Ác Quỷ Khát Máu

Chương 37



Xong rồi xong rồi, viết xong chap này ta bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm vì giữ đúng lời hứa, cảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ

. Thái độ của Lăng Kiệt khiến Tâm thấy khó hiểu nhưng mà cũng không nói gì mà tự động ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường để xem người đàn ông kia tính nhìn mình đến khi nào.

"Thời gian qua cô ở đâu?" Nhìn người phụ nữ đáng chết vẫn giữ cái bộ dạng bất cần khiến lửa giận trong lòng Lăng Kiệt bốc lên, không ngờ lần đầu tiên quan tâm phụ nữ mà lại bị làm lơ một cách trắng trợn như vậy.

"Anh đùa à, đừng bảo chỉ gọi tôi đến đây để hỏi câu này." Băng Tâm cau mày nhìn người trước mặt, dù gì cũng là quan hệ hợp tác nếu không cô sẽ cho người đàn ông này ăn vài viên đạn vào đầu ngay lập tức.

"Hừ, sắp tới có hội đua xe của giới hắc đạo nếu ai thắng sẽ dành được thiết kế súng máy TKTC 97, tôi muốn cô giúp tôi giành được nó." Lăng Kiệt ngồi thẳng dậy dùng giọng điệu nghiêm túc trong công việc để che giấu cảm xúc của bản thân, anh thật hận không thể bóp chết người đàn bà vô tâm này.

"Tưởng chuyện gì, nếu thích thì sang nhà tôi mà lấy, có cả đống bản thiết kế hiện đại và mạnh hơn loại súng đó nhiều." Nghe chuyện Lăng Kiệt nói Tâm tức đến mức muốn đập đầu vào chăn tự tử, anh ta cũng đúng là rảnh rỗi quá đi, cái bản thiết kế đó vốn dĩ là do Tường Vy phác thảo giả làm đồ của cô để kiếm chút tiền tiêu vặt thôi mà. Hơn nữa anh ta lại bảo người chuyên thiết kế súng đạn tàu chiến máy bay quân sự hàng đầu như cô đi đua xe tranh giành bản thiết kế quả thật là hết chỗ nói nổi.

"Nếu không còn việc gì tôi về trước." Băng Tâm ngáp dài một cái lười biếng đứng lên chuẩn bị ra về, cũng đã lâu rồi không về nhà thật là nhớ quá, hôm nay nhắc đến chuyện đua xe lại nhớ đến những chiếc xe cả năm trời chưa kiểm tra của cô.

"Em ở yên." Tâm vừa bước được hai bước đã bị người nào đó đè chặt xuống giường, vừa muốn phản kháng lại bị quát trước, Lăng Kiệt vừa áp chế được người trong lòng liền nhấc tay cô lên kiểm tra vết thương. Theo như quan sát của anh, vết thương đã gần như lành hẳn, như vậy những ngày qua xem ra là cô đi dưỡng thương nhưng cô dưỡng thương ở đâu với ai cũng là điều khiến anh khó chịu khi không điều tra được.

"Vết thương lành rồi, cảm ơn Lăng lão đại quan tâm tôi về trước." Hành động quan tâm của Lăng Kiệt khiến tâm trạng Tâm dao động không hề nhỏ nhưng rất nhanh chóng cô chuyển nó thành chỉ là đối tác quan tâm lẫn nhau tránh ảnh hưởng đến việc làm ăn để làm tâm trạng bình ổn.

Thấy Tâm không sao Lăng Kiệt cũng nới lỏng vòng tay giam giữ cô nào ngờ người trong lòng lập tức nhân cơ hội này xoay người trốn thoát nhanh như chớp rời đi mà không thèm nhìn anh dù chỉ một lần.

"Người đàn bà này đúng là không thể dạy dỗ nổi mà." Nhìn người ta rời đi trong lòng Lăng Kiệt rối bời thở dài cảm thán một câu rồi đứng lên chuẩn bị làm việc của mình.

"Lần sau nhớ bảo lão đại nhà cậu nếu không có việc gì quan trọng thì đừng bắt chị mất công đến đây." Hàn Long có việc trong bang cần báo cáo vừa đi đến chỗ rẽ gặp Tâm còn chưa kịp nói gì đã bị cô bỏ lại cho một câu rồi nhanh chóng biến mất khiến cậu khó hiểu.

Đi tới xe nhìn thấy thanh kiếm mình lấy được đặt ở bên trong mới cảm thấy nó dư thừa, Lưu Ly cũng rất thích kiếm thôi thì mang đến cho cô làm trò tiêu khiển. Hơn nữa cũng đã lâu rồi không biết bọn người ở đó chăm sóc người đàn bà kia thế nào, phải đến kiểm tra mới được.

Đạp vào chân ga, chiếc xe như cơn gió vút đi tốc độ thật khiến người khác khiếp sợ không thôi, may mà kỹ thuật lái xe của Tâm tốt nếu không đã sớm không kiểm soát nổi bánh lái rồi.

"Chị hai." Tâm vừa bước vào trong Thiên Đường đã bị một bóng dáng màu xanh dương từ đâu bay tới ôm chặt cứng, mỉm cười dung túng một chút xem ra cô đã khiến Tường Vy lo lắng rồi.

"Được rồi chị không sao, mau buông ra đi, mất hết hình tượng rồi, mà Lưu Ly đâu rồi." Băng Tâm vòng tay lên vỗ vào vai Tường Vy để trấn an

"Hừ lúc nào cũng Lưu Ly, cô ấy ở phòng tập bắn súng." Tường Vy buông tay ra hừ lạnh một tiếng, nhìn sắc mặt chị hai có vẻ rất tốt, xem ra trong thời gian qua đã tĩnh dưỡng rất tốt. Đôi lúc chị hai biến mất cô cũng không hỏi nhưng thật ra cũng rất tò mò muốn biết chị ấy đi đâu.

