Ái Nhĩ 59 Miễu

Chương 11: Một nhà ba người



Nhóc bánh bao nói xong thì duỗi cánh tay nhỏ nhắn chạy đi, vui vẻ hướng tới cây đại thụ bên kia, vừa chạy vừa ô ô hô, “Tiểu Thần Thần rất xấu! Ăn hiếp người ta ăn hiếp người ta! Chú út ôm!”

Nhóc bánh bao làm cho một đám người ghé mắt nhìn về bên này, Vũ Hàm Anh suýt cười vỡ bụng, khóe miệng run rẩy vài cái, kiêng nể Hạ Thần ở phía trước, cũng không dám thực sự cười ra tiếng. Có một vài học sinh qua lại bên cạnh, ai mà chẳng biết thầy Hạ Thần dạy Hán ngữ cổ, một tiếng tiểu Thần Thần, khiến trên mặt tất cả run run.

Hạ Thần cau mày, biểu tình trên mặt vẫn vạn năm bất biến, ngay cả con mắt cũng không chớp lấy một cái, đều xem như không nghe không thấy. Biết rõ bánh bao này không phải thứ tốt lành gì.

Người con trai trẻ tuổi mặc áo lông bế bánh bao lên, thấy Hạ Thần đi tới, vừa cười vừa nói, “Để chú út ôm nha, chúng ta không cần để ý chú ấy.”

“Không phải đã nói em nhốt nó trong xe sao.” Hạ Thần đưa tay ấn huyệt thái dương, nhìn em trai mình ôm bánh bao, hai đứa dở hơi, anh một đứa cũng không nên trêu vào.

Nhóc bánh bao đưa tay ôm cổ Hạ Ngạn, ‘chụt’ một ngụm hôn lên mặt cậu, nói: “Chú út là tốt nhất, tiểu Thần Thần không cho con ăn cơm.”

Hạ Ngạn cũng không thèm để ý dấu nước miếng bị hôn trên mặt, ôm bánh bao đi về phía căn tin, “Vậy chúng ta không cần chừa phần chú ha, đi ăn cơm nào.”

Một nam nhân với tướng mạo thật sự rất bắt mắt, ôm một bánh bao cực kì đáng yêu, còn là tại một trường đại học nào đó, không thể không nói, cực kỳ làm người khác chú ý. Hơn nữa còn có Hạ Thần theo phía sau.

Vũ Hàm Anh theo rất xa ở đằng sau, thấy ba người họ cũng vào căn tin, không kiềm được liếc mắt nhìn một cái. Người con trai mặc áo lông màu trắng nhìn qua có vẻ giống một sinh viên, không tính là cao, so với Hạ Thần thấp hơn nửa cái đầu, có chút gầy, gương mặt ưa nhìn, mắt to mũi cao, ngũ quan rất tinh xảo, có điểm giống phiên bản người thật của búp bê SD (*).

(*)SD: Super deformed. Phiên bản thu nhỏ của nhân vật để tăng tính hài hước. Thường được biết là chibi. (Theo vnsharing.net)

Vũ Hàm Anh vào căn tin, thứ bảy người ở trường học không đông, quầy ăn ở căn tin mở cũng không nhiều, không có đồ ăn gì ngon. Chạy đến trước quầy đồ cay, gọi vài món, thêm xâu cá viên, cuối cùng là tới một ổ bánh mì. Đối với Vũ Hàm Anh không quá đói mà nói, thế là tạm được.

Vũ Hàm Anh đưa thẻ, đứng bên cạnh quầy ăn, vì chờ nấu nên còn phải đợi thêm 2 phút nữa. Vừa nhìn thấy món ăn của mình nấu xong, vạt áo đã bị ai kéo kéo.

“Đại ca ca.”

Vũ Hàm Anh cúi đầu nhìn xuống, thì thấy bánh bao đáng yêu với cái tay nhỏ nhắn kéo áo của mình. Ai nói chỉ có con gái mới thích mấy thứ đáng yêu. Vũ Hàm Anh đối với sự vật đáng yêu không có sức kháng cự nhất, không nhịn được cười hỏi, “Sao vậy?”

“Bế bế, em cũng muốn mua đồ ăn.” Nhóc bánh bao đưa tay ôm chân cậu.

Vũ Hàm Anh lúc này mới chú ý chiều cao của bánh bao chỉ vừa vặn tới phía dưới cửa sổ quầy ăn, nhìn không thấy đồ bày bên trong, vì vậy khom lưng bế bé lên, “Như vậy được chưa?”

“Đại ca ca thật tốt!” Nhóc bánh bao cười híp mắt, hai cái tay víu víu ở kính thủy tinh, con ngươi đen lay láy đảo tới đảo lui, giơ ngón tay chỉ a chỉ, thấy cái nào cũng muốn.

Một bác gái mua đồ bị chọc cười, vừa lấy đồ vừa bắt chuyện, “Bé con này là em trai của cháu à? Quả thật rất đáng yêu a.”

