All About True Love

Chương 1: Cảm xúc đầu dễ thương



Cảm xúc đầu dễ thương

Tuổi mười sáu, mười bảy như hoa nở, tình cảm giữa con trai và con gái luôn sâu sắc hơn tình bạn và nhẹ nhàng hơn tình yêu. Thứ tình cảm mông lung ấy chỉ có thể dùng bốn chữ “như thực như hư” để diễn tả là phù hợp nhất.

Love 1:

Một giờ mười lăm phút, tại cổng trường trung học phổ thông Thần Quang.

Lâm Nguyệt Loan đang ngó trái ngóng phải đợi người, cô bé đang đợi người bạn thân nhất của mình – Giang Vũ Phi. Đã nói là sẽ đến trước một giờ, sao đến muộn thế không biết?

Lâm Nguyệt Loan và Giang Vũ Phi cùng mười sáu tuổi. Khi còn nhỏ hai gia đình là hàng xóm thân thiết, hai người lớn lên cùng nhau. Sau đó nhà họ Giang chuyển đi, nhưng tình bạn giữa Vũ Phi và Nguyệt Loan vẫn sâu sắc như xưa. Tiểu học, trung học cơ sở đều cùng lớp, trung học phổ thông lại thi vào trường Thần Quang và Thanh Hà. Từ đó hai cô bé không thể cùng đi cùng về nữa.

Cuối cùng thì cuối đường cũng xuất hiện một bóng dáng đang hớt hải chạy đến. Từ xa đã luôn miệng gọi tên cô: “Loan Loan, xin lỗi tớ đến muộn. Gần lúc thì thầy giáo gọi lại có tí việc. Cậu đợi lâu chưa?”.

Nguyệt Loan không hề trách móc, cô bé cười và nói: “Không sao, tớ mới đợi thôi. Có điều cậu mà muốn tham quan trường tớ thì phải nhanh lên, hai giờ tớ phải vào lớp rồi”.

Trường trung học phổ thông Thần Quang là trường có quang cảnh đẹp nhất, hoành tráng nhất và có điều kiện tốt nhất của thành phố A. Bất kể là môi trường học tập hay đội ngũ giáo viên đều là hàng đầu, không chê được điểm nào. Điều kiện vào trường rất cao, muốn vào phải vừa có tài năng vừa có thành tích xuất sắc, không dễ dàng chút nào.

“Loan Loan, cậu cừ thật đấy, vừa học vừa làm, vậy mà vẫn thi vào được Thần Quang”.

“Tớ không thể không thi đỗ mà, trường này có điều kiện tốt nhất, học phí cũng công bằng nhất”.

Đúng thế, trường trung học phổ thông Thần Quang tuy là trường hàng đầu của thành phố A thế nhưng học phí lại không hề đắt đỏ. Có nhiều tổ chức tài trợ nên trường không phải dựa vào việc thu học phí để kiếm tiền. Coi việc bồi dưỡng nhân tài làm tôn chỉ chính. Chỉ là tấm vé vào trường không dễ kiếm.

“Bây giờ cậu vẫn làm thêm ở tiệm ăn của chú Chung à?”.

“Tớ xin nghỉ tạm thời rồi, mới khai giảng nhiều bài vở, lại vào Thần Quang nữa nên có nhiều thứ phải làm quen, không biết sắp sếp thời gian kiểu gì nữa”.

Giang Vũ Phi gật đầu: “Đúng thế, mới khai giảng nhiều việc lặt vặt lắm, lại là trường mới nữa chứ! Tớ ở trường Thanh Hà cũng chóng hết cả mặt lên đây! Cái hôm nhập học ấy, nếu không phải có mẹ tớ bên cạnh thì tớ không biết phải bắt đầu từ đâu, trường thì to như thế, các bộ phòng ban lại chia ra, lại nộp mấy cái thứ phí này phí kia nữa chứ!”.

Lâm Nguyệt Loan cười nói: “Chí ít còn có mẹ cậu bên cạnh. Trường tớ rộng hơn, các phòng ban nhiều hơn, chẳng phải tớ một mình đi nộp hết các khoản phí sao?”.

Thực ra những chuyện Vũ Phi vừa nói ở trường Thần Quang cũng tương tự. Hôm nhập học người đông phát khiếp, một phần ba là học sinh, hai phần là phụ huynh đi cùng. Những cô cậu được đưa đến trường đều là công chúa nhỏ, hoàng tử nhỏ, được nuông chiều từ bé quen rồi, không có người bên cạnh thì chẳng biết làm gì. Vì thế khi Nguyệt Loan đến, nộp phí ở đâu, nhân viên giáo vụ đều hỏi đi hỏi lại: “Em đến một mình à? Em đến một mình thật à?”

“Loan Loan, tớ phục cậu lắm đấy! Chúng mình bằng tuổi nhưng cậu biết làm hơn tớ bao nhiêu việc!”.

“Cái gì chứ, tùy hoàn cảnh thôi mà”. Lâm Nguyệt Loan cười nhạt.

“Mẹ cậu…”, Giang Vũ Phi ngập ngừng một hồi rồi vẫn quyết định hỏi: “Bác ấy vẫn không thể đến đón cậu sao?”.

Lâm Nguyệt Loan lắc đầu: “Cậu cũng biết mà, chồng mới của mẹ tớ vốn không biết mẹ còn một người con riêng lớn như thế này, vì vậy mẹ không thể đến đón tớ được. Có điều, dù mẹ có đến đón thì tớ cũng không muốn đi với mẹ. Thành phố B xa như thế, nơi đó tớ lại chẳng quen biết gì. Không được gặp cậu, cũng không thể đi thăm bố tớ mỗi tuần một lần nữa”.

Giang Vũ Phi cẩn thận hỏi: “Loan Loan, cậu… hàng tuần đều đi thăm mộ bác trai?”.

“Đương nhiên, nếu tớ không đến, bố tớ sẽ cô đơn lắm!”. Nguyệt Loan nói rất thản nhiên. Bố cô mất đã hai năm rồi, cô không còn cảm thấy đau đớn như hồi đầu nữa. Chỉ là đột nhiên nhắc tới, vẫn có cảm giác cay cay nơi khóe mắt.

“Vậy mỗi tháng mẹ cậu vẫn gửi tiền sinh hoạt phí đúng hạn chứ?”. Nghĩ một lúc Vũ Phi lại hỏi tiếp.

“Tháng nào mẹ cũng gửi tiền vào tài khoản của tớ đúng hạn. Phi Phi, cậu đừng nghĩ mẹ tớ không tốt với tớ. Xét cho cùng mẹ vẫn là mẹ ruột của tớ, tuy vì nhiều nguyên nhân mà không thể sống cùng tớ, nhưng không hẳn trong lòng mẹ không có tớ. Chỉ là, mẹ cũng có nỗi khổ riêng”.

Vũ Phi lặng nhìn cô bạn thân của mình, cảm giác khâm phục trong lòng ngày càng càng lớn lên. Nếu ở vào địa vị, hoàn cảnh như Nguyệt Loan thì cô bé không thể thản nhiên như Nguyệt Loan được, điều đầu tiên không thể tha thứ chính là mẹ ruột của mình. Nhưng từ đầu chí cuối, Nguyệt Loan không hề giận mẹ đến nửa câu. Năm đó, khi mẹ Nguyệt Loan nhận được tin chồng mất, bà liền vội vàng trở về thành phố A để lo hậu sự. Ai cũng nghĩ hiển nhiên bà ấy sẽ mang theo cô con gái là Nguyệt Loan mười bốn tuổi đi cùng, chẳng ai ngờ bà ấy lại để cô bé một mình ở đây rồi trở lại thành phố B. Bố mẹ Giang Vũ Phi tức giận nói: “Người đàn bà này, đúng là ác độc”.

