Ác Linh Quốc Gia

Quyển 3 - Chương 36: Trốn



Nữ quỷ cứ như một con rắn độc ẩn núp để tiếp cận con mồi, cái cổ nhỏ run run kéo dài về phía trước, ánh mắt lãnh đạm và tàn độc không ngừng đảo qua đảo lại nhìn từng người trong phòng.

Nhỏ… Nhỏ…

Trương Qua Tử nhận ra thân phận của nữ quỷ, lập tức bị dọa đến nỗi co quắp trên mặt đất, chỉ nữ quỷ đang treo người trên cửa, sợ hãi nói không nên lời.

Trần Lão Đại cũng giống như vậy, bộ mặt khó tin cảm thấy kinh sợ, hiển nhiên hắn không thể tin được cảnh tượng trước mắt hắn.

Tiểu Lệ…

Một âm thanh khàn khàn khẽ gọi, được thốt ra từ trong cổ họng cứng rắn của Trần Lão Đại, cùng lúc đó, nữ quỷ chuyển hướng nhìn về phía ông ta, trong ánh mắt âm lãnh đó tràn đầy sự căm thù.

Nhìn ra được điều đó, Trần Lão Đại rõ ràng là có một loại tình cảm vô cùng phức tạp với tiểu Lệ, có một số lời đồn của những người trong thôn rằng bọn họ có mối quan hệ rất mập mờ. Nhưng không có lửa thì sao có khói, nói không chừng giữa Trần Lão Đại và tiểu Lệ thật sự có gì đó.

Chỉ là hiện tại cũng không phải là thời điểm tốt, dù sao nữ quỷ kia đã sớm nghĩ ra mưu kế rất tốt, vây bắt hết bọn hắn ở nơi này. Thật sự nếu không nghĩ biện pháp thoát thân, thì bọn hắn phải chờ đợi cái số mệnh bị nữ quỷ một mẻ bắt gọn.

Tất cả là tại hắn! Là hắn sai chúng tôi đi giết Từ Xung, tôi bị ép buộc, oan có đầu nợ có chủ…

Trương Qua Tử!

Ánh mắt của Trần Lão Đại xuất hiện tia ác độc nhìn Trương Qua Tử đang trốn ở góc tường, cắn răng nghiến lợi nói:

Hôm nay nếu nó không giết mày, thì tao cũng sẽ giết chết mày!

Hạ Thiên Kỳ cũng không muốn quản ân oán giữa Trần Lão Đại và Trương Qua Tử, cố ý đụng đụng vào người Lãnh Nguyệt, sau đó hạ giọng hỏi nhỏ:

Cậu dán những lá bùa kia trong phòng hình như không có tác dụng gì cả, tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ?

Cũng không phải là không có tác dụng, nếu không nó đã sớm vào đây rồi.

Nghe vậy, Hạ Thiên Kỳ cố ý nhìn các lá bùa mà Lãnh Nguyệt đã dán trong phòng. Liền kinh ngạc phát hiện ra những đại bộ phận các lá bùa kia đều đã không còn hoàn chỉnh nữa, nhìn cứ như là bị động vật cắn rơi ra vậy.

Những này lá bùa chỉ có thể ngăn cản được một lúc, sau đó chúng ta vẫn phải đối mặt với nó.

Tiếng của Lãnh Nguyệt truyền tới.

“Tôi nhớ cậu có nhiều bùa loại này lắm mà, ném ra tiếp đi, không chừng chúng ta sẽ có biện pháp thoát thân”

Những lá bùa hộ thân này tạo ra vô cùng khó khăn, tôi làm sao có thể có nhiều như vậy.

Vì cái gì mà cậu… Hạ Thiên Kỳ vốn muốn nói thứ đồ tốt như vậy sao không tạo ra nhiều một chút, nhưng lập tức cảm thấy mình nói chuyện có chút vớ vẩn, liền bận bịu đổi giọng nói:

Đúng rồi, chúng ta có thể thử chạy ra cửa xem, dù sao Lệ quỷ kia cũng chỉ canh giữ ở cửa sổ mà thôi.

