Ái Hậu Dư Sinh

Chương 93



Người kia vẫn không buông tha cậu. Không biết hắn từ chỗ nào lấy được thuốc bôi trơn, bóp một ít ra đầu ngón tay rồi luồn vào bí huyệt đã hơi ẩm ướt của cậu.

Tần Qua vừa vội vừa tức: “Anh! Anh làm gì đấy?!” Đang gội đầu mà vẫn còn lộn xộn… Rốt cuộc hắn có chút tự giác nào của người bệnh không? …

Lâm Hi Liệt lắc bớt nước trên mặt, mở mắt nhìn cậu nói: “Lát nữa em sẽ phải tự mình ngồi lên di chuyển, anh giúp em bôi trơn một chút.”

Tần Qua trừng hắn: “Vì… Vì sao em phải tự ngồi lên di chuyển?”

“Anh bị thương mà, bác sĩ nói không thể vận động mạnh.”

Đây là logic gì? “Vậy… Vậy thì không cần làm a!…”

“Em nhẫn tâm nhìn anh dục hỏa đốt người, một chút cũng không giúp đỡ sao?”

“…” Lời này xảo quyệt như thế, cậu mà không giúp sẽ trở thành một người nhẫn tâm, không thể không chấp nhận.

Người kia cúi đầu, tóc rũ xuống, từng giọt nước lăn trên mặt, đôi lông mi rậm dài còn dính bọt nước tinh mịn, cả khuôn mặt gợi cảm khó tả. Tần Qua nhìn thôi cũng có chút nóng lên.

Hắn là người cầu hoan, có thể nói rằng ở thế bất lợi.

Thành phố A bao nhiêu người muốn trèo lên giường hắn, muốn làm tình với hắn, muốn được hắn ôm ấp. Nhưng chỉ duy nhất mình cậu, là người hắn muốn làm tình, là người hắn muốn âu yếm.

Nghĩ đến đây, Tần Qua không thể bình tĩnh thêm nữa. Cậu cũng không nên nhăn nhó, sẽ thành được voi đòi tiên mất.

“Vậy… Anh còn muốn tắm nữa không?”

“Hử? …” Giọng Tần Qua quá nhỏ, Lâm Hi Liệt nghe không rõ.

Tần Qua ho nhẹ một tiếng, ánh mắt nhìn sang chỗ khác, lớn tiếng hơn một chút: “Em nói là… Anh… có muốn tiếp tục tắm rửa không?”

Người kia cầm dầu bôi trơn trên mặt đất lên đổ đầy vào lòng bàn tay, nói: “Lại đây nào.”

Tần Qua cắn môi lại gần hơn, nhắm mắt vòng tay qua cổ người kia. Hắn vừa hôn lên cơ thể cậu, vừa đưa tay luồn vào quấy đảo bên trong. Ngón tay ra vào tiểu huyệt phát ra tiếng nước “Òm ọp òm ọp”, *** mỹ tới cực điểm.

Một đầu ngón tay, hai đầu ngón tay rồi bốn đầu ngón tay.

“Ô… A…” Cho dù chỉ có các ngón tay bắt chước tính cụ rút ra xuyên vào, Tần Qua cũng sắp chịu không nổi nữa rồi. Hai chân đều ở phát run, cố gắng ôm người thật chặt. “Đủ… Đủ rồi…”

Người kia tạm ngừng, bỗng nhiên hơi thở trở nên nặng nề hơn, ngón tay rời khỏi thân thể cậu, lấy cái nạng bên cạnh chống vào rồi đứng lên.

Tần Qua dìu hắn ra khỏi phòng tắm. Đỡ hắn ngồi vào đầu giường xong, cậu kê thêm gối  phía sau cho hắn dựa sau đó thay hắn cởi quần lót. Hung khí vĩ đại lập tức nhảy ra. Liếc mắt nhìn thôi tim cậu đã đập nhanh siêu tốc. Máu toàn thân dồn lên, lỗ tai nổ vang không thể nghe thấy gì nữa. Cậu nhỏ của hắn thật sự… rất… Lát nữa cậu bắt buộc phải ngồi lên sao? …

Lâm Hi Liệt thấy cậu đứng ngốc tại chỗ, vỗ vỗ đùi ý bảo: “Đi lên nào.”

