Ai Nói CV Không Thể "Cưa"

Chương 25: Người ta nói, đây gọi là món quà sinh nhật tuyệt vời có tên tình yêu




Ngồi trên xe thẳng hướng ký túc xá đại học D, tiểu Tô Nhiên giơ tay che mặt có chút nóng. Nhịn không được tưởng tượng người kia nhìn thấy mình sẽ có biểu tình gì, khuôn mặt nhỏ nhắn cứ thế mà dần dần đỏ hơn phân nửa.

Mỗi một lần đều giống như thân thể so với đại não phản ứng còn nhanh hơn, xin phép, xếp hàng mua vé, ngồi xe lửa đến B thị...

Lại xúc động a.

Bất quá, thật sự là rất nhớ... rất muốn nhìn thấy anh ấy.

Ngồi hơn một giờ, cổng trường đại học D rốt cục hiện ra trước mắt, tim đập cũng càng phát ra phập phồng rõ ràng. Đối với năng lực ghi nhớ đường đi của mình tự nhận chính xác có chút trì độn, Tô Nhiên đi dọc theo hàng cây bên đường không bao lâu, gặp vài người tựa hồ là sinh viên đi từ trong trường ra, vì thế hít sâu vào một hơi tiến lên phía trước, “Bạn ơi, quấy rầy. Tôi muốn hỏi một chút, tòa nhà ký túc xá nghiên cứu sinh phải đi như thế nào.”

Đối diện là một nam sinh tóc ngắn mặc một thân áo gió đầu tiên là ngẩn người, nghĩ nghĩ rồi nói, “Cậu từ cánh cổng phía trước, kỳ thật có chút xa a. Ừm, cậu đi dọc theo con đường này đi tới phía trước, gặp một thư viện thì rẽ trái, tiếp tục đi hướng bắc là được, nghiên cứu sinh ở phía bắc bên kia, là tòa nhà có màu nâu ấy. Cậu hẳn là có thể tìm được.”

“Rẽ trái, thư viện, hướng bắc... ” Tô Nhiên mấp máy môi, ngẩng đầu có chút xấu hổ mà cười cười nói, “Cái kia, tôi đối với phương hướng thật ra không có khái niệm, hướng bắc kia.”

“Hướng trước mặt cậu hiện tại đang là hướng chính tây, nói như vậy cậu biết chứ? Trên bắc dưới nam trái tây phải đông.”

“Chính tây. Ừ, tôi đã biết. Rẽ trái, thấy thư viện thì đi hướng bắc, tòa nhà ở phía Bắc đúng không?”

“Ừ, phía Bắc có tòa một tòa nhà. Màu nâu. Nếu không tìm được thì kiếm ai đó hỏi một chút.”

“Ừ, được. Cảm ơn bạn, đã làm phiền rồi.”

“Không có việc gì.”

Thật vất vả một đường mơ mơ màng màng đi tới chỗ có mấy tòa nhà màu nâu, thật sự là không biết phân biệt như thế nào giữa mấy tòa ký túc xá không khác nhau là mấy này, Tô Nhiên nhất thời cảm giác sâu sắc áp lực thật lớn. Không còn biện pháp, chỉ có thể tự mình lần lượt một lần lại một lần hỏi thăm nghiên cứu sinh khoa Sinh học ở chỗ nào.

Đợi đến lúc tìm được chỗ Quý Hàng ở tòa nhà thứ bảy, đã mất hơn nửa giờ đồng hồ không sai biệt lắm. Trông nom ký túc xá là một dì khoảng hơn năm mươi tuổi có vẻ hiền lành, thấy Tô Nhiên bộ dạng mồ hôi ròng ròng đầy mặt, vì thế kéo một cái ghế dựa để ra cạnh bàn đăng ký dành cho khách, cười cười nói, “Nhóc con cậu ngồi một chút đi, ở đây chờ người ta là được.”

Tô Nhiên thụ sủng nhược kinh(1)vội vàng khoát tay, “Không cần đâu dì, con đứng đây chờ là được. Con không sao, không có việc gì đâu.”

(1) Được sủng ái mà kinh sợ.

“Đừng cái gì a mau ngồi đi, cũng không biết lúc nào bạn nhóc mới trở về, đứng đó làm gì, ngồi đi ngồi đi, không có việc gì ha đừng ngượng ngùng.”

“Thật sự không sao, con đứng là được rồi. Cái kia.”

Dì kia hiển nhiên là ở phái hành động, lúc lời cự tuyệt của tiểu Tô Nhiên còn chưa nói xong, dì đã muốn bước vài bước, dụng lực đem người kéo đến trên ghế, “Con xem con đứa nhỏ này, còn thẹn thùng như vậy.”

“... Dạ, cảm ơn, cảm ơn dì.”

“Không khách khí ha. Con không phải học trường này đi?”

“Dạ. Con là đại học T.”

“Đại học T? A, thật hiếu học a, bất quá cách đây rất xa mà.”

“Dạ. Không tính gần.”

“Đến tìm bạn học?”

“... Dạ.” Đứa nhỏ cúi thấp đầu, có chút chột dạ trả lời.

...

Bởi vì lần này là giấu Trì Quy việc bản thân tới đây, ngoại trừ ngày hôm qua gọi điện thoại biết anh ấy xế chiều hôm nay có hai buổi thí nghiệm ngoại khóa, cái khác cũng không dám hỏi. Cho nên chờ đến lúc Trì Quy xuất hiện ở ngoài cửa lớn tòa nhà ký túc, sắc trời đã muốn hoàn toàn tối đen, bên trong ký túc xá ngọn đèn màu vàng sáng lên, một chút một chút, nối thành từng dãy.