Hai năm rồi, Lâm Nguyệt Loan vẫn sống một mình trong căn nhà nhỏ mà cô và bố trước đây đã từng sống. Đừng nghĩ cô chỉ là một con bé con không biết làm gì, cô có thể chăm sóc tốt cho bản thân. Tuy mỗi tháng mẹ đều gửi tiền sinh hoạt phí, nhưng cô bé vẫn đi làm thêm ngoài giờ học. Tầng dưới nhà cô ở có chú Chung mở cửa hàng ăn đã cho phép cô tới đó làm thêm vào kỳ nghỉ hè và ngoài giờ học, cũng kiếm được chút tiền tiêu vặt.

“Sao phải thế chứ, chẳng phải mẹ cậu vẫn gửi tiền cho cậu sao?”, Giang Vũ Phi đã từng hỏi cô như thế.

Cô trả lời rất đơn giản: “Trẻ em ở Mỹ sáu tuổi là bắt đầu đi làm rồi đấy, huống hồ tớ đã mười bốn tuổi”.

Giang Vũ Phi nghe thế liền cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô cũng muốn đi làm cùng với Nguyệt Loan xem sao. Nhưng, mới chỉ đứng trong gian bếp chật hẹp ở cửa hàng ăn, vẫn chưa bắt đầu rửa bát, lau đĩa, cô bé đã sợ chạy tháo thân. So với thái độ điềm tĩnh, tự tin của Nguyệt Loan thì Vũ Phi không thể không thừa nhận mình non kém hơn. Người bạn ngày còn nhỏ còn tranh giành với mình cây kẹo, hay so sánh búp bê ai xinh hơn, bây giờ đã khiến cô thực sự khâm phục.

Hai cô gái vừa đi dạo quanh trường vừa nói chuyện. Trường trung học phổ thông Thần Quang được xây dựng sát vách núi, tiếng chim hót líu lo, rừng cây xanh thăm thẳm, phong cảnh vô cùng tươi đẹp. Giang Vũ Phi xuýt xoa: “Đúng là trường hàng đầu thành phố có khác, phong cảnh nơi đây còn đẹp hơn công viên”.

“Đây cũng là một trong những nguyên nhân tớ thi vào Thần Quang! Tớ thích rừng xanh của ngôi trường này, công trình xanh hóa đẳng cấp đấy!”. Ngừng lại một lát, cô bé nói tiếp: “Phi Phi, tớ dẫn cậu đến lớp tớ nhé, chỗ tớ ngồi cạnh cửa sổ, bên ngoài có cây, có hoa, lại còn cạnh một hòn giả sơn phun nước nữa, mở cửa nhìn ra phong cảnh đẹp như tranh vẽ ấy!”.

“Được, được!”.

Lâm Nguyệt Loan dẫn Giang Vũ Phi đi về phía phòng học, đi được nửa đường thì bỗng đâu một chiếc xe Benz màu đen bóng nhoáng vụt qua hai người. Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà phòng học, một người đàn ông trung niên dáng vẻ giống tài xế bước xuống trước. Ông mở cửa xe sau, một thiếu niên thanh tú, điển trai bước xuống. Mái tóc đen dày sáng bóng dưới ánh mặt trời. Dáng người dong dỏng cao, mặc bộ đồng phục kiểu complet màu xanh của trường Thần Quang trông rất phong độ khí khái. Toàn thân toát lên một khí chất cao quý khó diễn tả.

Giang Vũ Phi nhìn thấy liền ngạc nhiên hỏi: “Oh My God, đấy là ai thế? Có phải tớ nhìn thấy Phan An(1) tái thế không? Thật là quá… quá…. quá… quá… quá… hấp dẫn!”. Cách lặp lại hàng loạt từ “quá” của Vũ Phi mới có thể biểu được sự ngạc nhiên của cô.

Lâm Nguyệt Loan cười ngặt nghẽo, Giang Vũ Phi vốn là cô gái hiền lành, bình thường vốn không dễ ca ngợi ai đến mức đó. Lần này lại đến mức quên cả hình tượng của mình thế này.

“Phi Phi, cậu nhớ ngày trước chúng mình có xem Dung chỉ thiên của Thế thuyết tân ngữ(2), trong đó đã miêu tả vẻ ngoài của Phan An thế này: “Diệu hữu tư dung, hảo thần tình”. Đó là nếu như dung mạo tốt thì thần thái sẽ tốt! Khi cậu làu bàu căm hận sao mình không sinh cùng thời với Phan An thì không thể nào cảm nhận được phong độ của anh ấy đâu. Hôm nay nghe chừng có thể an ủi cậu rồi nhỉ?”.

Nguyệt Loan chỉ định nói đùa thôi không ngờ Giang Vũ Phi lại trả lời rất thật: “Còn hơn cả an ủi chứ, giải quyết được thắc mắc bao năm của tớ! Cuối cùng thì tớ đã hiểu “diệu hữu tư dung, hảo thần tình” nghĩa là gì rồi. À đúng rồi, cậu ấy là ai thế?”.

“Cậu ấy tên Minh Nhật Lãng, cũng là học sinh lớp mười. Nghe nói là con trai độc nhất của tổng giám đốc tập đoàn nào đó. Cần tướng mạo, có tướng mạo, cần gia thế, có gia thế, đúng là nhân vật trong phim thần tượng. Nên cậu ấy vừa mới vào trường đã nổi tiếng, được người ta gọi là “Hoàng tử mặt trời”. Lâm Nguyệt Loan giới thiệu đơn giản về thiếu niên tuấn tú kia cho Giang Vũ Phi nghe.

Giang Vũ Phi lại xuýt xoa: “Hoàng tử mặt trời! Cái tên hơi quê tí nhưng rất gần gũi! Cậu ấy thật sự rực rỡ, chói sáng giống ánh mặt trời mới mọc. Một chàng trai xuất sắc như thế này chắc chắn có nhiều cô thích lắm nhỉ?”.

“Nhiều, nhiều lắm! Ở trường tớ, Minh Nhật Lãng giống như “Tần triều chi lộc, thiên hạ cộng trục(3)”.

“Tần triều chi lộc, thiên hạ cộng trục”. Sự so sánh của Nguyệt Loan khiến Giang Vũ Phi cười ngặt nghẽo: “Loan Loan, không phải cậu cũng theo đuổi đấy chứ?”.

Lâm Nguyệt Loan cười: “Tớ không đuổi, tớ tự nói mình không phải Lưu Bang, càng không muốn cuối cùng thành Hạng Vũ. Tớ chỉ lo việc học hành chăm chỉ, kệ người khác tranh hùng tranh bá”.

Khi hai cô gái nói chuyện thì Minh Nhật Lãng đã đi vào phòng học.

Tòa cao năm tầng, mỗi tầng đều có vô số nữ sinh đứng nhìn cậu. Lại còn một số nữ sinh bạo dạn, vẫy vẫy tay, miệng hô to: “Minh Nhật Lãng, Minh Nhật Lãng”.

Đáp lại những tiếng gọi nhiệt tình ấy, cậu chỉ cúi đầu bước đi, ánh mắt dõi theo bước chân mình.

Nụ cười chưa dứt, gương mặt Lâm Nguyệt Loan đột nhiên thất sắc, cô nhìn về phía trước hét lớn :”Ây da, cẩn thận!”.

Theo sau tiếng hô của cô, nữ sinh khắp tầng cũng thét lên. Mọi người đều nhìn thấy một trái bóng bay xoẹt vào hành lang qua lối vào, nhằm hướng Minh Nhật Lãng lao tới. May thay tiếng hô của đám đông đã khiến Nhật Lãng ngẩng đầu lên, vừa may tránh được trái bóng lao tới. Nếu không thì với lực xoáy mạnh của trái bóng như thế đảm bảo có thể khiến cậu ngã lăn ra đất.

Trái bóng lướt qua Minh Nhật Lãng và tiếp tục bay thêm bảy, tám mét nữa. Khi đến chỗ Nguyệt Loan sức bay đã giảm hẳn, cô nhẹ nhàng khống chế và tâng nó trên tay.

