Ai Nha, Bảo Bối!!!

Chương 73: Hòa hợp



Tác giả: Angelina

Người chuyển ngữ: Liêu Phong

Facebook: http://facebook.com/tg.lieuphong

Instagram: typhoon_1210

Bây giờ là lúc nói chuyện sao? Bây giờ là thời điểm nghe chuyện này sao? Mặc dù như thế, Quả Tri vẫn là không nhịn được bởi vì nhiệt độ của Thời Tây mà theo quán tính tâm tình nhảy loạn xạ ở bên trong.

“Mày nên lo cho mình trước thì hơn, tiểu tử thúi.” Một cách tay đưa tới bị cản lại. Tên côn đồ nhìn về phía Thời Tây. Thời Tây nhẹ nhếch môi, vẻ mặt của hắn bây giờ so với lúc nãy không có nhiều thay đổi. Giống như ảo giác, chỉ nhìn vào con ngươi của Thời Tây thì không khí cũng khiến cho người ta cảm thấy lạnh như băng. Thời Tây kéo Quả Tri ra sau, từng bước từng bước tiến tới gần hai người đàn ông côn đồ: “Thật khó mới thấy được tư liệu tốt như vậy, vốn là đang muốn hưởng thụ.”

“Mày, rốt cục mày đang nói gì thế? Mày nghĩ rằng chúng ta sẽ sợ sao?”

Thời Tây đi tới cửa phòng học, ngón tay của hắn đặt ở trên công tắt điện: “Các người nên biết sợ thì tốt hơn.” Đèn tắt, phòng trở nên đen nhánh, trong bóng tối vẫn có thể nghe được tiếng mắng chửi: “Giở trò quỷ quái gì vậy?!” Cảm giác có người đang đến gần, đưa tay ra nhưng lại không đụng được bất kì thứ gì. Tên côn đồ 1 cảnh giác xung quanh, cách đó không xa truyền đến tiếng kêu thảm thiết, còn có âm thanh gì đó nghe rất tê tái. Chân của hắn không nghe lời, phát run lên, cảm giác này giống như rơi vào bụi rậm đen nhánh, bên tai không ngừng truyền tới tiếng dã thú cắn xé con mồi. Hắn lục lọi đi tới hướng ánh sáng ít ỏi ngoài cửa, chạy đi, không để ý đụng phải góc bàn đầy đau đớn, sợ hãi giống như một sợi dây thừng siết chặt hắn. Rốt cục, đã ra được nơi có ánh sáng, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Một cánh tay lạnh như băng kéo hắn vào trong vực sâu bóng tối.

Tiếng kêu thảm thiết càng ngày càng yếu ớt, cuối cùng phòng trở trở lại yên tĩnh như cũ. Đèn sáng, Quả Tri không kịp thích ứng híp mắt, trong tầm mắt mơ hồ thấy được Thời Tây để hai tay vào trong túi quần: “Sợ cái gì, đi thôi.” Quả Tri liếc mắt nhìn hai người nằm ở dưới đất, bọn họ co rúc thân thể, vô lực cử động. Cậu ngơ ngác đi tới bên cạnh Thời Tây, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Chờ cậu phục hồi tinh thần lại, cản trở đường đi, lo lắng nhìn Thời Tây: “Mặt của cậu không sao chứ? Để tớ xem một chút.” Quả Tri đưa tay nhẹ nhàng chạm tới vết thương hơi nứt ra trên khóe miệng Thời Tây. Ngón tay của cậu ấp áp, bao trùm Thời Tây lạnh như băng.”

“Không có gì.”

“Tớ có chút tức giận đối với cậu.” Quả Tri bày ra ánh mắt oán trách: “Cậu có thể đối xử thật tốt, thật tử tế với gương mặt này hay không? Ông trời già tốn biết bao nhiêu thời gian mới có thể tạo ra bộ dáng này của cậu, cậu như vậy thì thật là lãng phí!”

“Cậu rất thích gương mặt này?” Thời Tây mang theo nhạo báng và trêu cợt xấu xa đến gần.

