Ác Ma Rất Khuynh Thành

Chương 32: Khải Minh gặp nạn



“Không có gì bằng khi ở cạnh sinh tử, lúc đó mới có thể bộc phát tiềm lực cao nhất của con người.”

Một câu nói đơn giản, làm thiếu niên thiên tài kinh sợ.

Mỉm cười cuồng ngạo, thấm vào hồn thiếu niên.

Dũng cảm đi tới, không giống người thường, Băng Huyết làm cho Ám Dạ một mực trung tâm. Làm Lôi Minh không thể tự kiềm chế, lâm vào vực sâu của tình yêu. Tuy tình cảm này còn rất ngay thơ, nhưng yêu chính là yêu, không gì có thể ngăn cản được.

“Ta sẽ giúp đệ, mặc kệ đệ muốn làm gì.” Lôi Minh kiên định, hào phóng không giả dối.

Băng Huyết hiểu rõ cười, không cần nhiều lời, vẫn có thể hiểu rõ lẫn nhau, không liên quan thời gian dài ngắn, không liên quan thân phận, bối cảnh.

“Rống!” Một tiếng thú grào đánh vỡ yên tĩnh của rừng rậm.

Ba người Băng Huyết, đứng lên, cảnh giác nhìn bốn phía.

Bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng, cách đó không xa truyền đến nguyên tố dao động, đó không phải là dao động do đê giaimathú tạothành.

Băng Huyết nhìn về hướng nguyên tố dao động, hai tròng mắt hiện lên tia âm lãnh.

“Phía trước 500 thước, có đánh nhau.”Thanh âm trong trẻo lạnh nhạt từ miệng Băng Huyết thốt ra.

Lôi Minh kinh ngạc, xong lại mỉm cười: “Ta đã nói đi theo tiểu Băng Huyết, nhất định sẽ không ngừng kinh hỉ. Ta thật sự rất mong đợi, tương lai, cuộc sống của Tiểu Huyết sẽ mang đến cho ta bao nhiêu kinh hỉ.”

“Vậy… Mỏi mắt mong chờ đi. Ta sẽ không làm huynh thất vọng.”

“Ta cũng cho là như vậy.”

Khóe miệng Băng Huyết giơ lên, quay đầu nhìn Ám Dạ: “Dạ, ẩn thân theo sau ta, hành sự tùy hoàn cảnh. Lôi Minh cùng ta ở ngoài nhìn xem.”

“Rõ.” Sau khi nhìn Băng Huyết, Ám Dạ biến mất ngay tại chỗ. Ánh mắt cuối cùng kia, làm cho Băng Huyết mỉm cười ôn nhu, đó là nói nàng phải chú ý an toàn. Bọn họ là vậy, một ánh mắt cũng đủ rồi.

Mà sau khi Lôi Minh thấy Ám Dạ biến mất, nhíu mày, đối với mạnh mẽ càng thêm kiên định. Khổ cho hắn lúc trước tràn đầy tự tin, cảm thấy cùng lứa với mình là không có địch thủ, đã đủ, nhưng hiện tại hắn cảm thấy, bản thân quá yếu. Bởi vì hiện tại, ngay cả hơi thở của Ám Dạ hắn cũng không cảm giác được. Nếu không phải luôn ở cạnh nhau, hắn sẽ nghĩ căn bản không có Ám Dạ.

“Đừng để ý, Ám Dạ là đệ nhất ám vệ. Che dấu là sở trường của hắn.” Băng Huyết nhìn tâm trạng của Lôi Minh, mở miệng an ủi.

“Không, tiểu Huyết. Ta quá yếu, ta không biết có thể bảo vệ đệ chu toàn hay không, nên ta muốn cùng đệ trưởngthành, trở nên mạnh mẽ. Bồi ở bên cạnh đệ.”

“Tốt.”

Không có do dự, có bằng hữu như vậy, Băng Huyết cảm thấy may mắn.

Cười một cái, hai bóng dáng biến mất tại chỗ, đi về phía vừa phát ra tiếng động.

Băng Huyết và Lôi Minh đi vào một đại thụ phiến lá xum xuê, trong không khí mùi máu tươi nồng nặc, Lôi Minh cẩn thận quan sát tình huống phía dưới, không phát hiện trong mắt Băng Huyết hiện lên tia thị huyết.

Băng Huyết mẫn cảm cảm nhận được, Lôi Minh bên cạnh có chút bất đồng, thế nhưng mang theo phẩn nộ và lo lắng

Tò mò xuyên qua lá cây nhìn phía dưới.

