Ác Ma Chiếm Hữu

Chương 18-2: Em muốn chống cự tôi? (2)



Hứa Nhất Chính nói là làm, hắn cho Âu Tuệ Nhi chăm sóc Trịnh Trấn Đông nhưng cũng đồng thời dưới sự giám sát của hắn, chưa kể những lúc cô ngủ say rồi, hắn lại lẻn sang phòng anh. Thừa nước đục thả câu, hắn cho anh một đạp bay thẳng xuống sàn, do chân gãy lại bị quáng, nhiều đêm trằn trọc, nơm nớp sợ hãi Nhất Chính sẽ xông vào bất ngờ. Trấn Đông ôm chăn, đôi mắt sau tấm băng gạc không ngừng ánh lên tia sáng hốt hoảng.

Nói thế thôi chứ Hứa Nhất Chính cũng là người, hắn không có bệnh đùa dai, chỉ có thói xấu là một khi đã ghét, đã thù rồi thì... Kẻ đáng ghét đó phải cuốn đồ chạy thật xa, nếu không kết quả chỉ có bán sống bán chết mà thôi.

"Hứa Nhất Chính"

Nhất Chính còn đang êm đềm thưởng thức giấc mộng đẹp, bỗng bàn tay ai đó dịu dàng đặt lên bờ ngực rộng lớn của hắn, lay nhẹ. Lười nhác, hắn nắm lấy tay cô, mi tâm khẽ nhíu:"Sao thế?"

"Anh lại đạp Trấn Đông xuống sàn sao? Anh ấy đang bệnh mà!"

"Sao anh phải đạp cậu ta xuống? Tối ngủ lọt xuống giường rồi nói ai"

Hứa Nhất Chính không cho là đúng, hắn mở mắt trừng to nhìn cô, khuôn mặt nghiêm túc quá đỗi. Âu Tuệ Nhi chỉ biết thở dài, cô bây giờ là xin ân sủng của hắn không thể làm mất lòng được. Định đứng dậy rời đi thì Hứa Nhất Chính lại nắm cổ tay cô kéo nhẹ, hắn sợ động đến vết thương trên tay cô:"Đừng gần Trấn Đông quá mức, em là của tôi, nếu cậu ta có ý định gì với em... Tôi không chắc có thể cho cậu ta nhìn thấy mặt trời đâu"

Âu Tuệ Nhi nuốt nước miếng cái ực, mắt hơi hoang mang, đôi phần cuống quýt:"Không... không có..."

Khóe môi Nhất Chính hơi nâng lên:"Tốt nhất nên là không có"

Nói xong hắn liền ngã người nằm xuống, tay gác lên trán, dáng vẻ buồn ngủ khiến khóe mi hắn nặng trĩu:"Nếu em muốn chăm sóc cho cậu ta thì đi đi. Ba mươi phút nữa tôi muốn em có mặt trong phòng"

Âu Tuệ Nhi không cần trăng trối điều gì, cô nhấc mông chạy thẳng ra ngoài.

Viền môi Hứa Nhất Chính càng nâng cao hơn nữa, khuôn mặt sắc sảo kiêu ngạo ấy càng trở nên thâm trầm khó đoán, ánh mắt hắn dường như mang theo mùi thuốc súng cùng ngọn lửa bừng bừng không thể dùng nước dập tắt được.

Ba mươi phút sau.

Đứng trước giường đợi hắn tỉnh dậy, Tuệ Nhi căng thẳng mà cả người cứng đờ đổ đầy mồ hôi.

"Đúng giờ lắm!"

Hứa Nhất Chính mở mắt trao tráo nhìn vẻ mặt nhu thuận, chấp nhận phục tùng của Tuệ Nhi, hắn đưa tay kéo cô vào lòng:"Tự cởi quần áo ra"

Âu Tuệ Nhi ngoan ngoãn nghe theo, cô thuần thục cởi cái áo mỏng bên ngoài, lột bỏ chiếc váy ngắn. Nội y bên trong dần dần hiện ra trước mắt Nhất Chính, hắn hừ lạnh, giọng nói khàn đục:"Ném hết tất cả những gì trên người xuống"

Bàn tay Âu Tuệ Nhi run rẩy lột bỏ tất cả ném xuống sàn. Đến khi da thịt Tuệ Nhi hiện rõ dưới ánh mắt háu đói của Hứa Nhất Chính, cô bất giác rùng mình. Hắn áp sát khuôn mặt xuống chiếc cổ thon dài của cô, mân mê trên từng tất da mềm mại, hắn cười cười, trào phúng thể hiện sự vừa lòng:"Không còn mùi hôi thối nữa rồi"

Bây giờ Âu Tuệ Nhi mới hiểu không phải hắn muốn ăn cô, mà hắn đích thị đang ghen, có lẽ nãy giờ cô đi chăm sóc Trịnh Trấn Đông đã làm hắn tức điên lên, trong đầu nghĩ những thứ bậy bạ cho nên mới bảo cô dính mùi.

