Ác Ma Ca Ca

Chương 38: Múa rất đẹp



Lễ đón học sinh mới rất nhanh sắp tới, bên lớp Hải Nhạc Nhã Nghiên đã sớm chuẩn bị xong tiết mục lớp cô muốn biểu diễn, Nhã Nghiên từng thấy Hải Nhạc lên đài biểu diễn múa cổ điển ở Thần Phong, từng ở Thần Phong chấn động một thời a, vì thế, cô xúi Hải Nhạc cũng lên một tiết mục, Hải Nhạc không chịu, nhưng Nhã Nghiên tự ý báo lên rồi, vì vinh dự khoa a, kỹ thuật nhảy của Hải Nhạc nhất định có thể làm cho người ta kinh diễm! Nhất định có thể làm cho Hải Nhạc thành tiêu điểm toàn bộ tiệc tối!

Mà Thích Hán Lương thấy tên cô, lập tức chọn tiết mục múa của cô cùng một tiết mục song ca khác.

Để đến khi Hải Nhạc biết mình có tiết mục phải diễn, hơn nữa đã thông qua ban giám hiệu, đành phải bất chấp khó khăn nhận lấy, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, mỗi ngày ở nhà luyện tập, cũng tự mình đi chọn trang phục và trang sức dùng để khiêu vũ, vạn sự sẵn sàng, chỉ thiếu mỗi gió đông.

Mà khi Tạ Thư Dật biết cô lại có một tiết mục múa, hắn cười nhạt, hắn không cho rằng cô có thể biểu diễn ra cái tiết mục gì tốt, cho tới bây giờ một bộ nhát như chuột ấy, cô lên đài đi không bị dọa ngốc đã tốt lắm rồi. (khinh người quá đáng nhazzzz)

Nhưng, ở trong tiệc tối lễ đón học sinh mới, nhìn thấy Hải Nhạc đứng trước đài, hắn mới phát hiện hắn có bao nhiêu sai lầm!

“Xin mời bạn Tạ Hải Nhạc khóa 1018 biểu diễn cho mọi người một điệu múa cổ điển “《 Ái liên thuyết 》”, điệu múa này xuất phát từ bài “Ái liên thuyết” của Chu Đôn Di thời Đại Tống, chủ yếu thể hiện hoa sen mọc từ bùn lầy mà không nhiễm, tắm trên nước trong mà chẳng lẳng lơ, mời mọi người thưởng thức.”

Theo tiếng MC giới thiệu, Hải Nhạc mặc áo cổ trang phấn hồng, trên đầu búi kiểu tóc cổ đại, xinh đẹp như cô công chúa cổ đại cao quý! Cô đi hai chân trần từ từ bước lên trên đài, theo tiếng nhạc vang lên, điệu múa của cô, mới lên đài đã tới vài động nhẹ nhảy lên không trung, làm mọi người xem trợn mắt há hốc mồm!

Theo khúc vũ, cô khi thì xoay tròn, khi thì xoay người cúi xuống, khi thì cong chân ra phía sau ngang cùng đỉnh đầu, tất cả đều là những động tác rất khó, nhưng cô lại múa liền mạch lưu loát nước chảy mây bay sinh động đẹp đẽ, như cánh hồ điệp nhẹ nhàng bay lượn giữa từng bụi hoa y lượn, như tinh linh không nhiễm nhân gian khói lửa, trên mặt cô khi thì mang theo nụ cười tươi xinh đẹp, khi thì lại là u buồn như mơ, cặp mắt kia, ánh mắt linh động, trong lúc nhìn quanh lấp lánh sinh huy, thật sự là nụ cười duyên dáng xinh đẹp, đôi mắt đẹp này, kỹ thuật nhảy tuyệt vời tuyệt luân phảng phất như cô tiên bay lượn, chủ đề trong bùn mà không nhiễm bùn được điệu múa thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, cũng làm cho mọi người tựa như bị mê hoặc đi vào trong mộng cảnh nhìn cô tiên tử như si như say.

Tạ Thư Dật cũng xem choáng váng, xem ra, hắn thật không thể giải thích cô em gái này rồi, hắn thật sự không ngờ rằng, điệu múa của cô sẽ có thể rung động lòng người như thế, mà người của cô, cũng đẹp như một cô tinh linh nhầm cõi nhân gian!

Hắn từng buộc chính tớ dời ánh mắt không nhìn cô nữa, nhưng, hắn không làm được, ánh mắt không chịu sự khống chế của hắn nhìn cô trên đài không chớp mắt.

Hắn thậm chí thầm nghĩ trong lòng, địa quay khúc vũ này của cô, hắn nhất định phải lấy tới tay!

Tạ Hải Nhạc ở trên đài múa một động tác cuối cùng kết thúc điệu múa, tiếng vỗ tay reo hò không ngừng vang lên quanh cô, cô tao nhã đứng lên, hành lễ với khán giả sau đó đi xuống đài.

“Quá tuyệt vời! Hải Nhạc, quá tuyệt vời! Một điệu nhảy này, có thể làm cho cậu một bước thành danh ở Ngũ Châu này đó nha!” Nhã Nghiên ôm cô vừa lắc vừa nói.

“Vậy à?” Hải Nhạc mỉm cười, cô cũng không muốn một bước thành danh gì tại Ngũ Châu, cô chỉ muốn múa thật tốt điệu múa này mà thôi.

Lúc này, Thích Hán Lương đã tới, hắn mỉm cười nhìn Hải Nhạc, cho cô một cái ôm khích lệ: “Tạ Hải Nhạc, kỹ thuật nhảy của em, gần như có thể làm cho vũ công chuyên nghiệp tự biết xấu hổ, em không tham gia ngành nghệ thuật, sẽ tổn thất cho giới vũ đạo một đóa hoa tuyệt thế.”

“Thầy quá khen ạ.” Hải Nhạc ngượng ngùng nói.

Bỗng nhiên, Thích Hán Lương cảm nhận được một cỗ ánh mắt tràn ngập hàn ý, hắn nghiêng đầu, nhìn thấy Tạ Thư Dật đang âm trầm nhìn hắn, ánh mắt của hắn, như sói âm hiểm bi thương cùng hung ác trầm lặng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.