Ái Hậu Dư Sinh

Chương 16





Lâm Hi Liệt cảm thấy mình sắp bị dục hỏa đốt người mà chết.

Tên nhóc kia vẫn coi mình là bạn, là anh trai đi? Thần kinh của cậu ta rốt cuộc là làm bằng cái gì vậy? … Hay là ba cậu ta bảo hộ cậu ta tốt quá? Nhẫn thế này nhẫn đến ngày tháng năm nào a, hắn sắp không xong rồi! Tuy rằng phương diện dục vọng của hắn cũng không tính là đặc biệt mãnh liệt (!?), nhưng hắn là thanh niên tuổi mười tám bình thường, trước kia thường xuyên ăn đêm 419*, cũng có một số bạn giường cố định nhưng từ khi gặp được tên nhóc đầu óc chậm chạp này đã cảm thấy tình sự làm sao cũng không thích được. Lúc trước thích thục nữ dáng đẹp ngực bự lại có kỹ thuật tốt, hiện tại vừa thấy bóng các cô xinh đẹp, ngửi được mùi nước hoa nồng nặc đã cảm thấy buồn nôn. Đối với đàn ông… kia lại… hừ…

*419: for one night = tình một đêm

Muốn thẳng thắn với cậu, lại sợ dọa cậu bỏ chạy. Huống chi tên nhóc kia mới 16 tuổi, có lẽ ngay cả AV* dài cũng chưa từng xem qua, hắn mà làm tới lại giống như dụ dỗ thiếu nam ngây thơ, quả thực chính là phạm vào pháp luật. Nhưng nếu không xuống tay, hắn sẽ nổ mất…

AV*: Adult video

Mẹ nó, ai kêu tên nhóc kia tới gần mình trước, chính cậu gây họa thì cậu tự chịu trách nhiệm đi!

Lâm Hi Liệt ở trên ghế sofa phòng khách hút một điếu lại một điếu thuốc, lâu sau mới cảm thấy nôn nóng chậm rãi bình ổn xuống.

Hắn lên lầu đẩy cửa ra, Tần Qua đã ngủ thật say. Lâm Hi Liệt nhanh tay nhanh chân xốc chăn lên nằm vào, nhìn cậu một lúc lâu, khom lưng xuống nhẹ nhàng hôn lên trán cậu.

Sáng ngày thứ hai, Tần Qua mở mắt, phát hiện Lâm Hi Liệt cũng giống như lần trước đang dựa vào giường xem tạp chí.

“Sao cậu dậy sớm vậy? Tối hôm qua mấy giờ ngủ?” Cậu có chút ngạc nhiên hỏi.

“Tôi ngủ ít.” Người nọ khép tạp chí lại, “Rửa mặt ăn sáng đi.”

“Ừm…”

Tần Qua ăn xong bữa sáng, thay quần áo, vú Trương từ bếp xách ra hai gói to, thì ra là cơm trưa. Lâm Hi Liệt đưa cậu đến cửa phòng học, thấp giọng nói: “Giữa trưa tan học lên sân thượng đi.”

http://cheveuxnoirs.wordpress.com

Sân thượng? Đó không phải là nơi đánh nhau sao? Tần Qua vừa định nói, người kia đã đi rồi.

Quên đi quên đi, đến lúc gặp mặt sẽ đổi nơi khác là được.

Giữa trưa sau tiết học cuối cùng, Tần Qua cầm cơm hộp ra cửa thì nhìn thấy Đàm Tấn vẻ mặt không vui mà tựa vào cửa.

“Cậu muốn đi đâu?”

“Tìm chỗ ăn cơm.”

“Còn muốn ăn cơm! Cậu theo tôi lại đây!” Đàm Tấn nói xong túm cậu đi, dắt cậu lên lầu. Tần Qua càng nhìn càng cảm thấy đường này hình như là đi lên sân thượng, trong lòng không khỏi khẩn trương, lỡ như người kia đã ở trên sân thượng thì phiền toái …

Đàm Tấn dùng tay mở cửa đẩy cậu vào, may mắn sân thượng trên không có một bóng người, rất nhiều học sinh thường ăn trong lớp hoặc là ở căn tin.

“Cậu nói tối qua cậu đi với ai?” Giọng điệu thẩm tra phạm nhân.

“Bạn.”

“Bạn nào?”

“Cậu không biết đâu…”

“Không biết? Tôi nghĩ đó là cái tên Lâm Hi Liệt kia đi?!”

“…”

“Thật sự là hắn?!” Đàm Tấn thật sự cảm thấy hết chỗ nói… Hắn chỉ là phỏng đoán, cũng không nắm chắc, nhưng Tần Qua lại im lặng như vậy chính là chấp nhận.

“Tôi không phải đã nhắc cậu tránh xa hắn một chút sao? Cậu đúng là không biết sợ a?”

Tần Qua ngẩng đầu nhìn thẳng Đàm Tấn: “Hắn không phải là người xấu.”

“Còn nói hắn không phải người xấu… Tôi đã nói với cậu hắn có phải người xấu hay không không phải vấn đề, mấu chốt chính là thân phận của hắn! Thân phận! Còn có thân phận của cậu! Cậu có hiểu hay không?!”

