Ác Ma Rất Khuynh Thành

Chương 11: Ác ma rất khuynh thàn



Edit + Beta: Yết Vạn Dương (Mặc Doanh)

Mặc Kình Thiên nhìn về phía ngoài cửa sổ, nhờ ánh trăng, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng bên ngoài tiểu viện. Cỏ dại đầy sân, không có một tia sức sống. Nếu không phải biết Băng Huyết vẫn ở nơi này, hắn sẽ nghĩ nơi này căn bản là cái phòng trống hoang tàn.

Phỏng chừng so với ngôi miếu đổ nát tốt hơn một chút mà thôi. “Tiểu Băng Huyết nơi này là chổ nào vậy?.” Mặc Kình Thiên nhìn Băng Huyết hỏi những nghi vấn khi tỉnh lại tới giờ.

“Nơi này là hậu viện Diệp gia, chổ ở của hạ nhân.” Băng Huyết thẳng thắn nói, giọng điệu bình thản, không mang theo một tia oán khí.

Mặc Kình Thiên nghe xong, lửa giận trong lòng ngun ngút bốc lên, hai mắt mang theo lửa giận ngút trời.

“Diệp gia thật to gan. Dám đem bảo bối của huynh đệ bọn ta, vứt bỏ ở tiểu viện đổ nát như vậy, tự sinh tự diệt, thật là khinh người quá đáng”. Không khí bốn phía xung quanh Mặc Kình Thiên kịch liệt dao động.

Cụ thể là chiếc giường củ kỹ, lung lay sắp đổ. Khóe miệng Băng Huyết co rút, bất đắc dĩ nâng nhẹ tay trấn định tinh thần nam tử đang tức giận.

“Nghĩa phụ bình tỉnh. Ngài nghĩ phá hủy nơi này, chúng ta còn nơi khác tạm cư sao?”. Mặc Kình Thiên nắm bàn tay nhỏ bé, non mềm, lạnh lẽo của Băng Huyết, hít thật một hơi sâu.

Trong mắt là vô tận hối hận và áy náy. Nếu như hắn trở về Diệp gia tìm đứa nhỏ này thì nó cũng không đến mức phải sống độc lập nhiều năm, đây là một sự tàn nhẫn dữ dội a.

“Nha đầu mấy năm nay khổ con. Là nghĩa phụ có lỗi, ta vẫn mãi đắm chìm trong nỗi thống khổ mất đi cha mẹ con, đã quên tìm con. Thật xin lỗi.”

Giọng nói của Mặt Kình Thiên tràn ngập áy náy và tự trách. Băng Huyết bình thản nhìn Mặc Kình Thiên, thanh thúy nói: “Đừng lo, nghĩa phụ không cần tự trách. lúc trước người nghĩ mẫu thân bị người ta làm hại, phu thân tiến vào Cảnh Huyền Ảo địa vực, đương nhiên sẽ không nghĩ đến ta còn ở nơi này. Băng Huyết họ Diệp vì lúc đó chỉ biết mẫu thân họ Diệp, cho nên Băng Huyết mới lấy họ Diệp. Cùng Diệp gia không liên quan. Băng Huyết đã sớm nghe nói, lúc trước khi mẫu thân rời đi cũng đã cùng Diệp gia thoát ly quan hệ, bất đắc dĩ mới trở lại. Huống hồ một gia tộc phức tạp, đối với đứa nhỏ không có linh mạch linh căn, không thể tu luyện như Băng Huyết, không có lợi ích gì với Diệp gia, có thể nói Diệp gia che mưa che gió đã là quan tâm lớn nhất rồi. Trọng yếu nhất là Băng Huyết không còn quan hệ với Diệp gia, chỉ cần họ đừng trêu chọc ta, như vậy ta với Diệp gia bọn họ vĩnh viễn không liên quan nhau”.