Một đám nam sinh kéo đến trước dãy phòng học, dẫn đầu là một nam sinh có đôi mày rậm, mắt sắc, dáng người cao cao, làn da màu đồng, mái tóc lòa xòa trước mặt, toàn thân toát lên một vẻ cao ngạo. Cậu nhìn Minh Nhật Lãng một lượt, chẳng nói câu nào mà đi thẳng về phía Nguyệt Loan. Một tay giơ về phía cô và nói với giọng khiêu khích: “Trả bóng cho tôi”.

“Tiêu Tinh Dã, cậu nên xin lỗi Minh Nhật Lãng”. Lâm Nguyệt Loan nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

Chàng trai tên Tiêu Tinh Dã chau mày nhìn cô: “Xin lỗi cái gì? Tôi đâu có đá bóng vào cậu ta”.

“Cậu suýt nữa đá vào người ta còn gì”.

Tiêu Tinh Dã bất mãn nói: “Tôi đá bóng vào người ta thì liên quan gì đến cậu? Cậu là ai chứ, đến lượt cậu lên tiếng sao?”.

Cậu ghét nhất là đám con gái si tình ở trường này, cứ nhìn thấy gương mặt của tên công tử bột kia là không tìm thấy đường ra nữa. Đứa con gái này định làm người tốt gì ở đây chứ! Nếu người cậu suýt nữa va vào không phải Minh Nhật Lãng thì đảm bảo cô ta không ở đây nói lý lẽ với cậu. Chẳng qua là muốn thu hút sự chú ý của Minh Nhật Lang đây mà.

“Đúng, chẳng liên quan gì đến tớ, coi như tớ phí lời nói với cậu. Cậu không đồng ý thì thôi, bỏ đi”.

Lâm Nguyệt Loan không muốn tốn công tranh cãi làm gì, cô ném trả cho Tiêu Tinh Dã trái bóng rồi kéo Giang Vũ Phi đi khiến Tiêu Tinh Dã sững người. Minh Nhật Lãng vẫn đứng yên ở đó, lái xe của cậu cũng chưa về, ông đang hốt hoảng nhìn trước nhìn sau, hết xem tay rồi sờ chân, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: “Cậu chủ, thực sự không sao chứ? Cậu thực sự không sao chứ?”.

“Bác Hồng, cháu không sao đâu, trái bóng đâu có chạm vào cháu”.

Cảnh này diễn ra ngay trước mắt khiến Tiêu Tinh Dã nhếch mép cười, cậu bước lại gần và lên tiếng châm chọc: “Ai da, Minh đại thiếu gia, thật ngại quá! Suýt chút nữa thì va vào cậu rồi! Cậu yếu ớt, non nớt thế này nếu chẳng may ngã một cái chỉ e người sứ như cậu lại vỡ thành trăm mảnh mất, nếu mà thế thì tôi không đền được tội đâu”.

Mỗi lời cậu nói ra đều đậm ý châm biếm, Minh Nhật Lãng nghe là đủ biết. Sắc mặt cậu biến đổi, lạnh lùng nhìn Tiêu Tinh Dã một cái rồi quay người bước đi, không nói lời nào. Sự khiêu khích của Tiêu Tinh Dã giống như cái kim cắm trên cục bông, chẳng hề thu hút sự chú ý của đối phương, vô cùng nhạt nhẽo. Cậu đập đập bóng xuống đất rồi dùng chân dẫn bóng, vừa dẫn vừa gọi đồng đội: “Đi thôi, đi đá bóng”.

Giang Vũ Phi và Lâm Nguyệt Loan bước vào dãy phòng học, vừa đi vừa ngoái lại nhìn phía sau: “Cái tên con trai đá bóng tên Tiêu Tinh Dã ấy, chẳng lịch sự chút nào”.

“Con người cậu ta thế đấy, tính khí kỳ lạ, nói chuyện với người khác cứ như ăn phải thuốc nổ ấy. Đặc biệt là nói chuyện với con gái, chẳng bao giờ lịch sự”.

“Sao cậu lại quen cậu ta?”.

“Cậu ta là bạn cùng lớp tớ, thành tích học tập cũng bình thường thôi, nhờ giỏi môn thể dục nên được đặc cách vào. Nghe nói cậu ta chạy một trăm mét nhanh như gió, đá bóng thì được mệnh danh là “Sát thủ sân cỏ”. Ban nãy cậu ta đá bóng cậu cũng thấy rồi đấy, trái bóng chẳng khác gì viên đạn”.

“Đúng thế, đúng là cao thủ. Có điều đá bóng ngay ở cửa thế này thiếu ý tứ quá! Suýt nữa thì va vào Minh Nhật Lãng, đã thế lại còn không xin lỗi”.

Lâm Nguyệt Loan nghĩ ngợi giây lát rồi nói: “Nếu đá vào người khác thì cậu ta chắc sẽ xin lỗi”.

“Nghĩa là sao, ý cậu là cậu ta cố ý đá vào Minh Nhật Lãng? Đều là học sinh mới, nhập học chưa lâu, chắc không phải đã có thù đấy chứ!”.

“Tớ cũng không rõ hai người đó có chuyện gì với nhau, Minh Nhật Lãng cũng học lớp tớ, nhưng hai người họ bình thường không nói chuyện, chắc là do tính cách khắc nhau thôi”.

Giang Vũ Phi chỉ nghe được nửa câu liền sáng mắt lên: “Loan Loan, cậu và “hoàng tử mặt trời” học chung lớp à? Trời ơi, cậu hạnh phúc thế! Nói không chừng một ngày nào đó cậu lại giành được “mặt trời” ấy chứ!”. Vũ Phi cố ý làm ra bộ ghen tị.

Lâm Nguyệt Loan chỉ cười và đáp: “Cậu nói cái gì thế! Xung quanh cậu ấy không chỉ có mình tớ. Hơn nữa, ở lớp tớ đã có một bạn nhận là nữ Hậu Nghệ(4) có thể bắn mặt trời rồi”.

“Ai thế?”. Vũ Phi ngạc nhiên hỏi.

Vừa đi vừa nói, hai cô bé đã lên tới tầng ba và vào phòng học. Trong phòng học rộng rãi và cao ráo, học sinh tụ lại thành từng nhóm, nhưng ánh mắt đều dồn về một hướng. Ánh nhìn đều hướng về một cô gái vô cùng xinh đẹp. Làn da trắng hồng, dung nhan lộng lẫy, đôi mắt to tròn như Lâm Đại Ngọc. Mái tóc xoăn dài nhuộm màu rượu vang được kẹp sang hai bên bằng đôi cặp mái hình trái tim. Tuy cũng mặc bộ đồng phục trường Thần Quang như những học sinh khác là áo sơ mi trắng thắt nơ con bướm cùng váy chữ A màu xanh, nhưng cô ấy lại vô cùng xinh đẹp và nổi bật.

Lâm Nguỵệt Loan hất cằm về phía trước rồi thì thầm bên tai Vũ Phi: “Chính là cậu ấy, Bạch Vân Tịnh, vừa là hoa khôi lớp tớ lại vừa là hoa khôi của khóa mới đấy!”.

“Trời ơi, Loan Loan, lớp cậu sao nhiều nhân vật xuất sắc thế?”. Giang Vũ Phi thở dài tán thưởng, tuy đánh giá phe nữ với nhau, cái nhìn cũng khắt khe hơn, nhưng cô không thể không thừa nhận, bạn gái kia quả thực vô cùng xinh đẹp.

Lâm Nguyệt Loan mỉm cười gật đầu, sau đó nói nửa đùa nửa thật: “Đương nhiên rồi, đến Thần Quang, nhắc đến nhân vật xuất sắc phải nhắc đến lớp 10 (3)”.

Lâm Nguyệt Loan dẫn Giang Vũ Phi đến chỗ ngồi của cô và chỉ cho cô bạn thấy phong cảnh tươi đẹp bên ngoài cửa sổ. Cả hai vội vàng nói thêm mấy câu nữa, Giang Vũ Phi phải về để kịp giờ học bên trường Thanh Hà. Lâm Nguyệt Loan tiễn bạn ra tận cổng sau đó mới trở lại lớp.

