Ái Hậu Dư Sinh

Chương 41



Lâm Hi Liệt khôi phục rất khá, sau hai tuần thì tháo băng. Lúc Văn Thanh giúp Lâm Hi Liệt đổi thuốc, Tần Qua mới nhìn thấy miệng vết thương trên cánh tay hắn, vừa sâu vừa dài, cũng không biết là bị cái gì đâm. Trên lưng cũng đầy các vết bầm tím đã hơi nhạt đi. Không biết tình huống đêm đó khủng khiếp đến cỡ nào. Nói vậy chuyện hôm đó cũng náo loạn rất lớn, nếu không sao cả Lâm Hi Liệt cũng bị đánh.

Văn Thanh gỡ băng gạc xuống, dùng cồn lau một vòng quanh miệng vết thương, lại bôi thuốc tím lên. Nước thuốc là đặc chế, có chút mạnh, Lâm Hi Liệt nhíu mày. Tần Qua không giúp được gì đành phải ngồi bên cạnh hỏi: “Có đau không?”

Nam nhân lắc đầu.

Văn Thanh bôi thuốc xong, cột lại băng vải, nói: “Không được nâng vật nặng, cũng không nên dùng sức.” Nói xong có ý ám chỉ mà nhìn thoáng qua Tần Qua.

“Đã biết.” Nam nhân không mặc y phục, “Anh tiếp tục giúp tôi theo dõi tình hình bên kia đi.”

“Vâng.”

cheveuxnoirs.wordpress.com

Lâm Hi Liệt nhìn Văn Thanh ra khỏi phòng ngủ, mới dời tầm mắt dời trở lại người đứng trước mặt. Tay phải ôm lấy eo đối phương, dùng lực một cái kéo Tần Qua đến trước giường.

“Bày ra một bộ tiểu oán phụ làm cái gì?”

Tần Qua do dự một chút, vẫn là nói: “… Anh sau này… Hay là đừng làm xã hội đen nữa…” Lần trước khuyên bảo đã bị nam nhân từ chối, yên ổn vài ngày Tần Qua thiếu chút nữa đã quên việc này. Hôm nay vừa thấy trên người nam nhân nào là vết dao đâm nào là dấu vết bị vật nặng đập, ý tưởng muốn khuyên nam nhân đừng dính đến xã hội đen lại ngóc đầu dậy . Kỳ thật, cậu còn có một chút tư lợi nho nhỏ. Nếu nam nhân tiếp tục ở trong xã hội đen, cha chắc chắn sẽ không chấp nhận cho cậu quen với hắn. Nếu nam nhân chỉ là một doanh nhân, có lẽ bọn họ còn có một tia hy vọng. Tuy cậu biết chuyện gì nam nhân đã quyết định rồi thì rất khó sửa đổi, Tần Qua chỉ là muốn thử một lần…

Nam nhân nhăn mày nhìn cậu trong chốc lát, mới chậm rãi nhắm lại mắt nói: “Anh biết em đang lo lắng cái gì. Nhưng đây là mệnh của anh.”

“…” Sao đột nhiên nam nhân lại nói nghiêm trọng như thế?

“Piano của em luyện đến đâu rồi ?”

“A?” Nam nhân đột nhiên chuyển đề tài làm cho Tần Qua có chút không thích ứng được.

“Anh nói, chuyện em hợp diễn với cô gái kia tập luyện thế nào rồi?”

Lông tơ Tần Qua lập tức đều dựng hết lên: hay là nam nhân nghe được tin đồn gì đó rồi? Cậu vội vàng ấp úng: “Luyện cũng gần xong rồi…”

“Ừm.” Nam nhân giống như không để ý mà gật đầu.

Sợ nam nhân sẽ tiếp tục truy vấn, Tần Qua liền vội vàng hỏi: “Tiệc kỷ niệm thành lập trường anh có tới không?”

Lâm Hi Liệt lười biếng cười: “Có vợ của anh biểu diễn, sao anh lại không đến được.”

Tần Qua lập tức đỏ mặt lên: “Ai là vợ của anh…” Tuy rằng nam nhân mở miệng ra là đùa giỡn, chọc ghẹo cậu đã như cơm bữa, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà đỏ mặt.

Tay phải nam nhân đang vòng qua thắt lưng cậu đột nhiên dùng sức kéo, Tần Qua đứng không vững liền gục trên thân nam nhân. Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai: “Chuẩn bị trả nợ.”

Tim Tần Qua đập điên cuồng, muốn nhanh nhấc người dậy rời xa nam nhân, kết quả bị một tay nam nhân thoải mái ngăn lại. Cậu ửng đỏ mặt mà vội nói: “Anh… Thương thế của anh vừa mới tốt… Lộn xộn cái gì…”

“Nếu lo lắng cho tay trái của anh, thì ngồi lên tự mình di chuyển đi.”

“Anh… Anh…” Tần Qua dưới tình thế cấp bách thì lại nói lung tung: “Để đến sau ngày kỷ niệm thành lập trường được không? Em gần đây phải luyện đàn, mệt muốn chết đi …”

Lâm Hi Liệt nhíu nhíu mày, đúng là như thế. Buổi chiều luyện đàn lấy đi rất nhiều thời gian tự học, bài tập Tần Qua không làm xong phải đem về nhà buổi tối làm, nhiều lần còn viết tới mười một giờ, hắn còn phải làm giúp cậu.

