9 Tuyệt Chiêu Tóm Kẻ Phóng Đãng

Chương 1



London, Anh quốc, tháng Tư năm 1813

Tiểu thư Calpurnia Hartwell chớp mắt thu lại những giọt lệ trong lúc chạy ra khỏi phòng khiêu vũ của Worthington House, rời khỏi nơi đã ghi dấu cho sự xấu hổ gần đây nhất và đáng thất vọng nhất của nàng. Khí trời dễ chịu về đêm phảng phất tiết xuân khi nàng vội vã bước xuống những bậc thang cẩm thạch lớn, sự tuyệt vọng thu ngắn những bước chân và đẩy nàng về phía bóng tối của khu vườn rộng lớn âm u. Ngay khi vừa khuất khỏi tầm nhìn, nàng buông tiếng thở dài và bước chậm lại, cuối cùng đã an toàn. Mẹ nàng sẽ giận tím tái nếu phát hiện cô con gái lớn ra ngoài mà không đi cùng người giám hộ, nhưng không gì có thể giữ chân Callie ở lại căn phòng khủng khiếp đó.

Mùa vũ hội đầu tiên là một sự thất bại thảm hại.

Thậm chí vẫn chưa được một tháng kể từ ngày nàng ra mắt giới thượng lưu. Với tư cách là con gái lớn của Bá tước và Bá tước phu nhân Allendale, Callie có đủ mọi điều kiện để trở thành tâm điểm của vũ hội. Nàng đã được nuôi dạy để sống cuộc đời ấy – khiêu vũ duyên dáng, phong thái hoàn mỹ và vẻ đẹp choáng ngợp. Vấn đề nằm ở chỗ, Callie có thể là một vũ công giỏi với phong thái không chê vào đâu được, nhưng còn vẻ đẹp thì sao? Nàng vốn là người thực tế và đủ thông minh để biết rằng mình không phải một mỹ nhân.

Đáng lẽ mình nên biết chuyện này sẽ là một thảm họa, nàng thầm nghĩ trong lúc ngả lưng dựa vào băng ghế cẩm thạch nằm ngay bên trong hàng rào mê cung của dòng họ Worthington.

Nàng đã hiện diện ở vũ hội suốt ba tiếng đồng hồ mà vẫn chưa được một ứng viên không-hẳn-là-không-phù hợp mời khiêu vũ. Sau hai lời mời từ những kẻ đào mỏ khét tiếng, một anh chàng vô cùng tẻ nhạt và lời mời khác từ một Nam tước bảo đảm không dưới bảy mươi tuổi, Callie không thể tiếp tục giả vờ vui thích được nữa. Rõ ràng với giới quý tộc, nàng đáng giá hơn số của hồi môn và dòng dõi của mình một chút – thậm chí tổng số đó vẫn không đủ quy tụ được một người đồng hành có thể thực sự khiến nàng ưa thích. Không phải, sự thật là, Callie đã trải qua phần lớn thời gian trong mùa vũ hội dưới sự tảng lờ của những gã quý tộc độc thân trẻ trung và hấp dẫn.

Nàng thở dài ngao ngán.

Đêm nay là đêm tồi tệ nhất. Cứ như thể việc chỉ hữu hình dưới mắt những con người tẻ nhạt và già nua là chưa đủ, đêm nay nàng cảm nhận được cái nhìn chằm chằm đến từ phần còn lại của giới quý tộc.

“Lẽ ra mình đừng bao giờ cho phép mẹ quấn mình vào thứ quái quỷ này”, nàng tự lầm bầm, nhìn xuống chiếc váy với một vòng eo quá chật, hoặc phần thân áo quá nhỏ không thể ôm khít bộ ngực lớn hơn nhiều so với hiện thực trước mắt. Nàng chắc chắn rằng chưa từng có một hoa khôi vũ hội nào được trao vương miện trong dải màu quýt chín vàng ươm như mình. Hoặc trong một bộ váy gớm ghiếc như thế này, nếu đó là vấn đề.

Mẹ nàng đã trấn an rằng chiếc váy thể hiện thời trang đẳng cấp cao. Khi Callie góp ý chiếc váy không làm nổi bật vóc dáng của mình thì Nữ bá tước tuyên bố ý kiến của nàng không được đánh giá cao. Callie sẽ trông đẹp ngời ngời, mẹ nàng đã hứa hẹn như vậy trong lúc người thợ may di chuyển xung quanh, chọc, thúc và siết chặt nàng vào chiếc váy dạ hội này. Rồi khi nhìn mình trong chiếc gương của bà thợ may, nàng bắt đầu đồng tình với họ. Quả thật nàng trông rất ngời ngời trong chiếc váy này. Xấu xí ngời ngời.

Siết chặt vòng tay quanh người để tránh cái giá lạnh của màn đêm, nàng nhắm mắt trong sự tủi hổ. “Mình không thể quay trở lại. Mình sẽ ở lại đây mãi mãi.”

Một tiếng cười khúc khích trầm thấp phát ra từ trong bóng tối, Callie thảng thốt giật mình và há miệng thở dồn. Nàng chỉ thoáng thấy bóng một người đàn ông khi đứng thẳng người và cố làm giảm nhịp đập trái tim. Trước khi có thể nghĩ đến việc bỏ chạy, nàng lên tiếng, cho phép sự chán ghét dành cho cả buổi tối pha lẫn vào giọng mình. “Thật sự ngài không nên rình mò người khác trong bóng tối, thưa ngài. Quý ông không làm thế.”

Gã nhanh chóng đáp lại, chất giọng trầm thấp bắn đến chỗ nàng. “Thứ lỗi cho ta. Tất nhiên, ta có thể chỉ ra rằng lén la lén lút trong bóng tối không hẳn là hành vi của một tiểu thư khuê các.”

“À há. Ngài lầm rồi. Tôi không lén la lén lút trong bóng tối. Tôi đang ẩn nấp. Khác hẳn đấy chứ.” Nàng lùi vào bóng tối.

