Ác Ma Hắc Bang Dưỡng Thê Chi Sủng

Chương 37-1: Lạ (1)



Hôm nay Tiểu Thiên thức dậy sớm hơn Long, ngoài trời vẫn còn lờ mờ, lúc Tiểu Thiên mở mắt Long còn đang say sưa nằm bên cạnh ngủ, * Nâng môi * lại bị Long ôm vào lòng, thấy vậy, Tiểu Thiên càng đem mái đầu chôn chặt vào trong ngực Long, khiến cho nhịp đập bình ổn từ trái tim của Long dễ dàng truyền đến tai mình. * Thỏa mãn * Ngày nào cũng trải qua cuộc sống yên ả và bình dị như vậy, mở mắt ra là thấy Long, trước khi nhắm mắt lại cũng sẽ thấy Long, Tiểu thiên chưa bao giờ chán ghét cuộc sống lập đi lập lại như vậy.

Nhưng mà Tiểu Thiên cũng dần dần lớn lên và Long cũng vậy, Tiểu Thiên từ năm 13 tuổi đã không còn được cùng Long tắm chung nữa, cũng không được tùy tiện thay quần áo trước mặt Long hay bất kì ai khác, cũng không được làm nhiều thứ khác nữa,... mà càng lúc càng cảm thấy Long khác với trước đây. Ví dụ như, nếu là nhiều năm trước, Long có thể để cho Tiểu Thiên trèo lên người chơi trò bánh kẹp thịt, nhưng giờ, chỉ cần Tiểu Thiên len lén nằm lên là liền bị Long hất hủi.

Vì sao vậy? Tiểu Thiên cũng không biết.

Thật ra, cũng có thể là vì Tiểu Thiên đã thay đổi. Giống như bây giờ Tiểu Thiên cao lên, cũng nặng hơn trước, theo lời của Mị nói thì đó là do sự phát triển của Tiểu Thiên, hoặc là do Tiểu Thiên đã dậy thì. Lần đó Mị giải thích chuyện đó rõ ràng lắm, nhưng Tiểu Thiên lại có cái hiểu cái không, còn bị đánh giá là " Chuyện gì cũng hiểu, chỉ có chuyện đó là không hiểu." Nhưng thực sự là Tiểu Thiên đối với vấn đề này không có một chút ý tưởng gì.

Dậy thì? Thật ra Tiểu thiên cũng được coi như biết chút chút, giống như cái gì gì đó sẽ bắt đầu nhô lên, có khi rất đau vì nó kéo da, chỉ cần động vào là sẽ nhức nhói lắm, cũng có một vài thứ xuất hiện, có một vài điều phiền phức, cũng có một số bất tiện, là vì Tiểu Thiên đã lớn hơn và những điều này chính là biểu hiện. Hoặc như Long, Tiểu Thiên còn nhớ có lúc giọng của Long rất kì cục, à, cái đó gọi là vỡ giọng, nghe đục đục khàn khàn rất khó chịu nên vào giai đoạn đó Long cực ít nói, cuộc sống cũng hơi buồn tẻ, nhưng bây giờ thì Long đã nói chuyện bình thường rồi, và chất giọng dễ nghe như tiếng đàn vĩ cầm, cũng rất có sức hút. ^^

Lại nói, Tiểu Thiên đã có dì cả, lần đầu tiên đau lắm, Tiểu Thiên cũng rất hoảng sợ, lại đang cùng Long ra ngoài du lịch, may mà lúc đó có Long bên cạnh, Long kể cho Tiểu Thiên nghe rất nhiều câu chuyện vui có buồn có, sâu lắng có, cảm động có, đó là lần duy nhất Long có thể nói nhiều như vậy và cũng hay như vậy, còn tự tay nấu nước đường đỏ cho Tiểu Thiên uống, đút táo đỏ cho Tiểu Thiên ăn, còn giúp Tiểu Thiên xoa bụng nữa, đau đớn khiến những ngày đó trở thành cực hình, nhưng vì có Long bên cạnh nên Tiểu Thiên cảm thấy rất vui vẻ rất hạnh phúc. Sau này, nhờ thuốc của Mặc Hiên (mà Mộ Thắng Vũ gọi là 'linh đơn diệu dược') nên những lần sau đó của Tiểu Thiên cũng không còn cảm thấy đau như vậy nữa.

