Ác Mộng

Chương 74: Phiên ngoại [9]



Nhìn Tiểu Tư, cậu lại lo lắng không biết nên giới thiệu đứa nhỏ kia với nó như thế nào. Suy nghĩ một hồi, quyết định sẽ chờ Trình Hi về, chuyện này vẫn để cho Trình Hi giải quyết thì tốt hơn!

Cậu xoa xoa mái tóc mềm mềm của Tiểu Tư, đứa nhỏ này lớn lên rất nhiều. Sau đó cậu cùng nó nói chuyện phiếm, trẻ con đúng là, có nhiều vấn đề nó hỏi khiến cậu phải lúng túng. Trình Hi cũng vì Trình Ảnh đã đưa Tiểu Tư về, nên dù bận đến mấy cũng cố về nhà sớm hơn một tiếng. Tiểu Tư vừa nhìn thấy Trình Hi trở về: ‘A!’ một tiếng rồi như khỉ con nhảy lên đu cánh tay Trình Hi, Trình Hi không khách khí liền gõ vào đầu nó một cái, cậu không khỏi nhăn mặt lại.

Trình Hi thấy cậu liếc mắt, liền đổi thành đánh vào ót Tiểu Tư, lực đạo cũng nhẹ đi rất nhiều.

Tiểu Tư liền nhanh trí chạy tới chỗ cậu làm nũng! Còn Trình Ảnh vừa xem TV, vừa pha cà phê, cũng không chào hỏi Trình Hi.

“Cảm ơn chị!” Trình Hi đi ra phía trước, chủ động đối Trình Ảnh nói.

Trình Ảnh không chút khách khí tiếp nhận lời cảm ơn của Trình Hi: “Đương nhiên, em cho là đứa trẻ tốt như em là do ai dạy a! ta một thân con gái, giúp em nuôi của nợ đó lâu như vậy!”

Nói như chị ấy không phải người nhà này vậy, Trình Hi nhịn xuống xúc động: “Vất vả rồi, chị hai!”

“Tự nhiên thôi!” Trình Ảnh trả lời rất thẳng thắn/

“Tiểu Thụy, em đứng ngây như phỗng ra đó làm gì? Lại đây ngồi nào!” Trình Ảnh đột nhiên đối cậu nói.

Cậu sửng sốt: “ oh …oh,!” sao lại gọi như vậy chứ, cậu đã qua cái tuổi bị người khác gọi là “ Tiểu” rồi còn gì.

“ Chị trực tiếp kêu tên em được rồi.” cậu nói với Trình Ảnh.

“Không được, kêu thế xa lạ lắm, nếu không thì gọi là ‘Thụy Thụy’ đi?”

“…..” còn không bằng ‘tTểu Thụy’, cậu lắc đầu.

“Vậy thì ‘Thụy’?”

“Không được!” đây là Trình Hi nói, “Thụy là em gọi rồi!”

“Oh~~~” Trình Ảnh oh lên một tiếng, còn cố ý kéo dài ra…..cậu bất đắc dĩ hướng Trình Hi liếc mắt một cái!

“Chị, chị không đến công ty giúp em thật sao!” Trình Hi chuyển hướng câu chuyện, Trình Ảnh vừa nghe xong liền không nghĩ ngợi cự tuyệt.

“ Không, chị ghét làm việc nề nếp lắm, tuy rằng tiền lương nhiều thật nhưng chị không thích làm chuyện ràng buộc” Trình Ảnh nhún vai:“ Chờ khi nào chị phá sản em thu nhận chị là được rồi.”

Trình Ảnh trêu ghẹo nói. Trình Hi cũng sớm nghĩ chị mình sẽ nói như vậy nên cũng im lặng không nói gì.

“Gần đây bận nhiều việc lắm sao” Trình Ảnh lo lắng hỏi.

Trình Hi nói: “ừm, tin tức nhanh thật đấy.”

“Đương nhiên rồi! dự án lớn như vậy, có thể nào không biết!”

Cậu nghe hai người nói những chuyện, cậu không hiểu nên chuẩn bị đứng dậy rời đi, lại bị Trình Ảnh kéo lại: “Đi đâu đấy, chuẩn bị ăn trưa rồi, chúng ta cũng không phải bàn công sự gì, ngồi xuống, ngồi xuống!”

Nói xong Trình Ảnh ha ha cười vài tiếng.

Tiểu Tư lâu rồi chưa nhìn thấy đồ chơi của nó, giờ đang ở bên cạnh chơi hăng say! Trình Ảnh ôm lấy nó: “ Tên tiểu quỷ nghịch ngợm này, đừng chơi nữa, ba ba giới thiệu em cho con!”

Tiểu Tư không hiểu tròn xoe mắt nhìn bọn họ.

Cậu giận dỗi cười, Trình Ảnh lại rất thoải mái, còn Trình Hi thì ôm lấy Tiểu Tư, hướng phía người hầu ý bảo ôm Tiểu Kỳ xuống. Tên đứa nhỏ này đặt rất đơn giản, Trình Hi vốn chỉ thuận miệng gọi ra chữ “Kỳ”, thế là dùng làm tên nó luôn.

