9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc

Chương 83: Chứng từ



Tống Mạch cũng không quay đầu lại mà thẳng bước đi.

Nhìn bóng lưng của hắn mờ dần ở trong màn đêm, Đường Hoan chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra.

Một chân là đói, một chân là bị doạ sợ.

Lần này tỉnh lại Tống Mạch cho nàng thời gian chuẩn bị quá ngắn. Nàng còn chưa mở mắt, đã nghe thấy thanh âm lạnh lùng lại đè nén lửa giận của hắn, chờ nàng mở mắt ra, chống lại ánh mắt xa lạ lạnh như băng của hắn, nàng cũng biết, đêm nay nếu nói sai một câu, cái mạng nhỏ của nàng đoán chừng sẽ chơi xong rồi. Lục Thư Ninh đã dùng những gì nàng ấy trải qua nói cho nàng biết, Tống tướng quân có bao nhiêu độc ác.

Ôm bụng trở lại bên cạnh bàn, Đường Hoan không còn sức mà gục ở trên mặt bàn, chờ hạ nhân đưa cơm chiều của nàng tới đây. Bây giờ nàng đói đến váng đầu hoa mắt, thật sự cái gì cũng không suy nghĩ được rồi.

Ước chừng sau một nén nhang, nha hoàn vẫn hầu hạ Lục Thư Ninh kia đã trở lại. Nha hoàn này, bao gồm tất cả hạ nhân mới thay của Hầu phủ sau khi hầu gia chết, đều không biết thân phận của Lục Thư Ninh, chỉ biết nàng họ Thư tên Ninh, trong lúc lén lút thì thầm nhắc tới đều gọi là Thư cô nương, là nữ nhân thần bí được tân nhậm Định Bắc hầu kiêm Trấn Bắc tướng quân Tống Mạch nuôi ở hậu trạch.

Trong tay nha hoàn bưng bàn ăn, bên trên bày một bát mì chay lớn nóng hôi hổi, còn có hai cái bánh bao mới làm nóng rõ ràng là còn thừa lại.

Đường Hoan ghé vào trên bàn, không còn sức nhìn nha hoàn để đồ xuống, khi đứng dậy, phát hiện nha hoàn dùng một loại ánh mắt kỳ quái khó hiểu lặng lẽ đánh giá nàng.

Đường Hoan biết tâm tư của nha hoàn, nàng ta nhất định đang khó hiểu sao đãi ngộ cơm canh của Thư cô nương đột nhiên trở nên kém như vậy, trước kia tướng quân mặc dù đối với cô nương lạnh lùng thờ ơ, đồ ăn đều là tốt, vì sao hôm nay chỉ bảo chuẩn bị mì chay cùng bánh bao thừa?

Đường Hoan kêu rên ở trong lòng, Tống Mạch này thật sự là một chút tình cũ cũng không nhớ mà!

Đuổi nha hoàn đi, Đường Hoan bưng bát mì ăn như hổ đói. Không sợ, chỉ cần có thể lấp đầy bụng, đồ ăn kém hơn thế này nàng cũng có thể nuốt xuống!

Một lát sau, nha hoàn đi vào thu dọn đồ, phát hiện trong bát mì ngay cả một cọng hành thái cũng không còn.

Nàng ta mở to hai mắt mà nhìn, lần đầu tiên phát hiện lượng cơm ăn của Thư cô nương nhiều như thế, có lòng muốn hỏi một chút cô nương có cần nàng chuẩn bị trà tiêu thực hay không, nghĩ lại nhớ đến tướng quân còn đang chờ kiểm tra hộp đựng thức ăn, vội vàng xách đồ rời đi.

Trong phòng chỉ còn một mình, Đường Hoan ôm bụng trở lại trên giường, lần này là căng cứng đến khó chịu.

Đợi cho không còn đầy bụng đến khó chịu nữa, tâm tư nhỏ lại bắt đầu xoay vòng.