Mà ngẫm lại, cũng không rõ từ lúc nào Long đã khác? Chỉ có một đoạn kí ức, nhớ một lần kia, sau khi Tiểu Thiên tắm xong, vừa mặc áo sơ mi của Long vào định bước ra ngoài thì vô tình trượt chân té ngã, khiến cho sữa tắm đều bị rớt xuống hết, gây ra tiếng động không nhỏ, toàn thân lại bị ướt đẫm trở lại, thế mà Tiểu Thiên vừa định đứng lên thì lại bị ngã oạch xuống, vì chân bị bong gân. Nhưng may thay lúc đó Long chạy vào kịp, chưa nhìn chiến trường ngổn ngang các thứ, đã thấy Tiểu Thiên bị ngã, Long lại bỏ mặc mọi thứ, giúp Tiểu Thiên ngồi dậy, thay áo sơ mi rồi ôm Tiểu Thiên bước ra ngoài. Chiếc áo đó chính là từ trên người của Long vừa mặc xong, thoang thoảng hương bạc hà, ấm áp và tràn ngập sự chiếm hữu của Long. Tuy đó không phải lần đầu tiên Long làm vậy, nhưng kể từ khi chuyện này xảy ra, ánh mắt Long nhìn Tiểu Thiên dần có chút lạ, trong một số lần giống như có đốm lửa vô hình ẩn ẩn trong đôi mắt xanh lơ xinh đẹp như thiên sứ đó vậy.

Mà sau này, ngay chính cả bản thân Tiểu Thiên cũng cảm thấy hình như mình cũng khác đi, Tiểu Thiên thích được Long ôm, thích được Long bẹo má, thích được Long hôn, thích thân cận nhiều hơn nữa với Long,... Nhưng cảm giác lại hơi kì lạ, giống như khi Long xoa bụng, Tiểu thiên sẽ bị nhột, khi Long gặm vành tai, Tiểu Thiên lại run rẩy lên, thậm chí một vài lần bị Long chạm đến một số nơi, Tiểu Thiên còn cảm thấy tim đập thật nhanh, còn cảm thấy nóng lên nữa, nhưng điều đó không quan trọng vì hình như Long cũng muốn làm vậy, lại không hiểu vì sao ngừng. Tiểu Thiên có hỏi chị nữ hầu, chị ấy cũng vô phương trả lời, nhưng mà Tiểu Thiên nghĩ, Long thích thì cứ thuận theo là được. Lại tự hỏi bản thân vì sao lại có suy nghĩ như vậy?

Là do Tiểu Thiên là của Long? Hay là vì Tiểu Thiên yêu Long? Vậy Long có yêu Tiểu Thiên không? (^~^)??? Tiểu Thiên còn chưa hỏi Long đâu. Nhưng mà mơ hồ có cảm giác, nếu Long không yêu Tiểu Thiên thì bản thân sẽ vô cùng vô cùng đau lòng, hình như cảm giác này gọi là thất tình.

Còn nữa, Long thích ôm, Tiểu Thiên cũng thích, Long thích hôn, Tiểu Thiên cũng thích, nhưng hôn xong lại thấy rất mất sức, cảm giác ấm nóng của nụ hôn khiến Tiểu Thiên thấy bản thân trở thành một phần của Long và Long là một phần của Tiểu Thiên, theo tìm hiểu thì người ta gọi đó là thân mật. Thân mật với Long? Như vậy cũng có phần đúng, nhưng Tiểu Thiên lại thấy không đúng lắm, nhưng lại không biết không đúng ở đâu, giống như chỉ hôn thôi thì chưa đủ là thân mật, à, Long còn sờ sờ nữa. Bàn tay Long vừa to, lại vừa ấm áp, giống như mang theo nhiệt lượng chạm đến người Tiểu Thiên cảm giác y hệt mặc áo bông, êm ái thoải mái.