Hàm răng trắng sáng của gã tương phản với nước da sẫm màu. “Ta sẽ không để cô đi”, gã lặng lẽ nói và bước đến, đọc tâm trí nàng. “Cô nên tự lộ diện đi. Cô hoàn toàn bị kẹt lại rồi.”

Callie cảm nhận được hàng rào đầy gai phía sau khi bóng gã lù lù phía trên và biết gã đã nói đúng. Nàng cáu bẳn thở dài. Đêm nay còn có thể khủng khiếp hơn thế nào nữa đây? Vừa lúc ấy, gã đàn ông bước vào vệt sáng của ánh trăng và để lộ danh tính của mình, nàng đã có câu trả lời. Khủng khiếp hơn nhiều.

Đồng hành cùng nàng là Hầu tước Ralston – một trong những kẻ phóng đãng đẹp trai quyến rũ khét tiếng nhất London. Tiếng tăm suy đồi của gã hòa hợp với nụ cười xảo trá đang chiếu thẳng về phía Callie. “Ôi không”, nàng thì thầm, không thể xóa bỏ sự tuyệt vọng khỏi giọng nói của mình. Nàng không thể để gã nhìn thấy mình. Không phải trong bộ dạng này, bị trói lại như một con ngỗng Giáng sinh. Một con ngỗng Giáng sinh màu quýt chín.

“Việc gì có thể tệ đến thế hở bé con?” Sự ân cần lười nhác sưởi ấm Callie ngay cả khi nàng đang tìm đường tẩu thoát. Gã đến đủ gần để chạm vào và bao trùm nàng với chiều cao vượt trội vừa vặn sáu inch. Lần đầu tiên trong một quãng thời gian rất dài, nàng cảm thấy mình nhỏ bé. Thậm chí là xinh xắn. Phải trốn thôi.

“Tôi… tôi phải đi. Nếu tôi bị phát hiện ở đây… với ngài…” Nàng bỏ lửng câu nói đó. Gã biết chuyện gì sẽ xảy đến.

“Cô là ai?” Trong bóng tối, mắt gã nheo lại đánh giá những đường nét mềm mỏng trên khuôn mặt nàng. “Đợi đã…” Nàng hình dung mắt gã sáng lên khi nhận ra. “Cô là con gái của Allendale. Ta đã để ý tới cô từ trước.”

Nàng không thể che đậy phản ứng đầy mỉa mai, “Tôi chắc chắn là ngài đã làm thế, thưa ngài. Khá khó khăn để có thể không chú ý đến tôi”. Nàng che miệng mình ngay lập tức và cảm thấy choáng váng vì đã ăn nói táo bạo như vậy.

Gã cười khùng khục. “Đúng. Ừm, chiếc váy này không thuộc loại rạng ngời nhất.”

Nàng không thể ngăn mình cười thành tiếng. “Ngài thật khéo nói làm sao. Ngài có thể thừa nhận như thế. Trông tôi khá giống một trái mơ.”

Lần này gã cười vang. “Một sự so sánh tài tình. Nhưng ta tự hỏi, làm sao để xét đoán ai đó trông đủ giống một trái mơ?” Gã ám chỉ nàng nên quay lại băng ghế và sau một thoáng lưỡng lự, nàng đã làm vậy.

“Có thể không.” Callie cười toe toét rồi ngạc nhiên vì mình không cảm thấy bị xúc phạm bởi sự tán thành của gã như đã trông đợi. Không, thành thực mà nói, nàng cảm thấy khá nhẹ nhõm.

“Mẹ tôi… bà tha thiết có một cô con gái để cho nó ăn mặc như một con búp bê sứ. Buồn thay, tôi không bao giờ làm một đứa con như thế. Tôi mong ước biết bao ngày em gái tôi ra mắt và phân tán sự chú ý Nữ bá tước dành cho tôi.”

Gã ngồi xuống băng ghế cùng nàng và hỏi, “Em gái cô bao nhiêu tuổi rồi?”.

“Tám”, nàng rầu rĩ nói.

“À. Không lý tưởng lắm.”

“Thế là nói giảm rồi đấy.” Nàng ngước lên nhìn bầu trời đầy sao. “Không, tôi sẽ nằm trong danh sách ế ẩm trước khi em gái ra mắt thôi.”

“Điều gì khiến cô chắc chắn mình sẽ nằm trong cái danh sách ế ẩm đó vậy?”

Nàng liếc xéo gã. “Mặc dù tôi cảm kích sự lịch thiệp của ngài, thưa ngài, sự dốt nát giả tạo của ngài xúc phạm cả hai ta.” Khi thấy gã không đáp lại, nàng nhìn chằm chằm vào bàn tay mình và đáp, “Những lựa chọn của tôi bị giới hạn khá nhiều”.

“Như thế nào vậy?”

“Dường như tôi chỉ có thể chọn giữa những kẻ túng thiếu, già khú đế, và ngốc nghếch”, nàng vừa nói vừa dùng ngón tay loại bỏ từng mục.

Gã cười khoái trá. “Ta cảm thấy khó tin quá.”

“Ồ, sự thật đấy. Tôi không phải loại tiểu thư non nớt khiến cánh đàn ông đuổi theo sát gót. Ai có mắt đều thấy thế.”

“Ta có mắt. Và ta chẳng thấy điều gì như thế cả.” Giọng gã thấp hơn, êm ái và mượt như nhung khi vươn tay vuốt ve gò má nàng. Nàng nín thở, và choáng ngợp trước làn sóng nhận thức mãnh liệt tuôn trào khắp cơ thể.

Callie nghiêng theo sự âu yếm của gã, không thể kháng cự trước bàn tay đang di chuyển và giữ cằm mình. “Cô tên gì?”, gã ôn tồn hỏi.

Nàng chớp mắt và biết chuyện gì sắp đến, “Calpurnia”. Nàng nhắm hai mắt lại, xấu hổ bởi cái danh xưng ngông cuồng – một cái tên không ai có ngoại trừ một bà mẹ lãng mạn đến mức vô phương cứu chữa mang nỗi ám ảnh không lành mạnh với Shakespeare đến độ dồn sự kỳ vọng lên vai một đứa trẻ.

“Calpurnia.” Gã lẩm bẩm tên nàng trên lưỡi mình. “Như là, vợ Caesar ư?”