Hơn nữa hiện tại trên tay chị hai còn cầm một thanh kiếm, nếu cô không nhìn nhầm thì đó chính là Đoạt Mệnh bảo vật chấn bang của Long Môn. Xem ra lại có người đau lòng rồi, nhưng cũng phải thôi kết cục giám suy nghĩ đến việc giết chị hai đều không đáng sống, người con gái này chắc chắn đã biết và bắt đầu chỉnh Long Môn rồi.

Nghĩ đến kết cục người bị Lãnh Băng Tâm chỉnh không khỏi khiến Tường Vy rùng mình, mới đầu chỉ là từ từ chơi đùa rồi dần dần lấy đi tất cả đến cuối cùng phải rơi vào tình cảnh thê thảm sống không bằng chết. Nhớ trước đây Lãnh Băng Tâm có nói: "Cái chết thực sự là quá dễ dàng cho những kẻ đắc tội mình. Phải khiến chúng thấp thỏm lo âu, sống dở chết dở mới vui."

Mặc việc Tường Vy ngẩn người một chút chắc là đã đoán ra việc cô muốn làm rồi, Tâm bước về phía trước hướng về phía phòng tập bắn súng.

"Định ở đây đến bao giờ vậy." Vừa vào đã thấy phòng tập bắn ngổn ngang toàn súng, vỏ đạn, tóm lại phải có ít nhất vài chục khẩu súng vứt xuống sàn, phía vách đối diện thấy lỗ nhỗ vết đạn như tổ ong. Băng Tâm nhíu mày lười biếng dựa vào cửa lên tiếng nhìn Lưu Ly ở phía trước không ngừng nã đạn vào tường.

"Chị hai." Nghe thấy giọng nói quen thuộc khiến Ly lập tức giật mình quay người lại, nhìn thấy Băng Tâm cô rất vui vẻ lập tức chạy về phía cửa định ôm ai đó.

"Cái này cho em." Nhìn có người muốn ôm mình Tâm không chút lưu tình đưa thanh kiếm trong tay vào lòng Lưu Ly để cản trở

"Mới về đã có quà cho em rồi à, cảm ơn." Lưu Ly mắt long lanh nhìn thanh kiếm cười đến tít mắt, thật không ngờ cô cũng có thể cầm được thanh kiếm quý giá này.

"Không có gì, chỉ là tiện thể thôi. Về nghỉ ngơi đi chị sang chỗ người đàn bà kia một lát." Băng Tâm gật đầu quay đi hướng về phía phòng thí nghiệm.

"Người đàn bà kia thế nào rồi?" Tới cửa phòng thí nghiệm Tâm dừng lại hỏi thuộc hạ đang canh gác đứng ở cửa mà không vội vào trong.

"Dạ vẫn còn sống thưa chị hai." Người gác cửa trả lời, với hiểu biết của những người trong Thiên Đưỡng mà nói thì chắc chắn chủ nhân của họ không bao giờ hỏi những câu vô nghĩa. Tất cả các câu hỏi đều dùng để đánh giá độ nhanh nhẹn, nhạy bén của họ để xác định xem họ có đủ tư cách ở lại Thiên Đường không.

"Khá nhạy bén, không tồi." Băng Tâm chỉ nói lời nhận xét rồi mở cửa phòng bước vào

Trong phòng ngập mùi thuốc, trên giường Ảnh vẫn như cũ nằm im bất động chỉ khác ở chỗ trên mặt lúc này tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng. Thân thể chỉ có đầu và mình ngày càng teo nhỏ lại.

"Xem ra bọn họ chăm sóc cô không tồi, vẫn còn sống đến giờ này." Tâm bước vào mỉm cười nhìn đối phương, cảm giác nhìn kẻ đắc tội mình đau khổ đúng là không tồi. Sẽ có người nói cô quá đọc ác nhưng cô cảm thấy đó là bình thương, nếu có một ngày họ giống như cô bị người ta truy sát, dồn tới chỗ chết thì mới có thể hiểu được.

"Ơ....ơ...ờ...ờ.....'' Ảnh liếc nhìn thấy người mới tới là ai đã cảm thấy sợ xanh mặt, cô ta chắc chắn là ác quỷ, ác quỷ thực, nụ cười của cô ta khiến mình cảm thấy sợ rất sợ. Thân thể vốn bình thường bắt đầu run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh trên người không ngừng đổ, sắc mặt ngày càng trắng bệch thiếu sức sống.

"Đừng sợ mà, tất cả mới chỉ là bắt đầu thôi. Sau này khi bộ dạng này của cô bị người mình yêu nhất nhìn thấy mới là kết quả mà tôi muốn, đến lúc đó chắc chắn sẽ khiến cô đau khổ về cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng mà trước tiên cứ cố sống chờ đến ngày đó đi." Băng Tâm đến bên giường cúi người xuống chống tay vào giường và chiếc bàn bên tay phải khuôn mặt tiến gần đến mặt Ảnh thì thầm.

"Ơ...ơ...ờ...ớ....ơ..." Ảnh khiếp sợ không ngừng ú ớ, liên tục lắc đầu trên mặt đầy nước mắt, cô ta thực sự sợ rất sợ người đó nhìn thấy bộ dạng này của mình.

"Trông coi cô ta cho tốt, nhất định phải còn sống hiểu không?" Lãnh Băng Tâm đứng thẳng người dậy cười lạnh, bây giờ mới biết sợ không phải quá muộn sao? Liếc mắt nhìn bác sĩ vừa đi đến bỏ lại một câu rồi Tâm đi thẳng ra ngoài làm vị bác sĩ kia lạnh cả sống lưng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.