5 Giờ 25 Phút

Chương 16: Ông rycroft



Sáng hôm sau, Emily thức dậy từ rất sớm. Cô không đánh thức "ông anh họ” mà mặc quần áo bước ra ngoài đi dạo.

Làng Sittaford nằm trên cao, đứng đây có thể nhìn bao quát cả một vùng rộng lớn. Emily cảm thấy mình còn biết quá ít về những con người ở đây. Cô ôn lại những lời bình phẩm về họ của bà Curtis, của thiếu tá Burnaby, cô hình dung ra những con người đó. Mãi suy nghĩ, cô giật nảy người khi nhìn thấy một ông già bé nhỏ đứng chỉ cách cô vài bước chân, tay ôm chiếc mũ trên ngực, đang nhìn cô.

- Xin lỗi, cô là tiểu thư Emily Trefusis phải không?

- Vâng, thưa cụ.

- Tôi là Rycroft. Xóm này nhỏ cho nên hễ có chuyện gì mới là mọi người đều biết ngay. Tôi biết cô đến đây hôm qua cùng với ông anh họ. Biết cô là vị hôn thê của James Pearson, người vừa bị bắt vì tình nghi là thủ phạm đã giết đại úy Trevelyan. Còn anh họ cô là nhà báo...

- Vâng, đúng thế, thưa cụ Rycroft.

- Cô biết hôm qua ở nhà tù Princeton có một tên tù vượt ngục chưa?

- Cháu biết rồi, thưa cụ.

- Princetown cách đây hai mươi cây số đường chim bay, còn đi đường thì mất hai mươi nhăm cây số. Nhà tù này giam toàn nhà nghiên cứu về loài chim, nhưng đồng thời tôi cũng là nhà nghiên cứu nghiệp dư về tội phạm học. Cho nên, nếu cô muốn, tôi có thể giúp cô.

- Vâng, nếu được thế thì tốt quá. Cháu đang rất đau khổ...

- Vậy thì tôi với cô hãy thử phân tích. Hiện nay vị hôn phu của cô đã bị cảnh sát bắt tạm giam. Họ tin rằng anh ấy là thủ phạm vụ án mạng. Nhưng tôi không cho là như thế.

- Cụ cũng tin là chồng chưa cưới của cháu vô tội?

- Tôi thấy có hai khả năng. Một là vụ hôn phu của cô cần tiền quá, đến gặp ông cậu cầu cứu, nhưng bị ông ta từ chối. nên trong một lúc uất giận, không ghìm được, đã vớ bao cát quật lên đầu ông ta. Khả năng thứ hai là vị hôn phu của cô không vay được tiền của ông cậu, thất vọng ra khỏi nhà ông đại úy, một kẻ khác đã đến và giết ông ấy. Tôi thiên về khả năng thứ hai. Và như vậy hung thủ phải là kẻ bắt gặp, thấy được cuộc to tiếng giữa hai cậu cháu. Hắn đã khai thác cơ hội này để thực hiện ý định gây án từ trước, và đổ tội lên đầu anh chàng James của cô.

Emily suy nghĩ một chút, hỏi:

- Rồi sao nữa, thưa cụ?

- Nếu như thế, hung thủ phải là người gần gũi với ông đại úy, một người sinh sống trong thị trấn Exhampton. Rất có thể y có mặt trong nhà ông đại úy lúc hai cậu cháu to tiếng. Tôi nghĩ đến Evans, gã đầy tớ của đại úy Trevelyan. Bây giờ ta thử xem y có lợi gì trong cái chết của ông chủ y không?

- Anh ta được hưởng một phần trong số tài sản thừa kế của ông đại úy - Emily nói.

- Đó có thể là động cơ. Bây giờ cần điều tra xem Evans hiện nay có đang cần tiền một cách cấp bách không? Trong chuyện này không được bỏ qua việc anh ta vừa lấy vợ cách đây không lâu.

- Cụ nghĩ sao về chuyện chiếc "bàn ma", thưa cụ Rycroft?