Màu đỏ lan ra cao hơn khi nàng gật đầu. Gã mỉm cười. “Hẳn là ta phải đích thân làm quen với cha mẹ cô thôi. Chắc chắn cái tên đó thật mạnh mẽ.”

“Một cái tên khủng khiếp thì có.”

“Vớ vẩn. Calpurnia là bà hoàng thành Rome – mạnh mẽ, xinh đẹp và thông minh hơn những gã đàn ông vây quanh bà ta. Bà ta đã nhìn thấy tương lai, đứng lên đối mặt với vụ ám sát chồng mình. Được trùng tên với bà ta là một điều tuyệt vời.” Gã vừa nói vừa lắc cằm nàng một cách kiên định.

Nàng ú ớ trước sự cảnh tỉnh đến từ bài giáo huấn thẳng thắn của gã. Gã tiếp tục nói trước khi nàng có cơ hội phản ứng. “Giờ thì ta phải đi. Và cô, tiểu thư Calpurnia, phải quay lại phòng khiêu vũ trong tư thế ngẩng cao đầu. Cô nghĩ mình có làm được không?” Gã vỗ về cằm nàng lần cuối và đứng lên, để nàng lại, biết rằng gã sắp đi.

Nàng đứng lên cùng lúc và gật đầu với cặp mắt lấp lánh. “Vâng, thưa ngài.”

“Bé ngoan.” Gã nghiêng người gần hơn và thầm thì, hơi thở thổi bay tóc gáy, sưởi ấm nàng trong buổi tối tháng Tư mát mẻ. “Hãy nhớ cô là một nữ hoàng. Hãy hành xử như nữ hoàng, và bọn họ sẽ không còn sự lựa chọn nào ngoài việc xem cô là người đó. Ta đã làm thế…” Gã nhấm nhẳng và nàng nín thở chờ đợi. “Thưa công nương.”

Thế là gã bỏ đi, biến mất sau mê cung và để Callie ở lại với nụ cười toét miệng ngu ngốc trên mặt. Không cần suy nghĩ thấu đáo, nàng đã theo chân gã, mụ mị vì sẽ được ở gần gã. Ở vào thời điểm đó, nàng sẽ theo chân gã đến bất cứ đâu, vị hoàng tử giữa đám đàn ông đã chú ý nàng chứ không phải của hồi môn hay chiếc váy khủng khiếp này, mà chính là nàng!

Nếu mình là hoàng hậu thì đó là người duy nhất xứng đáng là hoàng đế của mình.

Nàng không phải đi quá xa mới bắt kịp gã. Vào sâu vài thước Anh, mê cung mở ra một khoảng đất trống, nổi bật hồ nước lớn sáng lóa được trang hoàng nhiều bức tượng tiểu thiên sứ. Ở đó, hoàng tử của nàng tắm trong ánh sáng bạc, bờ vai rộng cùng đôi chân dài miên man. Callie nín thở khi thấy gã – rất tinh tế, cứ như được điêu khắc từ cẩm thạch.

Và rồi nàng để ý đến ả đàn bà trong vòng tay gã. Miệng nàng lặng lẽ há hốc – tay che môi trong lúc mắt trợn tròn. Trong mười bảy năm của cuộc đời… nàng chưa bao giờ chứng kiến một việc gì đó… quá sức đáng hổ thẹn như vậy.

Ánh trăng dung nạp tình nhân của gã trong ánh sáng thoát tục, mái tóc vàng óng của cô ta chuyển sang màu trắng, chiếc váy dài mỏng nhẹ như tơ nhợt nhạt trong bóng đêm. Callie lùi vào góc tối, nhìn quanh khúc cua bên bờ giậu, thầm ước phải chi mình không đi theo, nhưng lại không thể quay đi trước cảnh ái ân của bọn họ. Ôi, cái cách họ hôn nhau.

Dưới đáy dạ dày, sự ngạc nhiên thanh xuân đã được thay thế bằng lửa ghen cháy âm ỉ vì nàng chưa bao giờ muốn được trở thành một người khác nhiều đến như thế. Trong thoáng chốc, nàng cho phép bản thân tưởng tượng mình trong vòng tay gã: những ngón tay dài thanh mảnh của nàng luồn trong mái tóc đen bóng của gã, thân thể mềm mại của nàng sẽ để bàn tay mạnh mẽ đó mơn trớn và uốn nắn, gã mút môi nàng, tiếng rên rỉ xuyên thấu màn đêm dưới sự vuốt ve.

Khi môi gã di chuyển theo đường viền cổ của người đàn bà kia thì những ngón tay Callie cũng men theo đúng lối đi ấy trên cổ mình, không thể cưỡng lại ham muốn giả vờ sự va chạm nhẹ bẫng kia là của gã. Tay gã ve vuốt thân hình trơn mịn, nhấp nhô của người tình và ôm ghì tà váy mỏng manh, kéo xuống, lột trần một bên ngực nhú cao nhỏ nhắn trong đêm. Răng gã chớp sáng quỷ quyệt khi nhìn xuống đỉnh núi tuyệt mỹ và bật ra duy nhất một từ, “Tuyệt đẹp”, trước khi hạ môi xuống nhũ hoa sẫm màu se sắt bởi khí lạnh và cái ôm cháy bỏng của gã. Nhân tình của gã sung sướng ngửa đầu ra sau, không thể khống chế cảm giác thỏa mãn cuộn trào. Callie không thể rời mắt khỏi cảnh tượng đó, tay nàng cọ xát bầu ngực và cảm thấy nhũ hoa cứng lại bên dưới thân váy, trong đầu tưởng tượng đó là tay và miệng gã.

“Ralston…”

Cái tên thoát ra từ tiếng rên ủy mị, xuyên qua mảnh đất trống và đập tan ảo tưởng của Callie. Nàng choáng váng buông tay và rời khỏi nơi tình tự vừa xâm phạm. Nàng vội vàng đi qua mê cung, chạy trốn trong tuyệt vọng và ngừng lại bên băng ghế cẩm thạch một lần nữa, đó chính là nơi ban nãy nàng đã bắt đầu cuộc dạo chơi trong vườn. Callie thở dồn dập, cố tập trung lại và bị sốc bởi hành vi của chính mình. Các tiểu thư không nghe trộm. Và họ chắc chắn không nghe trộm theo cách này.