Nếu không có thẩm vấn tiếp xúc tối nay, nàng sẽ đoán thái độ của Tống Mạch đối với nàng có hai loại khả năng.

Loại thứ nhất, hận nàng thấu xương.

Hắn phủ nhận tất cả tình cảm đã có lúc trước, đối với nàng không có nửa điểm không dứt. Cứ như vậy, hắn phải là trực tiếp giết Lục Thư Ninh, giết chết tất cả nữ nhân có khuôn mặt giống nàng, cho dù ở trong đó chỉ có một người thật sự là nàng. Bằng vào độ tàn nhẫn Tống Mạch biểu hiện ra ngoài, chỉ cần hắn thật sự hận, hắn tuyệt đối sẽ làm như vậy.

Đáng tiếc, sự thật chứng minh, Tống Mạch không có làm như vậy. Hắn bắt lấy Lục Thư Ninh, hắn đang đợi nàng, chờ lời giải thích của nàng.

Như vậy, Tống Mạch đối với nàng chính là loại thái độ thứ hai, hắn đối với nàng, vẫn có điều mong đợi.

Hắn không xuống tay tàn nhẫn được, hắn không nỡ thật sự bóp chết nàng.

Nhưng là phần không nỡ này, là ở điều kiện tiên quyết Tống Mạch còn không có biết được chân tướng còn không thể xác định nàng đối với hắn phải chăng một chút thật lòng cũng không có. Nếu nàng ăn ngay nói thật, nói cho Tống Mạch biết thân phận của mình, nói cho Tống Mạch biết nàng vui vẻ dùng các loại thủ đoạn lừa hắn một lần lại một lần, thử hỏi một nam nhân khi còn bé tương kế tựu kế thông qua hại chết đệ đệ để dạy dỗ mẹ cả mang trong lòng bất chính, sau khi lớn lên lại giết cha đẻ, một nam nhân lần đầu gặp mặt đã bóp cổ nàng, hắn sẽ bỏ qua cho nàng? Nếu hắn biết từ đầu tới cuối nàng đều đang lừa gạt hắn, hắn sẽ bỏ qua cho nàng?

Có tình cảm hèn mọn như vậy sao?

Không có.

Nàng nói, Tống Mạch đang không buông lập tức sẽ biến thành hận, so với một loại trước càng hận hơn, bởi vì nàng khiến cho hắn ngu ngốc chờ nhiều năm như vậy, chờ được kết quả như vậy.

Đường Hoan không ngốc, đánh chết nàng nàng cũng sẽ không nói ra tình hình thực tế, ít nhất hiện tại không thể. Có lẽ một giấc mộng cuối cùng hắn có thể nhớ lại được thân phận thật sự của nàng, nhưng dầu gì nàng cũng chống đỡ được đến một giấc cuối cùng, dù sao vẫn dễ chịu hơn phải chết bây giờ phải không? Tạm thời giữ được tính mạng, giành được thời gian của giấc mộng này trước đã, có lẽ sau này còn có cơ hội xoay chuyển.

Dĩ nhiên, Đường Hoan cũng không ngây thơ, ngây thơ nghĩ rằng Tống Mạch sẽ hoàn toàn tin tưởng lời nói dối "Quỷ Hồn mất trí nhớ, hoàn dương tìm người" của nàng.

May mắn là, cho dù Tống Mạch không tin, hắn không có chứng cớ chứng minh nàng đang nói dối.

Không có chứng cớ, phần mong đợi mơ hồ kia của hắn sẽ chỉ càng ngày càng có lợi với nàng.

Nếu một người mà trong lòng vẫn ôm mong đợi nào đó, khi có lời giải thích làm cho hắn cảm thấy phần mong đợi này là có thể thực hiện, lý trí của hắn sẽ theo bản năng nghiêng về phía tin tưởng lời giải thích này. Bởi vì, mỗi người đều khát khao một mặt tốt đẹp, đều hy vọng bỏ ra thật lòng cũng nhận được thật lòng.

