Ác Mộng

Chương 34



Editor + Beta: Diệp tử

-o-



Cha thật sự bất ngờ trước thái độ vô liêm sỉ của Trình Hi, chỉ biết mở to mắt nhìn hắn.! Mẹ im lặng, đi tới gần cậu, run rẩy nhìn, cậu biết mặt mũi cùng thân thể mình hiện giờ có rất nhiều máu và vết thương hết sức khó coi. Thế nhưng trong ánh mắt mẹ, hình như còn khủng khiếp hơn rất nhiều lần.

“A…” Mẹ nhìn lưng cậu bỗng nhiên hét lên.

Cha vội vàng xoay người cậu lại, cậu chỉ biết quay mặt đi không dám nhìn cha mẹ, bên tai truyền đến tiếng hô hấp khó khăn của cha mẹ.

“Đừng lo lắng, chỉ là bị thương ngoài da.. Rất nhanh sẽ hồi phục thôi!” Lời nói của Trình Hi như thêm dầu vào lửa.

“Chúng ta đi!” Cha không để ý đến Trình Hi, cầm quần áo đưa cậu mặc vào.

“Tiếc là không được! Ngô Thụy đã là người của cháu rồi… Làm sao có thể đi cơ chứ, hơn nữa, trường học còn đang chờ Ngô Thụy nhập học !” Trình Hi đưa trà từ tay quản gia đến cho cha cậu. Cha cậu vung tay hất xuống đất, Trình Hi chỉ thờ ơ nhún vai.

“Tao muốn dẫn con tao về, còn cần mày cho phép sao !” Cha cậu quát lớn.

“ Con trai? Ý bác là con gái sao?” Trình Hi nhếch môi cười.

“Tao không muốn cùng mày tranh cãi, hành vi của mày là phạm pháp! Tao muốn dẫn Tiểu Thụy đi!” Cha kéo tay cậu đi ra ngoài, Trình Hi đưa tay ngăn cản.

“Chờ một chút, bác có muốn xem thử mấy thứ này không!”

Trình Hi cầm điều khiển, ấn một cái, TV trên tường bắt đầu phát hình ảnh, hai thân thể đang cùng nhau điên cuồng dây dưa hiện lên! Nhất định là đêm qua hắn đã càn quấy cơ thể cậu.

“Tắt đi… Tắt đi…” Cậu gào lên, kéo tay hắn.

Hắn nhìn thần sắc cha cậu kinh ngạc, khuôn mặt mẹ cậu thì đang muốn ngất đi. Hắn đẩy tay cậu ra, tắt màn hình.

“Bác còn muốn dắt Ngô Thụy về không?”

“ Mày muốn gì?”

“Rất đơn giản thôi. Giống như cũ, hai bác tiếp tục ở Anh, Ngô Thụy tiếp tục cùng cháu đến trường! Thế thôi…” Trình Hi nhẹ nhàng nói.

Cha mẹ cùng nhau thương lượng, lát sau thấy thần sắc bọn họ càng lúc càng ngưng trọng.

“Bảo bối, tôi nghĩ em nên cùng cha mẹ nói gì đi… Tôi không muốn dùng thủ đoạn của mình ra. Em cũng biết, thủ đoạn của tôi đến mức nào rồi ! Chẳng hạn như : khiến họ biến mất, mang em vĩnh viễn trói buộc ở đây…” Hắn nhìn khuôn mặt sợ hãi của cậu, mở miệng cười khẽ.

Cậu mệt mỏi đứng lên, đến gần cha mẹ “ Cha mẹ trở về đi!”

“Con nói cái gì? Tiểu Thụy!”

“Kỳ thực, có một việc con chưa nói, không phải Trình Hi ép buộc con, là con tự nguyện. Con và Trình Hi là tình nhân, con yêu Trình Hi!” Cậu tiếp tục nói “ Việc này… bởi vì… Trình Hi sợ cha mẹ ngăn cản chuyện của ‘chúng con’… nên mới uy hiếp cha mẹ!”

“ Con.. Con… Cha không tin, Tiểu Thụy!” Cha lắc đầu, phủ định lời nói của cậu.

“Là thật… cha… con không phải lừa gạt cha mẹ đâu! Con không đủ can đảm để Trình Hi cùng cha mẹ đối mặt !” Cậu kiên định nhìn cha.

“Vết thương của con…” Mẹ nhẹ nhàng mở miệng.

“Trình Hi tính tình bất thường! Chúng con… chúng con…” Trái tim cậu như muốn nát ra theo từng lời nói. “Chúng con có chút bất đồng… Trình Hi muốn uy hiếp ba mẹ, con mới cùng anh ấy làm như vậy… nên…”

“Con con…” Cha tức giận đến mức không thể nói thêm được gì nữa, thẳng tay tát giáng xuống mặt cậu, im lặng đi ra ngoài.

Mẹ nhìn cậu , nhìn cha vừa đi khỏi, lại bối rối nhìn cậu, cuối cùng cũng đi ra ngoài!

Nhìn cha mẹ rời khỏi, cậu rốt cuộc đều đã rõ, cậu giờ hoàn toàn không còn người thân nữa!

“Làm tốt lắm… Tình nhân… Lý do rất hay…” Vẻ mặt Trình Hi khoái trá nâng cậu dậy. Cậu nức nở, nước mắt trong suốt chảy ra, lăn dài trên má vốn đã đầy vết sưng và vết cắn.

___________

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.