Bên cạnh đó, ảo vọng chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho nàng.

Nàng tống khứ cảm giác sầu muộn tàn nhẫn khi sự thật luân chuyển khắp cơ thể. Nàng sẽ không bao giờ có được Hầu tước Ralston đào hoa ấy hay ai đó giống anh ta và tin chắc những điều ban nãy anh ta nói không phải thật lòng mà chỉ là những lời dối trá của một kẻ chuyên đi quyến rũ, những lời được lựa chọn cẩn thận để an ủi và sau đó đuổi khéo nàng, mở đường cho cuộc hẹn hò với người đẹp mê hồn của anh ta. Không có chữ nào là thật trong những lời nói đó.

Không, nàng không phải Calpurnia, hoàng hậu thành Rome. Nàng là Callie giản dị, cổ lỗ. Và nàng sẽ luôn là người như thế.

London, Anh quốc, tháng Tư năm 1823

Tiếng đập cửa liên hồi đánh thức anh.

Ban đầu anh tảng lờ, giấc ngủ sẽ làm nhạt nhòa nguồn cơn phát ra tiếng ồn khó chịu kia.

Im lặng kéo dài và sự yên tĩnh nặng nề trú ngụ bên trong phòng ngủ.

Gabriel St. John, Hầu tước Ralston, đón nhận ánh sáng ban mai tràn vào căn phòng điêu tàn.

Trong một lúc, anh tiếp tục nằm im, ghi nhận những gam màu phong phú của căn phòng, được tô điểm bằng vải dán tường và những góc tường mạ vàng, là một nơi trú ẩn lòe loẹt của cơn đam mê nhục dục.

Dang tay chạm vào người đàn bà bốc lửa bên cạnh, nụ cười nửa miệng đùa bỡn trên môi khi cô ta áp cơ thể lõa lồ mời gọi vào lòng anh – sự kết hợp giữa sáng sớm và xác thịt nóng hừng hực của cô ta kéo anh quay lại cơn buồn ngủ.

Anh nằm im, mắt nhắm nghiền, uể oải lê đầu ngón tay ngang qua bờ vai trần trụi của nhân tình cùng lúc một bàn tay nữ tính uyển chuyển vuốt ve phần thân trên vạm vỡ và chiều hướng đi xuống của nó hứa hẹn mang lại những khoái cảm đen tối.

Sự động chạm trở nên mạnh bạo hơn, thô ráp hơn, và anh thưởng cho kỹ năng của cô ta bằng một tiếng gầm khoan khoái.

Và tiếng đập cửa trở lại – ầm ĩ và không ngừng nghỉ trên cánh cửa gỗ sồi bề thế.

“Ngừng tay!” Ralston lao ra khỏi giường, chủ tâm dọa cho kẻ phá bĩnh khiếp sợ mà trả lại mình sự yên bình cho phần còn lại của buổi sáng. Anh chỉ kịp mặc chiếc áo dài lụa trước khi giật phăng cánh cửa với một câu chửi thề độc địa.

Ngay bên ngưỡng cửa là em trai song sinh của anh, ăn vận không chê vào đâu được và được tỉa tót hoàn hảo, như thể việc đòi gặp anh trai ở nhà tình nhân anh ta vào lúc sáng tinh mơ là một việc hoàn toàn bình thường. Gã người hầu đứng phía sau Nicholas St. John lắp ba lắp bắp, “Thưa ngài, tôi đã cố gắng hết sức cản ông đây…”.

Cái nhìn băng giá trên mặt Ralson khiến lời nói được giữ lại trong cổ họng gã kia. “Đi đi.”

Nick dõi theo gã hầu cận đang hối hả bỏ đi rồi nhướng mày tỏ vẻ thích thú. “Em đã quên mất buổi sáng anh quyến rũ như thế nào, Gabriel.”

“Có việc trời xui đất khiến gì mang chú đến đây vào giờ này?”

“Em đã đến Ralston House trước đấy chứ”, Nick nói, “Nhưng anh không ở đó, và đây là nơi có khả năng gặp được anh lớn nhất”. Ánh mắt rời khỏi anh trai song sinh và đáp xuống cô gái ngồi chính giữa chiếc giường to tướng. Nick lười nhác mỉm cười, gật đầu chào hỏi tình nhân của anh mình. “Nastasia. Xin thứ lỗi cho sự đường đột của tôi.”

Người đẹp Hy Lạp duỗi người như một con mèo, đầy nhục cảm và ủy mị, cho phép tấm chăn đang hờ hững khẽ tuột xuống và để lộ bầu ngực khêu gợi. Nụ cười trêu ngươi nhún nhảy trên môi, “Huân tước Nicholas. Tôi cam đoan với ngài, tôi không bực tức chút nào. Có lẽ ngài muốn cùng chúng tôi…”. Cô ả cố tình ngập ngừng. “Dùng bữa sáng?”

Nick mỉm cười với vẻ cảm kích. “Một đề nghị khó cưỡng.”

Phớt lờ mẩu đối thoại giữa hai người, Ralston xen ngang. “Nick, nếu chú đang cần sự đồng hành của phái nữ thì anh tin chắc chúng ta có thể tìm cho chú một nơi mà không cần quấy nhiễu việc nghỉ ngơi của anh.”

Nick tựa vào khung cửa, ánh mắt lưu luyến Nastasia trước khi chuyển sự chú ý trở lại với Ralston. “Nghỉ ngơi, anh ấy hả, anh trai?”

Ralston hiên ngang đi về phía cái chậu đặt ở góc phòng, rít lên trong lúc hất nước vào mặt mình. “Chú đang khoái chí lắm phải không?”

“Hết sức luôn.”

“Chú chỉ có vài giây để nói cho tôi biết tại sao chú ở đây, Nick, trước khi tôi phát mệt vì có một đứa em và ném chú ra ngoài.”

