Ác Mộng

Chương 22



Editor + Beta: Diệp tử

-o-



Cậu cố gắng giãy dụa.

Cảm thấy có vật gì đặt giữa hai chân, cậu nuốt nước miếng, đau đớn như thủy triều truyền khắp cơ thể.

“A a…”Mặc dù đã trải qua cái loại cảm giác này, nhưng vẫn thống khổ vô cùng.

Bạch dịch tràn ra, ngập khắp huyệt động, cảm giác hết sức khó chịu, cậu chỉ có thể im lặng cam chịu tất cả…

“A, đúng rồi…Cậu hôm nay rất xuất sắc, tôi phải thưởng cho cậu!” Hắn lấy ra một cái hộp được chạm trổ rất tinh xảo.

“Tôi vốn không định dùng nó sớm như thế đâu…Nhưng mà…” Hắn mở hộp ra, một thứ gì đó to bằng cánh tay trẻ con hiện ra trước mắt , thứ kia, giống như là… Cậu cắn răng nhìn hắn, hắn cười nhạt.

“Phía trước có phải rất khó chịu đúng không? Đáng tiếc tôi lại không có khả năng cùng một lúc thỏa mãn cậu … Đành phải nhờ thứ này vậy…” Nói xong, hắn đặt thứ kia vào hạ bộ phía trước, cậu run rẩy, huyệt động đã bị phân thân hắn xuyên đến te tua, hắn còn muốn làm gì nữa chứ…

“A a…” Huyệt khẩu mỏng manh bị xuyên qua. Phía trước là dị vật, phía sau là phân thân cực đại, khiến cậu đau đến mức không chịu nổi…

Thứ băng lãnh kia càng lúc càng tiến sâu, không ngừng dằn vặt cậu.

“Chặt quá !”Hắn gầm lên, động tác càng lúc càng thô bạo, cậu mở to hai mắt, gục trên giường, cảm giác khoang bụng như đang bị thứ gì đó càn phá bên trong.

“A A …. a….a” cậu gào lên.

Hắn tàn nhẫn đem thứ kia tiến sâu vào, mồ hôi lạnh ướt đẫm người , tràn vào mắt cay xè.

“ Thích lắm sao?…Muốn kêu người đến nhìn à?”

Nghe hắn nói, cậu gắng gượng kìm nén thanh âm đau đớn. Không nhìn thấy khóe miệng hắn đang nhếch lên.

Còn chưa kịp chuẩn bị, hắn đã đem phân thân cứng như thép đâm vào thật sâu, còn dùng tay đem dị vật kia vào trong huyệt khẩu của cậu, cậu càng lúc càng thống khổ, động tác hắn hết sức thô bạo, như muốn đâm nát cơ thể cậu.

Lúc này, cậu mới biết, cơn thịnh nộ của hắn thật đáng sợ, việc cậu tìm điện thoại đã chọc hắn điên lên … Đúng vậy, hắn coi mình là trung tâm của mọi chuyện, muốn là gì thì làm cái đó, không thích cái gì, cái đó sẽ biến mất, tính cách hết sức cuồng bạo, vui buồn thất thường…Cậu sao có thể để bản thân mình bị hắn dày vò trong tay, sẽ phát điên mất… Bản chất hắn chính là điên loạn và ích kỷ…

“Thích không?… Muốn trốn khỏi tôi sao?…Cậu là người của tôi, vĩnh viễn đừng nghĩ trốn khỏi tôi… Tôi có thể nuôi dưỡng cậu cả đời…Đem cậu nhốt trong nhà… Không bao giờ thả ra..” Hắn cuồng loạn nói, cậu không biết hắn nói đùa, hay là nói thật, nhưng cậu biết, hắn có đủ khả năng làm được…

Lời nói của hắn vừa khiến cậu sợ hãi, vừa khiến cậu thêm quyết tâm…Không thể không thoát khỏi hắn..Hắn chắc chắn sẽ không buông tha cậu! Chờ hắn chán rồi, cậu chỉ sợ mình đã không còn sống nổi nữa …

___________

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.