Vũ Hàm Anh “A” một tiếng, mới ý thức được là nói mình, nhìn bánh bao đang ôm một cái, lắc đầu nói: “Không phải ạ.”

Nhóc bánh bao đưa tay chỉ loạn một vòng, cơ hồ đem toàn bộ món ăn đều chỉ một lần, nhét đầy vào cái giỏ nhỏ của quầy đồ cay, đắp thành quả núi.

“Tiểu Thương.”

Hạ Ngạn nói di động để trong xe, Hạ Thần để cậu quay lại lấy. Vừa quay đầu đã không thấy tiểu quỷ kia đâu, nhìn lại đã thấy chạy đến quầy ăn cuối cùng bên phải. Tiểu quỷ lôi kéo quần áo của một cậu học sinh, ngửa đầu vừa nói vừa khua tay múa chân, sau đó được bế lên.

Hạ Thần đỡ trán, người ta đều nói mấy ông chú biến thái dụ dỗ con nít, vì sao anh nhìn cháu trai của mình lại tổng có cảm giác con nít xấu dụ dỗ người khác, nơi nơi ngưỡng mặt giả bộ đáng yêu….

Vũ Hàm Anh nghe thấy âm thanh phía sau vô thức quay đầu lại, hoảng sợ. Ban đầu chỉ thấy áo khoác màu trắng ngà, ngửa đầu mới thấy người đến là Hạ Thần, không kiềm được nhích qua bên cạnh một bước, “Thầy Hạ….”

“Ừ.” Hạ Thần lên tiếng đáp, anh nhận ra Vũ Hàm Anh, biết cậu là học sinh của mình, nhưng không nhớ rõ tên gì, cũng không nói nhiều với cậu ấy, “Tiểu Thương lại đây, chú bế con.”

“Không!” Bánh bao giãy giãy, ôm đầu Vũ Hàm Anh, kêu lên: “Tiểu Thần Thần ăn hiếp người ta, không thèm để ý đến chú.”

“Ai….” Vũ Hàm Anh ôm bánh bao, bị bé con nhào vào sức lực rất lớn, đứng không vững lui về phía sau hai bước, hai cánh tay nhỏ nhắn kia ôm lấy đầu của cậu, toàn bộ thân thể hầu như trên mặt cậu, đừng nói nhìn không thấy, cả hô hấp cũng không được.

Hạ Thần đưa tay kéo Vũ Hàm Anh. Nhóc bánh bao nhìn sắc mặt Hạ Thần không tốt, một bộ dáng muốn phát tác, ngược lại méo miệng, dường như muốn khóc lên.

Vũ Hàm Anh hoảng sợ, tưởng mình ôm bánh bao làm đau bé, vội vàng thay đổi tư thế, để bé ngồi lên tay trái của mình, nói: “Làm đau em à? Xin lỗi.”

“Cậu đừng để ý nó, nó giả bộ đáng thương đấy.” Hạ Thần không chịu thua đón lấy, đưa tay muốn kéo bánh bao qua.

Nhóc bánh bao lập tức kêu lên, sống chết ôm Vũ Hàm Anh không buông, “Không muốn không muốn! Không cần chú!”

Vũ Hàm Anh đầu đầy hắc tuyến, thanh âm bé con rất lớn, toàn bộ căn tin đều nghe rõ ràng, mọi người liền đưa mắt nhìn hai người lớn cùng một đứa bé lôi lôi kéo kéo….

Cái này tính là chuyện gì xảy ra đây….

Vũ Hàm Anh nghĩ tình huống này thật kì cục, buông tay cũng không phải mà không buông tay cũng không được, bánh bao toàn bộ đều dán trên người cậu.

“Là thầy Hạ và học trưởng Vũ a!”

Học trưởng: là cách gọi với người năm trên.

Vũ Hàm Anh nghe thấy có người gọi cậu, quay đầu lại, là một học muội năm dưới, lúc chọn môn tự chọn quen biết nhau, liền gật đầu xem như chào hỏi, lại nói cũng không thân thiết lắm. Bên cạnh nhỏ cũng là một cô gái, ánh mắt ở trên người Vũ Hàm Anh và Hạ Thần quét tới quét lui, lại thấy bánh bao, hai con mắt càng tỏa sáng, “Ai da, thật đáng yêu a. Đây chẳng phải là một nhà ba người trong truyền thuyết sao!”

Học muội: cách gọi với nữ năm dưới.

“Sao?” Vũ Hàm Anh khó hiểu, nhóc bánh bao trên người trái lại hớn hở cười rộ lên, một bộ dáng sung sướng, nâng cánh tay nhỏ lắc lư hai cái, “Tỷ tỷ thật xinh đẹp!”

Hạ Thần bất đắc dĩ, sớm biết Hạ Ngạn mang nó theo, mình không nên đi ra!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.