“…” Tần Qua cảm thấy xấu hổ không chịu được. Chủ động ngồi lên thân hắn lay động… Như vậy có bao nhiêu *** đãng…

“Em còn lề mề cái gì.” Người kia không kiên nhẫn vươn tay dễ dàng ôm lấy cậu, khiến cậu bất giác tách hai chân ra, khóa ngồi trên người hắn.

Tần Qua nuốt nước miếng, tim đập như trống đánh. Bước tiếp theo… Nên… Nên làm gì?

“Tốt nhất là em nên ngồi chồm hổm, như vậy sẽ dễ di chuyển hơn.”

“…” Tần Qua đành phải nghe lời nâng thân thể lên, đổi thành tư thế ngồi chồm hổm. Như vậy giống như… có thể giảm bớt một phần sức nặng trên người hắn… Nhưng… Thật sự muốn chính cậu chủ động lấy lòng hắn sao? …

“Nâng người lên một chút.”

“…”

Người kia tay phải nắm tính cụ, tay trái dìu thắt lưng Tần Qua, nhắm ngay tiểu huyệt ấn xuống.

“Ưm…” Tần Qua nhắm mặt ngửa đầu lên. Cậu cảm thấy thứ vừa rắn vừa nóng ấy chậm rãi tách miệng tiểu huyệt ướt át, đâm vào trong. Nhưng nó chỉ mới đi vào đầu đỉnh, Tần Qua đã cảm giác không thể ngồi xuống hơn nữa ── thứ kia của hắn thật sự là… quá …

“Ngoan, mỗi lần nâng lên rồi hạ xuống một chút.” Vẫn giọng điệu dụ dỗ ấy.

Tần Qua một bên lắc đầu, một bên liều mạng thở, muốn thả lỏng phía sau.

Bỗng nhiên Lâm Hi Liệt lấy tay nhẹ nhàng bóp chỗ yếu ớt kia của cậu, thừa dịp cậu thét lên nắm thắt lưng cậu ấn mạnh xuống. Tần Qua chỉ mới thả lỏng trong chốc lát đã bị hắn bắt đè xuống, thân thể gần như bị xé rách. Cậu hét lên một tiếng, trong khoảnh khắc sức lực cả người đều tan biến, đổ ập lên thân người kia thở dốc.

Cả tính cụ đều đã vào, tuy vẫn thật miễn cưỡng… Tràng ruột phải chống đỡ đến cực hạn, trong cơ thể trướng vô cùng, huyệt thái dương giật giật đau đớn. Hung khí trong cơ thể cậu dường như còn muốn trướng thêm. Bên trong sắp bị tan chảy mất rồi.

“Hức… Thật… Thật là khó chịu…”

Người kia dùng một tay trấn an lưng cậu, một tay mát xa chỗ hai người mập hợp. Dần dần, nơi đó đã thích ứng được với tính cụ của hắn, đau đớn từ từ thối lui. Ngón tay hắn lướt trên người cậu mang đến khoái cảm rõ ràng, hậu huyệt không tự chủ hút vào rồi lại buông lỏng.

Lâm Hi Liệt cắn lỗ tai cậu nỉ non: “Nơi đó của em bắt đầu hút anh rồi đấy.”

“Nói… Nói bậy…”

Chuyện đã đến nước này, xấu hổ cũng chẳng để làm gì. Tần Qua đỏ mặt, bám vai người kia, run rẩy chuyển động cơ thể, đùi dùng lực, nâng thân thể lên chút, rồi lại thả xuống. Toàn bộ tính cụ đều đi vào, đâm vào vách ruột, khiến cậu rên rỉ thành tiếng “ưm a”.

Bí huyệt bị rút ra xuyên vào. Vách tường bên trong bị ma xát cảm giác thật tuyệt. Mỗi lần di chuyển khoái cảm khiến con người ta không thể dừng lại được. Người kia tựa hồ cũng rất hưởng thụ, biểu tình sảng khoái vô cùng. Tần Qua cố gắng hô hấp, nâng lên lại hạ xuống. Cứ như vậy khiến tính cụ hắn luôn đâm vào một điểm trong cơ thể, đâm đến mức cậu điên cuồng run rẩy, gần như co rút. Rên rỉ ngọt lịm không thể khống chế mà bật ra, hòa cùng tiếng nước *** mỹ do tính cụ rút ra xuyên vào. Cậu đâu biết chính điều này sẽ càng làm người kia nổi điên.

