Ác Mộng

Chương 69: Phiên ngoại [4]



Đến tận tối ngày thứ ba cậu mới quyết định xong.

Cậu biết, lúc này nếu cậu bỏ đứa nhỏ đi thì tương lai một ngày nào đó cậu sẽ hối hận. Nên cho dù lòng vẫn còn hoang mang nhưng cậu quyết định sẽ giữ lại đứa con này.

Khi cậu nói cho Trình Hi, hắn cười và nói nhất định sẽ toàn tâm chăm sóc đứa trẻ….cùng cậu! Từ đó cậu bắt đầu cuộc sống ngày ngày ăn ngủ, đầu bếp được Trình Hi căn dặn rất kĩ càng, hắn ở nhà cũng lâu hơn, thời gian cứ thế yên ổn trôi đi. Một tháng sau, bụng cậu cũng đã hơi nhô ra, cũng may bây giờ là cuối năm, quần áo mặc dày nên cũng không nhìn thấy gì, nhưng cậu vẫn biết, quần áo cũng sẽ có ngày không còn che dấu được nữa.

Càng nghĩ càng khiến cậu thêm thấp thỏm, nếu lỡ Tiểu Tư thấy kỳ quái hỏi, cậu không biết phải trả lời nó ra sao?!

Nghĩ nghĩ, cậu đành hướng Trình Hi hỏi, hắn chỉ cười nói không sao. Lúc đó cậu rất kích động, cậu làm sao có thể thương tổn Tiểu Tư, nếu như nó biết nó là do cậu, một thứ quái vật bất nam bất nữ sinh ra thì làm sao có thể chịu nổi. Sau đó Trình Hi khuyên cậu đừng suy nghĩ nữa, hắn sẽ tìm cách. Nghe được lời hứa chắc chăn của hắn, cậu cũng đành nhủ với lòng mình sẽ không sao đi.

***

Lại một tháng nữa trôi qua, đứa nhỏ trong bụng cũng đã được bốn tháng, áo khoác rộng thùng thình miễn cưỡng mới có thể che được hình dạng của nó. Có điều sức lực cậu ngày càng giảm, Tiểu Tư đôi khi lại trách cậu dạo này ít chơi với nó, rồi lại làm nũng lăn qua lăn lại, bị Trình Hi bắt gặp, lôi đến thư phòng nói chuyện, lúc đi ra thì quả thực rất ngoan .

Bởi vì cậu luôn nằm trên giường, nên Trình Hi liền gọi bác sĩ tới, kết quả kiểm tra cũng không có vấn đề gì, nhưng bác sĩ nói cậu cứ nằm trên giường mãi cũng không nên, phải vận động nhiều mới tốt cho sức khỏe.

Từ đó về sau, không để ý cậu phản đối thế nào, Trình Hi mỗi ngày đều ép buộc cậu ra ngoài đi lại, có điều hắn lại đi theo làm cậu mất tự nhiên, không những thế nhất định còn phải nắm tay cậu, nói sợ cậu có gì bất cẩn . Cậu đương nhiên là không muốn, nhưng nếu còn nói tiếp thì thể nào hắn cũng nói đó là trách nhiệm của hắn.

Lúc này cậu đành cảm thán sao da mặt Trình Hi lại dày như thế. Một thời gian sau, Trình Ảnh đến, lúc vừa nghe tin này, cậu đầu tiên là vui vẻ, sau nghĩ lại sao có thể đem bộ dạng hiện tại ra mà đối mặt với cô ta được a! Nhìn vẻ khó xử của cậu, Trình Hi nói: “Chị ấy tới đây để chăm sóc Tiểu Tư, anh biết bây giờ em ở nhà ngại gặp Tiểu Tư, nên gọi chị ấy tới ở cùng Tiểu Tư một thời gian. Anh biết em ngại, nhưng Tiểu Tư rồi cũng lớn lên, chị hai cũng không phải người ngoài, nên nhờ chị ấy là thích hợp nhất!”