- Thú thật là chuyện đó làm tôi đặc biệt chú ý. Tôi rất thích nghiên cứu các môn Khoa học Huyền bí London. Trong số năm người xung quanh bàn, không một ai ngờ được về cái chết của ông đại úy...

- Cụ có tin rằng...

Emily định nói về khả năng một trong số người ngồi đó có một người biết được về cái chết của ông đại úy nhưng cô chợt nhớ trong số năm người đó có cụ Rycroft này.

- Đúng như cụ nói, chuyện hồn ma báo tin kia quả là bí ẩn. Cụ có tin rằng ngoài cụ ra, trong bốn người kia, một người có khả năng thần giao cách cảm không?

- Tiểu thư thân mến, tôi không có khả năng đó, và tôi nghiên cứu các vấn đề thần bí chỉ thông qua quan sát.

- Hay ông Garfield chăng?

- Đó là một thanh niên đáng yêu, nhưng hoàn toàn không có khả năng đó. Cậu ta đến đây chỉ cốt để lấy lòng bà cô, hy vọng bà cô cho hưởng thừa kế. Nhưng cậu ta không biết rằng bà cô cậu ta không ngu đần chút nào, bà ta khai thác và hành hạ thằng cháu.

- Cháu đang định đến gặp bà ấy.

- Thế thì bà ta mừng lắm đấy. Bà ta thích nói nên nếu được gặp ai chịu nghe thì còn gì bằng. Và bà ta còn tò mò nữa, thứ gì cũng muốn thọc mũi vào.

- Cụ nhận xét về hai mẹ con phu nhân Willett thế nào ạ?

- Tôi cho đó là những người rất đáng mến, và giống như những người quen sống ở thuộc địa nói chung, họ làm cái gì cũng quá mức. Còn cô gái Violette thì là một cô gái hết sức dễ thương.

- Cháu lấy làm lạ sao họ lại chọn nơi heo hút và lạnh giá này để nghỉ mùa đông?

- Có gì lạ đâu? Chúng ta ở xứ lạnh thì thèm nắng, nhưng người Australia và Nam Phi lại thèm được ăn Noel tại nơi nào tuyết phủ.

Emily thầm nghĩ ông già này quá yêu phong cảnh Sittaford nên không thấy có gì lạ trong việc ai đó chọn đây làm nơi nghỉ ngơi. Hai người chậm chạp đi về phía xóm Sittaford .

- Ngôi biệt thự kia là của ai ạ? - Đột nhiên Emily hỏi.

- Đại úy Wyat... một thương binh bị liệt hai chân và không thích gặp ai.

- Ông ấy có thân với đại úy Trevelyan không ạ?

- Không thân lắm, nhưng Trevelyan thỉnh thoảng có đến chơi với Wyat.

Emily đang nghĩ cách tiếp cận với ông này. Cô cảm thấy chưa thể rời khỏi xóm Sittaford nếu chưa tìm hiểu sâu về những con người ở đây. Đột nhiên cố nhớ đến người thứ năm trong số ngồi xung quanh "bàn ma" hôm đó:

- Còn ông Duke là người thế nào ạ?

- Đấy là một người mà không ai biết gì về ông ta. Không ai biết ông ta chui ở đâu ra, nhưng nói chung là con người tốt... Nhà tôi đây, mời cô vào chơi.

Họ vào nhà. Trong nhà hầu như không có đồ đạc, chỉ toàn sách xếp ngăn nắp trên các giá, trông như ở thư viện. Emily đến gần xem. Sách được xếp thứ tự theo từng chuyên đề: sinh vật học loài chim, tội phạm học, khoa học huyền bí...

Khoảng mười lăm phút sau, Emily đứng dậy.

- Cháu phải về thôi. Xin cảm ơn cụ.

- Nhưng cô nhớ cho rằng tôi sẵn sàng làm mọi thứ để giúp cô. Bất cứ cần gì, cô cứ đến gặp tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.