“Ngạc nhiên làm sao, anh đã chọn một cụm từ rất phù hợp với tình huống này”, Nick nhàn nhã nói. “Lý do em ở đây bởi vì anh là anh cả.”

Ralston ngẩng đầu ngang tầm mắt của em trai, những giọt nước nhễ nhại trên mặt.

“Anh biết mà, Gabriel, chúng ta có một đứa em gái.”

“Em gái cùng mẹ khác cha.”

Ralston nói thẳng, nhìn xuống viên cố vấn pháp luật, chờ đợi người đàn ông đeo kính lấy lại bình tĩnh và giải thích rõ ràng thông báo gây choáng váng này. Ralston đã thành thạo chiến thuật dọa dẫm qua các sòng bạc khắp London và hy vọng có thể dùng nó buộc người đàn ông nhỏ thó mở miệng một cách mau chóng.

Anh đã đúng.

“Tôi… chuyện là, thưa ngài…”

Ralston cắt lời, băng ngang phòng làm việc để lấy cho mình một ly rượu. “Phun ra đi, ông bạn. Ta không rảnh cả ngày đâu đấy.”

“Mẹ ngài…”

“Mẹ ta, người ngoài dùng danh xưng đó để mô tả tạo vật nhẫn tâm đã chán ghét bọn ta và rời nước Anh để đến Lục địa hai mươi lăm năm về trước.” Anh xoay tròn chất lỏng màu hổ phách trong ly, nét mặt thể hiện sự chán nản, “Làm sao bọn ta có thể tin tưởng được cô gái này là em gái bọn ta mà không phải một ả bịp bợm háo hức nhảy vào chia chác tài sản?”.

“Cha cô ấy là một thương nhân giàu có thành Venice, ông ta đã để lại toàn bộ gia tài cho cô ấy.” Viên cố vấn ngừng lời, sửa kính, thận trọng đưa mắt nhìn Ralston. “Thưa ngài, ông ta không có lý do gì để phải dối trá về gốc gác của cô ấy. Thật sự thì, có vẻ như ông ta không muốn báo cho ngài biết sự tồn tại của cô ta.”

“Vậy thì tại sao lại thành ra thế này?”

“Cô ta không có gia đình nào khác mặc dù tôi được thông báo rằng bạn bè sẵn sàng đón nhận cô ta. Tuy nhiên, theo tài liệu được gửi đến văn phòng của tôi thì đây là hành động của mẹ cô ta. Bà ấy đã yêu cầu”, ông ta do dự ngừng lại, “chồng mình… gửi… em gái ngài… đến đây trong trường hợp ông ta qua đời. Mẹ ngài tin tưởng ngài sẽ…”. Ông ta hắng giọng. “Làm điều đúng đắn cho gia đình.”

Nụ cười của Ralston không toát lên một chút hài hước nào. “Mỉa mai nhỉ, phải thế không, mẹ ta kêu gọi ý thức trách nhiệm gia đình của ta cơ đấy?”

Tay cố vấn không giả vờ hiểu sai nhận xét đó. “Thực vậy, thưa ngài. Nhưng nếu tôi có thể phát biểu ý kiến thì cô gái đang ở đây và rất đáng yêu. Tôi không chắc phải làm gì với cô ta.” Ông ta không nói nữa, nhưng hàm ý đã rõ ràng.Tôi không chắc mình nên bỏ cô gái lại với ngài.

“Tất nhiên cô ta phải ở lại đây rồi”, sau cùng Nick cũng cất lời và thu lại sự biết ơn của tay cố vấn cùng cái nhìn cáu bẳn của anh trai. “Chúng tôi sẽ tiếp nhận cô ấy. Tôi nghĩ cô ấy hẳn đang khá sốc.”

“Quả vậy, thưa ngài.” Tay cố vấn hồ hởi tán thành, bấu víu sự tử tế trong mắt Nick.

“Anh không nhận ra rằng chú có thể đưa ra những quyết định như thế trong căn nhà này đấy, em trai”, giọng Ralston lè nhè, tia nhìn không mảy may rời khỏi viên cố vấn.

“Đơn giản là em đang làm giảm bớt sự đau khổ của Wingate”, Nick đáp, gật đầu với viên cố vấn. “Anh không phủi tay với máu mủ ruột rà.”

Hẳn nhiên Nick đã đúng. Gabriel St. John, Hầu tước Ralston đời thứ bảy sẽ không chối bỏ em gái, bất kể trong sâu thẳm anh khát khao được làm việc đó đến mức nào đi nữa. Luồn tay vào mái tóc đen, Ralston cảm thấy ngạc nhiên vì sự tức giận vẫn bùng cháy khi nghĩ tới người mẹ mình đã không gặp nhiều thập kỷ.

Bà đã kết hôn khi còn rất trẻ – chỉ mới mười sáu – và hạ sinh một cặp bé trai song sinh trong vòng một năm. Một thập kỷ sau bà ra đi, bỏ trốn đến Lục địa, để lại hai con trai và người chồng trong sự đau khổ tột cùng. Với bất kỳ một người phụ nữ nào khác, Gabriel sẽ cảm thấy cảm thông, sẽ thấu hiểu nỗi sợ và tha thứ cho sự ruồng rẫy của bà. Nhưng anh đã chứng kiến sự sầu muộn của cha mình và cảm nhận nỗi đau từ sự mất mát mà mẹ mình đã gây ra. Và anh đã thay thế nỗi buồn bằng cơn giận. Phải mất hàng năm trời trước khi anh có thể nói về bà mà không cảm thấy cơn thịnh nộ dâng trào lên cuống họng.

Giờ đây, khám phá ra rằng bà đã phá hủy một gia đình khác làm vết thương rách miệng. Bà đã sinh hạ một đứa con khác – một đứa con gái – và bỏ mặc nó chơi vơi không mẹ làm anh tức tối. Mẹ anh đã đúng, anh sẽ làm điều đúng đắn cho gia đình mình. Anh sẽ làm những điều có thể để chuộc tội cho bà. Và có lẽ phần làm anh phát điên nhất trong tình huống này là bà ấy vẫn còn hiểu anh. Và có lẽ họ vẫn còn mối dây liên kết.