Nàng thích hắn, nàng không thích hắn, Tống Mạch hy vọng loại kết quả nào đây?

Đường Hoan muốn lợi dụng sự mong đợi của hắn.

Tống Mạch tận mắt chứng kiến Lục Thư Ninh chết đi rồi nàng sống lại, chuyện nàng có thể bám vào trên thân người là không giấu giếm nổi nữa. Nếu như trong mỗi giấc mộng trước nguyên thân của nàng đều là Tống Mạch quen thuộc từ nhỏ, đều từng để cho hắn phát hiện một số thay đổi của nguyên thân bởi vì nàng mà nên, những lời nói dối này của Đường Hoan rất khó đả động đến hắn. Đáng tiếc, những giấc mộng kia không phải như thế. Trừ Cẩm Chi và Thủy Tiên ra, bắt đầu từ đồ đệ Tiểu Ngũ, Tống Mạch biết chính là nàng thực sự, là bộ dáng nàng muốn cho hắn biết.

Cho nên, đối với lời giải thích của nàng cho hắn, bây giờ Tống Mạch hẳn là có hai loại ý nghĩ.

Hoặc là, hắn không tin, cho rằng đây là một lời nói dối khác của nàng, hắn giữ lại mạng của nàng, bởi vì hắn muốn vạch trần nàng, ép nàng nói ra chân tướng.

Hoặc là, Tống Mạch tin.

Tống Mạch tin, tự hắn sẽ tìm lý do cho nàng.

Hắn sẽ nghĩ, có lẽ ban đầu nữ nhân này đúng là lừa dối hắn trêu đùa hắn, nhưng sau này nàng lại có thể thật sự thích hắn thì sao? Hắn đối tốt với nàng như vậy, nàng cũng vẫn nhiệt tình đợi hắn, giống đồ đệ Tiểu Ngũ nha hoàn Tiểu Ngũ, thậm chí Thủy Tiên cuối cùng chịu vì hắn mà chết, nếu không yêu, làm sao nàng có thể nhảy xuống chứ? Chỉ là dần dần nàng lại không nhớ rõ, giống như Hải Đường gả lầm, giống như Lâm Nguyệt từ không muốn đến muốn ... Lâm Nguyệt chết rồi, gặp được quỷ sai, nàng có phải còn nhớ ước định đêm đó của hai người hay không, cầu xin quỷ sai đưa nàng đến bên cạnh hắn sớm hơn một chút? Sau đó quỷ sai làm khó dễ nàng, xoá đi trí nhớ của nàng bảo nàng đi tìm nam nhân yêu nàng nàng cũng yêu hắn, cũng chính là... hắn?

Nhiều giấc mộng như vậy, Tống Mạch có lẽ còn có thể có đủ loại ý nghĩ trong đầu, đó đều là chuyện của hắn. Chuyện tiếp theo Đường Hoan phải làm, chính là làm cho Tống Mạch tin tưởng cái loại có lợi nhất với nàng này.

Nàng sẽ khiến cho hắn tin tưởng, trăm phương nghìn kế!

~

Tiền viện, Tống Mạch nhìn lướt qua bát mì sạch sẽ trên bàn ăn, bảo nha hoàn lui xuống.

Hắn ngồi yên lặng một lát, đứng dậy đi đến trước cửa sổ.

Không có ánh trăng, bên ngoài là một mảng tối đen, chỉ có ánh sao lốm đốm đầy trời.

Hắn từng nghĩ rằng nàng là ánh trăng, trong lúc hắn nhớ rõ hoặc không nhớ rõ, hắn lần lượt hái nàng vào trong lòng cẩn thận từng li từng tí mà nâng niu, cuối cùng lại đều không thể bảo vệ được. Hắn không tin số mệnh, liên tục thử nghiệm, cho đến đời này, mới phát hiện nàng chính là ánh trăng trong nước, hư ảo mờ mịt, không chân thật.

Hiện tại, trước mặt hắn có một hồ nước lặng, nàng lại xuất hiện. Nhưng bởi vì nước là tĩnh lặng, hắn không thể phán đoán được thật giả của nàng.

