử bạch mã trong lòng mình, cổ ai oán nói. “Vương Tử… Anh quả thực thích Tiểu Long Nữ như vậy sao? Không có ả không được sao?”

Tôi u oán thở dài, Khuôn mặt của mình đúng là nghiệp chướng! “Đúng vậy, quả thật xin lỗi…”

Tình Thiên nghe vậy, đôi mắt to đã đầy nước. Cuối cùng, “Òa” một tiếng, cô nàng khóc lóc chạy đi… Mà bọn côn đồ thấy thế biết không còn hy vọng gì vào năm mươi vạn rồi, cũng chạy theo.

Tôi thấy bọn côn đồ bỏ đi, rốt cục cũng có thể nhẹ nhàng thở ra, nhớ tới tình hình cửu tử nhất sinh vừa rồi, lại bắt đầu sợ hãi. Bất tri bất giác đôi chân mềm ra, tôi đặt mông ngồi xuống đất. Nhưng lúc này một quầng ánh sáng màu trắng bao lấy tôi khiến toàn thân cảm thấy thoải mái…

“Cậu không sao chứ?” Người sói xấu xí hỏi tôi. Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ta, anh ta nở nụ cười với tôi, tôi vừa cười vừa trả lời không việc gì, trong lòng thoải mái. Nhìn khuôn mặt xấu xí của người sói tôi lại cảm thấy thật thân thiết.

Tiểu Long Nữ giật mình nhìn người sói màu xám.

“Anh… anh là tế ti?” Tiểu Long Nữ lắp bắp hỏi, bởi thuật mà người sói xấu xí kia vừa sử dụng hóa ra là thuật trị thương trung cấp của tế ti…

Người xói xấu hổ trả lời. “Ừ, là một thú nhân tế ti.”

Tôi sửng sốt một hồi, rồi ha hả cười nói: “Chúng ta, vừa rồi một tế ti, một chiến sĩ đã bị thương, thêm một đạo tặc dọa sáu chiến sĩ bỏ chạy sao? ha ha ha…” Nói xong, Tiểu Long Nữ và người sói cũng mỉm cười.

Tôi và Tiểu Long Nữ nhìn nhau, đều thấy vẻ khâm phục đối với anh người sói trong mắt nhau. Thử nghĩ xem, toàn bộ đám người không ai dám đứng ra giúp chúng tôi mà anh ấy, một tế ti không lực công kích lại dám đứng ra, sao không khiến người ta khâm phục, không khiến người ta cảm động?

“Anh tên là gì?” Tôi hỏi người sói, Không thể gọi anh ta là người sói xấu trai được, huống hồ hiện giờ tôi chẳng thấy anh ấy xấu xí chút nào cả.

“Tôi tên là … Xú Lang. Quả là cái tên thích hợp.” Người sói cười nói, nhưng không biết vì sao, tôi lại thấy vẻ chua xót trong mắt anh, tôi quyết định…

“Vậy… Lang đại ca à, tôi …sợ tới mức không đứng dậy được rồi, anh có thể dìu tôi đến nhà nghỉ được không?” Tôi bất đắc dĩ giơ tay lên nói.

“Được thôi, được thôi.” Anh ta vội nói.

Vì thế, tôi một tay nắm lấy tay Lang đại ca, tay kia Tiểu Long Nữ đỡ, chúng tôi chậm rãi trở về nhà nghỉ.

Tôi cũng không quên hỏi Lang đại ca, “Lang đại ca này, bọn em đang thiếu một tế ti, anh có hứng thú không …”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.