Cậu vốn định mở miệng nói, lại bị Trình Hi dội ngược trở lại. Sau đó Trình Ảnh cũng không gặp cậu mà trực tiếp đưa Tiểu Tư đi, chỉ gọi điện thoại thông báo, Cậu biết Trình Ảnh sợ cậu xấu hổ. Mấy ngày sau đó, cậu vẫn tiếp tục ở chung với Trình Hi, bởi vì cơ thể cậu nên thái độ Trình Hi đối với cậu nhu hòa đến mức không thể ngờ được. Trình Hi cũng đã nói tuyệt đối sẽ không đụng đến cậu nên cậu cũng yên tâm.

Tuy trong lòng cậu dù có yên tâm nhưng vẫn có điểm quái dị, năm cũng sắp hết, đáng lẽ lúc này phải là lúc cả nhà cùng đoàn tụ với nhau, cậu vừa buồn vì không được đón năm mới với Tiểu Tư, vừa nhớ đến cha mẹ vốn tưởng cậu đã chết mà cắt đứt quan hệ.

Đêm giao thừa đến, Trình Hi đưa cho cậu một cái áo khoác thật rộng nói: “ Được rồi, như thế thì nếu không đụng vào sẽ không phát hiện đâu!”

Cậu nghi hoặc nhìn hắn, “……”

“ Lát nữa chị hai cùng Tiểu Tư sẽ đến đây cùng đón năm mới, như vậy không cần lo Tiểu Tư sẽ phát hiện!” Trình Hi vừa giúp cậu chỉnh cổ áo vừa nói.

“……”

Lúc này câu thật rất cảm kích hắn.

Do dự một lúc, cậu quyết định cảm ơn hắn: “Cám ơn!”

“……” Trình Hi cười cười, đỡ cậu ngồi xuống.

Thật sự rất nhớ Tiểu Tư, vừa nhìn đồng hồ, cậu vừa tức vì không thể làm cho nó chạy nhanh lên một chút. Rốt cuộc lúc cậu chờ không được nữa, tiếng chuông cửa liền vang lên, cậu đứng dậy đi chưa được mấy bước thì Tiểu Tư đã chạy ù tới.

Cậu theo thói quen cũng vươn tay ôm nó. Nhưng Trình Hi vừa lúc kéo nó ra, nói : “ Ba ba con khó chịu, không được ôm!”

Lúc này cậu mới nhớ tới bụng mình nếu bị Tiểu Tư ôm lấy sẽ phát hiện ra, ngẩng đầu lên, Trình Ảnh vẻ mặt hăng hái nhìn cậu, cậu xấu hổ cúi đầu.

Trình Hi giống như phát hiện cậu ngượng ngùng, đối Trình Ảnh nói: “ Ở ngoài cửa làm cái gì, vào đi, chuẩn bị ăn nào!”

“ Được được….” Trình Ảnh hướng cậu cười cười, sau đó tiếp nhận Tiểu Tư trong tay Trình Hi đi vào.

Tối đó là buổi tối vui nhất của cậu, cậu ăn không ít thứ! Không biết bọn họ giải thích cho Tiểu Tư thế nào, ngày hôm sau Tiểu Tư cũng không nháo không khóc ngoan ngoãn theo Trình Ảnh trở về. Trình Hi nói, cái đó gọi là trưởng thành!

Lúc Trình Ảnh còn ở lại, cậu vốn định cùng cô ta nói chuyện, nhưng chưa kịp ra ngoài đã bị Trình Hi chặn lại, hắn cường điệu hóa nói như thế không tốt cho cơ thể, cậu chỉ còn biết phẫn nộ đi vào. Lúc Trình Hi đóng cửa, cậu liền cảm thấy có chút khó chịu, không phải ở bụng, dường như là có chút không tự nhiên ở ngực, Trình Hi hắn…..đối với đứa con này thật tốt…. nếu hắn đã thích trẻ con như thế thì hắn nên kết hôn sinh vài đứa mới đúng!

Sau khi Tiểu Tư đi rồi, Trình Hi bắt đầu đi làm lại. Hôm nay cậu cũng nhàn rỗi, không có việc gì làm, nhớ Trình Hi dặn cậu nên ở trong phòng đi đi lại lại, vận động cơ thể, nghĩ nếu dọn dẹp phòng ốc sơ sơ cũng không sao đi, còn gian ngoài thì đã có hạ nhân.