“Tôi cảm thấy không thể vì một số chuyện không xảy ra mà cô lập hắn.”

http://cheveuxnoirs.wordpress.com

“Được rồi, bình tĩnh nói, sao cậu biết hắn không phải người xấu? Trước mặt hắn nói cười sởi lởi với cậu, sao cậu biết đằng sau hắn có giết người hay không? Có bán bạch phiến không? Cậu là bạch đạo hắn là hắc đạo, vốn đã không chung một đường. Cậu là đứa con cưng của “Vua thép” Tần thị, ai biết hắn tới gần cậu có phải có mục đích khác hay không?” Không biết tại sao, Đàm Tấn không muốn Tần Qua cùng người khác thân cận quá. Lúc trước Tần Qua đối với hắn tốt nhất, nhưng hiện tại…

“Nói hay lắm.”

Bỗng nhiên một thanh âm lạnh lùng chen vào, Đàm Tấn giật mình sợ hãi. Hắn đấu võ mồm với Tần Qua quá hang say, không phát hiện có người đứng ở cửa sân thượng từ lúc nào, còn là vai chính bọn họ đang tranh luận.

Người nọ tựa hồ cũng không nhúc nhích khí, không nhanh không chậm đi đến trước mặt hai người, “Tôi đến nói cho cậu biết tôi có mục đích gì khác.” Nói xong thì nâng cằm Tần Qua lên hôn xuống.

Tần Qua chưa bao giờ hôn môi, lần đầu tiên lại bị con trai cường hôn, sững lại ngay tại chỗ. Người nọ cực kỳ bá đạo mà thì cạy mở đôi môi cậu, đảo quanh khắp ngõ ngách trong khoang miệng cậu, cuối cùng ngậm lấy lưỡi cậu mút vào, lúc này cậu mới kịp phản ứng, vội vàng đưa tay đẩy người nọ ra.

Đàm Tấn cũng hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm. Việc này phát triển quả thực khiêu chiến giới hạn tưởng tượng của hắn.

Tần Qua nổ hồng mặt, đầu óc hoàn toàn chết máy, chỉ nghĩ tới xoay người bước đi, Đàm Tấn cũng vội vàng đuổi theo.

Tần Qua trở về phòng ngủ thì đem mình chôn trong chăn. Đàm Tấn cũng không biết nên nói cái gì, đứng ngốc bên cạnh. Hôm nay hắn chứng việc này thật sự quá shock , mặc dù hắn đã kinh qua mấy ngàn AV, cũng không tiêu hóa được việc này. Hai người con trai hôn môi giữa ban ngày, trong đó một người là bạn tốt tri kỉ của hắn, hắn cảm thấy hắn không đóng băng tại chỗ đã coi như thần kinh cứng cỏi.

Lúc sau hai người kia trở về, cảm thấy không khí trong phòng ngủ thực quái lạ, hỏi: “Đây là động nào vậy?”

Đàm Tấn dựng ngón tay lên miệng, hai người kia lập tức hiểu ý mà lên giường ngủ.

Tần Qua cả buổi trưa đều chui trong chăn, buổi chiều đi học đầu óc vẫn hỗn loạn thành một đoàn, hoàn toàn không rõ cái gì ra cái gì. May mắn di động người nọ đưa vẫn im lặng, bằng không cậu thật không biết nên làm sao mới tốt.

Người nọ rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Tại sao lại hôn cậu? … Hai người bọn họ đều là con trai mà! … Chẳng lẽ người nọ tiếp cận mình là để thăm dò loại tình cảm này? Vậy… Còn có thể làm bạn hay không… ?

Tần Qua có chút tức giận, có loại cảm giác luôn luôn bị lừa, người nọ đã phụ lòng tín nhiệm của mình. Lại cảm thấy người nọ có phải coi cậu là phụ nữ hay không, gì chứ một người con trai vô duyên vô cớ bị như vậy đối đãi như vậy chắc chắn đều khó chịu.

Buổi tối giờ tự học tự nhiên lại nhận được một tin nhắn khó hiểu của người nọ”Cho em ba ngày để suy nghĩ.” Suy nghĩ cái gì a…

Lúc ra về thấy Đàm Tấn đứng ở cửa, cậu không nói gì lên lầu, Đàm Tấn vội vàng đuổi theo.

“Này… Cậu tính giải quyết chuyện này làm sao? …” Sự tình đã tới nước này rồi, Đàm Tấn cũng không muốn nói thêm cái gì mà “Sớm nghe tôi thì sẽ không như vậy” linh tinh vô nghĩa lại tăng phiền não đó nữa.

Tần Qua thấp giọng trả lời: “Tôi cũng không biết…”

“Còn muốn làm bạn với hắn sao?”

Tần Qua yên lặng, thật lâu sau mới nói: “Tôi không biết…”

“Nhanh cắt đứt quan hệ với hắn đi, nếu hắn muốn cậu việc kia, cậu tính làm sao?”

“Việc kia?”

“Cậu bị ngốc hả, là lên giường đó!”

“… Không thể nào… Này…” Tần Qua mặt đỏ rần, may là trong bóng đêm nhìn không thấy.

http://cheveuxnoirs.wordpress.com

Cậu không muốn mất đi người bạn này, nhưng loại sự tình này… cậu không phải đồng tính luyến ái…

Tần Qua do dự một chút, còn nói: “Hắn cho tôi ba ngày sau cho hắn câu trả lời thuyết phục…”

“Ha?!”

___________

Roài đó, xong râu ria roài đó, chuẩn bị trà bánh để vô chuyện chính nha mấy nàng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.