Anh đặt ly xuống, quay lại phía sau chiếc bàn gỗ dái ngựa rộng lớn. “Cô gái đang ở đâu vậy, Wingate?”

“Tôi tin rằng cô ấy đang ở phòng xanh, thưa ngài.”

“Ừm, có lẽ chúng ta nên đi tìm cô bé.” Nick đi ra mở cửa và gọi người hầu đưa cô gái đến.

Wingate đứng lại trong sự tĩnh lặng ngột ngạt, căng thẳng sửa áo gi lê. “Thưa ngài, tôi có thể nói không?”

Gabriel hằn học nhìn ông ta.

“Cô ấy là một cô gái ngoan ngoãn. Rất dễ thương.”

“Phải rồi. Ông đã đề cập việc đó nhiều rồi. Trái ngược với ý kiến rõ ràng của ông về ta, Wingate, ta không phải con quái vật có ham thích với những cô gái trẻ.” Anh dứt lời, một bên miệng nhếch lên. “Ít nhất không phải những cô gái trẻ có quan hệ bà con với ta.”

Việc em gái đến đã ngăn cản Gabriel đón nhận sự vui thích từ sự bất mãn của viên cố vấn pháp luật. Thay vào đó, anh đứng lên khi cánh cửa mở, mắt nheo lại khi bắt gặp tia nhìn xanh biển kỳ lạ ngang tầm mắt mình từ phía bên kia phòng.

“Lạy Chúa nhân từ.” Lời Nick phản chiếu suy nghĩ của Gabriel.

Chắc chắn cô gái này là em gái họ. Ngoài đôi mắt có cùng màu xanh thăm thẳm như hai anh trai, cô còn sở hữu cái cằm mạnh mẽ và mái tóc xoăn đen. Cô là hình ảnh tái hiện của mẹ họ – cao, mảnh khảnh và đáng yêu cùng ngọn lửa rực cháy trong ánh mắt. Gabriel rủa thầm.

Nick lấy lại sự điềm tĩnh trước anh trai và cúi chào, “Ma thuật, tiểu thư Juliana. Anh là anh trai Nicholas St. John của em. Và đây”, anh chỉ Ralston, “là anh trai của chúng ta, Gabriel, Hầu tước Ralston”.

Cô nhún gối chào một cách duyên dáng, đứng lên và chìa bàn tay thanh mảnh, “Em là Juliana Fiori. Em phải thú nhận là mình không mong…”, và ngập ngừng tìm kiếm đúng từ ngữ, “I gemelli. Tha lỗi cho em. Em không biết từ đó trong tiếng Anh”.

Nick mỉm cười. “Song sinh. Không, anh nghĩ rằng mẹ chúng ta cũng không mong i gemelli[1] đâu.”

[1] Tiếng Ý: Sinh đôi.

Lúm đồng tiền trên má Juliana giống y đúc cái của Nick. “Đúng như anh nói. Thật là nổi bật.”

“Ồ.” Wingate hắng giọng, thu hút sự chú ý của đám đông. “Tôi nên đi nếu các ngài không còn cần tôi nữa.” Gã đàn ông nhỏ thó nhìn lần lượt từ Nick sang Ralston với sự tha thiết được trả tự do.

“Ông đi được rồi, Wingate”, Ralston lạnh lùng nói. “Thật ra ta mong đợi ông đi lắm đấy.”

Viên luật sư cáo lui, nhanh chóng cúi chào như sợ rằng mình có thể không bao giờ trốn được nếu nán lại quá lâu. Ngay khi ông ta rời khỏi phòng, Nick liền an ủi Juliana, “Đừng để Gabriel bịp em. Anh ấy không xấu xa như vẻ ngoài đâu. Có vài hôm anh ấy đơn giản chỉ thích đóng vai ông chủ trang viên này.”

“Anh tin mình chính là chủ nhân của trang viên này, Nicholas”, Ralston khô khan thông báo.

Nick nháy mắt với em gái. “Sớm hơn bốn phút, và anh ấy không thể không ra vẻ ta đây với anh.”

Juliana khẽ cười với Nick trước khi chuyển tia nhìn xanh trong trẻo về phía người anh cả, “Thưa anh, em muốn được rời đi”.

Gabriel gật đầu. “Hiểu mà. Anh sẽ nhờ người mang đồ đạc của em vào một trong các phòng trên lầu. Hẳn em đã rất mệt sau những chuyến đi kéo dài.”

“Không. Anh không hiểu. Em muốn rời nước Anh. Trở lại Venice.” Khi thấy cả Gabriel lẫn Nick không nói gì, cô tiếp tục, tay chuyển động cùng lúc với lời nói, ngữ âm nặng trĩu cảm xúc.

“Cam đoan với hai anh, em không thể hiểu nổi tại sao cha em khăng khăng bắt em đến đây. Ở nhà luôn có bạn bè vui vẻ chào đón em…”

Gabriel ngắt lời một cách quả quyết. “Em sẽ ở lại đây.”

“Mi scusi[2] , thưa anh. Em không thích.”

[2] Tiếng Ý: Xin lỗi.

“Anh e rằng em không được lựa chọn.”

“Anh không thể giữ em ở đây. Em không thuộc về nơi này. Không phải với anh… không phải ở… nước Anh.” Cô thốt lên chữ đó như thể nó rất đáng ghét.

“Em quên mất mình mang một nửa dòng máu Anh, Juliana”, Nick thích thú nói.

“Không bao giờ! Em là người Ý!” Cặp mắt xanh lóe sáng.

“Và tính cách của em thể hiện điều đó rồi, mèo con”, Gabriel dài giọng. “Nhưng em là hình ảnh sống động của mẹ chúng ta.”

Juliana nhìn các bức tường. “Tranh chân dung? Của mẹ chúng ta? Ở đâu vậy?”

Nick cười khúc khích, bị sự hiểu lầm của cô mê hoặc.

“Không. Em sẽ không tìm thấy bức tranh nào của bà ở đây. Ý anh Gabriel là em trông giống mẹ chúng ta. Thật ra là giống như đúc.”

