Ác Mộng

Chương 72: Phiên ngoại [7]



Hô hấp Trình Hi có vẻ rất đều, nhưng cậu biết thực ra hắn cũng chưa ngủ!

Đóng cửa tắt đèn, cậu cố gắng không quấy rầy hắn, cũng không có ý vạch trần hắn đang giả vờ ngủ, ai cũng có lúc muốn một mình yên tĩnh.

“Ngủ ngon! Tôi qua ngủ phòng bên!” Cậu nhẹ nhàng nói.

Trình Hi vẫn như thế, không đáp lại, cậu nghĩ rằng hắn đã ngầm đồng ý nên lẳng lặng rời đi đến phòng bên cạnh. Tuy là nhất thời ngủ một mình cũng hơi khó thích ứng, nhưng dù sao hai người phần lớn thời gian đều là ở một mình . Rất nhanh, mệt mỏi ập tới, cậu chìm vào giấc ngủ.

Ban đêm, không gian có phần yên tĩnh, tựa hồ có chỗ nào lạ lạ, ngay khi vừa mở mắt, cơn buồn ngủ đã tiêu tan phân nửa. Trình Hi không biết từ lúc nào đã ngủ bên cạnh cậu, tay chân còn khoác lên người cậu. Bị hắn đè như vậy nên cậu mới tỉnh , Trình Hi tuy nhìn không to lớn, nhưng cơ thể cũng không nhỏ, bị hắn đè lên người thật sự rất nặng, cũng may không áp cả người lên cậu.

Đang muốn đẩy tay hắn ra, nhưng cánh tay hắn lại như bạch tuộc bám rất chặt. Cậu sợ kéo mạnh quá hắn sẽ tỉnh, nên cũng không dám dùng sức! Cuối cùng, đành phải bỏ cuộc để tùy ý hắn…..

Không biết hắn vào đây khi nào nha!

Tỉnh giấc rồi, cậu làm sao cũng không ngủ lại được nữa.

Hắn nhất định là rất nhớ mẹ! Cậu nhớ mẹ của Trình Hi qua đời rất sớm, mỗi năm hắn cũng chỉ đem một đóa hoa tự trồng tới cho bà, tuy rằng kém so với nhiều loại hoa thơm khác, nhưng đóa hoa này nhất định là lễ vật bà mong muốn nhất…….

Bọn họ đều là kẻ cô độc ……Cậu nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay Trình Hi.

“Anh làm em thức giấc sao?” Thanh âm Trình Hi đột nhiên thì thầm bên tai.

“…..” là cậu đánh thức hắn?! “Không có, phải là tôi làm anh thức giấc mới đúng!”

Trình Hi lắc đầu: “ Thế nào cũng ngủ không được.”

“Tiếp tục ngủ đi! Anh hôm nay chắc cũng mệt lắm rồi!”

“Không có, cơ thể anh khá tốt” Trình Hi tiếu ý nồng hậu: “Thân thể em cũng không tốt, ngủ nhiều chút, ngày mai chúng ta phải về rồi, tuy anh cũng muốn để em nghỉ ngơi mấy ngày, nhưng gần đây chuyện ở công ty rất nhiều! Anh lại không muốn trở lại đó một mình! Anh sợ lỡ để em lại…..em sẽ rời khỏi anh!”

Trình Hi thanh âm nhỏ dần đi.

Cậu nhìn thẳng vào hắn, nhỏ giọng nói: “ Sao lại thế…..anh quên là tôi đi tìm anh trước sao!…..”

“Như vậy thật tốt……anh là nói, ôm em như vậy thật tốt!”

Cậu nhất thời nhận ra, hai người là đang ôm nhau cùng một chỗ! Liền dãy giụa muốn rời khỏi.

“Đừng nhúc nhích!” Trình Hi nói, thuận tiện gia tăng sức lực, hai người lại gần nhau hơn.

Cậu bây đang vùi mặt vào ngực Trình Hi.

“Vậy, ngủ đi. Ngày mai còn…..” lời còn chưa nói hết, khuôn mặt Trình Hi đã phóng to trước mặt cậu, từ ngữ đều bị rớt lại cổ họng, đầu lưỡi bị Trình Hi cuốn lấy. Bàn tay đặt trên lưng cậu cũng bắt đầu không an phận. Hắn luồn vào áo ngủ, lần mò phía sau lưng. Năm ngón tay của Trình Hi cứ chậm rãi lướt qua làm cậu có chút khó chịu, theo bản năng muốn ngồi dậy né tránh!