Hắn vuốt ve thắt lưng mềm dẻo của cậu, ngắt nhéo hai đầu nhũ phấn hồng trước ngực cậu, đến khi hai đầu nhũ ấy đỏ lên, cứng rắn đứng thẳng.

“A…”

Tần Qua theo phản xạ mà nâng thắt lưng, hai điểm trước ngực càng thêm dựng đứng, tính cụ người kia có cơ hội được ngậm vào càng sâu.

“Cục cưng, em muốn anh hút chỗ nào?” Lâm Hi Liệt xấu xa cười.

“Khốn nạn… Ô…” Tần Qua ngậm lệ trừng hắn một cái. Cậu là vì ai mới làm chuyện không biết xấu hổ thế này! Hắn còn muốn đùa giỡn cậu…

Người kia tà tà cười, thật sự ghé vào ngậm lấy còn dùng răng nanh nghiền nát đầu nhũ cậu. “Đừng… Không muốn… Hức!… Van cầu anh…” Cậu thật sự rất sợ… Đầu vú có thể bị cắn đứt hay không…

Cuối cùng hắn cũng tốt bụng không tiếp tục cắn nữa, đổi lại âu yếm bằng lưỡi, bên cạnh đó còn phối hợp cầm lấy tính cụ run rẩy đang rỉ ra chất lỏng trong suốt của cậu bao trong lòng bàn tay mà mạnh mẽ ma xát.

Đầu vú, tính cụ, hậu huyệt cậu đồng thời bị hắn kích thích mãnh liệt. Đôi mắt Tần Qua đỏ hoe, hoàn toàn không thể suy nghĩ. Cậu chỉ biết điên cuồng nâng lên lại điên cuồng ngồi xuống, đem chỗ nọ của người kia nuốt vào càng sâu, như sắp xuyên thủng cả người cậu. Hậu huyệt chảy ra chất lỏng dính ở bụng hắn. Mỗi lần cậu ngồi xuống đều có tiếng “lép nhép” *** mỹ phát ra.

“A… A! … Không được… Em không được… Lâm Hi Liệt…”

Tần Qua rên rỉ đến mức miệng cũng không thể khép lại, nướt bọt *** mỹ ven theo khóe miệng chảy xuống. Cậu vô thức cầu cứu người kia vậy mà hắn lại mê hoặc dụ dỗ cậu: “Không được cái gì. Em đang làm rất tốt, tiếp tục nào, thắt lưng nâng lên một chút, lúc xuống ngồi thì dùng lực một chút. Chính là như vậy, ngoan lắm, thực thông minh…”

“A! … A! …” Tần Qua liên tục rên rỉ, qua tai Lâm Hi Liệt tựa như tiếng trời. Da thịt trắng nõn phiếm hồng, khiêu khích đến cả người hắn nóng lên. Tần suất động tác của Tần Qua đối với hắn mà nói là quá chậm. Hắn hận không thể lập tức xoay người đè cậu ra giường làm cho tới khi cậu chết ngất mới thôi.

Thân thể không được thỏa mãn như ý. Vậy nên Lâm Hi Liệt ngoài miệng không cách nào nhịn được: “Kêu Ông xã đi.”

“… Ông xã…”

“Ông xã, em thích bị anh làm.”

“Ô…” Tần Qua lắc đầu, nhận thấy trong lời nói người kia có cái gì không đúng lắm, nhưng đầu cậu đã bện thành một khối rồi, không thể suy nghĩ được gì.

“Nói đi nào, ‘Ông xã, em thích bị anh làm.’” Thanh âm trầm thấp của Lâm Hi Liệt mê hoặc cậu, lại mạnh mẽ nhéo nơi yếu ớt của cậu.

“Ô… Ông xã… Em… Em thích bị anh làm…”

“Làm chết em đi.”

“…Làm chết em đi… A! ! !…”

Mồ hôi đầm đìa rơi xuống, chính Tần Qua cũng không biết mình vừa kêu lung tung cái gì. Trong đầu cậu chỉ có từng động chạm của người kia, cùng hung khí đang tác quái trong cơ thể cậu.

