Ác Bá

Chương 149: Một khúc ca kinh ngạc bốn phương (thượng)



Cường Tử đi một vòng lớn mới quay về Húc Nhật Nhất Phẩm, việc liên quan đến lão già hắn dự định tạm thời không nói cho bọn Chu Bách Tước biết, dù sao cũng ngẫu nhiên gặp gỡ, có phải cơ duyên lớn hay không còn phải xem thái độ sau này của lão già.

Tính ra cách lần đầu tiên còn có hơn mười ngày, về mặt thời gian còn rất dư giả. Ngược lại hôm nay là thứ hai, là ngày tổ chức lễ chào đón tân sinh viên nhập học, điều này khiến cho Cường Tử hết sức không yên lòng. Mấy ngày trước cô gái đại học Cát Lâm quen biết trong video kia, nét cười tà ác đầy mặt trước khi sắp đi khiến cho hắn hết sức lo lắng, hắn cũng cảm thấy kẻ kia không có lòng tốt gì.

Dự cảm này sau khi Cường Tử đến trường đã được chứng thực, Mộc Vãn Đình mặc một bộ váy áo rất hợp mốt xuất hiện hào phóng tự nhiên ở trước mặt hắn. Sau khi giao một tờ giấy photo trong tay cho Cường Tử xoay thân rời đi lưu lại mùi hương phiêu lãng nhẹ nhàng như tiên trên váy áo.

Ngay sau khi Cường Tử nhìn thấy nội dung trên tờ giấy hắn không khỏi giận điên nguyền rủa một câu.

- Nha đầu chết tiệt kia ta mong sao cô làm xử nữ cả đời! (ế cả đời)

Điều này có được coi là oán chú hay không?

Nội dung trên giấy rất đơn giản, là một tờ đơn tiết mục trong nghi thức chào đón tân sinh viên. Tiết mục đầu tiên mở màn chính là do Cường Tử lên biểu diễn, đằng sau tiết mục biểu diễn là một dấu ngoặc, bên trong có hai chứ.

- Tự chọn.

Điều này làm cho Cường Tử có loại xúc động muốn đem cô gái còn chưa biết tên này X lại X sau đó XX.

Sắp vị trí đầu tiên, hiển nhiên là muốn khiến cho Cường Tử xấu mặt. Nếu như sắp xếp vào tiết mục kế tiếp, Cường Tử còn có thời gian làm một số chuẩn bị, nhưng là người đầu tiên, Cường Tử hết chỗ nói rồi.

Buổi lễ chào đón tổ chức ở đại lễ đường, sau khi đại biểu tân sinh viên phát biểu chính là tiết mục biểu diễn.

Khi Cường Tử tiến vào đại lễ đường, đã rất nhanh ngồi không còn chỗ trống.

Tuỳ tiện tìm vị trí ngồi xuống, Cường Tử nhìn xung quanh, số mệnh không tốt, toàn là nam.

Người hội sinh viên đang có mặt duy trì trật tự, có một học khóa trên ở phía trước chỉ chỉ trỏ trỏ bảo tất cả ngồi xong không được lộn xộn. Cường Tử nhìn y đã mệt, Lục Tiểu Phụng ở trong phim ảnh chỉ chỉ trỏ trỏ cuối cùng luyện thành công Linh Tê Nhất Chỉ thiên hạ vô song, y chỉ chỉ trỏ trỏ ngoại trừ thu được vô số ánh mắt khinh bỉ thật không được tích sự gì.

Bên cạnh Cường Tử còn có một chỗ trống, ban đầu ảo tưởng một mỹ nữ mặc váy siêu ngắn có một đôi chân đẹp tốt nhất mặc thêm một chiếc áo hở ngực ngồi xuống, kết quả trông tới trông lui lại là một vị tráng hán có thể so với Lý Vạn Thanh.

Thân thể người này cao lớn hoàn toàn có thể đóng gói Cường Tử lại, cơ bắp u lên toàn thân khiến cho người ta không rét mà run. Hơn nữa tướng mạo y cực kỳ thô bạo, râu ria xồm xoàng cả mặt vô cùng khí phách. Nhưng vừa mở miệng nói chuyện với Cường Tử khiến Cường Tử nhảy dựng, thần kinh của hắn tiếp nhận một lần được tắm rửa sạch sẽ.

- Này… Vị bạn… bạn học… Tôi có thể ngồi ở chỗ này không?

Mẹ nó, y không ngờ nói chuyện còn đỏ mặt lúng túng!

Trong lòng Cường Tử mắng thầm.

Bạn à xin lỗi cơ ngực của bạn, xin lỗi râu của bạn, xin lỗi chiều cao một thước chín của bạn được không?

- Ái chà… chỗ này có người đặt trước rồi, thôi thì bạn đổi chỗ ngồi được không?

Cường Tử mặt không đỏ tim không nhảy nói.

Mặt đại hắn lại hồng thêm một chút, thần sắc y vô cùng nhăn nhó nói:
- Tôi đi mệt rồi, muốn ngồi ở chỗ này thôi… người đặt trước kia… Nơi này cũng cần phải đặt trước sao?

Rõ ràng đại hán không đần chút nào.

- Khục khục… Bạn ngồi đi, mình nói đùa thôi.

Cường Tử cười thật thà, trong lòng ngược lại muốn nôn mửa.