“Mới, mới không có.” Quả Tri hoảng hốt, ngón tay vô ý tác dụng lực mạnh lên trên vết thương của Thời Tây. Thời Tây nhíu mi lại, vừa muốn mắng Quả Tri, Quả Tri lại nhào về phía trong ngực của Thời Tây, ôm thật chặt hông của hắn: “Nếu như cậu bị thương, tớ sẽ rất đau lòng, rất đau lòng. Cậu phải nhớ kĩ những lời này, nếu như không nhớ được, tớ sẽ một mực nói đến khi nào cậu nhớ thì ngưng. Cho nên, đừng có thất thường.”

Thời Tây đặt tay ở trên đầu của Quả Tri: “Bây giờ là người nào thất thường?”

“Khẳng định không phải là tớ. Đúng rồi, ngày mai để tớ mua chút đồ bổ cho cậu.” Quả Tri buông Thời Tây ra.

“Chuyện cũng không có gì.”

“Nhớ mở cửa cho tớ, đừng ngủ như chết đó.”

“Tôi không muốn, rất phiền, biết không?” Lời Thời Tây nói lạnh như băng, để cho Quả Tri không biết như thế nào cho phải. Mình rất phiền sao? Đầu óc cậu chìm xuống, chuẩn bị giống như đưa đám. Giọng nói của Thời Tây kéo cậu trở lên: “Sau này tự mình mở cửa.” Cái chìa khóa ở trong tay hắn lắc lắc. Mắt Quả Tri lóe sáng: “Có thật không?” Hai tay của cậu so với câu hỏi còn sớm hơn đã đưa về phía chìa khóa. Ai ngờ Thời Tây lại chơi ác giơ cao cái chìa khóa lên để cho Quả Tri bắt hụt. Cậu nhón chân lên, chưa từng không cam lòng với chiều cao của mình như vậy.

“Cho tớ đi.”

“Có lợi ích gì?”

“Cậu không cho tớ, sau này mỗi ngày, vừa sáng sớm liền đi gõ cửa phòng cậu ngay. Quả Tri ôm lấy cánh tay đang giơ cao của Thời Tây: “Tớ cũng không tin cậu không thấy mệt.”

Thời Tây rũ tay xuống, động tác này có chút cố ý. Quả Tri đoạt lấy cái chìa khóa, sợ Thời Tây sẽ đổi ý, chạy so với ai khác còn nhanh hơn.

Buổi trưa, Quả Tri xách theo một đống đồ bổ đi tìm Thời Tây. Nửa đường thấy được bóng dáng quen thuộc, là Quách Diệc Kỳ. Trước mặt cô ta là hai người đàn ông. Lòng của Quả Tri cả kinh, đó không phải là hai tên côn đồ tối qua sao?

“Không phải tôi đã nói là đừng tới trường học sao?! Không làm xong chuyện mà còn có mặt mũi tới đây sao? Hai tên phế vật?” Quách Diệc Kỳ rõ ràng rất không vui.

“Cũng không thể trách chúng tôi. Vì giúp cô, chúng tôi cũng bị thương, cô không cho thêm tiền thuốc thang sao dược?”

Dây dưa một hồi lâu, Quách Diệc Kỳ chán ghét lấy tiền từ trong túi xách ném tới trước mặt của hai người: “Tính tình gì không biết, cầm tiền cút cho tôi! Chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong thì còn làm được việc gì chứ.” Cô xoay người liền thấy được Quả Tri, sau phút hoảng hốt ngắn ngủi, Quách Diệc Kỳ ôm tay: “Bị cậu thấy rồi.” Hai tên côn đồ cũng nhìn thấy Quả Tri, sợ Thời Tây sẽ xuất hiện, cầm tiền liền bỏ chạy.

“Thì ra là cậu.”

“Là tôi thì sao? Tôi chính là không vừa mắt cái tên Thời Tây đó. Cậu thật đúng là thích xen vào chuyện của người khác. Quan hệ tốt như vậy sao? Đi tố cáo tôi đi, có cho tiền cậu cũng không dám. Coi chừng ngay cả cậu tôi cũng giải quyết luôn đó.” Quách Diệc Kỳ hung tợn nói. Cậu thường bị bắt nạt ở trường, cho nên đã có thói quen im hơi lặng tiếng trong những tình huống như thế này.

