Ác Bá

Chương 162: Anh ta là ai? (hạ)



Chu Bách Tước hỏi gã, mà không phải nàng.

- Ha ha, đều vì chủ của mình.

Lý Mặc mỉm cười trả lời.

Gã sửa lại quần áo cho ngay ngắn, quay đầu liếc nhìn thuộc hạ của mình. Khẩu súng chĩa vào sau đầu Tôn Văn Văn, phải hết sức cẩn thận. Gã biết rõ nếu như thật phải nổ súng, người chết tuyệt đối không chỉ một mình Tôn Văn Văn.

- Anh biết, mặc kệ là các anh, hay là Lâm Cường, cá nhân tôi không có cừu hận gì, nếu như thật có cừu sâu ngay từ khi mới bắt đầu vậy tôi thật phải xin lỗi Lâm Cường. Ban đầu ở thành phố Đông Đỉnh mấy lần đánh lén đầu tiên nhằm vào anh ta đều là do tôi bày ra, tin rằng lúc đó Lâm Cường còn bị che mờ trong bóng tối.

Lý Mặc nói vô cùng thật tế.

- Cho nên nói anh hỏi tôi những lời này thật sự hoàn toàn không có ý nghĩa, nếu như tôi không xác định, tôi cũng sẽ đến. Nói thật anh không cần phải đùng loại biểu hiện tự cho rằng rất trấn định đó để mê hoặc tôi, trong lòng chúng ta đều vô cùng lo lắng, không phải sao?

Lý Mặc nói.

Chu Bách Tước gật đầu:
- Anh nói không sai, trong tay anh có phụ nữ của Cường Tử, tôi hẳn nên hoảng hốt mới đúng.

Anh ta như rất thành khẩn, chỉ là bất kể biểu tình như thế giọng điệu cũng không có một chút xíu suy nghĩ hoảng hốt nào.

- Tôi nghĩ các anh cũng khẳng định hiểu rõ Cường Tử, hắn là một người đối với bằng hữu, huynh đệ, phụ nữ đều phải vượt hơn đối với bản thân của hắn. Cho nên cách anh dự định dùng phụ nữ của hắn muốn đến uy hiếp hắn, đây là một cách rất thông minh, nhưng không có lý trí.

Chu Bách Tước nói.

- Nếu như anh là trực tiếp nhằm vào hắn, có lẽ anh còn có đường sống. Nhưng tiếc rằng, các anh vẫn muốn đi vào con đường này.

Chu Bách Tước cảm khái nói.

- Anh hình như đang kéo dài thời gian phải không?

Lý Mặc đột nhiên hỏi.

Gã vẻ mặt ra chiều suy ngẫm nhìn Chu Bách Tước, đang chờ đối phương cho gã một câu trả lời xác nhận.

Chu Bách Tước thả lỏng tay ra nói:
- Không cần thiết.

Anh ta nói:
- Anh cảm thấy chính Cường Tử không ra đây, mà để cho ba người chúng ta ra đây là ý gì?

Chu Bách Tước bỗng cười hỏi.

Ánh mắt Lý Mặc lạnh lẽo, lập tức sắc mặt biến thành trắng bệch.

- Lẽ nào… lẽ nào hắn thật sự ngay cả phụ nữ của mình cũng coi thường? Lẽ nào hắn thật nhẫn tâm nhìn phụ nữ của mình chết trước mặt hắn?! Lẽ nào hắn là một người nhu nhược như vậy?!

Gã không cam lòng hỏi.

Chu Bách Tước không trả lời gã, mà là lần đầu quăng tầm mắt trên khuôn mặt Tôn Văn Văn.

- Thật xin lỗi, cô giáo Tôn.

Anh ta nói.

Tôn Văn Văn gật đầu cười, hình như rất vui vẻ.

- Không có chi, tôi chỉ muốn biết, hắn nhìn thấy tôi đến rồi sao?

Nàng hỏi.

Chu Bách Tước nhẹ gật đầu nói:
- Thấy rồi, Cường Tử vẫn đang nhìn cô. Hắn biết rõ cô đến rồi nhưng không thể gặp cô, hắn để cho tôi nói lời xin lỗi với cô.

Tôn Văn Văn cười, nước mắt chảy xuống.

- Anh nói cho Lâm Cường, tôi đã sớm nghĩ đến. Từ ngày hắn đi tôi đã nghĩ, vẫn luôn nghĩ luôn luôn nghĩ, chỉ là tôi không nghĩ được sẽ là gặp hắn trong tình hình như vậy. Hôm nay hắn không có ra để gặp tôi, tôi không để ý. Chỉ là không thể chính miệng nói với hắn tôi yêu hắn, là tiếc nuối duy nhất!

Nói xong, Tôn Văn Văn cười đầy vẻ xin lỗi nói với Lý Mặc:
- Tôi nhớ tôi đã từng nói với anh, anh dùng tôi tới uy hiếp Lâm Cường, tỷ lệ thành công không lớn. Anh biết tại làm sao không?