Đến khi hô hấp của cậu gần như ngừng lại, Trình Hi mới dời mục tiêu, đưa làn môi nóng bỏng còn đang dính nước bọt hướng xuống cổ cậu, cậu muốn đẩy hắn ra, nhưng rồi nghĩ lại, có lẽ chỉ cần mở miệng nói, hắn nhất định sẽ dừng lại.

Hắn là đang thử mình sao? Thử mình liệu có thực sự sẽ không rời đi. Cậu thầm nghĩ

Mặc kệ vì cái gì….., dù có phải vì hôm nay, hay là vì bất kì điều gì khác. Cậu cố gắng nâng bàn tay cứng ngắc, chậm rãi đặt lên vai Trình Hi, động tác Trình Hi trong chớp mắt liền dừng lại, nhưng lập tức càng thêm kịch liệt, mà cắn vào da cậu. Trình Hi dùng khí lực rất lớn, vùng giữa bả vai và cổ của cậu bị hắn cắn đến đau buốt.

“Đừng cự tuyệt anh!” Trình Hi nói.

“……”

Nút áo từng cái được cởi ra, động tác vô cùng thong thả!

Trình Hi vẫn nhìn cậu, cậu đè lại tay hắn. Trình Hi mỉm cười một cái, cậu bỗng cảm thấy toàn thân tê cứng, nhìn theo nụ cười của hắn, tiếp theo, hắn cởi bỏ quần áo của mình. Quần áo của Trình Hi nhanh chóng đã bị cởi bỏ, cơ thể rắn chắc của hắn phô bày ra bên ngoài khiến cậu không dám nhìn thẳng.

Trình Hi xoay người cậu lại, để cậu khỏi xấu hổ! Nhưng, rất nhanh cậu phát hiện thêm nhiều việc khiến người khác thẹn thùng hơn nữa.

Trình Hi bắt đầu liếm liếm thắt lưng cậu, sau đó, từ từ trượt xuống…..

“Đừng, không nên!” cậu run giọng mở miệng.

“Đừng sợ! Anh chỉ muốn nhìn nó thôi!” Thanh âm trầm thấp của Trình Hi vang lên.

Trên lưng là hình xăm cậu muốn cố hết sức để quên đi, Trình Hi hiển nhiên là rất hứng thú với nó! Hắn hết xoa đi rồi xoa lại! Làn da cậu bị hắn ma sát trở nên hết sức nhạy cảm, có thể cảm nhận được mỗi động tác của hắn!

“Rất đẹp……anh chưa bao giờ hối hận vì đã xăm nó lên người em! Cho dù em rời khỏi anh, nó vĩnh viễn cũng sẽ cùng em, giống như anh vĩnh viễn ở bên cạnh em!…..”

Trình Hi nói làm cậu rùng mình một cái!

Hắn vẫn tiếp tục say sưa nói: “Loại thuốc này là loại đặc thù, sẽ không bao giờ phai màu, cũng không bao giờ xóa được!”

Cậu có chút muốn khóc, bây giờ cậu không muốn nghe Trình Hi nói những lời này, Trình Hi cũng phát hiện cậu không được tự nhiên, hắn đưa mặt tới gần cậu nói: “Đừng giận, đây là lời nói thật tâm, anh có hay không rất cố chấp!”

Cậu cũng biết tính chiếm giữ của Trình Hi rất lớn, hắn có thể như thế này đã là kiềm chế rất nhiều rồi. Vì vậy cậu chỉ khẽ thở dài, cảm giác bức bách nơi ngực cũng giảm đi rất nhiều.

“Anh nhịn không được nữa, cho anh vào nhé?” Trình Hi hỏi,

Cậu cũng cảm nhận được vật cứng rắn trên đùi mình ngày càng rõ ràng. Chỉ là tình hình bây giờ nếu cậu nói không được, liệu hắn có dừng lại không?! Cậu vùi mặt thật sâu vào gối.

“Yên tâm đi…..anh sẽ không làm đau em!” Trình Hi nói, đưa ngón tay hướng phía sau của cậu.

Cơ thể vẫn không tự chủ được mà căng cứng.

Ngón tay Trình Hi nhẹ nhàng thong thả đâm vào, sau đó từ từ tăng lên, đợi đến khi nơi nhỏ hẹp kia của cậu được mở rộng đến mức không thể mở rộng thêm, Trình Hi mới đưa phân thân cứng rắn của hắn đặt ở phía sau, rồi vừa lúc cậu còn chưa chuẩn bị đã đột ngột tiến vào!

“ A……” Cậu kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể lại trở nên cứng ngắc như trước!

Trình Hi cũng khó chịu nói: “Thả lỏng, đừng căng thẳng như thế, như vậy càng khó vào, thả lỏng một chút, không sao đâu!”