Chưa đi đến lớp học đã nghe thấy chuông vào lớp, Nguyệt Loan co chân chạy vội vào. Đang chạy lên cầu thang thì có một bóng người vụt lên từ phía sau, va vào vai cô, cô “ối” lên một tiếng rồi chúi xuống. May thay, tay nhanh nhẹn túm được vào cầu thang nếu không thì đầu gối đã tiếp đất, không đau thấu xương mới lạ.

Người đó vội quay đầu lại hỏi: “Cậu không sao chứ?”.

Lâm Nguyệt Loan vừa đứng vừa thở vừa nói: “Tiêu Tinh Dã, cậu thực sự phải thay đổi cái tính hấp tấp của cậu đi”.

Tiêu Tinh Dã nhìn cô, giọng không hề khách khí: “Chạy không nhanh thì tốt nhất ở lì trong lớp ấy, ra ngoài này chắn đường người khác làm gì?”.

Loại người này thực sự không thể nói lý lẽ được, Lâm Nguyệt Loan không thèm nhiều lời với cậu, cô lườm cậu một cái rồi chạy về lớp học. Một bóng người lướt qua, Tiêu Tinh Dã vụt lên như một cơn gió và biến mất ở chỗ rẽ hành lang. Quả đúng là cao thủ điền kinh danh bất hư truyền.

All about true love -

Love 2:

Chuông tan học đã vang lên. Theo sau tiếng chuông là học sinh các lớp ùa ra như diễn tập quân sự. Không đến năm phút sau hai phần ba số học sinh đã xuống sân trường, hành lang chỉ còn lại những học sinh không vội về nhà mà chầm chậm thả bước.

Minh Nhật Lãng đợi mọi người ra về gần hết mới thu dọn sách vở và đi ra ngoài. Trước dãy phòng học, một chiếc xe Benz màu đen đã đợi sẵn ở đó.

Cậu không vội vàng lên xe ngay mà đi đến hành lang bên trái ngồi nghỉ một lát. Ở đó là một chiếc tủ để đồ chia làm nhiều ngăn đặt sát tường, được đánh số và phát cho học sinh để đồ dùng cá nhân. Ngăn của cậu số 202, mở tủ ra đã có hàng xấp thư màu hồng trong đó. Cậu cho hết chỗ thư đó vào cặp rồi khóa tủ và ra về.

Bác Hồng lái xe nhìn thấy cậu từ xa đi tới liền vội vàng mở cửa xe. Cậu cúi người chui vào xe, chưa kịp ngồi xuống thì ngửi thấy một mùi thơm dịu nhẹ. Ghế sau đã có một người ngồi sẵn đón cậu với một nụ cười tươi và ấm áp.

“Mẹ, sao mẹ đến đây?”.

Bà Minh mới gần bốn mươi tuổi, nhưng nhìn bề ngoài chỉ như mới ba mươi. Phong thái quý phái, nhẹ nhàng. Ánh mắt cười nhìn Minh Nhật Lãng luôn ẩn chứa sự lo lắng.

“ A Lãng, mẹ nghe bác Hồng nói hôm nay con suýt bị bóng đụng phải”.

Minh Nhật Lãng sững người, cậu quay lên nhìn bác Hồng và nói với vẻ không vui: “Bác Hồng”.

Bác Hồng phân bua: “Cậu chủ, ở trường xảy ra chuyện gì, nếu tôi không nhìn thấy thì không sao, nhưng nhìn thấy rồi thì không thể không nói với phu nhân được, nhỡ may xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì làm thế nào?”.

Minh Nhật Lãng mím chặt môi dưới, dáng vẻ tức giận. Bà Minh thấy thế liền an ủi con trai: “A Lãng, bác Hồng cũng là nghe lời mẹ mà để ý con thôi, con đừng trách bác ấy”.

Minh Nhật Lãng im lặng một hồi, sau đó buồn bã nói: “Con giận bác Hồng làm gì, có trách thì trách bản thân con tại sao lại bị căn bệnh này chứ?”.

“A Lãng”. Bà Minh vội ngắt lời con, nhìn ánh mắt con bà vừa giận vừa thương: “Không được nói những lời này nữa…”.

Minh Nhật Lãng im lặng không nói nữa, đôi môi đã mím lại thành một đường thẳng. Bà Minh khẽ ôm con vào lòng, niềm yêu thương dâng đầy trong tim. Ban đầu Minh Nhật Lãng cựa quậy không đồng ý, nhưng sự kiên trì của người mẹ đã khiến cậu mềm lòng mà nép chặt trong vòng tay ấm áp, đầy yêu thương của bà.

Vòng tay ấm áp này là nơi tránh gió cả đời này cậu không thể thiếu, nó đã cùng cậu vượt qua không biết bao nhiêu khoảnh khắc đau đớn và cô đơn.

Bà Minh ôm chặt đứa con, trong lòng bộn bề cảm xúc. Khi con còn là hình hài bé nhỏ trong bụng, bà đã chờ đợi, mong ngóng nó ra đời như thế nào. Từ thời thơ ấu cho tới khi thiếu niên, tưởng chừng bình lặng trôi qua, chỉ có bà mới biết những nỗi khổ cực trong đó. Bà có bao nhiêu nỗi khổ tâm, con trai bà cũng chịu bấy nhiêu sự đau đớn.

“A Lãng”, bà Minh nhẹ nhàng hỏi con: “Hay là… chúng ta vẫn như ngày xưa, mời gia sư đến nhà dạy con, không đến trường học nữa. Được không?”.

Minh Nhật Lãng ngay lập tức đẩy bà Minh ra, cậu nhìn bà chằm chằm, ánh mắt kiên định: “Không, con muốn đi học”.

“A Lãng, con ở trường học mẹ không yên tâm chút nào. Nhỡ may xảy ra điều gì đó thì làm thế nào?”.

“Con sẽ cẩn thận. Hơn nữa bác sĩ Thành cũng đã nói rồi, mật độ xương bây giờ của con đã bằng tám mươi phần trăm người bình thường, sẽ không dễ dàng gẫy xương như trước đâu ạ!”.

“Nói thì nói như vậy, nhưng xét cho cùng xương của con vẫn yếu hơn người bình thường. Khi con chơi đùa với các bạn chỉ cần sơ sẩy một cái là có chuyện. Nếu ở nhà có gia sư đến dạy…”.

“Mẹ!”. Minh Nhật Lãng ngắt lời, cảm giác khó chịu vì kiềm chế quá lâu pha lẫn trong giọng cậu: “Con đã ở nhà mười mấy năm rồi, mẹ còn muốn giam con bao lâu nữa?”.

Bà Minh im lặng không nói được câu gì.

* * *

Sau bữa tối A Lãng trở về phòng riêng. Ngồi trước bàn học gần cửa sổ, cậu nhẹ nhàng lôi tập thư màu hồng trong cặp ra. Chầm chậm mở từng bức:

“Bạn Minh Nhật Lãng, tớ là Trình Gia Nhị học lớp 10 (5). Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy bạn, tớ đã rất muốn được làm bạn với bạn, bạn là bạch mã hoàng tử hoàn mỹ nhất trong giấc mơ của tớ…”.

“Minh Nhật Lãng: Chào bạn. Mỗi buổi sáng nhìn thấy bạn đến trường giống như nhìn thấy mặt trời buổi sớm lên đúng giờ. Bạn chính là mặt trời của tớ, vô cùng rực rỡ…”.

Hết bức này đến bức khác đều chan chứa những lời tỏ tình, tương tư. Gống như từng đóa hoa hồng cứ đua nhau nở, nở rộ thành một vườn hồng rực đỏ. Khắp vườn tràn ngập lời yêu thương. Những lời yêu thương đó đều là tâm tình của những cô bạn gái dành cho cậu, thế nhưng càng đọc, cậu càng cảm thấy nhạt nhẽo.

