Ác Ma Rất Khuynh Thành

Chương 23: Trở về tiểu viện



Edit: lNgoc vo

Beta: Yết Vạn Dương

Truyện chỉ được đăng tại diễn đàn lê quý đôn, mọi trang web khác đều là copy!

Thân hình Băng Huyết vừa động, liềnbiến mấtngay tại chỗ. Trong rừng cây rậm rạp rất nhanh hiện lên một bóng đen, linh thú đang kiếm ăn hơi ngẩng đầu, cảnh giác nhìn bốn phía, nhưng không phát hiện điều gì khác thường, tất cả đều cho là mình nhìn lầm.[dđlqđ_ngocvo]

Băng huyết đi vào tiểu viện mà sáu năm trước từng sống, vẫn là cỏ dại mọc um tùm, không có sự thay đổi, cái bài vẫn giống y đúc khi nàng vừa xuyên qua đến không có nơi nào không có tro bụi. Đột nhiên cảm giác sâu sắc được quanh bốn phía có một hơi thở xa lạ,tuy rằng che dấu rất tốt, nhưng đối với một sát thủ thiên tài như nàng mà nói, vẫn bị phát hiện .

Băng huyết ngẩng đầu nhìn đằng trước phía bêntrái 45°, quát khẽ: "Đi ra."

Hơi thở kia khẽ run lên, rõ ràng tỏ vẻ kinh ngạc. Theo sau là mộtbóng dáng màu đen hiện ra, đi đến trước mặt Băng Huyết. Nam tử một thân trang phục màu đen, dáng người cao gầy cường tráng, nhưng không tục tằng. Trên mặt đeo một mặt nạ màu bạc mang theo hỏa diễm màu đen, bao trùm phân nửa khuôn mặt, nhưng không thể che dấu da thịt trắng nõn lộ ra ngoài chứng tỏ dưới chiếc mặt nạ là một gương mặt anh tuấn. Toàn thân tản ra một cỗ sát khí lạnh như băng, chứng minh đây là một người có cuộc sống trong bóng đêm.

Băng huyết nhìn chiếc mặt nạ tràn đầy vẻ cuồng ngạo kia, cặp mắt lạnh lẽo chỉ cần lướt nhẹ qua cũng làm cho người ta kinh diễm, không thể bắt lấy, trong lòng Băng Huyết đốivới người này âm thầm bội phục. Mỉm cười, nhẹ giọng nói: “ Người Mặc đảo, nghĩa phụ phái ngươi tới ."

Hắc y nhân nghe được lời nói của băng huyết, có chút kinh ngạc, sau đó lập tức đem sát khí thu hồi, chân sau quỳ xuống đất, hai tay đặt trước ngực, đối với băng huyết cung kính nói: "Thuộc hạ Ám Dạ, gặp qua Thất thiếu chủ."

"Thiếu chủ?" Nhìn hắc y nhân hai mắt lạnh như băng, bên trong chứa sự cung kính, băng huyết xác nhận ý nghĩ trong lòng, nhưng mà là thiếu chủ, xác thực làm cho Băng Huyết khó hiểu.

"Đúng vậy, sáu năm trước Tam gia trở lại mặc đảo, hướng gia chủ bẩm báo Huyết thiếu chủ đang ở bên ngoài, không đầy một năm, gia chủ liền tuyên cáo với người Mặc đảo và các chi nhánh phía dưới, Thiếu chủ chính là đứa cháu thất lạc ở bên ngoài của ngài ấy.. Ở nhà chủ tam thuộc vai giữa, Thất thiếu chủ đứng hàng thứ bảy, bởi vì ở tam bối giữa vẫn không định tuyển ra đảo chủ thừa kế, cho nên mấy vị thiếu gia gọi chung là thiếu chủ, là Thiếu chủ nhân Mặc đảo." Trong giọng nói của hắc y nhân không mang theo một tia cảm giác, lạnh như băng làm cho người ta sợ hãi, nhưng mà vẫn đang cẩn thận hướng băng huyết giải thích .[dđlqđ_ngocvo]

"Nguyên lai là như vậy nga." Băng huyết sáng tỏ gật gật đầu. "Ngươi đến đây lúc nào?" Saukhi nàngđi ra còn chưa liên hệ với Mặc đảo, gia gia cùng nghĩa phụ hẳn cùng là sẽ không có bậc thầy tướng số đi.

" Thuộc hạ năm năm trước vâng mệnh đến đây chờ thất thiếu chủ xuất quan, hơn nữa ở lại bên người thiếu chủ thủ hộ cho người." Theo lời nói của Ám Dạ, Băng Huyết khôngnghe được một tia bất mãn nào, có thể thấy được hắn đối với Mặc đảo tuyệt đối trung tâm, hơn nữa, một người thế nhưng có thể ở nơi này năm năm, sự chịu đựng này càng làm cho Băng Huyết bội phục. Điều này làm cho phòng bị của băng huyết đối với hắn đều mất hết.

"Vất vả ngươi, còn có... Cảm ơn." Băng huyết rất keo kiệt mỉm cười, chính mình chân thành cảm tạ.

Thân thể Ám Dạ khẽ run lên, hai con mắt lạnh như băng lộ ra kinh ngạc. Hắn tuy rằng chưa từng oán giận nhiệm vụ này, hắn đối với mặc đảo là cảm kích cùng trung thành phát ra từ nội tâm, Chủ nhân Mặc đảo không chỉ là cứuhắn, còn cho hắn dũng khí sống sót cùng tín niệm. Nhưng những năm gần đây nội tâm của hắn vẫnlạnh như băng, không có dấu hiệu sống.

Hôm nay tiểu chủ nhân vừa mới gặp mặt nhẹ nhàng nói một câu, thế nhưng làm cho lòng nhiều năm đóng băng của hắn rung động, chỉ là ôn nhu cười, nhưng lại như có dòng nước ấm chảy vào lòng hắn. Ôn nhu như vậy làm cho hắn không biết làm sao,một chút cũng không phản cảm. Thì ra đây chính là cảm giác ấm áp mà mọi người thường nói, từ khi sinh ra tới giờ đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.