Juliana khua tay trong không trung. “Đừng bao giờ nói em như thế. Mẹ chúng ta là một…” Cô ngừng lại, sự tĩnh mịch nặng nề bao trùm căn phòng.

Môi Ralston xoắn lại biến thành nụ cười nhăn nhó. “Anh thấy chúng ta đã tìm ra một điểm chung.”

“Anh không thể ép em ở lại.”

“Anh e rằng mình có thể. Anh đã ký các giấy tờ. Em sẽ thuộc sự bảo hộ của anh cho đến khi kết hôn.”

Mắt cô trợn tròn. “Không thể thế được. Cha em sẽ không bao giờ đòi hỏi một chuyện như thế. Ông biết em không có ý định kết hôn cơ mà.”

“Tại sao lại không?” Nick hỏi.

Juliana quay sang. “Em nghĩ anh sẽ hiểu hơn mọi người cơ đấy. Em sẽ không lặp lại tội lỗi của mẹ.”

Gabriel nheo mắt. “Hiển nhiên chẳng có lý do nào để em trở thành ai đó giống…”

“Anh sẽ tha thứ nếu em không sẵn lòng thử làm thế chứ. Chắc rằng chúng ta có thể tìm được tiếng nói chung?”

Ngay lúc đó, lòng Gabriel đã quyết.

“Em không biết mẹ chúng ta ư?”

Juliana giữ bản thân đứng thẳng với vẻ tự hào, nhìn vào mắt Ralston không chút nao núng. “Bà rời bỏ em gần mười năm trước. Em tin việc đó cũng xảy ra với các anh?”

Ralston gật đầu. “Bọn anh còn chưa lên mười.”

“Vậy em cho rằng không ai trong chúng ta hao tổn tâm tư vì bà ấy lắm.”

“Đúng đấy.”

Họ đứng đó một lúc lâu, mỗi người tự đánh giá sự thật trong lời nói của những người kia.

Gabriel lên tiếng trước. “Anh sẽ cho em một giao kèo.” Juliana lắc đầu từ chối ngay lập tức trước khi Ralston đưa tay ngắt lời cô. “Đây không phải một vụ thương lượng. Em sẽ ở lại trong hai tháng. Nếu sau thời gian đó, em vẫn nhất quyết muốn trở về Ý thì anh sẽ thu xếp cho em.”

Cô nghiêng đầu ra vẻ cân nhắc giữa lời đề nghị và các khả năng đào tẩu. Cuối cùng, cô gật đầu tán thành. “Hai tháng. Không thêm một ngày.”

“Em sẽ được chọn một phòng trên lầu, em gái nhỏ à.”

Cô nhún thấp để chào. “Grazie[3] thưa anh.” Rồi hướng ra cửa phòng làm việc thì bị sự tò mò của Nick chặn đường.

[3] Tiếng Ý: Cảm ơn

“Em bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi.”

Nick thoáng nhìn sang anh trai trước khi nói tiếp. “Em cần phải ra mắt giới thượng lưu London thôi.”

“Em nghĩ không cần làm thế vì chỉ ở đây trong vòng tám tuần”, không thể lầm lẫn cách cô nhấn mạnh hai từ cuối.

“Chúng ta sẽ thảo luận thêm khi em thấy ổn định hơn.” Ralston chấm dứt cuộc trò chuyện, hộ tống cô đến cửa phòng làm việc và cho gọi viên quản gia. “Jenkins, cảm phiền ông đưa cô Juliana lên lầu và nhờ ai đó hỗ trợ người hầu của cô ấy tháo dỡ hành lý.” Anh xoay người đối mặt Juliana. “Em có một hầu gái chứ?”

“Vâng”, cô nói, sự thích thú xẹt qua môi. “Hẳn em phải nhắc anh nhớ là người La Mã đã mang văn minh đến đất nước của anh?”

Cặp mày Ralston nhướng lên. “Em dự định biến mình thành một thách thức, phải không?”

Juliana mỉm cười dịu dàng. “Em đồng ý ở lại. Nhưng không phải im lặng ở lại.”

Anh quay qua Jenkins. “Cô ấy sẽ sống với chúng ta từ giờ về sau.”

Cô lắc đầu, bắt gặp ánh mắt anh trai. “Trong hai tháng.”

Anh gật đầu sửa lại tuyên bố ban nãy. “Cô ấy sẽ ở với chúng ta từ bây giờ.”

Tay quản gia không vì thông báo đáng ngạc nhiên đó mà chớp mắt, thay vào đó thể hiện sự điềm tĩnh, “Vâng, thưa ngài”, và ra lệnh cho rất nhiều người hầu gấp rút di dời những chiếc rương của Juliana lên tầng trên trước khi dẫn đường cho cô.

Hài lòng vì mệnh lệnh của mình đã được thi hành, Ralston đóng cửa phòng làm việc và trở lại với Nick, lúc này đang dựa vào tủ búp phê, mỉm cười biếng nhác.

“Làm tốt lắm, anh trai”, Nick nói. “Phải chi giới quý tộc biết được ý thức trách nhiệm liên quan đến gia đình của anh khoa trương đến vậy… danh tiếng thiên thần sa ngã của anh sẽ sụp đổ mất thôi.”

“Chú nên biết điều mà im miệng lại đi.”

“Thật lòng, việc này làm em ấm lòng. Hầu tước Ralston suy đồi khủng khiếp. Bị một đứa trẻ hạ gục.”

Ralston lướt qua em trai và đi đến bàn làm việc. “Chú không có bức tượng nào đó cần được lau chùi à? Một bà già tuyệt vọng từ Bath với một tảng đá hoa cương cần được xác định nhân dạng chẳng hạn?”

Nick duỗi chân và bắt chéo một chân mang giày Hessian sáng bóng qua chân còn lại, không chịu mắc bẫy anh trai. “Sự thật là em có chứ. Tuy vậy, bà ta – cùng với đoàn người hâm mộ của em – sẽ biết phải đợi. Em thà dành cả buổi chiều với anh còn hơn.”

“Không cần lo cho anh đâu.”