Vừa thấy người nọ, thân hình Tô Nhiên liền phản xạ có điều kiện mà lập tức đứng lên, trong lòng kinh hoàng không thôi, môi bởi vì khẩn trương mà không tực giác mím lại, cả người cứng lên không biết là nên chào đón hay vẫn là đứng lại tại chỗ.

Nghe thấy âm thanh quen thuộc gọi hai chữ ‘Học trưởng.’, Trì Quy phản ứng đầu tiên là - Nghe lầm rồi.

Chờ theo bản năng nhìn về phía bên kia, trong tầm mắt liền xuất hiện thân ảnh quen thuộc khiến Trì Quy đại thần xưa nay luôn trấn định nháy mắt đại não trống rỗng, không biết nên phải ứng như thế nào.

Rốt cục phục hồi tinh thần, tim liền thoáng chốc không thể khống chế mà ấm thành một mảnh. Chỉ cần im lặng đứng nhìn không nói lời nào như vậy, ánh mắt cũng liền không hiểu sao lại cảm thấy chua xót mà xúc động muốn rơi lệ.

Chiếu theo quy định thì người ngoài không thể vào ký túc xá, nhưng tiểu Tô Nhiên vẻ mặt nhu thuận sạch sẽ vẫn được dì trông nom túc xá nhiệt tình mà mở một con mắt nhắm một con mắt thả cho đi vào.

Hai người không hẹn mà cùng trầm mặc đi vào ký túc xá, tiểu ngốc còn chưa kịp nói gì, Trì Quy đã muốn không thể ẩn nhẫn mà liền đem người đặt ở trên cửa, hung hăng nâng mặt lên hôn đồng thời khóa trái cửa lại.

Lực đạo trên môi đại thần thiếu đi ôn nhu cùng trấn an như dĩ vãng, ngược lại thời điểm trằn trọc dây dưa rõ ràng có thể cảm thấy hàm xúc ý tứ bá đạo chiếm đoạt. Không để cho người có cơ hội thở dốc, môi lưỡi giao triền thân mật cơ hồ làm cho đứa trẻ trong ngực mình cả người đều sắp bị thiêu cháy.

Thời điểm rốt cục tách ra, Tô Nhiên đã muốn hận không thể dúi đầu vào ngực đối phương, mặt đỏ đến không thể chịu được, môi cơ hồ cũng có cảm giác như không phải của mình.

Thở dốc còn chưa bình ổn, cái cổ lộ ra lại bị môi đối phương nhẹ nhàng hôn cho đến tê dại, Tô Nhiên vẻ mặt xấu hổ và giận dữ vội vã từ trong ngực người nào đó chui ra, giơ tay đẩy ngực đối phương, “Em, em muốn nói chút chuyện. Anh ngừng lại đi. Chờ, chờ một chút.”

“Ừ, em nói đi.” Trì đại thần cười cười, thực vừa lòng mà nhìn người nào đó bị mình làm cho cực độ thẹn thùng đỏ như tôm luộc.

Tô Nhiên bình phục hô hấp, sau đó lấy túi xách mới vừa rồi bị Trì Quy thuận tay ném lên giường, từ bên trong lấy ra hộp quà, hai tay đưa tới trước mặt đối phương, hít vào một hơi, thần sắc còn vô cùng nghiêm túc nói, “Học trưởng, sinh nhật vui vẻ.”

Ánh mắt Trì Quy phức tạp mà nhìn đối phương, sau đó giơ tay xoa trán, lời nói mang theo chút bất đắc dĩ, “Nếu không muốn anh tiếp tục, thì đừng có hấp dẫn anh như vậy chứ.” Bày ra biểu tình như vậy, làm sao có thể, nhẫn được.

“... ”

Đem cả người lẫn quà ôm vào trong ngực, nhớ tới cái gì vì thế thở dài nhíu mày nói, “Lần này xem như bỏ qua. Tiểu Nhiên, em lần sau trước khi đến nhất định phải báo trước cho anh biết, anh đi đón em.”

“Không sao, em có thể tự tìm đến đây, lần này.”

“Ngài xem như thương xót cho trái tim yếu ớt đáng thương của tôi đây có được không. Vạn nhất em gặp phải vấn đề gì anh lại liên lạc không được, em là tính để cho anh lấy cái chết tạ tội với thiên hạ sao.”

“... Làm gì khoa trương như vậy chứ.” Đứa nhỏ nhịn không được thấp giọng phản bác.

“Chống án vô hiệu, phải nghe lời anh!” Đại thần nghiêm mặt.

“... Được rồi.”

“Ừ. Tốt lắm, ngồi xe lâu như vậy có khó chịu không? Có đói bụng không, có đau đầu chóng mặt không? Anh đi lấy cho em ly nước ấm, em trước ngồi một lát đi.”

“Em không sao mà. Học trưởng, em ở chỗ này lâu cũng không tốt, em, em đến đường XX thuê phòng, anh một lát nữa theo giúp em xem đi.”

“... Không vội. Lâm Đào trong nhất thời cũng sẽ không về, Tiểu Nhiên em trước nghỉ ngơi một chút đi, một lát nữa chúng ta lại đi, sao? Đây, đến uống ly nước ấm. Tay em đều lạnh lẽo hết rồi.”

“Vâng. Cám ơn.”