Động tác quả nhiên chậm chạp hơn trước rất nhiều, cũng may thời gian không gấp, nên cậu cũng từ từ làm. Đến khi cậu dọn dẹp phòng ngủ của mình xong , thì cũng đã hơn một tiếng đồng hồ, nghĩ nghĩ có nên giúp Trình Hi dọn dẹp sơ qua không!…..nghĩ lại, dù sao Trình Hi cũng là người tôn trọng chủ nghĩa cá nhân, giờ đi vào cũng không tốt lắm!

“!”

Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên, cậu lắng nghe, phát hiện âm thanh đó là từ phòng Trình Hi truyền đến. Phân vân không biết có nên vào hay không, bởi vì cậu biết phòng Trình Hi chưa bao giờ khóa cửa.

Vốn cũng định tôn trọng riêng tư của Trình Hi, có điều lỡ như ai đó gọi có việc gấp thì sao! Vì thế, cậu đẩy cửa đi vào.

Phòng của Trình Hi thật giống như con người hắn, toát lên vẻ kiêu ngạo, à không, nếu là hiện tại thì phải là trầm ổn mới đúng. Nói đúng hơn thì căn phòng này so với trước đây thật giống nhau.

Ngay khi vừa bước vào, tiếng chuông liền dừng lại, vất vả lắm mới tìm ra chỗ để chiếc điện thoại.

Vừa định cầm điện thoại lên xem thử ai gọi, nhưng lại bấm nhầm thành xem tin nhắn mới đến, “ Hi, anh dạo này làm gì thế, sao không gọi điện cho người ta! Anh biết người ta nhớ anh rất nhiều a?! — Tiểu Nghi”

***

Cậu cảm thấy hối hận vì đã đi vào, đáng lẽ nếu sợ việc gấp thì phải gọi đến công ty báo cho hắn a! Vì thế cậu để di động lại vị trí cũ, mong Trình Hi khi về sẽ không phát hiện ra cậu đã đụng vào nó!

Mệt mỏi ra khỏi phòng, đóng cửa lại, quay về phòng của mình,

“ Mình đúng là ngốc mà…..” Trình Hi tới bây giờ đối với phụ nữ vẫn là bình thường a, tại sao mình lại quên mất chứ. Đã quyết định phải quên đi chuyện vừa rồi, nhưng trong đầu cậu lại cứ liên tục nhớ đến, người con gái tên Nghi kia, cô ta cùng Trình Hi là gì….

Thế nên Trình Hi mới nói tuyệt đối sẽ không đụng đến mình?! Chẳng lẽ…..là do bụng mình, hắn mới không liên lạc lại cho cô ta!

Một lát sau…..

“ Bụng đau quá!” cậu ấn ấn bụng: “Đau quá!”

Leo lên giường, đắp kín chăn lại: “ Phải nghỉ ngơi thôi, chắc là vận động nhiều nên mệt .” nói xong liền ngủ một giấc tới tận trưa.

Khi Trình Hi trở về cậu mới thức dậy: “ Sao lại còn ngủ thế này không lẽ ngủ từ hôm qua đến giờ sao? Vậy không tốt đâu! Ngủ lâu quá sẽ không tốt cho cơ thể, dậy đi nào, chuẩn bị ăn cơm” Trình Hi nói xong liền xốc chăn lên.

“…..” Trình Hi ngây ngẩn cả người.

Cậu thuận theo ánh mắt hắn nhìn lại, hóa ra trên người cậu vẫn còn đang mặc áo ngủ: “ Sáng nay đã định thay, nhưng lại thấy hơi mệt, nên……”

Cậu còn chưa giải thích xong, đã bị hắn ngắt lời.

“Như thế cũng không tốt, mặc thế ngủ dậy nhất định bị cảm, giờ là mùa đông.” Cậu càng nghe càng thấy phiền toái, ngực bỗng nổi lên một trận buồn bực, Trình Hi ôn nhu như thế làm gì.

“ Anh không cần nói nữa! tôi biết tôi làm cái gì cũng sai ! tôi biết anh quan tâm thứ trong bụng tôi! Anh yên tâm đi, nó sẽ không sao hết! sẽ không có vấn đề gì!” Cậu cất cao thanh âm hướng Trình Hi nói.