“……” Cậu cũng rất muốn thả lỏng, nhưng có phải nói được thì liền làm được! Nghĩ như thế, nhưng cậu vẫn tận lực thư giãn, cố thả lỏng cơ thể.

Qua một lúc lâu sau, cậu có thể cảm thấy mồ hôi của Trình Hi đang nhỏ xuống trên lưng cậu, rồi sau một hồi thở dốc, thứ đang bất động trong cơ thể cậu bắt đầu động.

Mỗi một lần như thế đều làm cậu tránh né, cơ thể theo bản năng muốn nhoài về phía trước, thoát khỏi hành vi đau đớn này. Nhưng bàn tay Trình Hi chế trụ thắt lưng cậu mạnh đến mức cậu biết dù cố gắng mấy cũng vô dụng.

“ưmh…a….” cậu cúi đầu rên rỉ…..

“Anh sẽ làm cho em thoải mái!” Trình Hi lại cắn nhẹ phía sau cậu, chỉ là lời hắn nói cậu cũng không nghe rõ ràng nữa.

Phía dưới liên tục ma sát kịch liệt! Trình Hi từng cái một dồn ép lên mông cậu! Cảm giác thẹn, đau đớn và còn có một chút khoái cảm dần dần cướp đi thần trí cua cậu!

“…..” Trình Hi tốc độ ngày càng nhanh, trong phòng chỉ còn tiếng vang dâm mĩ do thân thể va chạm vào nhau……bức bách đến mức khiến cậu không thở nổi. Đầu ngón tay bám chặt vào thành giường nhưng lại bị Trình Hi ngăn cản!

“Đừng bám, móng tay sẽ bị nứt!” thanh âm Trình Hi truyền vào tai.

Sau đó tay cậu bị Trình Hi đưa về lại giường! Bây giờ mỗi lần cậu muốn bấu chặt cái gì để làm phân tán lực chú ý, đều bị Trình Hi phát hiện mà trả về chỗ cũ.

Đột nhiên Trình Hi dừng lại, xoay người cậu, nhất thời hai người liền đối mặt với nhau! Cậu cúi đầu không muốn nhìn thấy thân hình lõa thể của Trình Hi.

“Muốn bám thì bám vào tay hay lưng anh đi!” Trình Hi nói, sau đó dừng lại một chút bổ sung: “Miễn sao đừng làm tay bị thương là được!”

Cậu vừa nghe, liền trách tại sao lúc nãy lại không kiềm chế bám chặt vào giường! Nhưng bây giờ phải đối mặt với Trình Hi thế này. Chí ít lúc nãy còn có thể úp mặt vào gối …..

Ngay lúc Trình Hi nâng chân cậu lên, cậu liền lập tức quay đi chỗ khác.

Trình Hi cũng không nói gì, chỉ cúi đầu cắn một ngụm nơi lỗ tai khiến cậu không tự chủ được kêu lên, bởi vì hắn đang khom lưng nên vật đó càng thêm chôn sâu trong cơ thể cậu…..

“a……..”

Thấy phản ứng của cậu, Trình Hi cũng cười khẽ vài tiếng.

“Thoải mái sao?” vừa nghe Trình Hi nói, cậu thật muốn đá hắn ngay từ trên giường rớt xuống. Bây giờ so với khi bị hắn ép buộc trước đây cậu còn xấu hổ hơn! Hồi đó Trình Hi cũng không phải không ở trên giường nói chuyện phóng đãng, thậm chí còn gấp trăm lần so với giờ, chỉ là bây giờ tâm tình cậu không còn như trước!

“Anh không đùa nữa, nếu không mặt em sẽ xuất huyết mất.” Trình Hi vòng chân cậu qua thắt lưng hắn, hướng cậu nói.

Sau đó Trình Hi không còn nói cái gì kì quái nữa.

Ý thức của cậu dần trở thành nửa tỉnh nửa mơ, chỉ còn có thể nghe được tiếng thở dốc ồ ồ của Trình Hi.

Kết quả là ngày hôm sau hai người bị trễ chuyến bay! Bởi vì lúc cả hai tỉnh dậy thì đã là một giờ chiều rồi, đáp ra sân bay đi chuyến hai giờ thật sự quá miễn cưỡng!

Khi cậu vừa trên giường bước xuống liền không vững ngã ngồi trên đất, Trình Hi nhìn thấy chỉ đứng khoanh tay xấu xa cười, sau đó mới đưa tay ra đỡ cậu dậy! Tẩy rửa xong xuôi, ăn một bữa no nê khiến cả người đều thoải mái.

Nhìn Trình Hi vẻ mặt phẫn nộ ngồi chống má, cậu cảm thấy có chút hả hê. Đã nói hắn là không được động tay động chân, nhưng Trình Hi vẫn không nghe,….cái này là hoàn toàn ngoài ý muốn! Vì ăn cơm trưa muộn nên cũng không lâu sau thì đến bữa tối.