Người này thể hiện quá mức nha, chẳng những nói chuyện có thể đỏ mặt, ngay cả giọng nói cũng yểu điệu khúm núm giống như con gái. Thật không biết cuống họng anh ta chưa có bể tiếng xong hay là uống quá nhiều sữa bột nhiễm Melamine ảnh hưởng tới hormone. Khuôn mặt râu quái nón không ngờ có giọng nói cũng ẻo lả, mẹ nó cấu tạo thân thể thật sự quá thần kỳ quá mâu thuẫn.

- Bạn thật xấu…

Đại hán che miệng vừa cười vừa nói.

Cường Tử trong nháy mắt suy sụp!

Hắn thật muốn đổi chỗ ngồi, kết quả đứng lên quét mắt một vòng phát hiện không còn chỗ nào, tất cả đều có người ngồi. Điều này khiến cho hắn không biết nói gì, ngồi xuống vững vàng nhắm mắt dưỡng thần, giống như lão tăng nhập định. Cường Tử tự bảo với mình, bình tĩnh, đừng xúc động.

- Bạn học, tên của bạn là gì?

Đại hán sau khi ngồi xong dùng cùi chỏ chọc Cường Tử một cái hỏi.

Cường Tử thật sự cảm thấy ngượng không giả bộ một cao nhân đắc đạo ngồi một cục nữa, hắn mở to mắt liếc nhìn đại hán. Tại sao muốn nhìn?

Hắn vừa nãy trông mong cái gì? Mỹ nữ, váy ngắn, áo hở ngực.

Bây giờ đến đây, mãnh nam, quần cộc lớn siêu ngắn, tấm lưng lớn hở ngực.

Còn lông đầy chân, rậm hơn cả đầu của Cường Tử.

Vẫn là quăn xoắn, Cường Tử nhớ đến lông ở chỗ đó.

- Mình gọi là Lâm Cường, bạn tên gì?

Cường Tử nói lễ độ.

- Mình gọi là Trương Hoa Hoa… A đây là tiểu danh mẹ của mình cho mình. Đại danh của mình gọi là Trương Tiêu Đình, chữ trương trong họ Trương, chữ tiêu trong Linh tiêu bảo điện, chữ đình trong đình đài lầu các.

Khoé miệng Cường Tử co giật một hồi…

Trương Hoa Hoa…

Hắn thật muốn nói:
- Người anh em, mẹ của anh là một vĩ nhân, anh cũng là người hiền triết!

Nhưng tiếc rằng, Cường Tử không dám.

- Kính đã lâu kính đã lâu.

Cường Tử dùng sức nhịn cười trong lòng đến lật sông cạn biển, tự làm cho mình trông có vẻ rất vui vẻ…

Bạn Trương Tiêu Đình là đứa bé tốt, mặc dù nói chuyện rất đỏ mặt, nhưng anh ta một khi bắt đầu nói chuyện thì dừng không được, bắt đầu nói từ mình đến nhà trẻ, dùng mười lăm phút cuối cùng nói đến năm thứ nhất tiểu học. Cường Tử tự nhủ anh tại sao không đi viết tiểu thuyết trên mạng, với tài hoa này của anh toàn bộ cuốn sách trăm vạn chữ của người khác anh cũng đã vừa mới viết xong cái tựa. Dựa theo đại thần Thiên Tự năm trăm năm trước công nguyên tính toán, đừng nói làm giàu thật tốt, một cuốn sách của anh có thể đóng cửa trang web.

Vậy được bao nhiều người vỗ tay tán dương a.

Cường Tử bỗng muốn hỏi y, tên trên mạng của anh có phải gọi là Lôi Vân Phong Bạo hay không?

Trương Tiêu Đình cái miệng không ngừng mở ra khép vào kia có thể so với miệng rộng của sư tử, phun ra mùi giống như hành tây, Cường Tử ngửi ra được rồi, hành tây là hành lớn loại tốt, chỉ duy nhất có ở Sơn Đông.

- Bạn học, bạn là người nơi nào?

Cường Tử hỏi.

- Thanh Đảo!

Cường Tử:…

Trương Tiêu Đình:
- Bạn từng đi Thanh Đảo của chúng tôi sao? Đó đúng là chỗ tốt nha, chúng tôi nơi kia là địa linh nhân kiệt, tực ngữ nói trên có thiên đường, dưới nó Thanh Đảo…

Cường Tử:…

Trương Tiêu Đình:
- Con người của chúng tôi ở nơi đó đều thật thà phúc hậu, đều giống như tôi. Bạn xem mình cao lớn như thế này, thực ra mình là người hướng nội, cùng người xa lạ nói chuyện mình sẽ đỏ mặt, nếu nói chuyện với con nít có thể càng xấu, mình còn nói lắp!

Cường Tử:…

Hắn nguyền rủa trong lòng.

- Bạn miệng lắp không có gì, lão nhị của ngươi bị lắp mới phải đấy!

Trương Tiêu Đinh:
- Lâm Cường dáng vẻ của bạn thật là đẹp trai, hình dạng đàn ông Sơn Đông chúng tôi xinh xắn như vậy rất ít. Mình nhìn bạn dường như giống với diễn viên nổi tiếng của Hong Kong, Trương Quốc Vinh đó nha! Khục! Thật giống!

Cường Tử đen cả não, hắn thấp giọng nói thầm:
- Anh mới là Trương Quốc Vinh, cả nhà của anh đều là Trương Quốc Vinh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.