Nghe xong, Trình Hi liền tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn cậu. Đừng nói là hắn, ngay cả cậu cũng chưa từng nghĩ tới có một ngày sẽ phản kháng hét to như thế này.

“Xin lỗi, tôi đang không vui!”

“ Không sao. Bác sĩ cũng nói rồi, tính em bây giờ dễ nổi nóng lắm!” Trình Hi bày ra bộ dáng đã hiểu.

“ Vậy nên anh mới ôn nhu như thế?” cậu bật hỏi!

Trình Hi ngẩn ra, nhưng sau đó liền nói: “Không phải!…..nếu em đã hỏi như thế chắc là chưa hiểu rồi, không sao, sau này sẽ hiểu, nhất định một ngày nào đó sẽ hiểu được!…..nhưng mà nghe em hỏi thật vui, như vậy chứng tỏ quan hệ chúng ta đã cải thiện nhiều rồi!”

Trình Hi nói xong, cầm lấy áo khoác bên cạnh phủ thêm cho cậu, sau đó nắm tay, chuẩn bị đưa cậu xuống lầu. Cậu giật tay ra tránh hắn!

“ Em hôm nay làm sao thế?” Trình Hi thở dài hỏi!

“……Không biết! Chỉ là…..bụng đau quá, rất đau!…..rất đau!” cậu cúi đầu nói.

Trình Hi ngay lập tức liền khẩn trương đỡ cậu ngồi xuống, sau đó với lấy điện thoại đầu giường chuẩn bị bấm số!

“Không, không cần đâu!” Cậu giữ tay hắn lại: “ Thực ra cũng không phải đau bụng mà, chỉ là…..nói chung tôi không biết nói như thế nào, nhưng không cần gọi bác sĩ ! Tôi không sao đâu”

“Nhưng sắc mặt em không được tốt lắm.” Trình Hi nhìn cậu.

“…..”, “ Không sao đâu! Ngồi một chút là tốt rồi!”

Nghe thế Trình Hi buông điện thoại xuống, ngồi bên cạnh cậu, hai người đều không nói gì, bầu không khí yên lặng đến trầm mặc! Dần dần, cậu cũng thả lỏng cơ thể, xem ra cơn đau này là do áp lực khi cậu suy nghĩ lung tung thôi! Không khí tịch mịch trong phòng cũng dần được tiếng hít thở đều đều xua tan.

“Giờ tốt rồi.” Cậu cười cười nói.

“Nhưng buổi chiều cũng nên để cho bác sĩ qua khám sơ qua!”

“ Anh quan tâm đứa nhỏ này vậy sao?” Cậu nắm chặt tay, ngay cả bản thân cũng không biết tại sao lại hỏi như vậy!

“ Anh cũng lo lắng cho em nữa!” Trình Hi nâng cằm cậu khiến đôi mắt còn đang buông xuống phải ngẩng lên. Khuôn mặt hắn bỗng lướt qua, làm cậu không khỏi nhìn đi hướng khác.

“…..” Trình Hi thoáng hiện lên vẻ không thoải mái.

“ Này, anh phải đi làm sao?”

Trình Hi đột nhiên nở nụ cười, vẻ mặt khó coi của hắn cũng tiêu tan: “ Không, anh ở nhà bồi em. Dù sao hôm nay cũng không có việc gì quan trọng!” Nghe hắn nói xong, ngọn lửa trong ngực cậu như được nước mưa dội sạch!

Kiểm tra cũng không khác bình thường bao nhiêu, thi thoảng cậu lại lén liếc về phía Trình Hi, hắn vẫn ngồi bên cạnh chăm chú theo dõi động tác của bác sĩ, giống như không phát hiện ra hướng nhìn của cậu, sau một lúc, bác sĩ thông báo đã kiểm tra xong, Trình Hi liền đối cậu mỉm cười, khiến cậu ngực không khỏi giật mình một cái!

“ Không có việc gì, thả lỏng đi……tất cả đều bình thường.” Nửa câu đầu là nói với cậu, còn nửa câu sau là thông báo cho Trình Hi.

Trình Hi gật đầu tỏ ý đã biết.

“Kiểm tra xong cũng mệt rồi! Nghỉ ngơi một chút đi, khi nào muốn dậy thì anh đỡ!” Trình Hi nói.