Nếu như bạn yêu tôi, vậy yêu sâu sắc nhất là chỗ nào? Nếu như con người thật của tôi không hoàn hảo như vẻ bề ngoài hoàn mỹ thì sao?

Sau khi đọc hết tất cả các bức thư Minh Nhật Lãng mở ngăn tủ dưới cùng và cất hết vào đó. Nhìn ngăn tủ sắp đầy thư, cậu nghĩ một hồi rồi đổ hết ra. Cậu mang hết ra nhà vệ sinh cạnh phòng ngủ và đốt từng lá một.

Ngọn lửa đỏ rực, mảnh giấy cứ đen dần đi rồi tan thành tro. Minh Nhật Lãng lặng lẽ ngồi nhìn tất cả, cậu có đôi mắt rất đặc biệt, con ngươi đen như mực, nhưng xung quanh lại là màu xanh dịu nhẹ.

Minh Nhật Lãng có đôi mắt màu xanh lam, các nữ sinh trường Thần Quang đều đoán cậu là con lai. Ai cũng xuýt xoa tán thưởng: Đôi mắt màu xanh của cậu ấy thật quyến rũ, giống như hoàng tử trong truyện cổ tích.

* * *

Khai giảng chưa được bao lâu nhà trường đã mở hội thao.

Trong ba buổi hội thao, Tiêu Tinh Dã là cái tên được nhắc đến nhiều nhất. Đầu tiên là cuộc thi chạy vượt rào đã đưa cái tên Tiêu Tinh Dã vụt sáng¸ là ngôi sao mới khiến mọi người kinh ngạc.

Hôm đó cuộc thi chạy vượt rào có năm nhóm. Tiêu Tinh Dã đứng đầu nhóm năm. Súng vừa bóp cò phát lệnh, cậu liền bay qua rào, bỏ các đối thủ khác ở phía sau. Phản ứng nhanh nhạy của cậu khiến tất cả khán giả trên khán đài ngây người vì ngạc nhiên. Các cao thủ điền kinh trường Thần Quang nhiều như mây trên trời. Không ít các “danh tướng” đã tham gia thi đấu. Nhưng bọn họ đều thi hết rồi, vậy bạn này là ai? Chú ngựa đen này đến đây từ bao giờ thế?

Tiêu Tinh Dã vượt qua hết rào này đến rào khác dưới ánh mắt ngạc nhiên của toàn bộ khán giả. Từng bước từng bước đều đặn, tốc độ khống chế các bước rất tốt, thể hiện kỹ thuật xuất chúng. Cuối cùng đã lập kỷ lục một cách hoàn hảo: 13:78. Kỷ lục mới của trường được thiết lập. Lúc này không chỉ đội cổ vũ của lớp 10 (3) đang hò reo, vẫy gọi mà không khí cuồng nhiệt của sân vận động cũng lên tới đỉnh điểm.

Tuy mới là thi đấu vòng loại nhưng mọi người đã coi Tiêu Tinh Dã là quán quân năm nay rồi. Các thầy giáo cũng cười và nói: “Còn thi thố gì nữa, vòng chung kết có thể hủy được rồi, trực tiếp phát thưởng cho bạn Tiêu Tinh Dã là xong”.

Thi chạy tiếp sức bốn trăm mét giữa các lớp, Tiêu Tinh Dã chạy 100 mét sau cùng. Khi bị ba bạn kia bỏ lại phía sau, cậu đã tăng tốc giành lại vị trí thứ nhất. Giáo viên chủ nhiệm lớp Châu Tĩnh Bang hưng phấn đến mức muốn kết nghĩa anh em với cậu.

Nhảy cao cậu cũng nhẹ nhàng giành ngôi đầu. Nhảy xa cậu cũng tiện tay giành giải quán quân. Giải quan trọng của hội thao năm nay là bơi tự do nội dung một trăm mét, là nơi cậu thể hiện bản lĩnh của mình. Khi cậu nhẹ nhàng bơi hết bể bơi như cá thì các đối thủ khác mới bơi được hai phần ba. Tiếng vỗ tay của khán giả vang khắp khán đài cũng khiến thần sấm cũng phải xấu hổ.

Sau hội thao, cái tên Tiêu Tinh Dã ở trường trung học phổ thông Thần Quang ngày càng nổi tiếng. Từ một kẻ tiểu tốt vô danh, một bước trở thành nhân vật truyền kỳ. Nhắc đến Tiêu Tĩnh Dã, ai ai cũng biết đó chính là chú ngựa đen hô mưa gọi gió ở hội thao của trường.

“Tiêu Tinh Dã á, biết! Đó là hắc mã hoàng tử phải không?”.

So với “bạch mã hoàng tử” Minh Nhật Lãng nho nhã, lịch thiệp thì Tiêu Tinh Dã được coi là “hắc mã hoàng tử” mạnh mẽ, hoạt bát. Cậu và Minh Nhật Lãng được coi là hai đại diện đẹp trai và cool tiêu biểu của trường Thần Quang.

All about true love–

Love 3:

“Xin người, cậu đi theo tớ một tuần rồi không thấy mệt sao?”.

Giọng nói đầy vẻ bực bội phát ra từ cửa lớp 10 (3). Tất cả học sinh trong phòng đều ngẩng đầu lên nghe ngóng. Mọi người đều nhìn thấy Tiêu Tinh Dã đang tức giận nhìn một bạn gái mặt tròn, mắt to, rất xinh xắn.

Bạn gái đó nhìn Tiêu Tinh Dã với vẻ đầy ngưỡng mộ: “Bạn Tiêu Tinh Dã, chỉ cần ngày ngày nhìn thấy bạn, mình không thấy mệt mỏi chút nào cả”.

Tiêu Tinh Dã sững người: “…”.

Tình yêu của tuổi trẻ có chút ngốc nghếch và ngây thơ vụng dại. Sự rung động đầu đời của thiếu nữ giống như sự gặp gỡ của hoa và mùa. Sau một đêm nảy nở ngàn vạn cành. Muốn nó không nở cũng không được.

Tiếng cười khúc khích cả phòng học, dần dần bùng cháy bốn phương tám hướng như ngọn lửa:

“Bạn Đinh Đang Linh lớp 10 (4) có thể nói là fan trung thành nhất trong fanclub Tiêu Tinh Dã. Ngày nào cũng đi theo cậu ấy”.

“Đúng thế, sau khi bạn ấy nhìn thấy Tiêu Tinh Dã chạy vượt rào là đã động lòng rồi. Chỉ cần nhìn thấy Tiêu Tinh Dã là theo cậu ấy đi khắp nơi”.

“Cái gì mà cắn chặt núi xanh quyết không rời, đây chứ đâu”.

“Sức hấp dẫn của Tiêu Tinh Dã bây giờ không nhỏ chút nào, sắp đuổi kịp “hoàng tử mặt trời” rồi”.

Một đám con gái ngồi tụm năm tụm bảy bàn chuyện, nhắc đến Minh Nhật Lãng, không ai bảo ai, tất cả đều đồng loạt quay sang nhìn cậu. Cậu đang ngồi ở chỗ của mình, Bạch Vân Tịnh bàn trên đang quay xuống bàn bài với cậu. Tuy trong phòng học ồn ào là thế hai người dường như tách rời khỏi thế giới đó, coi như xung quanh không có gì, vẫn tập trung vào chủ đề đang bàn luận.

Trong phòng học rất ồn ào, người bên ngoài cửa cuối cùng cũng phá vỡ bầu không khí khó chịu ấy. Tiêu Tinh Dã cuối cùng không nhịn được nữa, cậu giơ cao nắm đấm: “Tôi cảnh cáo bạn, đừng đi theo tôi nữa, nếu không…”. Nghĩ một hồi cũng không nghĩ được câu nào ác ác một chút, cuối cùng cậu đành buông một câu: “Nếu không thì bạn tự chịu hậu quả”.

