Ác Mộng

Chương 29



Editor + Beta: Diệp tử

-o-



Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc.. Nhưng không phải như thế!

Tuy cha mẹ hết sức giấu diếm, nhưng cậu vẫn cảm thấy có điều gì đó đang xảy ra… Cha lúc nào cũng hút thuốc , còn mẹ, nụ cười trên môi càng lúc càng miễn cưỡng.

“Anh… vẫn không được sao?”

“…”

Cậu dừng lại ở chân cầu thang, im lặng lắng nghe.. đã nửa đêm rồi, cậu định xuống nhà lấy nước, không nghĩ ba mẹ đang ở trong phòng khách nói chuyện.

“Anh, bệnh viện này không phải đã đồng ý rồi sao? Tại sao… lại từ chối chứ?”

“Umh…” Cha thấp giọng trả lời.

“Không phải có mấy bệnh viện nước ngoài đã đồng ý rồi sao?…”

Mẹ chưa nói hết câu đã bị cha ngắt lời. “Tất cả đã thử qua …”

“Tại sao lại như thế… Em cũng vậy, tất cả trường học đều không nhận em…” Âm thanh

mệt mỏi của mẹ vang lên ” Đều do Trình Hi làm sao?”

Cha không trả lời… cậu gục xuống, vô lực ngồi dưới chân cầu thang…

” Trình Hi là ai… Tiểu Thụy đã làm gì lại khiến nó, khiến nó… Nó rốt cuộc muốn làm gì…Trình Hi có phải đối với Tiểu Thụy… với Tiểu Thụy..” Cậu run rẩy, đúng, Trình Hi không chỉ uy hiếp cậu, mà còn cường bạo cậu!

“Nhã Bình… Không được nói vậy, không phải lỗi của Tiểu Thụy… Mặc kệ Trình Hi muốn làm gì, Tiểu Thụy là con chúng ta, anh và em phải bảo vệ nó.”

“Anh, em không trách Tiểu Thụy… Tiền gửi ngân hàng vẫn còn đủ cho gia đình mình sinh hoạt, Trình Hi không thể làm gì chúng ta được cả đời, coi như anh và em nghỉ hưu luôn vậy.”

“Nhã Bình, hay chúng ta báo cảnh sát a!”

“Không được, thân thể của Tiểu Thụy… Làm sao có thể báo cảnh sát! Hơn nữa, chúng ta không có bằng chứng! Như vậy chỉ làm hại đến Tiểu Thụy! Không những thế, mọi người sẽ… coi gia đình mình như quái vật.”

“…Anh chỉ nói vậy thôi mà.. Đều tại anh để Tiểu Thụy ở ký túc xá, aizzzz…”

***

Đúng, là quái vật… Nếu cậu có một cơ thể bình thường, sẽ không xảy ra chuyện này, sẽ không im lặng để mặc người khác ức hiếp… Tất cả mọi chuyện, đã không thể cứu vãn, nếu như lúc đó cậu cự tuyệt lời đề nghị của thầy hiệu trưởng, hiện tại đã có thể đi học, đã có thể yên ổn mà sống.

Trình Hi.. Trình Hi.. Cậu cũng muốn hỏi hắn, hắn rốt cuộc muốn làm cái gì… Một món đồ chơi… Một phế vật để hắn phát tiết.. hắn muốn gì mà không được? Tại sao cứ phải phá hoại cuộc sống bình thường của cậu…

Ngày thứ hai, cả nhà định đi dã ngoại, nhưng cậu lại không muốn đi, đành phải nói với cha mẹ là mình khó chịu, kiên quyết không đi, để họ ra ngoài một mình.

Cậu nằm trên giường đến tận chiều, đói bụng, mới xuống lầu hâm lại thức ăn. Mở TV, cũng không có tiết mục gì đặc sắc, nhưng cậu lại cứ vừa ăn vừa nhìn…

Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, có đúng hay không là ba mẹ tìm được việc? Cậu vội vàng bắt máy “Alo…”

“Bảo bối… Đã lâu không gặp! Nhớ tôi không?”

Trình Hi…

“Anh làm sao lại có số điện thoại nhà tôi!” Biết rõ hắn không có ở bên, nhưng cậu vẫn sợ hãi nhìn xung quanh.

“Tôi không chỉ biết số điện thoại của em, còn biết ba mẹ em không có nhà… a, là đi dã ngoại trên núi đúng không a!”

“Anh muốn gì?” Cậu gào lên, Cậu thực sự không thể chịu nổi nữa rồi.

“ Em nói xem a!” Thanh âm hắn càng lúc càng trầm xuống”Tôi vốn nghĩ ‘ bà và Tiểu Trữ’ sẽ khiến cậu quay lại, không ngờ bảo bối lại nhẫn tâm bỏ mặc họ.. Không biết, nếu đổi lại là ba mẹ của cậu, cậu sẽ làm gì? Bảo bối!”

“ Anh điên rồi… Điên… Điên rồi…” Cậu gào lên.

____________

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.