Thấy Lâm Hi Liệt nửa ngày không nhúc nhích như đang ngẫm nghĩ, Tần Qua vội vàng bỏ thêm câu: “Đi mà…”

“Hừ, được rồi.”

Gặp người yêu mềm giọng khẩn cầu, Lâm Hi Liệt nới lỏng lực đạo, lúc này Tần Qua mới đỏ mặt từ trên thân nam nhân bò dậy.

“Ngày kỷ niệm thành lập trường, đêm hôm đó em nên làm tốt chuẩn bị tâm lí đi.”

cheveuxnoirs.wordpress.com

“…”

Bỗng nhiên, Tần Qua có chút kỳ vọng tiệc tối ngày kỷ niệm thành lập trường đừng đến nhanh như vậy.

***

Mặc kệ là kỳ vọng thời gian trôi nhanh một chút cũng tốt, hay là chậm một chút cũng tốt, tiệc tối  ngày kỷ niệm thành lập trường cuối cùng cũng đến.

“Hôn lễ trong mơ”  cũng không phải khúc nhạc quá khó, đến ngày thứ ba Tần Qua cũng đã luyện được chín phần. Những ngày còn lại, sở dĩ còn ngâm mình trong phòng học nhảy hoàn toàn là vì phải phối hợp với Cố Mộng. Cố Mộng tự biên tập bài múa đơn, có nhiều chỗ muốn điều chỉnh thì âm nhạc cũng cần sửa lại theo. Bản thân Cố Mộng có chút chủ nghĩa hoàn mỹ, hy vọng bày ra mặt tốt nhất của mình, bởi vậy đến vài ngày trước tiệc tối kỷ niệm thành lập trường mới hoàn thành bài múa, Tần Qua thì cũng luyện chung đến cuối cùng.

Trường học vốn nên chuẩn bị trang phục cho hai người, nhưng lại bị Cố Mộng vung tay cự tuyệt, lý do là trong nhà có có sẵn. Đến ngày diễn tập, Tần Qua trực tiếp mặc vào âu phục trắng lần đi Palm Springs, thêm một cái cà-vạt màu lam nhạt, làm chủ nhiệm lớp sững sờ tại chỗ nói không ra lời. Cố Mộng cũng mặc vào trang phục ballet chuyên nghiệp, trước ngực đeo một chuỗi kim cương giá trị hơn vạn, khuyên tai cũng là kim cương tinh chế, không chỗ nào không bày ra tài lực hùng hậu của gia đình.  

Diễn tập đại công cáo thành, Tần Qua thở phào nhẹ nhõm, liền nghe thấy Cố Mộng hơi thở như lan mà ghé vào lỗ tai cậu nói: “Ngày mốt cho cậu một cái bất ngờ nho nhỏ.”

Cậu còn chưa kịp nói không, Cố Mộng đã cười cười rời khỏi.

Năm nay là kỉ niệm trường học xây dựng được 30 năm, bởi vậy tiệc tối được tổ chức rất long trọng. Bỏ qua hội trường có thể chứa mấy ngàn người, ngược lại chọn sân vận động  làm sân khấu. Tất cả học sinh đều tự mang ghế đến ngồi trên sân bóng.

Màn sân khấu đã sớm được dựng lên, Piano được điều chỉnh thử âm cũng đã được đặt trên sân khấu.

Tần Qua từ phòng thay quần áo đi ra, đi qua hành lang thật dài, vừa nhìn ra ngoài, người tới tấp nập đông nghìn nghịt  làm cho cậu áp lực rất lớn. Lúc trước tiệc tối đón người mới đến là hội học sinh chịu trách nhiệm, chỉ những học sinh tiêu biểu cùng vài lãnh đạo trường tới dự, hơn nữa là cậu độc tấu, thực nhẹ nhàng thì biểu diễn xong. Hôm nay là lễ kỉ niệm 30 năm, toàn bộ thầy cô giáo, học sinh, tất cả lãnh đạo trường cùng các nhà tài trợ đều đến, cậu lại còn hợp tác với Cố Mộng, hơi chút không khớp sẽ làm trò cười. Hai cấp bậc tiệc tối chênh lệch quá lớn, làm cậu khó mà không khẩn trương.  

Bởi vì mấy ngày hôm trước về nhà lấy quần áo, mẹ cũng quan tâm chọn trang phục cho cậu, Tần Qua đã liên tục hai ngày không ở nhà Lâm Hi Liệt. Nam nhân tính tình táo bạo kia hình như thực sự tức giận, nhưng đó là do cậu, chỉ là mỗi ngày giữa trưa hắn cũng không cho cậu một khuôn mặt dễ coi.

cheveuxnoirs.wordpress.com

Giờ phút này dường như làm gì cũng không thể giảm bớt áp lực, Tần Qua đút tay vào túi quần đụng đến thân kim loại quen thuộc, do dự một chút lấy ra ấn đến một dãy số duy nhất.

“Alo?” Điện thoại vang lên hai tiếng thì lập tức được bắt máy, xung quanh cũng không có thanh âm ồn ào, hình như nam nhân còn chưa tới trường học.

“… Anh đã đến chưa?”

“Đang trên đường. Không phải sắp tới tiết mục của em sao?”

“Vâng…”

“Khẩn trương phải không? Cho nên gọi điện thoại cho ông xã?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.