“Được, anh sẽ làm chết em.”

Khóe mắt Lâm Hi Liệt đỏ ngầu, trên trán đầy mồ hôi, cuối cùng kiềm chế không được dụng lực phần eo; lúc người yêu bé nhỏ ngồi xuống liền đem tính cụ của mình mạnh mẽ đâm lên. Chân có nhói đau, hắn cũng đành vậy. Đối mặt với Tần Qua lý tính hắn luôn luôn bại trước cảm tính. Đâu còn thứ gì quan trọng hơn việc hung hăng yêu thương cục cưng bé nhỏ này chứ.

“Ô! Đừng! Không muốn! … A! ! ! Em chịu không nổi nữa rồi, thật sự không được… Ông xã… Anh tha em đi mà…”

Cho dù Tần Qua có làm động tác *** đãng đến mấy, phát ra những câu nói gợi tình như thế nào, vẫn luôn xinh đẹp thuần khiết đến kinh người. Đó chính là vẻ đẹp nguyên thủy nhất khi cùng người mình yêu tứ chi giao triền. Da thịt tuyết trắng, đôi môi hồng diễm ướt át khẽ hé mở, vai gầy nhỏ, xương quai xanh hơi nhô ra, đầu nhũ anh đào, không một nơi nào không làm hắn phát điên. Hắn không thể chịu được nếu thân thể tuyệt vời này bị bất cứ thương tổn gì, hoặc trần trụi trước mặt bất cứ ai. Hắn hận không thể giam cậu thật chặt.

Động tác của Lâm Hi Liệt bắt đầu nhanh và mạnh mẽ hơn. Tần Qua căn bản không theo kịp tiết tấu. Hai cái túi của hắn như cũng muốn chen vào. Làm sao cậu chống đỡ được. Thân thể đã liên tục di chuyển gần nửa giờ, gần như sắp xụi lơ rồi, nhưng vì muốn đưa người kia lên cao trào, Tần Qua cố nâng thân thể lên, lúc ngồi xuống bí huyệt gắng mút vào tính cụ của hắn.

Trong lúc hai người ra sức phối hợp, cuối cùng Tần Qua không nhịn được mà cao trào trước. Ngay sau đó người kia bị hút rồi phun ra dịch thể nóng rực vào trong thân thể cậu. Nóng đến mức cả người cậu run rẩy.

Tần Qua ngã lên người hắn thở hổn hển, đã kiệt sức đến nơi, thắt lưng đau như sắp đứt. Cậu không nghĩ tới việc chủ động kia sẽ mệt như vậy. Lúc trước người kia có thể làm nguyên một buổi tối, thực khó có thể tưởng tượng…

Tần Qua còn chưa ổn định hơi thở, người kia đã nâng hàm dưới cậu lên mút. Một nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng kéo dài qua đi, Lâm Hi Liệt ghé vào lỗ tai cậu thì thầm: “Nếu anh không bị thương, đêm nay tuyệt đối sẽ làm chết em.”

“…” Người Tần Qua run mạnh. Nghe hắn nói “Làm chết em” tim cậu lại đập càng nhanh. Người kia dùng cách yêu điên cuồng như vậy khiến cậu sinh ra cảm giác hận không thể bị hắn làm chết. Liệu suy nghĩ của hắn có giống cậu không…

“Chờ… Chờ thân thể anh khỏe lại… Thì…có thể…”

Tần Qua không biết mình đang nói gì. Câu kế tiếp cậu chưa kịp nghĩ gì để nói đã bị người kia chặn lại.

“Đừng rời bỏ anh.”

“…”

“Anh không chịu được.”

Nước mắt Tần Qua tuôn trào, lắc đầu nghẹn ngào nói: “Sau này sẽ không… Vĩnh viễn cũng sẽ không… Sẽ không rời khỏi anh…”

“Ừm.” Người kia ôm cậu vào lòng.

“Chỉ … Chỉ ở bên cạnh anh… Không đi đâu hết…” Nhớ đến lời mấy ngày trước trong lúc làm tình bị hắn buộc thốt ra, cậu nói thêm một câu: “Chỉ thuộc về anh…”

“Được” Người kia ôm chặt cậu, nhẹ nhàng hôn lên tóc cậu rồi kéo chăn trùm lên hai người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.