Đêm nay, từng ánh mắt từng nụ cười của nàng, mỗi câu mỗi hành động của nàng, hắn suy đi nghĩ lại, không tìm ra sơ hở.

Giống như là mấy đời trước, hắn không thể phán đoán được rốt cuộc là nàng một mực giả vờ, hay là dần dần động chân tình.

Nếu như về sau này nàng là động tình thật sự, ban đầu nàng giả mạo Cẩm Chi “câu” hắn là có chuyện gì?

Nếu nàng vẫn đều đang lá mặt lá trái, mục đích của nàng là cái gì, chỉ vì hoan hảo cùng hắn? Trên đời nhiều nam nhân như vậy, hắn không tin không có người xuất sắc hơn hắn, dù sao trừ bề ngoài ra, hắn từng là nông phu nghèo rớt mồng tơi, là đồ tể tay đầy nhơ bẩn... Nàng cũng chưa từng để ý.

Trên đời làm sao có thể có nữ nhân như vậy?

Hắn thậm chí không dám nghi ngờ nàng.

Không dám.

Nghi ngờ rồi, hắn có thể giam nàng giống như nhốt Lục Thư Ninh, quan sát nàng, chỉ cần thời hạn một tháng đến, có thể biết thật giả.

Hắn sợ chính là thời điểm kia.

Thời điểm kia, hắn nên mong đợi nàng nói là thật hay là giả?

Giả, nàng lại đang lừa hắn, hắn có thể vô cùng đơn giản giết nàng, hoặc là, dùng thủ đoạn khác trả thù nàng.

Thật, nàng không có lừa hắn, nhưng thời hạn một tháng đã hết, hồn của nàng sẽ rời đi, hắn ngay cả cơ hội nói xin lỗi cũng không có...

Hắn đứng ở trước cửa sổ, nhìn bên ngoài tối đen như mực đậm dần dần trở nên mờ ảo, nhìn trời xa xa dần dần trở thành màu xám trắng, chỉ có một ngôi sao còn treo ở nơi đó, để cho hắn nhìn.

Hắn đi thẳng đến sân luyện võ.

Sau khi trở về tắm rửa thay quần áo, lúc chuẩn bị dùng điểm tâm, phân phó Chu Dật: "Đi xem nàng đã dậy chưa."

Chu Dật kinh ngạc nhìn hắn, đây là sau khi xảy ra sự kiện kia, lần đầu tiên tướng quân chủ động hỏi chuyện của phu... Thư cô nương. Chẳng qua hắn ta cũng chỉ là nhìn thoáng qua, lập tức xoay người đi ra ngoài, rất nhanh đã quay trở lại, "Tướng quân, nha hoàn nói Thư cô nương vẫn còn đang ngủ."

"Ừm, đi truyền lời, nói khi nàng dậy, lập tức nói cho ta biết."

"Vâng."

Sau khi ăn xong, Tống Mạch ngồi ở thư phòng xử lý công việc, sau ngày hôm nay sẽ phải lên đường đi đến Thanh thành, hai ngày này còn nhiều việc.

Bận bận rộn rộn, hắn chợt ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này đã đến giờ nào rồi, sao nàng còn chưa thức dậy?

Thời gian đầu hạ, bên ngoài ánh nắng sáng rõ đến chói mắt, hay là nàng... Nàng là Quỷ Hồn, ban ngày không dám ra đây?

Tống Mạch có chút không yên lòng, lại bắt buộc mình tĩnh tâm yên lòng lại không cần suy nghĩ đến nàng, sau đó kiên nhẫn chờ đợi hạ nhân thông báo.

Một mực đợi đến trước bữa trưa, Chu Dật mới vừa tiến vào truyền lời, thanh âm của nàng cũng từ xa xa bay tới.

Tống Mạch buông đồ trong tay xuống, bước ra ngoài.