Nói xong cậu quay người bước đi, nhưng câu nói của cậu không hề có tác dụng, vì cô bạn tên Đang Linh đó vẫn lẽo đẽo đi theo sau. Bất đắc dĩ cậu đành dùng tốc độ chạy nhanh như gió của mình để cắt cái đuôi dai dẳng này mà thôi.

Theo con đường bùn đất phía trước dãy phòng học, Tiêu Tinh Dã chạy thẳng ra sân bóng. Chạy được nửa đường thì có người chặn ngang. Đó là mấy anh học lớp mười hai, Tiêu Tinh Dã có quen mặt người dẫn đầu. Lý Trí Hải – kẻ bại dưới tay cậu trong cuộc thi bơi một trăm mét tự do. Nghe nói Lý Trí Hải hai năm liền giữ chức quán quân bơi lội của trường Thần Quang, năm nay vốn cũng muốn giành quán quân một lần nữa, nhưng không may lại thua Tiêu Tinh Dã. Xem ra cậu ta không phục, hôm nay chắc chắn là không có ý tốt nên mới tìm đến, nếu có ý tốt thì đã chẳng đến đây làm gì.

Quả nhiên, vừa lên tiếng đã không có vẻ gì là tử tế: “Thằng kia, tao nghe nói mẹ mày bỏ đi theo giai lắm tiền, còn bố mày ngày ngày chúi đầu vào rượu chè, không ai dạy dỗ mày, khả năng thế này rèn luyện kiểu gì đấy?”.

Gương mặt Tiêu Tinh Dã trắng bệch, ánh mắt sắc lại.Cậu liếc nhìn Lý Trí Hải nhanh như điện xẹt, sự phẫn nộ đã dâng lên ngập đầu.

Một trận đánh nhau kinh thiên động địa diễn ra. Tuy đối phương có mấy người liền cùng tấn công cậu, nhưng cậu vẫn lao vào Lý Trí Hải mà không cần biết trời đất là gì…

Trận ẩu đả chỉ dừng lại khi thầy Châu Tĩnh Bang nghe tin chạy đến. Lúc đó bộ dạng Lý Trí Hải đã vô cùng thảm, gương mặt chỗ xanh chỗ tím, quần áo rách chỗ này chỗ kia. Tiêu Tinh Dã hả hê. Tuy chỉ một thân một mình đánh lại số đông, nhưng cậu vẫn đánh cho tên Lý Trí Hải kia một trận tơi bời. Nhưng bộ dạng cậu lúc này cũng chẳng đẹp đẽ gì, mũi sưng một cục to.

Về việc này nhà trường dùng biện pháp hòa giải để giải quyết. Hai bên phải lau năm mươi tấm bảng, chia đều ra mà làm. Sau đó nhà trường yêu cầu mỗi bên viết bản kiểm điểm nộp lên phòng giáo vụ. Thế là Tiêu Tinh Dã bị thầy Châu nhốt trong phòng nghiên cứu khoa học, không viết xong bản kiểm điểm thì không được về nhà.

Các giáo viên trong phòng nghiên cứu lần lượt ra về, chỉ còn lại mình thầy Châu giúp cậu viết bản kiểm điểm. Tiêu Tinh Dã ngồi đối diện thầy, gương mặt cau có, hằm hằm thù hận. Cây bút trong tay cậu như sắp bị nghiền nát, tờ giấy trên bàn vẫn chưa viết được chữ nào.

Châu Tĩnh Bang mới hai bảy, hai tám tuổi nên coi học sinh lớp mình chủ nhiệm như em trai, em gái. Sau khi nghe rõ nguồn cơn vụ đánh nhau này trong lòng anh đã nghiêng về phía Tiêu Tinh Dã. Tuy biết là như vậy, nhưng dùng bạo lực không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Cách xử lý của nhà trường trừng phạt cũng không phải không có lý, trường chỉ yêu cầu học sinh viết bản kiểm điểm mà thôi.

“Tiêu Tinh Dã, em ngồi cả buổi mà chưa viết được chữ nào, có phải em định không cho thầy tan ca không?”.

“Thầy Châu, em không sai, sao em phải viết cái này?”. Tiêu Tinh Dã bất mãn.

“Tiêu Tinh Dã, em đánh người đã là sai rồi”.

Tiêu Tinh Dã kích động phản bác: “Em không sai, là mấy tên đó tìm em để đánh nhau”.

Đoạn thoại này còn lặp đi lặp lại một hồi, cuối cùng không nhịn được nữa, thầy Châu lắc đầu, thở dài. Cậu học sinh ngang bướng này thực sự khiến anh phải đau đầu. Anh vặn cổ rồi nhìn ra ngoài cửa, thoáng thấy bóng người qua anh vội đứng dậy nói: “Thầy ra ngoài một lát, em đợi ở đây”.

Bước chân của thầy Châu Tĩnh Bang như “gió đông thổi vang tiếng trống trận”, vội vàng chạy ra ngoài, lát sau có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi vào. Tiêu Tinh Dã không buồn ngước đầu lên, ánh mắt cậu vẫn dán lên tờ giấy trắng, nghiến răng kèn kẹt. Đúng lúc muốn xé tờ giấy thành trăm mảnh thì một đôi tay trắng trắng trẻo xinh xắn kéo tờ giấy lại. Cậu ngước đầu lên nhìn, đó là lớp phó học tập kiêm cán sự môn ngữ văn, học trò cưng của thầy Châu Tĩnh Bang – Lâm Nguyệt Loan, đang đứng trước mặt cậu.

Cô bé lấy tờ giấy xong và nói: “Đưa luôn bút cho tớ”.

“Cậu làm cái gì?”. Tiêu Tinh Dã không hiểu.

“Thầy Châu bảo tớ đến viết bản kiểm điểm cho cậu”.

Tiêu Tinh Dã chau mày khó hiểu, không ngờ thầy Châu lại tìm người đến giúp cậu, thầy chu đáo quá! Có đánh chết thì cậu cũng không viết nổi bản kiểm điểm này. Nhưng có người viết thay thì cậu có thể nhẹ nhàng “qua cửa” rồi.

Lâm Nguyệt Loan cầm giấy bút và ngồi xuống đối diện cậu, chăm chỉ viết. Tiêu Tinh Dã vươn vai và thoải mái ngả lưng ra thành ghế, hỏi: “Tan học lâu rồi sao cậu chưa về nhà?”.

Lâm Nguyệt Loan vẫn cặm cụi viết: “Hôm nay tớ trực nhật”.

Nhìn Lâm Nguyệt Loan viết nhoay nhoáy, Tiêu Tinh Dã kêu lên: “Không cần viết nhiều thế đâu, viết bừa vài câu là được rồi. Còn nữa, đừng viết tớ quá đáng thương, như thế tớ mất mặt lắm!”.

Lâm Nguyệt Loan vẫn không ngẩng đầu lên nhìn, cô bé buông lời: “Giờ mới phát hiện ra cậu thật nhiều lời”.

Tiêu Tinh Dã bực mình, nhưng thấy người ta đang viết hộ mình nên cố gắng kiềm chế.

Lâm Nguyệt Loan viết một loáng là xong. Tiêu Tinh Dã đòi xem cô viết cái gì. Nhìn một lúc, gương mặt cậu giãn ra, rõ ràng rất vừa ý với nội dung mà cô viết.

“Hèn gì thầy Châu quý cậu thế, vừa vào học đã khen cậu văn hay và yêu cầu cậu làm cán sự môn ngữ văn của lớp. Hóa ra văn chương đích thực viết rất hay. Bản kiểm điểm này tuy là nói tự kiểm điểm nhưng câu nào cũng nói cái tên Lý Trí Hải kia cố ý gây chuyện. Được, viết hay quá đi mất!”.

Lâm Nguyệt Loan im lặng một hồi mới đáp lại: “Tiêu Tinh Dã này, tuy chuyện này là do Trí Hải cố ý gây sự, nhưng cậu cũng hơi manh động”.