Nick trở nên nghiêm túc. “Chuyện gì sẽ xảy ra trong hai tháng tới? Khi con bé vẫn muốn đi và anh không thể cho phép nó?” Ralston không trả lời, Nick nhấm nhẳng. “Không dễ dàng gì cho con bé. Bị mẹ bỏ rơi từ khi còn bé… và mất luôn người cha.”

“Chẳng khác gì chúng ta cả.” Ralston ngụy tạo vẻ dửng dưng trong lúc sắp xếp một núi thư từ.

“Thật tình anh sẽ nhắc em nhớ rằng chúng ta đã mất cha cùng lúc với mất mẹ.”

Ánh nhìn của Nick không hề nao núng. “Chúng ta có nhau, Gabriel. Con bé không có ai hết. Chúng ta hiểu tình cảnh của con bé hơn bất cứ người nào, khi bị mọi người anh đã từng có – đã từng yêu thương – bỏ rơi.”

Ralston nhìn vào mắt Nick, ủ rũ với ký ức thời ấu thơ mà họ cùng sẻ chia. Cặp song sinh vượt qua sự ruồng rẫy của mẹ, sự đau đớn suy sụp của cha. Tuổi thơ của họ không dễ chịu, nhưng Nick nói đúng – họ vẫn còn có nhau. Và điều đó tạo nên sự khác biệt. “Một điều mà anh đã học được từ việc quan sát cha mẹ chúng ta chính là tình yêu được đánh giá quá cao. Điều quan trọng là tính trách nhiệm. Danh dự. Sẽ tốt hơn cho Juliana vì đã hiểu chuyện từ tuổi này. Bây giờ con bé có chúng ta. Và có vẻ con bé nghĩ như thế là không nhiều. Nhưng như thế sẽ đủ.”

Hai anh em chìm vào suy tư riêng của mỗi người trong im lặng. Cuối cùng Nick nói, “Sẽ khó khăn để con bé được giới quý tộc chấp nhận”.

Ralston chửi thề cay độc và nhận ra sự thật trong lời nói của em trai.

Là con gái của một phụ nữ không được ly dị hợp pháp, Juliana sẽ không được ngay lập tức chấp nhận hòa nhập vào giới thượng lưu. Trong hoàn cảnh tốt nhất, Juliana là đứa con của một phu nhân bị trục xuất khỏi giới thượng lưu, và cô sẽ phải đấu tranh để phủi bỏ tấm áo choàng nặng nề từ danh tiếng nhớp nhúa của mẹ mình. Trong hoàn cảnh xấu nhất, cô là đứa con gái ngoài giá thú của một Nữ hầu tước sa ngã và gã tình nhân người Ý có xuất thân thường dân.

Nick lại nói. “Tính hợp pháp của con bé sẽ bị đặt dấu chấm hỏi.”

Gabriel nghĩ ngợi một lúc. “Nếu mẹ chúng ta đã kết hôn với cha con bé có nghĩa là Nữ hầu tước hẳn phải cải đạo sang Công giáo khi đến Ý. Nhà thờ Công giáo sẽ không công nhận cuộc hôn nhân của bà ở nhà thờ nước Anh.”

“À há, vậy ra chúng ta mới là con hoang.” Nick ngắt lời, cười gượng gạo.

“Ít nhất là với người Ý”, Gabriel nói. “May thay chúng ta là người Anh.”

“Xuất sắc. Chúng ta vậy là ổn”, Nick đáp, “Nhưng còn Juliana thì sao? Sẽ có nhiều người từ chối giao du với con bé. Họ sẽ không thích con gái của một người đàn bà sa ngã. Và một người theo đạo Công giáo”.

“Ban đầu có lẽ họ sẽ không chấp nhận Juliana. Chúng ta không thể thay đổi sự thật cha con bé là dân thường.”

“Có lẽ chúng ta nên thử để con bé mạo nhận là em họ xa hơn là em ruột.”

Phản ứng của Ralston không cho phép sự phản đối. “Tuyệt đối không. Con bé là em gái chúng ta. Chúng ta sẽ giới thiệu nó như thế và đối mặt với hậu quả sau.”

“Con bé mới là người phải đối mặt với hậu quả.” Nick nhìn thẳng anh trai trong lúc không khí nặng nề phản ánh tầm quan trọng trong câu chuyện của họ. “Mùa vũ hội sẽ sớm bắt đầu. Nếu muốn thành công thì những hành động của chúng ta hẳn sẽ phải hoàn toàn công chính. Danh tiếng của chúng ta cũng là của con bé.”

Ralston hiểu rõ. Anh sẽ phải chấm dứt mối quan hệ với Nastasia – cô ca sĩ opera vốn vang danh vì những hành động hớ hênh. “Hôm nay anh sẽ nói chuyện với Nastasia.”

Nick gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ trước khi bổ sung, “Và Juliana sẽ cần một sự giới thiệu để tiến vào giới thượng lưu. Từ một người nào đó có nhân cách không chê vào đâu được”.

“Phải, anh cũng đang nghĩ đây.”

“Chúng ta luôn luôn có thể nhờ cô Phyllidia.” Chỉ nhắc đến em gái của cha họ cũng làm Nick rùng mình, bất chấp việc bà sẽ xuất hiện cùng những ý kiến ồn ào và hướng dẫn gây khó chịu, bà là Nữ công tước góa bụa và là nhân vật có vai vế trong giới quý tộc.

“Không.” Ngay tức thì Ralston đáp ngắn gọn. Phyllidia sẽ không thể nào xoay xở trong một tình huống tế nhị như thế này – một đứa em gái bí ẩn vô danh đến trước cửa Ralston House vào đúng lúc bắt đầu mùa vũ hội. “Không chị em hay bà con nào của chúng ta sẽ làm việc đó.”

“Vậy thì ai sẽ làm?” Hai tia nhìn song sinh khóa chặt nhau. Kiềm tỏa nhau. Quyết tâm của họ ngang ngửa, sự cam kết của họ tương đồng.

Nhưng chỉ có một người là Hầu tước. Và lời anh không có chỗ cho sự hoài nghi. “Anh sẽ tìm ra một người nào đó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.