Mà gần đây long càng lúc càng lạ hơn, Long thích sờ hơn, thích hôn Tiểu Thiên hơn, thích làm Tiểu Thiên nhột hơn. Dưới sự sờ soạng của Long, Tiểu Thiên thấy toàn thân đều bủn rủn, trong nụ hôn của Long, Tiểu Thiên rõ ràng được mùi vị xâm thực, và sự vọng động của Long cũng khiến Tiểu Thiên càng lúc càng không thể phản kháng. Những lúc như vậy, ánh mắt Long nhìn Tiểu Thiên nóng bỏng, giống như muốn ăn người ta vào miệng, khiến toàn thân Tiểu Thiên không nhịn được nóng lên theo, nhưng ngoài hôn hôn sờ sờ ra, Long để lại Tiểu Thiên đi tắm. * Bĩu môi *

Đang suy nghĩ, đột nhiên cánh tay của Hoắc Minh Long choàng qua eo Tiểu Thiên đột nhiên siết lại, đem cơ thể nhóc con càng lúc càng vùi sâu hơn trong ngực anh, Tiểu Thiên nhíu mi thanh mảnh, nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Một cánh tay vờ như vô ý thức choàng qua hông anh, giống như bị động tĩnh của anh mà phát sinh hành động đó vậy.

Mi dài hấp háy, đôi con ngươi màu lam xinh đẹp như biển cả mở ra, thấy tiểu thiên hạ trong ngực vẫn đang thở khì khì như đang ngủ, khóe môi của anh không khỏi nâng lên, cúi đầu, hạ trên trán cô nhóc một nụ hôn rả rích, rồi lại hôn nhẹ lên chân mày, lên mí mắt, lên gò má, lên chóp mũi, giống như nâng niu trân bảo quý giá nhất rồi ấn một nụ hôn lên môi cô nhóc thay cho lời chào buổi sáng, nhưng càng hôn càng không thấy đủ, đầu lưỡi bắt được một khoảnh khắc không chuyên tâm của nhóc con mà len lỏi vào trong cùng chiếc lưỡi thơm tho tham lam triền miên không dứt, bên ngoài môi miệng tham hoan càng thêm vọng động, ép lấy và nuốt trọn không khí xen giữa họ.

Bàn tay lớn bên dưới lớp chăn đắp chung hai người họ lại theo thói quen, tìm kiếm vạt áo sơ mi để chen được vào trong, nhưng hôm nay nhóc con chỉ mặc hờ một cái áo thun rộng thùng thình, cho nên bàn tay kia không cần cởi bỏ trở ngại cúc áo đã tha hồ chu du trên da thịt, đẩy vạt áo cao lên quá mông, vuốt ve theo sườn cơ thể chạy lên trên cao hơn khiến cho vạt áo càng lúc càng kéo lên cao lộ ra cái bụng non mịn, còn có cả vùng đất tư mật bên dưới nữa. Nhưng tất cả lại bị chăn che khuất, không ngừng lại ở ở đó, nó càng lúc càng dao động, bàn tay càng cheo leo lên trên, cao hơn đẩy vạt áo qua cả hai khối cơ thể mềm mại. Không vội chạm lên chúng mà vòng qua gáy, đỡ lấy mái đầu khiến nụ hôn không ngừng nghĩ kia càng sâu hơn.

Cùng lúc đó, anh vừa buông tha cái miệng nhỏ ngon ngọt. Môi miệng dời xuống cổ, xuống xương quai xanh, hơi nóng hầm hập phả lên da thịt mẫn cảm khiến Tiểu Thiên trở nên nóng hơn, cũng làm cho vạt áo bị đẩy cao cũng dần dần lộ ra, bàn tay to không chần chờ bắt lấy một bên thỏ ngọc xoa lấy. " Ưm..." Tiếng than thở của Tiểu Thiên vừa cất lên, cũng vừa lúc anh lật người, vây hãm nhóc con dưới thân, đồng thời, một mảng lớn chăn bị dịch đi trượt từ trên người anh xuống, ngay lập tức bộ dáng chật vật, đáng thương của Tiểu Thiên lộ ra quá nửa trước mắt anh, kích thích người ta phạm tội. ( Tác giả: Nhà tắm thẳng tiến, ta thấy ta cũng ác...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.