Có vài nam tử mặc võ bào, tay cầm kiếm, cả người vâythànhmột vòng tròn đứng tại chỗ, trên người mỗi người đều mang theo rất nhiều chỗ thâm có thể thấy được vết trảo và vết cắn, quần áo sớm đã ướt đẫm vì máu tươi, thở hổn hển. Thân thể đã có chút run run, rõ ràng là biểu hiện của thể lực cạn kiệt. Gắt gao nhìn đám Độc Thứ Tích Dịch (thằn lằn có gai độc) ở phía trước, không ai lơ là, giống như muốn bảo vệ cái gì.

Băng Huyết khó hiểu, nếu đánh không lại thì bỏ chạy thôi. Độc Thứ Tích Dịch dùng độc, tốc độ rất chậm, hơn nửa chỉ có thể hoạt động trên mặt đất, bọn họ hoàn toàn có thể lợi dụng cây cối bốn phía rời khỏi.

Băng Huyết thăm dò, thấy được thiếu niên ở sau, thiếu niên mặc mộ bộ trường bào bó sát màu đen, trên mặt một mãnh xanh tím, xem ra là trúng độc, không thể di chuyển, trên người có nhiều vết thương, thì ra là bọn họ đang bảo vệ người này.

Ngay cả như vậy, Băng Huyết vẫn không hiện thân, nàng không phải người tốt, nói một cách chính xác nàng là người xấu, cho nên mặc kệ chuyện gì, nàng cũng không để ý. Chết sống không liên quan đến nàng.

Nhưng, chuyện hôm nay, Băng Huyết muốn kệ cũng không được.

Bởi vì…..

“Tiểu Huyết ta đi giết Độc Thứ Tích Dịch, ngươi đi cứu thiếu niên kia, được không?” Lôi Minh quay đầu nhìn Băng Huyết, người luôn vân đạm phong khinh lúc này lại lo lắng, phẫn nộ.

“Bằng hữu của ngươi?”

“Ngoài ngươi, huynh đệ duy nhất.” Lúc này giọng của Lôi Minh có chút run rẩy.

Băng Huyết sửng sốt, quay đầu nhìn thiếu niên kia, gật đầu, nói: “Ta sẽ không để hắn chết.”

Lôi Minh không hoài nghi, tuy hắn không rõ thực lực của Băng Huyết, nhưng hắn tin, chỉ cần Băng Huyết nói không chết, nhất định sẽ không chết.

Sau đó Lôi Minh và Băng Huyết nhanh chóng nhảy xuống, một trước một sau đứng bên người hắc y nhân.

“Lôi thiếu chủ.” Một tiếng hữu khí vô lực tràn ngập kích động, đánh vỡ không khí giằn co.

Bọn họ được cứu rồi, chỉ cần có hắn, bọn họ được cứu rồi.

Vốn dĩ đã chuẩn bị đối mặt với cái chết, lúc này trên mặt lạnh như băng vô cùng kích động, bọn họ cảm kích, may mắn. Nhưng không phải vì có được cơ hội sống xót, dù họ chết cũng không hối tiếc, nhưng thiếu chủ của họ không thể chết a~, hiện tại thiếu chủ được cứu rồi.

“Ngươi là ai?” Khi Lôi Minh vừa muốn nói chuyện, một hắc y nam tử phát hiện Băng Huyết ở phía sau, muốn ngăn cản nàng đi tới chổ thiếu niên.

“Đợi chút, hắn là bằng hữu của ta, hắn có thể cứu Khải Minh.” Lôi Minh không để ý đến hắc y nhân, nhìn Băng Huyết. Hiểu ý cười, trong lòng ấm áp, hắn thấy Băng Huyết gật đầu, đã hiểu khóe môi nhấp nhấy.

“Cẩn thận.” Băng Huyết nói không ra tiếng, hắn biết rõ, không phải dùng mắt, mà là dùng tâm.

“Các ngươi bảo vệ phía sau thật tốt, đừng cho đàn súc sinh này tới gần tiểu Huyết và Khải Minh.”

“Rõ.” Trăm miệng một lời, giọng nói hữu lực, Lôi Minh mỉm cười, quay đầu nhìn đám súc sinh xanh mướt, xấu xí không chịu nổi, Độc Thứ Tích Dịch. Trong mắt đã không còn ôn hòa, vân đạm phong khinh. Lúc này là âm trầm lạnh băng, thị huyệt tàn nhẫn.

Đây mới chân chính là Lôi Minh, thiếu chủ công hội lính đánh thuê… Lôi Minh.




Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.