Trình Hi ôm lấy đứa nhỏ, Tiểu Tư nhanh chóng tiếp nhận em trai mới của mình! Tiểu Tư bộ dáng như vừa tìm thấy một món đồ chơi mới, đầy hứng thú, dùng cái tay nhỏ bé gảy gảy bàn tay so với nó còn nhỏ hơn rất nhiều, xong rồi lại cười khanh khách!

Tiểu Kỳ thế nhưng lại cười liên tục, làm cho Tiểu Tư càng đùa càng thêm hăng say.

Cậu vỗ nhẹ trán nó, ý bảo Tiểu Tư phải để ý em mình, đừng xem nó như đồ chơi như thế. Nhưng Tiểu Kỳ đang bị “ chọc ” dường như cũng rất cao hứng, nê cậu đành phải coi như bọn chúng đang chào hỏi nhau.

***

Một tháng sau, ngày cậu mong chờ cũng đã đến, tay cậu toàn mồ hôi, đứng trong thang máy bệnh viện, cậu không ngừng nhìn về biển báo số đang thay đổi, cố gắn dời đi lực chú ý! Trình Hi muốn cầm tay cậu, nhưng cậu lại cự tuyệt, có lẽ vì vừa sợ hắn phát hiện mồ hôi trong tay cũng vì cậu đang sợ hãi! Đến khi thang máy dừng lại, Trình Hi không để ý cậu cự tuyệt, nắm chặt tay cậu đi trên hành lang, cho dù người khác không có khả năng biết quan hệ của hai người, dù họ chỉ nghĩ hai người là anh em, nhưng cậu vẫn dãy dụa muốn rút tay về, Trình Hi lại tăng thêm lực đạo!

Mặc dù vẫn để ý ánh mắt người khác, nhưng cậu không phủ nhận sự hoảng loạn trong ngực đã được trấn an rất nhiều!

Khi cửa bị đẩy ra, Trình Hi yêu cầu bác sĩ được ở lại, ngay cả trang phục vô trùng cũng đã thay, nhưng cậu kiên quyết cự tuyệt, bởi cậu không muốn Trình Hi nhìn thấy bộ dáng cậu lúc phẫu thuật! Dù là cậu cũng từng có ý nghĩ mong muốn một người ở bên cạnh mình lúc đó! Nhưng khi cậu nhớ ra mình là phẫu thuật cái gì, cậu liền không muốn Trình Hi nhìn thấy!

Nhìn cánh cửa đang đóng lại dần ngăn cách cậu cùng Trình Hi, trong lòng bỗng cảm thấy rung động thật mạnh, tựa như lần đầu tiên khi cha đưa cậu đi để lấy khối thịt bị cậu căm hận tột cùng kia, nhưng lần này lại khác! Cảm giác chán ghét kia đã không còn nữa!

Thời tiết hôm nay rất đẹp, đột nhiên muốn đưa Tiểu Tư cùng Tiểu Kỳ ra ngoài phơi nắng, lần trước cậu đã đáp ứng Tiểu Tư sẽ đưa nó đi công viên , nếu hôm nay có thể đi thì rất tuyệt. Hình ảnh tươi cười của Tiểu Tư, cái miệng đô đô của Tiểu Kỳ, lại thêm dáng vẻ bình thản của Trình Hi cứ thay phiên nhau quanh quẩn trong đầu cậu!

Thuốc gây tê dần dần có hiệu lực, khi cậu tỉnh lại, nhất định sẽ là một khởi đầu thật sự!

Trước mắt là một mảng trắng xóa, thật lâu cậu mới nhận ra mình đang ở bệnh viện. Dời tầm nhìn từ trần nhà, Trình Hi đang ngồi ở bên cạnh ngủ. Cậu an tâm nhắm mắt lại…..cảm giác chìm vào giấc ngủ thật thoải mái! Hương vị trẻ con xông lên mũi, không cần nhìn cậu cũng biết là Tiểu Tư. Nó dùng tay kéo lấy tóc cậu, Tiểu Tư rất thích chơi với tóc, đến lúc ngủ cùng phải cầm lấy tóc mà ngủ!

“Lại đây!” thanh âm của Trình Hi.

“…..không muốn!” Thanh âm Tiểu Tư giòn giã đáp. Qủa nhiên Trình Hi lập tức phát giận, sợ hắn trách cứ Tiểu Tư cậu liền nói: “Không sao, em tỉnh rồi!” sau đó cười với Tiểu Tư nói: “Lại đây, ba ba ôm một cái nào”

Tiểu Tư vừa nghe lập tức trèo lên giường! Khi vừa đến gần cậu đã bị Trình Hi kéo trở lại: “Cẩn thận miệng vết thương!”

Cậu liền bừng tỉnh, vì không có cảm giác đau đớn nên cậu suýt đã quên chính mình vừa làm giải phẩu! Tiểu Tư bất mãn quay đầu nhìn Trình Hi, biểu tình thật đáng yêu! Cậu nở nụ cười! Trình Hi ném Tiểu Tư đi xong liền bước tới, nhìn vẻ mặt hắn khẩn trương, cậu ngừng cười, nghi hoặc nhìn hắn: “Sao thế?”