Do bọn họ đã ngủ qua tận trưa nên buổi tối cũng không thể buồn ngủ nhanh được! Trình Hi đề nghị ngồi ghế sô pha xem phim thư giãn một chút! Làm cậu nhớ đến trước đây cũng đã từng ngồi xem phim với hắn như thế!

Vì cậu không thể mở miệng nói chỗ kia khi ngồi sô pha sẽ bị đau, nên trong lúc cậu còn đang do dư, thì hắn kéo cậu ngồi lên đùi hắn. Cậu không thích như thế, nhưng quả thực ngồi thế này sẽ không đau, ngày mai còn không biết sẽ thế nào, ngẫm lại, không nên miễn cưỡng bản thân thì tốt hơn. Chỉ là bản thân cũng không thích ứng ngay được, người cứ căng cứng khiến cậu rất nhanh mệt mỏi. Cuối cùng, cậu quay lại nói với Trình Hi: “ Tôi muốn đi nghỉ ngơi trước, anh cứ tiếp tục xem đi.”

Nói xong cậu từ trên người Trình Hi trượt xuống, tập tễnh bước về phòng.

Kết quả Trình Hi cư nhiên nhảy dựng lên, tắt TV rồi liền đuổi theo cậu, nói: “Anh cũng mệt rồi, anh cùng em đi ngủ nha!” nói xong liền đỡ lấy thắt lưng cậu. Cậu vừa nghe thanh âm Trình Hi ‘hăng hái bừng bừng’, thân thể liền run run: “Không cần …không cần, anh tiếp tục xem đi!”

Trình Hi liền tỏ vẻ không muốn, sau đó chỉ chỉ mặt mình nói: “Đau quá, lúc nãy em đánh mạnh như thế, đổi cả màu rồi, anh muốn đi nghỉ ngơi!”

Cậu nhìn kĩ……vết đỏ nhàn nhạt kia đã biến mất không còn dấu vết! Hơn nữa lúc cậu đi tắm căn bản là tay chân vô lực, thế nào cũng không thể làm mặt hắn đổi màu được! Vết đỏ hồi nãy cũng không phải do cậu dùng lực mà do hắn trắng quá thôi!

Thấy cậu hoài nghi, Trình Hi nhíu mày nói: “Đánh anh rồi, còn dùng ánh mắt hoài nghi này nhìn sao?!”

Cậu bất đắc dĩ, Trình Hi rõ ràng nói dối không chớp mắt, chỉ là lời này từ trong miệng hắn nói lại thành ra quyết đoán a…..

Trình Hi lật chăn chui vào trước, sau đó vỗ vỗ bên cạnh ý bảo cậu chui vào.

Xem ra Trình Hi nhất định muốn cùng mình ngủ rồi. Vì vậy nên cậu cũng đành bất đắc dĩ chui vào, cẩn thận không dựa vào Trình Hi gần quá.

“Cái kia, chuyện công ty anh bận lắm sao?” Cậu hỏi, không biết có bị hiểu nhầm là để ý chuyện đời tư của hắn không nữa!

“gần đây thì bận, do có mấy đối tác lớn hợp tác. Trợ lý với thư ký quyền hạn chưa đủ, gần đây lại bị thâm hụt, anh cũng lo khi giao cho bọn họ làm, dù sao cũng là công ty của mình, anh còn phải nuôi gia đình nữa!”

Mặt cậu đỏ lên, sau lại mắng mình quá nhạy cảm, cậu cũng có phải người nhà Trình Hi đâu cơ chứ! Cậu tiếp tục hỏi: “Vậy hôm nay không quay về có sao không?”

“không thể để em như vậy mà quay về a! Phải nghỉ ngơi ít nhất là một ngày một đêm!” Trình Hi nói.

Đây đều là do hắn! Nếu hắn không làm, không, nếu như làm ít lại thì cũng sẽ không biến thành như vậy! Cậu bận suy nghĩ Trình Hi đến gần cậu lúc nào cũng không hay!

Cậu vôi vàng nói: “Tôi đúng là rất khó chịu, nhưng mà công việc bận như thế, vậy nên ngày mai chúng ta nhất định phải về!……Cái kia, anh cũng nói rồi, nghỉ ngơi thôi! Chúng ta ngủ thôi!”

Sau đó cậu xoay người, đưa lưng về phía Trình Hi, trong nháy mắt đó, cậu dường như thấy được Trình Hi đang cười…..

Vui vẻ nhắm mắt, đêm qua đã mệt nhọc rồi, đêm nay chắc có thể ngủ ngon đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.