Nhất định phải có người ở lại thu hút nó mới được, nếu không nó hoàn toàn có thể ngăn cản chúng ta.

Nghe Lãnh Nguyệt nói đến nhất định phải có người ở lại thu hút nó, Hạ Thiên Kỳ chuyển sang nhìn hai tên Trần Lão Đại và Trương Qua Tử. Hai người kia mới chính là người mà quỷ căm hận, mà bọn hắn cũng chỉ là người biết chuyện.

Cho nên chỉ cần đoạt lấy quyền chạy trốn trước của Trương Qua Tử và Trần lão Đại sau đó tẩu thoát ra trước như vậy Lệ quỷ vật nhất định sẽ không đuổi giết bọn hắn.

Cái việc lợi dụng người khác làm kẻ chết thay là hành vi có chút tàn nhẫn nhưng nếu là bọn người Trương Qua Tử và Trần Lão Đại, trong lòng Hạ Thiên Kỳ lại không cảm thấy ác cảm tội lỗi, huống chi bọn họ vốn là mục tiêu mà Lệ quỷ muốn giết, cho dù hắn không sử dụng bọn họ thì sớm muộn gì họ cũng sẽ bị quỷ vật giết chết.

Nghĩ đến biện pháp có thể thoát thân, Hạ Thiên Kỳ hạ giọng nói nhỏ với Lãnh Nguyệt:

Nếu có thể dựa vào những lá bùa này để rút lui là tốt nhất, còn như không được, vậy thì chờ bọn chúng mất đi tác dụng. Khi nữ quỷ từ cửa sổ nhảy vào, chúng ta liền lập tức chạy đến chỗ cánh cửa, để cho bọn người Trương Qua Tử làm “con mồi” thu hút sự chú ý của Lệ quỷ.

“Nghe thấy được không?

Nghe thấy được không? Cậu cũng phải trả lời một tiếng chứ”

Ừm.

Khốn khiếp

Hạ Thiên Kỳ nghĩ là thật muốn một cú đạp tên đê tiện này ra khỏi tầm mắt của mình, tình huống trước mắt bọn hắn rõ ràng rất nguy cấp vậy mà Lãnh Nguyệt lại không hề tỏ ra gấp gáp.

Thật không biết nếu không có tôi ở đây, những chuyện này ai sẽ nghĩ ra cho cậu.

Hạ Thiên Kỳthì thầm một tiếng, lại quay sang hỏi Lãnh Nguyệt:

Những lá bùa kia còn có thể ngăn cản nó được bao lâu?

Hai phút đồng hồ.

“Cậu không thể giải trừ sớm hơn sao?”

Không thể.

Tốt há, hai phút đồng hồ thì cũng không thay đổi được gì nhiều.

Cậu muốn làm gì?

Đương nhiên là nghĩ biện pháp thuyết phục nó, không lẽ còn có thể làm gì sao, lấy ngựa chết làm ngựa sống trước rồi tính tiếp đi.

Hạ Thiên Kỳ nói ra ý đồ muốn thuyết phục Lệ quỷ của hắn, nói đúng hơn là ý đồ hóa giải oán hận của nó.

Chỉ là hắn chưa kịp mở miệng nói cái gì thì ở phía bên kia, Trần Lão Đại cùng Trương Qua Tử tự đánh lẫn nhau.Trương Qua Tử mặc dù trẻ hơn so Trần Lão Đại nhưng thể trạng lại kém xa, lại thêm hắn đang ở trong tình trạng sợ hãi cực độ, gần như không phản kháng cho nên bị Trần Lão Đại chế ngự.

Hai cánh tay Trần Lão Đại siết chặt cổ của Trương Qua Tử, cánh tay nổi cả gân xanh lên, trên mặt hiện rõ sự điên cuồng mãnh liệt, có thể thấy hắn thật sự hạ quyết tâm muốn giết chết Trương Qua Tử.

