Ái Hậu Dư Sinh

Chương 6



“A…” Tần Qua lúc này mới có chút phục hồi lại tinh thần.

Ngày hôm qua chính mình nói câu kia, đến giờ ngẫm lại kỳ thật có chút xen vào việc của người khác. Cậu là gì của hắn? Hình như cái gì cũng không phải. Người nọ đến trường không học hành gì như thế, nói không chừng kỳ thật sau này đã có hướng đi khác rồi, bằng cấp gì đó căn bản không là gì cả. Trước kia cha đã nói qua: “Rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con của hắc đạo trừ bỏ chém giết còn có thể làm gì.” Không nghĩ tới người nọ thật sự nghe lời…Hay là hắn đang đùa giỡn? Không đúng… Người nọ làm sao muốn giỡn với mình?

“Này.” Người nọ không kiên nhẫn mà gõ bàn.

“A… đây là loại bài chứng minh , dùng định lý này cho đề mục này…” Cậu cầm lấy bút máy viết lên.

Cậu phát hiện người nọ tuy rằng không biết rất nhiều định lý, nhưng năng lực lĩnh ngộ rất cao, giảng một lần thì hiểu hết, hơn nữa gần như dạy một suy ra ba, loại bài đồng dạng cậu hoàn toàn không cần giảng lần thứ hai. Hơn nữa người nọ làm bài cũng là chọn viết, có một số bài hắn liếc mắt một cái có thể ra đáp án, rồi mới trở về bắt đầu viết ra bài giải. Cứ thế về sau hiệu suất cao kinh người, một giờ thì học được rất nhiều chương và nội dung. Tần Qua gần như có thể khẳng định mà nói: cậu gặp qua rất ít người thông minh giống người nọ, không biết hắn cùng anh hai ai giỏi hơn…

Một giờ thoáng cái trôi qua, mặt trời cũng ngả về tây, nắng chiều tà tà theo cửa sổ chiếu vào, lông mi đen dài của người nọ phá lệ rõ ràng, cậu nhìn đến có chút xuất thần. Lâm Hi Liệt ngũ quan có chút giống phương Tây, hơn nữa hai đồng tử khác màu, gần như có thể khẳng định là con lai. Lông mi dài lại rậm như vậy cậu cũng rất ít nhìn thấy. Ngón tay của hắn cũng rất đẹp. Cậu gặp qua hai loại tay, một loại đúng là nam nhân thực thụ, ngón tay thô to, làn da thô ráp, bàn tay cũng rất dầy, tay phụ thân chính là như vậy. Một loại là khớp xương có chút lớn nhưng ngón tay vẫn nhỏ dài, làn da trắng nõn nhẵn nhụi, vừa thấy đã khiến cho người ta cảm thấy hẳn là nên chơi Piano. Người nọ thì thuộc về vế sau. Tay người nọ vô luận làm gì cũng đều dị thường đẹp, móng tay cũng rất đẹp, một mảnh phấn hồng giống như vỏ sò. Cái này hẳn đều là di truyền từ mẹ hắn đi… mẹ hắn…hẳn là người rất đẹp… Bất quá, bả vai người nọ lại rất rộng, tay dài chân dài, vóc dáng cao ngất, hẳn là chính là di truyền từ cha hắn rồi…

“Này, nhìn gì vậy?” Người nọ đem sách bài tập khép lại, ném bút vào hộp.

“A… Không có…” Tần Qua vội dời tầm mắt, “Cậu thông minh như thế, tại sao không học tập cho tốt a.” Cậu nho nhỏ mà oán giận một chút, đem sách bỏ vào cặp.

Người nọ miễn cưỡng đi về chỗ ngồi, đem sách nhét vào ngăn bàn: “Bởi vì không cần thiết.”

“Vậy hôm nay thì sao?”

“Có cần thiết.”

Này… Kiểu trả lời gì đây? …

Người nọ đi về phía cậu, cầm cặp của cậu.”Đi thôi.”

Lâm Hi Liệt dong xe, hai người dẫm nát lá vàng rụng cùng ánh trời chiều vàng óng song song đi, trong sân trường không nhiều người lắm, ngẫu nhiên có mấy người vội vàng đi ngang qua họ.

“Hôm nay mấy tên đàn em của cậu sao không thấy tới?”

“Tôi kêu cho bọn chúng đi chỗ nào mát mẻ ngồi ngốc rồi.”

Tần Qua xì một tiếng nở nụ cười: “Có ngừơi làm đại ca như thế sao?”

Người nọ hừ một tiếng: “Tôi cũng chưa nói thu bọn chúng làm đàn em.”

“A… Trễ như vậy còn có người chơi bóng rổ sao?”

Trên sân bóng rổ còn có mấy người đang di chuyển, tựa hồ có người còn đang không ngừng luyện ném rổ.

“Cậu thích chơi bóng rổ?”

“Cũng không hẳn … Chỉ là cảm thấy chơi bóng rổ rất tuấn tú… Giống như chạy nhanh và nhảy cao, có loại cảm giác bay lượn.”

“Vậy sao cậu không chơi?”

“… Ba ba không cho… Nói thực dễ bị thương…”

Người nọ giễu cợt cười một tiếng: “Ba của cậu đem cậu thành con gái mà nuôi à?”