“……” Cậu nhìn về phía Trình Hi đang chuẩn bị rời đi, tay không kiềm được vươn ra bắt lấy góc áo hắn, chờ cậu buông tay ra, phía dưới vạt áo âu phục sang trọng đã bị nắm thành một mảnh nhăn nhúm rồi.

“Xin lỗi!” Cậu cuống quýt xin lỗi hắn, y phục này chắc là rất mắc, như thế nào lại nắm chặt thế chứ.

“Không sao.” Trình Hi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng cậu nói: “ Có chuyện gì muốn nói sao?”

“Kia, anh ở đây một lát đi!” Sau một hồi do dự, cậu nói.

“ Tại sao?” Trình Hi hỏi: “ Em không phải là không thích anh ở quá gần em sao?”

Cậu có chút không ngờ Trình Hi lại hỏi thẳng như thế, nhất thời tìm không được lý do, “…….”

“A, chắc là do cả ngày hôm nay không được thoải mái, nên giờ muốn có người ở gần đúng không?” Trầm mặc một lúc sau, Trình Hi mở miệng nói trước.

“Đúng, đúng thế a!” Cậu gật đầu liên tục.

Trình Hi đột nhiên vươn hai tay ôm lấy cậu, nhưng cái ôm cũng chỉ trong nháy mắt, cái ôm hời hợt, cái ôm như chưa hề có!

“ Tốt quá! Em nghĩ đến anh thật tốt quá……khi nào còn cần thì cứ gọi anh !” Trình Hi hào sảng nói.

Mặt cậu có chút nóng, vội quay đi.

“ Anh cũng mệt quá, có thể nằm nghỉ bên cạnh em không?” Trình Hi đưa mặt tới gần nói.

“…..”chuyện này…..

“Em vẫn không tin anh sao? Nếu không được em đồng ý thì anh sẽ không làm bất cứ việc gì trái ý em! Anh chỉ muốn nghỉ ngơi một chút thôi!” Nhìn bộ dáng trông có vẻ thành thực của Trình Hi, cậu do dự một lát rồi cũng chậm rãi gật đầu. Sau đó Trình Hi thở dài một tiếng, giống như vừa hoàn thành một việc gì đó rất vất vả vậy.

Nhìn bộ dáng thật sự mệt mỏi của hắn, cậu cũng yên tâm mà nhắm mắt.

Trình Hi nhìn về phía người đang nằm bên cạnh, hắn say sưa ngắm, trong lòng nhịn không được cứ muốn chạm vào, chỉ là lý trí của hắn lại giúp hắn kịp thời thu tay lại.

Hôm nay là ngày may mắn của hắn a? Lúc thấy Thụy nổi giận, nhìn thế nào cũng giống đứa trẻ đang làm nũng không được mà cáu kỉnh. Sau lại nghe được yêu cầu đó, Trình Hi cười khúc khích, đến giờ hắn vẫn chưa tin được, nhưng cảm giác có người bên cạnh lúc này thật không phải là ảo giác.

Mình cũng thật dũng cảm , biết tận dụng cơ hội mà đưa ra yêu cầu, tuy rằng Trình Hi cũng không hiểu vì sao Thụy lại thay đổi thái độ như thế, nhưng chỉ nghĩ đến việc cuối cùng cũng có ngày này, ngày hắn có thể quang minh chính đại nằm cạnh cậu ấy mà không phải lo lắng gì, chỉ thế thôi cũng làm hắn cười trộm không ngớt!

“Ai nha! Hôm nay đúng là may mắn mà!”

***

Đến khi Trình Hi nghỉ một lát rồi tỉnh dậy, người bên cạnh vẫn còn ngủ say, Trình Hi nhìn thấy, quả thực không nỡ đánh thức cậu dậy. Hơi nâng người dậy, Trình Hi lặng lẽ quan sát cậu.

Cậu ngủ thật say, hai cánh môi cứ khép mở, nhẹ nhàng hô hấp….. Trình Hi chậm rãi cúi đầu, sau đó nhắm ngay mục tiêu hôn xuống. Cảm thụ xúc giác mềm mại đã lâu chưa từng nếm lại!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.