Chát

Hắn đưa tay đét vào mông Tuệ Nhi, hôn lướt trên bờ ngực vung cao cùng nhụy hoa căng cứng, đầu ti khẽ nhô cao, thân thể Âu Tuệ Nhi rất dễ bị khiêu gợi, chỉ cần hắn chạm nhẹ vào cũng khiến cả người cô đỏ ửng. Khó chịu quằn quại cùng luồng khí nóng chạy rần rần trong từng mạch máu:"Em muốn tôi sao?"

Âu Tuệ Nhi lắc đầu.

Thần sắc trong đôi ngươi Hứa Nhất Chính tối dần, hắn đưa tay chạm vào u huyệt cô, một ngón tay ma quái khám phá vào trong, một chốc sau lại thêm ngón nữa, hai ngón liên tục khuấy động làm cô ưỡn ngực rên lên sung sướng.

"Nói đi. Nói em muốn tôi". Giọng hắn trở nên khàn đục:

Hứa Nhất Chính dụ hoặc bên tai Âu Tuệ Nhi, hơi thở ấm nóng của hắn vờn quanh gáy tai cô, chiếc lưỡi ươn ướt đáng ghét không ngừng chờn vờn khiêu khích nơi xương quai xanh cô. Hơi thở Âu Tuệ Nhi trở nên gấp rút, cô mím môi, mắt nhắm chặt, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc:"Muố..n... tô...i... muốn... a...nh"

"Được"

Ẵm cô lên, để lưng cô tựa vào vách tường, hắn nhẹ nhàng tấn công, hai chân cô quắp ngang hông hắn, cả thân hình nẩy lên theo từng nhịp đẩy mạnh nhẹ nơi Hứa Nhất Chính.

Cô và hắn cùng ôm nhau triền miên, Âu Tuệ Nhi như bay bổng tận trời xanh, khuôn mặt đỏ lựng như quả gấc chín. Đối ngược hoàn toàn sự mụ mị, lạc lõng của Tuệ Nhi. Hứa Nhất Chính tỉnh táo lạ thường, hắn mở to mắt quan sát người phụ nữ của mình phục tùng vô điều kiện, và cô đang không ngừng đòi hỏi thêm nữa. Nhếch môi, Hứa Nhất Chính lật người cô lại, để bờ ngực cô chạm vào vách tường lạnh, dạng chân cô ra, hắn dâm đãng nói vào tai cô:"Chúng ta đi bằng cửa sau nhé!"

Âu Tuệ Nhi như bừng tỉnh, cô không muốn, nơi đó đau lắm!:"Không... Aaaaa"

Chưa kịp phản kháng hắn đã nắm tóc cô giật ngược ra sau khiến da đầu cô đau buốt, tê dại, cô nhăn mặt, lớp da đầu căng cứng như cơ thể cô lúc này. Hoa cúc nhỏ bé trong một chốc bị nông ra đến độ muốn rách toạc. Nước mắt trên mi không ngừng tuôn, đôi mắt ngấn nước của Tuệ Nhi không ngừng thống khổ, cắn chặt môi chịu đựng cơn đau nhói nơi hoa cúc. So với lúc nãy thì bây giờ Hứa Nhất Chính cực kỳ quyết liệt, như thể hắn đang hành hạ, trả thù cô vậy. Đôi mắt Âu Tuệ Nhi mở to, nước mắt tràn mi như cơn mưa phùn trút xuống, còn hắn thì nhắm mắt rên rỉ thưởng thức nơi ấm áp chật hẹp quá đỗi bó chặt.

Chưa được mấy phút cơ thể Âu Tuệ Nhi đã rã rượi đổ xuống, Hứa Nhất Chính phải ứng nhanh ôm chầm lấy cô:"Ngất rồi sao?"

Trán Âu Tuệ Nhi thấm đẫm mồ hôi lạnh, cả cơ thể ướt sũng, hai chân bũn rũn. Nhất Chính đưa tay vuốt tóc ngược ra sau, hắn bật cười:"Em muốn chống cự tôi? Haha... Âu Tuệ Nhi à, đáng lẽ em không nên mang tội lỗi với cậu ta"

Hắn đặt cô lên giường, dù cô đã ngất đi nhưng hắn vẫn cố gắng giải quyết xong nhu cầu thiết yếu của mình. Sau khi gồng mình, giải phóng hết tất thảy tinh hoa vào người cô, hắn mới để ý tiểu hoa của Tuệ Nhi từ khi nào đã rơm rớm máu. Hứa Nhất Chính ôm lấy Âu Tuệ Nhi đi vào phòng tắm, vẻ mặt ôn nhu như thể chưa từng làm chuyện gì mạnh bạo với cô cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.