Gương mặt Tiêu Tinh Dã ngay lập tức cau có: “Không cần cậu dạy khôn tớ, đừng nghĩ cậu viết hộ tớ bản kiểm điểm mà tớ phải cảm ơn cậu. Đây là việc thầy Châu giao cho cậu, tớ không cần nhận cái ơn này”.

Cậu ấy giống như một con nhím, không để ý đến những lời mình nói ra mà chỉ biết xù lông để tự bảo vệ mình.

Lâm Nguyệt Loan không hề tức giận ngược lại, cô vẫn điềm đạm nói: “Tiêu Tinh Dã, không phải tớ muốn dạy khôn cậu. Chẳng qua “Cùng một lứa bên trời lận đận”(*) nên tớ mới mở lời khuyên cậu mà thôi”.

Cùng một lứa bên trời lận đận? Tiêu Tinh Dã nghe thấy thế liền giật mình: “Cậu có ý gì?”.

“Mẹ cậu không cần cậu, mẹ tớ cũng không cần tớ! Bố cậu thì suốt ngày say xỉn, bố tớ thì sớm đã rời xa tớ rồi. Xem ra tớ còn bi thảm hơn cậu nữa”.

Giọng của cô hết sức nhẹ nhàng, dường như chưa bao giờ phải hứng chịu gánh nặng của cuộc sống, nhưng trong từng câu chữ lại toát lên vẻ lạnh lẽo vô cùng. Tiêu Tinh Dã mở to mắt nhìn cô, cậu sững lại, hoàn toàn không biết nên nói gì bây giờ.

Phòng nghiên cứu tĩnh lặng như núi sâu không người, trên tường là bóng nắng nghiêng nghiêng, cảnh tượng mờ ảo.

Tiêu Tinh Dã đạp xe đưa Nguyệt Loan về nhà. Cậu vừa đạp xe vừa nói chuyện, dường như những lời ấy là dành cho những cơn gió đang tạt vào mặt.

“Mẹ tớ bỏ đi khi tớ được mười tuổi”. Cậu hờ hững buông một câu không đầu không cuối.

Lâm Nguyệt Loan hiểu ý cậu, cô cũng đáp lại: “Mẹ tớ li hôn với bố khi tớ sáu tuổi”.

“Bác ấy có người đàn ông khác nên mới đòi ly hôn phải không?”. Trong câu nói của Tiêu Tinh Dã hàm chứa ý coi thường.

Lâm Nguyệt Loan trầm tĩnh đáp: “Bố tớ nói, giữa hai người không còn tình yêu nữa rồi. Vì thế hai người mới quyết định chia tay, nếu cố tình kéo dài cuộc hôn nhân không tình yêu là không đạo đức”.

Tiêu Tinh Dã giật mình, bố cậu không hề dạy cậu như thế. Mỗi lần uống say, bố cậu đều lảm nhảm: “Mẹ mày là người đàn bà hư hỏng, cô ta ham tiền ham vinh hoa phú quý nên mới bỏ đi theo người đàn ông khác. Cô ta không cần tao, cũng không cần mày”.

Cậu im lặng một hồi lâu, Nguyệt Loan thấy thế liền ngước đầu lên hỏi: “Sau đó cậu có gặp lại bác ấy không?”.

“Ban đầu còn gặp vài lần, nhưng tớ kệ bà ấy, những gì bà ấy tặng tớ đều ném đi, tớ ném thẳng trước mặt bà ấy. Lần nào bà ấy cũng khóc mà bỏ đi, sau đó không thấy đến nữa. Nghe nói bà ấy và ông ta đi Hồng Kông rồi”.

“Vậy, cậu có nhớ bác ấy không?”.

Tiêu Tinh Dã gượng gạo đáp: “Tớ nhớ bà ấy làm gì?”. Ngừng một hồi cậu hỏi: “Cậu sao? Cậu có nhớ mẹ cậu không?”.

“Trước đây tớ không nhớ lắm, chắc là do từ nhỏ mẹ đã không ở bên tớ. Nhưng tớ không giận mẹ, bố tớ nói dù mẹ không ở cùng tớ với bố, nhưng mẹ mãi mãi là mẹ tớ, mãi mãi yêu thương tớ”.

“Bố cậu… trước mặt cậu không nói những lời trách móc mẹ cậu sao?”. Tiêu Tinh Dã thực sự kích động.

“Chưa bao giờ, ngược lại, bố tớ luôn nói tốt về mẹ. Bố nói với tớ, chuyện ly hôn là chuyện của người lớn, còn là cha mẹ, tình yêu họ dành cho tớ không bao giờ giảm đi”.

“Vậy bố cậu sao lại…”. Tiêu Tinh Dã nhớ lại câu nói “sớm đã rời xa” của cô mà không biết nên hỏi thế nào.

Lâm Nguyệt Loan đoán ngay ra điều cậu muốn hỏi, cô trả lời ngắn gọn: “Ung thư gan”.

Tiêu Tinh Dã lại im lặng hồi lâu, cậu cẩn thận hỏi: “Bố cậu không còn nữa, vậy giờ cậu sống với mẹ à?”.

“Không, có mình tớ thôi. Nhà mới của mẹ tớ ở thành phố B, mỗi tháng mẹ đều gửi tiền sinh hoạt phí cho tớ”.

“Cái gì?”. Tiêu Tinh Dã ngạc nhiên thốt lên và bóp mạnh phanh, chân chạm đất. Cậu quay ngoắt lại nhìn Nguyệt Loan, gương mặt đầy vẻ khó tin: “Mẹ cậu bỏ mặc cậu sống một mình ở đây?”.

Đáp lại thái độ ngạc nhiên của Tiêu Tinh Dã, Nguyệt Loan bình thản đáp: “Không phải mẹ tớ bỏ mặc tớ, mẹ tớ tháng nào cũng gửi tiền sinh hoạt cho tớ. Tớ lớn thế này, tự mình chăm sóc được mình rồi”.

Tiêu Tinh Dã nhìn chằm chằm cô bé một hồi rồi quay lên đạp xe đi tiếp. Cậu không nói gì thêm nữa mà cứ lặng lẽ đạp xe.

Cùng chung cảnh ngộ, một người than trách thế tục, một người lại vô cùng bình thản, tại sao chứ? Là do cách đối mặt với cuộc hôn nhân thất bại của hai người bố khác nhau sao?…

All about true love –

Love 4:

Chiều thứ ba, tiết thể dục.

Minh Nhật Lãng bình thường không đi học môn thể dục bởi vì phần lớn những môn học đòi hỏi vận động cậu đều không tham gia được, nên mỗi khi đến tiết cậu đều kiếm cớ xin nghỉ. Lần này nghe nói giáo viên thể dục bận không đến được, cả lớp được hoạt động tự do, nên cậu cũng cùng mọi người ra sân vận động.

Lớp phó thể dục Tần Quảng Phong hướng dẫn cả lớp chạy ba vòng sân và sắp xếp các hoạt động cho cả lớp. Tần Quảng Phong lấy từ phòng dụng cụ ra rất nhiều dụng cụ thể thao như cầu lông, bóng rổ, bóng đá, dây nhảy… Cả lớp chia theo bangười một nhóm và tập môn mình thích.

Minh Nhật Lãng chơi cùng nhóm cầu lông, cậu đánh vài hiệp. Đường cầu của cậu nhẹ nhàng, tựa gió không thổi bay ngọn liễu, quả cầu chỉ nhẹ nhàng bay qua, có chút sát thương, không có khả năng tấn công và tiết tấu. Những nữ sinh không biết chơi cầu thường thích đánh với cậu. Thế nhưng Tiêu Tinh Dã nhìn thấy liền bĩu môi: “Con trai mà chơi cầu ẻo lả, thà mặc váy làm con gái còn hơn”.

Minh Nhật Lãng coi như không nghe thấy gì, nhưng ánh mắt cậu đượm buồn.