Tao thật sự là có mắt như mù, nuôi phải con chó như mày!

Nhìn thấy Trần Lão Đại muốn giết chết Trương Qua Tử cho hả giận, trong đầu Hạ Thiên Kỳ nảy ra một ý nghĩ, nếu như bọn hắn thay Lệ quỷ giải quyết hết Trương Qua Tử và Trần Lão Đại thì liệu oán hận của Lệ quỷ có thể tiêu tan đi không?

Ý nghĩ vừa mới nảy ra làm hắn không khỏi dọa chính mình mà giật mình một cái, hắn vô cùng kinh ngạc, không ngờ trong lòng hắn lại ẩn giấu một suy nghĩ kinh khủng như vậy.

Có lẽ nhìn ra ý định trong lòng của Hạ Thiên Kỳ, Lãnh Nguyệt đột nhiên lên tiếng:

Nếu như bây giờ chúng ta động thủ giết chết bọn hắn, chỉ sợ oán hận của Lệ quỷ cũng không tiêu tan được bao nhiêu. Còn nữa, chẳng lẽ cậu muốn bước theo gót chân của bọn hắn sao?

Nghe được lời nhắc nhở của Lãnh Nguyệt, Hạ Thiên Kỳ mới kịp giật mình phản ứng, nếu như hắn giết Trần Lão Đại và Trương Qua Tử, nói không chừng hai người bọn họ cũng sẽ biến thành Lệ quỷ mà báo thù hắn.

Trong lúc hắn đang do dự, mặt Trương Qua Tử đã bắt đầu tím ngắt vì bị Trần Lão Đại bóp cổ, hít vào thì nhiều mà thở ra chẳng được bao nhiêu.

Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt cũng không có ý định ngăn cản Trần Lão Đại, dù sao việc nên cần hiện giờ là nghĩ xem làm thế nào để thoát thân, cũng có thể nói chuẩn bị trước khi tình huống khác phát sinh.

Tuy nhiên, Hạ Thiên Kỳ có thể nhìn ra được, Lãnh Nguyệt vẫn là muốn qua đó giúp Trương Qua Tử một tay, nhưng bọn hắn cảm thấy Trương Què Tử đúng là đồ cặn bã, cho nên cố kìm nén lại mà không đi.

Hạ Thiên Kỳ không hỏi những gì Lãnh Nguyệt đã trải qua trước kia cho nên không biết cá tính của Lãnh Nguyệt đơn giản là làm thế nào mà bồi dưỡng ra được. Hắn quyết tâm sau này nhất định phải tìm một cơ hội hỏi cho rõ mới được.

Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt đều có tâm tư riêng của mỗi người, Trần Lão Đại cùng Trương Què Tử lấy mạng đổi mạng, nhưng thật ra lại khiến nữ quỷ đang muốn một lưới bắt hết bọn hắn trở thành khán giả quan sát cuộc chiến này.

Nó sẽ lập tức vào tới thôi, chúng ta phải chuẩn bị kỹ càng.

Bây giờ Lãnh Nguyệt không còn quan tâm tới Trần Lão Đại và Trương Qua Tử nữa, mà quay sang nhắc nhở Hạ Thiên Kỳ một tiếng.

Hạ Thiên Kỳ hiểu rõ khẽ gật đầu, đã chuẩn bị liều mạng bỏ chạy về phía cánh cửa.

Cùng lúc đó, nữ quỷ treo người trên cửa cuối cùng cũng nhảy được vào phòng.

Chạy!

Khi nữ quỷ vừa tiến vào phòng, Hạ Thiên Kỳ cùng Lãnh Nguyệt liều mạng chạy về phía cánh cửa, nhưng đúng lúc bọn hắn vừa mới cất bước thì nữ quỷ đã mơ hồ đoán trước được ý định của họ, nó nhanh chóng tạo ra một khối sương mù dày đặc trước mặt bọn hắn.

Đường đi đã hoàn toàn bị phá hỏng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.