Lúc này Đường Hoan ngủ được một giấc vô cùng đầy đủ, sau khi tỉnh lại sắc mặt hồng hào thần thái sáng láng, so sánh với Lục Thư Ninh cả ngày nhíu mày sầu bi lúc trước quả thực tưởng như hai người, nha hoàn thiếu chút nữa thì không nhận ra nàng. Đường Hoan cũng cảm thấy tay chân của mình không còn mềm nhũn như vậy nữa, lấy ra một chiếc váy thêu hải đường kiều diễm duy nhất trong đống đồ trắng của nguyên thân, hơi trang điểm một chút, đẩy nha hoàn ra tới tìm Tống Mạch. Đang lúc dây dưa, nhìn thấy bóng dáng Tống Mạch xuất hiện ở cửa thư phòng.

"Tướng quân!" Nàng hưng phấn mà gọi hắn, cười tươi như hoa.

Nha hoàn đã khiếp sợ qua rồi, Chu Dật lại nhìn ngây ngẩn, hắn ta chứng kiến toàn bộ quá trình Lục Thư Ninh từ một cô gái mới gả trở thành tù phạm, nếu nói tướng quân trời sinh không biết cười, Lục Thư Ninh này chính là bị hành hạ mà sinh ra không biết cười, làm sao hôm nay vậy mà...

Hắn ta nhìn chằm chằm nữ nhân đứng đối diện, căn bản không cách nào che dấu kinh diễm trong mắt.

"Lui xuống đi, nơi này tạm thời không cần ngươi hầu hạ." Tống Mạch thu hồi tầm mắt, giọng nói giống như trước kia không nghe ra mừng giận.

Trong lòng Chu Dật lại không khỏi rùng mình, cung kính rời đi, trước khi đi cho nha hoàn kia một ánh mắt. Nha hoàn lập tức cúi đầu đi hậu viện.

"Ai cho ngươi đến phía trước?" Tống Mạch nhìn cũng không nhìn nữ nhân chạy đến trước mặt, không vui hỏi. Hắn không có giam Lục Thư Ninh ở trong phòng không thấy mặt trời, bình thường là cho phép nàng ta đi lại ở hậu viện, chỉ là không có dặn dò của hắn, không cho phép Lục Thư Ninh bước vào tiền viện nửa bước. Lục Thư Ninh vẫn quy quy củ củ, ngay cả nhắc cũng không nhắc tới, nàng thì ngược lại...

"Vì sao ta không thể tới đây chứ?" Đường Hoan ngửa đầu nhìn hắn, thấy Tống Mạch nhíu mày, nàng dường như sợ hãi lui ra phía sau một bước, ánh mắt cũng chuyển qua bộ ngực của Tống Mạch, lấy lòng thương lượng cùng hắn: "Tướng quân, việc này, ta … ta muốn ra khỏi cửa, nhưng trên người ta không có bạc, ngươi có thể cho ta vay một chút hay không? Chờ ta tìm được người trong lòng, sẽ bảo chàng trả lại ngươi giúp ta. Nếu như ngươi sợ ta quỵt nợ, có thể viết chứng từ!"

Ánh mắt Tống Mạch loé lên, cúi đầu nhìn nàng: "Chứng từ? Được, vậy ngươi nói cho ta biết tên của ngươi là gì trước."

Đường Hoan há to miệng: "Ta … tối hôm qua không phải ta đã nói cho ngươi rồi sao, ta không nhớ rõ mình là ai mà."

Tống Mạch nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng: "Không biết tên của ngươi, ta viết giấy chứng từ như thế nào? Không tên không họ, ngươi cuỗm theo bạc chạy, ta tìm ai đòi đây?"

"Không cần ngươi tìm đâu, ta có tiền sẽ trở về trả cho ngươi! Yên tâm đi!" Đường Hoan nở nụ cười, ngây thơ hồn nhiên.

"Ta không tin ngươi." Tống Mạch từ bên cạnh nàng vòng qua, đi về phía thiên thính.

Lập tức phải dùng cơm rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.