Nghe Băng Huyết lạnh nhạt nói, tâm Mặc Kình Thiên lại co rút đau đớn, khẽ thở dài. Đứa bé mới vài tuổi, đã trãi qua những gì, để cho một đứa bé năm tuổi, có thể nói ra những lời nóithànhthục như vậy. Nhẹ nhàng nói ra chuyện trong năm năm, chỉ muốn hắn không tự trách, không làm cho hắn càng thêm hận bản thân. Ý của Băng Huyết hắn biết. Sao có thể không oán Diệp gia chủ, đó là phụ thân thân sinh của mẫu thân nàng, là ngoại công của nàng a, nhưng lại không tận tâm đối đãi nàng. Bề ngoài lạnh như băng sương, thực chất là để an ủi chính mình, tình nguyện buông bỏ oán hận với Diệp gia. Một cô bé phấn điêu ngọc trát, bề ngoài lạnh băng, một đôi tử mâu lạnh lẽo, âm trầm. Cả người tỏa ra hơi thở cự tuyệt người ngàn dặm. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai có thể tin tưởng, đó chỉ là cô bé năm tuổi.

Băng Huyết như vậy càng làm cho Mặc Kình Thiên đau lòng, nếu không có biến hóa nghiên trời lệch đất, nếu không có những cửa ải khó khăn mà người thường không vượt qua được, nếu không có sự thất vọng đến tận xương, thì sao có thể làm cho một tiểu oa nhi không lo không nghĩ trở nên bình tĩnh như vậy.

Băng Huyết bất đắc dĩ nhìn Mặc Kình Thiên, cảm nhận được sự biến hóa của hắn. Đoán rằng có lẽ hắn lại bởi vì mình mà thống khổ, tự trách bản thân.

Nàng cũng biết bề ngoài của mình hiện giờ chỉ có năm tuổi thôi, căn bản không không thể có tâm tínhthànhthục như vậy. Tuy rằng kiếp trước nàng chịu khổ cực so với Diệp gia Tiểu Thất này còn thảm hơn. Nhưng hiện tại linh hồn của nàng sắp hai mươi tuổi rồi nha.

Nếu ngay cả ý nghĩa trong lời nói mà cũng không hiểu, thì đã biến mất ở nơi gọi là địa ngục kia rồi. Nhưng mà nàng lại không thể giải thích cho Mặc Kình Thiên.

“Nghĩa phụ, Băng Huyết còn có nghĩa phụ, không phải sao?” Chỉ một câu đơn giản, đã làm cho Mặc kình Thiên giác ngộ, khốn khổ trong lòng cũng biến mất.

Đúng vậy….nàng còn có hắn a, sao hắn để nàng chịu uẩn khúc được, hắn nhất định sẽ cho nàng tất cả những thứ tốt nhất.

“Đúng rồi tiểu Băng Huyết tên của con là do ai đặt?” Mặc Kình Thiên đột nhiên nghĩ ra, nhìn Băng Huyết nghi hoặc hỏi.

“Là Băng Huyết tự mình đặt. Lúc trước mẫu thân mang Băng Huyết vào Diệp gia không lâu sao đó liền rời khỏi, không ai nói cho Băng Huyết biết mình tên gì, bọn họ chỉ gọi Băng Huyết là Diệp gia tiểu thất.”

Giọng điệu Băng Huyết bình thản, như đang nói chuyện không liên quan tới mình. Mặc Kình Thiên thở dài một hơi, hắn phát hiện, trong một hôm hắn thở dài vô số lần.

“Băng Huyết phụ thân con họMakêu làMaThiên Ưng, con tên làMaTâm Tề, trước khi con được sinh ra phụ thân con đã đặt cho, ngụ ý là mặc kệ là xảy ra chuyện gì, cả gia đình không rời xa nhau, đồng tâm hiệp lực. Nhưng mà con còn có một cái tên khác là Mặc Tâm Tề là đại tiểu thư Mặc đảo. Ngoại trừ người trên đảo cùng các vị trưởng lão thì bên ngoài cũng chỉ có mẫu thân con biết họ thật của phụ thân con, cho nên con phải nhớ kỹ sau này mặc kệ xảy ra chuyện gì, cũng không được nói cho bất kỳ nào biết con tên làMaTâm Tề. Tuy rằng ta không biết vì sao nhưng phụ thân con từng nói qua. Một khi hắn họMabị bại lộ, sẽ có vô vàn phiền toái không lường trước được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.