“Muốn giải quyết tôi như thế nào thì cô cứ tùy tiện. Nếu như cô còn làm loại chuyện như vậy với Thời Tây nữa, tôi sẽ tố cáo cô đó.” Quả Tri bình tĩnh nhìn chằm chằm Quách Diệc Kỳ.

“Ha ha, đe dọa tôi sao? Tôi thật là sợ. Cậu nghĩ mình có chỗ dựa thì ngon lắm sao? Thời Tây là cái gì chứ? Sáng nay có người thấy vết thương trên mặt hắn, cậu không biết tôi vui sướng thế nào đâu?” Quách Diệc Kỳ phía sau đang nói cái gì, Quả Tri đều nghe không rõ, chỉ có thể thấy được khóe miệng không ngừng động đậy. Thật khiến cho người ta phiền não và đầy chán ghét! Quả Tri dùng tay ném túi đựng thuốc bổ tới trên đầu Quách Diệc Kỳ. Cậu tiến lên hai bước, bắt lại bả vai của Quách Diệc Kỳ. Quách Diệc Kỳ bị động tác đột nhiên của Quả Tri dọa sợ.

“Con mẹ cậu, muốn làm gì?”

“Cô nghĩ tôi muốn làm gì? Nếu như chuyện này để cho mọi người trong trường biết, để cho ba mẹ cô biết, cô nghĩ cô có thể không bị gì sao? Sao? Im lặng à? Cái miệng thúi của cô ngay cả tên của Thời Tây cũng không xứng để nói. Bây giờ mau đi đi, nếu không tôi chẳng biết mình sẽ làm tiếp theo. Đi!” Quả Tri đẩy Quách Diệc Kỳ ra. Quách Diệc Kỳ cũng không nói lời gì, nếu không sẽ không có lợi cho mình. Cô vừa đi vừa quay đầu nhìn Quả Tri vẫn duy trì dáng vẻ kích động vì Thời Tây, trong lòng nảy sinh ra một câu nghi vấn.

Quả Tri và Thời Tây rốt cục là có quan hệ thế nào?

Quả Tri nhặt thuốc bổ nằm tán loạn trên đất bỏ vào lại trong túi, liều mạng chạy tới nơi ở của Thời Tây. Vừa vào cửa, đứng ở trước mặt Thời Tây thở hổn hển. Cậu nhìn hai tay của mình: “Xong đời, Thời Tây, tớ xong đời rồi.”

“Ừ.”

“Cậu trả lời cái gì vậy hả? Tớ vừa nói tớ xong đời đó.”

“Vậy thì thế nào?”

“Tớ mới vừa động tay thô lỗ đối với con gái!” Quả Tri gấp gáp đi qua đi lại ở trong phòng: “Tớ không phải là một người đàn ông tốt. Tớ hẳn là có thể nhịn được. Tớ làm sao có thể động tay với con gái chứ! Tớ thật không phải là một người đàn ông tốt. Con gái dù có làm chuyện gì đi nữa tớ cũng không nên động thủ. Dù sao cô ấy cũng là con gái, tớ là con trai, cậu nói đúng không?”

“Ồn ào chết!” Suy nghĩ của Quả Tri không thể khiến Thời Tây sinh ra sự đồng cảm.

“Tớ làm không đúng rồi. Tớ không phải là đàn ông!” Quả Tri nào lên trên giường làm loạn.

“Được rồi, tôi biết cậu không phải là đàn ông mà.” Thời Tây an ủi cậu.

Quả Tri ngẩng đầu lên: “Cậu nói đúng ra là đang an ủi tớ tìm đến cái chết.” Nói xong lại chôn mặt vào trong chăn. Trong chốc lát thấy Thời Tây không có quan tâm tới mình, cậu lần nữa ngẩng đầu lên: “Lúc trước quen biết cậu, tớ là một đứa trẻ ngây thơ. Bây giờ nhìn tớ xem, tớ biến thành cái gì rồi nè.”

Bởi vì hai người luôn ở cạnh nhau, vì vậy, thời gian lâu dài, Thời Tây hấp thu ngây thơ của Quả Tri, Quả Tri lây chút tà ác của Thời Tây, không nhẹ không nặng, hòa hợp chung với nhau, tạo nên chỉnh thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.