“…..không được cười, vết thương sẽ hở miệng!”

Cậu ngẩn ra.

“Biết rồi, em sẽ chú ý!” Cậu nhẹ giọng nói.

Trình Hi gật đầu, hai người lại rơi vào yên lặng, cậu muốn tìm cái gì để phá vỡ sự yên tĩnh, nhưng lại không biết nói gì.

“Con muốn ôm một cái!” thanh âm Tiểu Tư đột nhiên vang lên.

Cậu lập tức phản ứng: “ Lại đây, ôm một cái!”

Nói là ôm, thực ra vẫn là Trình Hi bế nó đưa về phía cậu, cậu chỉ việc vươn cánh tay ôm nhẹ nó, quả nhiên, Tiểu Tư liền làm nũng đòi hôn, xong rồi thì thỏa mãn như lúc ăn kẹo xong.

“Em lúc nào có thể về?” Cậu hỏi.

“Bác sĩ nói phẫu thuật rất thành công, chờ vết mổ tốt lên là có thể về, không cần sốt ruột, ở đây cũng không sao, cứ việc ở lại, đứa nhỏ đã giao cho chị hai rồi!”

Trình Ảnh nhất định là rất bất đắc dĩ đi! Trình Hi nói xong cũng không nói thêm gì, cậu muốn biết thời gian chính xác cơ! Cậu không muốn ở lại nơi này nha!

Sau đó không lâu….

Đến khi bác sĩ cho phép, Trình Hi liền đỡ cậu dậy đi dạo trong hoa viên ở bệnh viện, vận động thích hợp sẽ khiến miệng vết thương nhanh khép lại. Tuy hoa viên có nhiều người, nhưng phần lớn đều là bệnh nhân, nhưng ai cũng có người thân hoặc bạn bè đi cùng, người nào cũng mang nét tươi cười trên mặt. Tiểu Tư dù dỗ thế nào cũng không chịu đi theo! Ngồi ở trên ghế chờ Trình Hi đi lấy nước, cậu lặng lẽ đánh giá xung quanh!

“Thôi đi!” một tiếng hét lớn vang lên.

Cậu theo thanh âm nhìn về phía đó, ở cách đó không xa…. là một người trẻ tuổi!

Bọn họ nói gì đó, vì khoảng cách quá xa khiến cậu nghe không rõ, nhưng tính hiếu kì vẫn làm cậu nhìn họ không dứt! Đột nhiên cô gái nổi giận, xoay người rời đi. Cậu nam ngồi ở trên ghế đá thô bạo vò đầu tóc mình, cúi đầu xuống! Cậu nghĩ chắc cậu trai đó tâm tình không tốt, không biết có nên lại an ủi không?! Đột nhiên cậu ấy ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, cậu nhanh chóng dời đi ánh mắt, không ai thích bị người khác nhìn nha!……. nhưng lúc cậu nhìn lại về phía cậu ta, cô gái kia không biết đã quay lại khi nào, lần thứ hai vươn tay ra, sau đó bàn tay kia không bị hất ra nữa…

Một hình ảnh rất bình thường nhưng lại làm cho cậu cảm động, lúc một người rơi vào bệnh tật gian khổ, nếu có người ở bên cạnh mình, hướng mình vươn tay, nhất định là người sứng đáng để chia sẻ cùng mình suốt đời….

“Đang nghĩ cái gì vậy?” Trình Hi đi về phía cậu, trong tay là một ly nước nóng. Khi tiếp nhận ly nước từ hắn, trong lòng cậu nảy lên cảm giác không chỉ là cảm kích! Thay đổi vì một người, đều không phải chuyện dễ dàng!

“Cảm ơn!” Trình Hi vô cùng kinh ngạc nhìn cậu, cậu không khỏi thấy lạ, chẳng lẽ mình nói sai sao: “ Sao thế?”

“Chỉ là một ly nước thôi mà, không cần nói cảm ơn đâu! Em chỉ cần nói với anh một chuyện……” Trình Hi hơi ngập ngừng.

Cậu nói: “ Em biết anh muốn nói gì, em cũng muốn anh biết tâm tình của em!”

“Nếu em có thể nói ra anh thật sự rất vui!”

Cậu gật đầu!

“Em nhớ đứa nhỏ!” cậu đối Trình Hi nói.

“Không nhớ anh sao?” Trình Hi ngồi xuống canh cậu hỏi.

“Chúng ta mỗi ngày đều gặp mặt a!”

“Nhưng sáng sớm nay anh đi làm còn gì!”

“…..” Tuy rằng Trình Hi luôn ở cạnh cậu, công việc đều dẹp sang một bên, nhưng hắn ngày nào cũng phải ngồi trên máy tính mà điều hành công ty.

***

Qua nửa tháng sau, cậu rốt cuộc cũng có thể làm thủ tục xuất viện!

Đã có thể về nhà rồi! đúng vậy, căn nhà kia giờ không chỉ riêng là nhà của một mình Trình Hi nữa !

——Toàn văn hoàn ——–

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.