Nàng cười rất đẹp, đẹp khiến người ta không dám nhìn trực tiếp.

- Bởi vì, tôi không có dự định làm thứ để ra giá của anh.

Làm như đoán trước được nàng muốn làm gì, Lý Mặc đến gần phía trước muốn khống chế chặt nàng. Chu Bách Tước cũng biến sắc lập tức kêu:
- Anh đợi đã! Cô giáo Tôn, Cường Tử ở trên lầu nhìn cô, ở trên ban công!

Tôn Văn Văn đã xoay người muốn đâm đầu vào xe để chết, bị câu nói sau cùng của Chu Bách Tước thu hút chú ý. Nàng ngẩng đầu nhìn lên ban công biệt thự, quả nhiên thấy bóng hình quen thuộc kia,ở đằng sau cửa sổ bằng kính, kẻ khiến cho nàng nghĩ ngợi sớm chiều kia. Chỉ là không biết tại sao Cường Tử mang theo một cái mũ, che lại mái tóc bạc.

- Lâm Cường! Anh cái tên nhược phu này! Lẽ nào anh thật sự muốn trơ mắt nhìn phụ nữ yêu quý của mình đi chết sao!

Lý Mặc quát.

Gã thật sự không bằng lòng tin rằng mình thua cuộc, thật ra ngay từ đầu gã cũng không tin Lâm Cường sẽ không màn chuyện sống chết người phụ nữ của mình!

Nhưng, gã bây giờ phát hiện mình sai rồi.

Cường Tử nếu như là anh hùng, vậy Lý Mặc cũng đã đứng ở thế không bại rồi. Anh hùng chắc là sẽ không trơ mắt nhìn phụ nữ của mình đi tìm cái chết. Nhưng nếu như Cường Tử là kiêu hùng, ngay từ đầu cũng đã xác định rồi.

Phụ nữ, ở trong mắt kiêu hùng, cũng không phải chỉ có một người.

Cường Tử đứng ở sau cửa kính ban công vẫy tay với Tôn Văn Văn, như đang nói:
- Tạm biệt!

Tôn Văn Văn ở thời khắc này nước mắt rơi như mưa, giờ khắc này nàng đẹp như thế, đẹp thê lương!

Ngay một khắc này, Lý Mặc rống lên một tiếng:
- Nổ súng! Giết bọn chúng! Giết hết!

Gã cũng loạn thần kinh rồi.

Nhưng, sau khi gã rống xong, hết thảy đều không có thay đổi.

- Tôi nói cô gái của tôi, cô muốn vì tôi mà chết sao? Bị tư duy cũ tam tòng tứ đức của xã hội cũ nhiễm độc không chữa được a. Thế nào cũng phải trưng cầu thoáng qua ý kiến của tôi. Tự tung tự tác như vậy, nhất định phải dùng sức đánh đòn mới giải được cơn tức giận trong người tôi.

Một thanh âm ôn hoà vang lên ở phía sau lưng Lý Mặc đã khiến cho Tôn Văn Văn trong nháy mắt hầu như hoàn toàn sụp đổ, vô lại như vậy, ấm áp …như vậy.

Lý Mặc sợ hãi, gã chợt xoay người nhìn về phía sau của mình.

Cường Tử cười hì hì ngồi ở trong xe, ba tay súng trong xe đều đã bị giải quyết vô thanh vô tức. Hắn vuốt vuốt một khẩu súng trường tấn công M24 do Mỹ chế tạo, nhắm tới nhắm lui sau đầu Lý Mặc.

Trên vị trí điều khiển chiếc xe ngồi một tên để đầu bổ luống, tướng mạo hèn mọn bỉ ổi đến cực điểm còn muốn bày đặt làm ra bộ dạng vung tóc tự cho rằng đẹp trai lắm. Trong tay y chơi một món đồ, là hy vọng cuối cùng của Lý Mặc, lá bài đồng quy vu tận. Chỉ chẳng qua bây giờ quả bom điều khiển từ xa đã bị huỷ đi dây dẫn, giờ đây tiếng vỡ tan tành của thứ đồ đó còn nhỏ hơn cái chén bị ném xuống mặt đất.

Điều khiển từ xa đang ở trong túi áo Lý Mặc, gã luôn nắm chắc.

Không có khả năng!

Đây là phản ứng duy nhất của Lý Mặc, từ khi nào hai người kia đến phía sau mình?!

Lúc này Lâm Cường đứng ở phía sau cửa kính trên ban công kia mở cửa sổ ra nhảy thẳng từ trên ban công xuống, làn gió thổi mũ trên đầu hắn bay về phía sau, lộ ra một bộ đầu tóc đen bóng như mực.

Anh chàng đẹp trai lãnh khốc lúc này không ngờ cũng có lúc biết cười, hơn nữa cười rất đắc ý.

- Thực xin lỗi a, ha ha, anh đã bị lừa.

Y nói với Lý Mặc.

- Không sao tôi tới đúng lúc, anh lần nữa thiếu nợ tôi một cái nhân tình.

Y nói với Cường Tử.

Anh ta là ai?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.