“…”

Người nọ xoa xoa tóc, không thèm nói nữa.

Nhà Tần Qua đúng là đại gia tộc truyền thống, anh hai Tần Qua tên là Tần Văn, hơn cậu bảy tám tuổi. Lúc Tần Qua sinh ra vợ chồng Tần thị đều có chút lớn tuổi, cha mẹ già có con nên rất cưng chiều, chạy một chút đều sợ ngã . Sản phụ tuổi càng lớn, đứa nhỏ sinh ra cũng càng yên tĩnh, Tần Qua sinh ra thì không có hoạt động nhiều, có khi ngồi chơi dương cầm hoặc đọc sách một ngày cũng không đi ra ngoài chơi.

Ở cửa trường học, Tần Qua cùng Lâm Hi Liệt vì vấn đề về nhà mà tranh chấp nửa ngày. Tần Qua kiên trì muốn đi xe riêng về nhà, Hà Vinh đã đợi ở cửa hơn một giờ. Lâm Hi Liệt hết kiên nhẫn nổi giận: “Cậu rốt cuộc có lên xe hay không?”

“Không lên.”

Tối hôm qua Tần Qua về nhà đã bị Tần cha bắt được hỏi chuyện một chút, còn nhiều lần cường điệu rằng lần sau nếu có loại tình huống này thì kêu lái xe đi đón. Nếu hôm nay không nghe lời, ngồi xe người nọ về, trong nhà còn không loạn lên sao.

Tần Qua cảm giác người nọ còn thiếu điều bóp cổ mình thôi, bất đắc dĩ nói: “Ba của tôi nhất định tôi phải ngồi xe chú Hà về nhà ông ấy mới yên tâm, hôm nay cho dù cậu không trả túi sách cho tôi tôi cũng sẽ ngồi xe của mình về nhà.” Người nọ trừng mắt nhìn cậu nửa ngày, mới đem túi sách ném cho cậu, tự mình lái xe chạy đi, lốp xe ma xát mặt đất phát ra âm thanh chói tai. Tần Qua lúc này mới khẽ thở ra một hơi: nếu cả hai ngày đều không nghe lời, cha chắc chắn sẽ tức giận.

***

Ngày hôm sau buổi chiều lúc tan học, Đàm Tấn ngồi cùng bàn với Tần Qua bị đổi thành Lâm Hi Liệt. Chủ nhiệm lớp mới vừa mới tuyên bố cả lớp liền ồ lên, rất có loại cảm giác cừu vào miệng cọp. Đàm Tấn tức giận đến mặt đỏ rần, nhịn không được nói tục, thấp giọng nói với Tần Qua: “Có phải Lâm Hi Liệt uy hiếp cậu hay không? Tôi đi tìm thầy giáo…”

“Không phải! Cậu đừng đi.” Cậu một phen túm lấy Đàm Tấn.

Lâm Hi Liệt không uy hiếp cậu. Hắn không biết người nọ tại sao lại nói với thầy giáo, buổi sáng cậu còn bị kêu lên văn phòng, chủ nhiệm lớp hỏi cậu có chịu không.

“Tần Qua, Lâm Hi Liệt nói muốn ngồi cùng bàn với em.”

“…”

“Thầy còn chưa đáp ứng cậu ta, nhưng nếu em không muốn thầy có thể từ chối nó.”

Cậu tuy rằng thực khiếp sợ nhưng vẫn phản ứng mau, gật gật đầu nói: “Được ạ.” Phát giác ánh mắt chủ nhiệm lớp nhìn cậu có chút kinh dị, vội vàng bổ sung nói: “Lâm Hi Liệt gần đây muốn cố gắng học tập, em muốn giúp cậu ấy một chút. Đây là điều em nên làm.”

Chủ nhiệm lớp sửng sốt nửa ngày, khen ngợi tinh thần không biết sợ của cậu: “Ân, thật sự là giúp người làm niềm vui, trò ngoan.”

Bất quá Đàm Tấn… cảm thấy có chút có lỗi với cậu ấy…

Nếu hai cái đương sự đều đã đồng ý như vậy ý kiến của Đàm Tấn cũng sẽ không có gì quan trọng. Đàm Tấn nghiến răng nghiến lợi mà thu hồi cặp sách đứng lên, hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Hi Liệt một cái. Lâm Hi Liệt bộ dáng miễn cưỡng, đem mấy quyển tạp chí, sách bài tập dọn lại đây ngồi xuống.

Trong lớp thì thầm một trận, sau khi chủ nhiệm lớp quát lớn một tiếng thì yên tĩnh trở lại.

Người nọ mở ra quyển sách, từ hộp bút lấy ra một cây bút viết viết. Chủ nhiệm lớp thấy một màn như vậy hài lòng mà bước đi thong thả ra khỏi phòng học.

Tần Qua kỳ thật trong lòng không có bình tĩnh như ở mặt ngoài. Không biết tại sao, cậu chính là cảm thấy Lâm Hi Liệt thực sự đặc biệt. Đại khái là bởi vì trước kia chưa bao giờ gặp loại nam nhân này đi.

Bỗng nhiên tay trái đặt ở trên đầu gối bị bắt được, một vật ấm áp được nhét vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.