Tiêu Tinh Dã dẫn bóng cùng Tần Quảng Phong và mấy người nữa chạy ra ngoài sân. Minh Nhật Lãng trong lòng không vui, cậu đánh mấy hiệp nữa rồi nghỉ. Cậu rời khỏi đám đông và lặng lẽ về lớp học. Lấy một cốc nước rồi lặng lẽ quan sát các bạn chạy nhảy trên sân tập qua ô cửa sổ. Cậu có đôi mắt rất lạ, đồng tử đen như mực nhưng xunh quanh lại xanh như màu trời.

Bạch Vân Tịnh cũng đi theo vào lớp, lấy nước rồi đến bên cạnh. “Minh Nhật Lãng, hình như cậu không thích học thể dục”.

“Tớ không có hứng thú với môn này”. Minh Nhật Lãng buồn rầu đáp.

“Nhìn cũng biết, cậu hầu như không học môn này, thậm chí hội thao của trường cậu cũng không tham gia”.

“Tớ tham gia hội thao trường làm gì, tớ không như Tiêu Tinh Dã, không có khả năng về môn này”.

Đôi mắt Minh Nhật Lãng vẫn dõi theo bóng các bạn đang chạy trên thảm cỏ xanh ngoài kia, trong đôi mắt sâu thẳm ấy là sự ngưỡng mộ, là nỗi buồn ẩn giấu.

“Tiêu Tinh Dã đích thực là một thiên tài, cậu ấy sinh ra để dành cho thể thao”. Bạch Vân Tịnh cũng nhìn theo ánh mắt cậu và nói.

Tiêu Tinh Dã đang dẫn bóng chạy khắp sân. Đây không phải trận đấu thực sự mà chỉ là vừa tập vừa chơi, nhưng những động tác linh hoạt và kỹ thuật chơi bóng điệu nghệ vẫn Tiêu Tinh Dã được thể hiện một cách hoàn mỹ, khiến các bạn nữ đứng ngoài cổ vũ nhiệt tình.

Ánh mắt Minh Nhật Lãng dừng lại một hồi lâu trên sân cỏ. Bạch Vân Tịnh cũng nhìn theo, uống xong cốc nước, cô nói: “Vậy cậu ở đây xem nhé, tớ xuống dưới đây”.

Minh Nhật Lãng gật đầu: “Ừ”.

Bạch Vân Tịnh và Minh Nhật Lãng dần dần thân nhau và trở thành bạn là do Bạch Vân Tịnh chủ động tiếp cận cậu. Cô không giống những nữ sinh chỉ đứng từ xa ngắm nhìn chứ không muốn bước vào thế giới của cậu. Cô giống như một cốc trà ấm, là sự kết hợp hoàn hảo của nóng và lạnh, khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu. Minh Nhật Lãng bước ra từ một gia đình khép kín, cậu hầu như không có bất kỳ kinh nghiệm giao tiếp với mọi người nào. Những người quá nhiệt tình khiến cậu cảm thấy khó gần, một cô gái dịu dàng như Bạch Vân Tịnh lại khiến cậu tiếp nhận một cách hoàn toàn tự nhiên.

Một tiết thể dục đã kết thúc, Tiêu Tinh Dã mồ hôi nhễ nhại nhưng chân vẫn đều đều dẫn bóng. Tần Quảng Phong và Tiêu Tinh Dã vừa đi vừa chơi trò cướp bóng, đột nhiên lực chân quá mạnh khiến trái bóng bay vèo vào cây hòe non bên đường.

Bên cạnh dãy phòng học là một mảnh rừng hòe mới trồng năm nay. Hòe là một loài cây cảnh rất đẹp, nên được trồng với diện tích lớn trong khuôn viên trường. Khi xuân đến cành lá xanh non, khi hè về bóng cây râm mát. Tiêu Tinh Dã đá bóng vào, nhành cây non kêu rắc một cái rồi gục xuống như thiên nga gẫy cánh.

Nội quy của trường quy định phải bảo vệ môi trường, bảo vệ cây cỏ, vi phạm sẽ bị phạt. Tiêu Tinh Dã vừa mới thoát thân từ “sóng gió đánh nhau” nên cậu không muốn lại bị kiểm điểm lần nữa. Nhìn ngang nhìn dọc một hồi không thấy bóng ai, cậu liền nháy mắt với Quảng Phong và thu bóng rút lui, hòng “thoát tội”.

Hai người họ không biết rằng Minh Nhật Lãng đã quan sát hết mọi chuyện từ cửa sổ tầng ba.

Bóng Tiêu Tinh Dã và Tần Quảng Phong đã mất hút từ lâu nhưng ánh mắt Minh Nhật Lãng vẫn dừng lại nơi cành cây bị gãy. Nỗi buồn dâng lên trong mắt cậu, cậu mím chặt môi, hai bàn tay đã nắm lại thành nắm đấm từ bao giờ, cốc nước trong tay bị bóp méo, nước chảy xuống theo kẽ tay.

Cành hòe mỏng manh, yếu ớt không chịu được sự va đập mạnh. Yếu ớt như thế, giống như…

Bên bìa rừng hòe, học sinh vẫn lục tục cười nói đi qua. Lâm Nguyệt Loan và nhóm bạn cũng cầm vợt, cầm dây đi qua đó. Nhìn thấy cành cây bị gãy cô liền kêu lên: “Ai làm thế này?”.

Trước khi Nguyệt Loan kêu lên thì hầu như chẳng ai để ý đến cái cây bị thương ấy cả. Không có một tâm hồn nhạy cảm thì sẽ chẳng bao giờ để ý tới những thay đổi nhỏ nhặt vốn diễn ra xung quanh chúng ta.

Mấy nữ sinh ngừng lại nhìn một lúc rồi đi tiếp: “Nếu không phải ai đó muốn bẻ cây chơi thì là có người cố tình phá hoại rồi”. Những giọng nói hờ hững vang lên.

Lâm Nguyệt Loan đưa dây nhảy cho bạn rồi nói: “Các cậu cứ đi trả đồ trước đi, tớ cứu cái cây này đã”.

“Lâm Nguyệt Loan, cậu biết cứu cây sao?”.

“Thử xem thế nào”.

Trong lòng Nguyệt Loan sớm đã nghĩ ra cách. Cô tìm được hai thanh tre, sau đó tháo một bên dây buộc tóc của mình ra và chuẩn bị “bó bột” cho cây. Cô cẩn thận nhấc cành cây bị gãy lên và tìm điểm nối thích hợp với đầu kia, giữ thẳng cành cây, cố định chúng bằng hai thanh nẹp rồi dùng dây buộc tóc màu xanh buộc lại, không cho nó lay động nữa.

Sau khi buộc xong Lâm Nguyệt Loan xoa xoa vết gãy và nói như an ủi trẻ con: “Chị đã cố gắng hết sức rồi, có thể sống tiếp được hay không phải dựa vào bản thân em thôi. Cố lên!”.

Một cơn gió nhẹ thổi tới, những chiếc lá non lao xao trước gió giường như đang vẫy tay nói lời cảm ơn với cô.

Từ cửa sổ tầng ba Minh Nhật Lãng đang nhìn cô gái vừa mới cố hết sức cứu chữa cho cành cây non. Từ nơi sâu thẳm, trái tim bỗng ngân lên khe khẽ, giống như ngọn đuốc đang tí tách cháy. Có một chút ấm nồng của lửa đỏ, đang phát ra sức nóng…

Cây hòe non rất cố gắng, nó không phụ công cứu chữa của Nguyệt Loan. Một tuần sau chỗ nối đã liền. Lá vẫn xanh tươi, mầm non đã lớn dần lên. Nguyệt Loan cảm thấy vô cùng mãn nguyện, cô bé đứng khen cái cây nhỏ: “Sức sống của em thật là mãnh liệt, còn nhanh hơn chị tưởng tượng đó”.

Có điều cô hoài nghi: “Ban đầu khi chị “nối xương” cho em là buộc bằng dây buộc tóc màu xanh lam, tại sao bây giờ lại biến thành dây giày màu xanh lam thế này? Ai đã “thay thuốc” cho em nhỉ?”.

Cây hòe nhỏ đương nhiên không trả lời, cành lá ve vẩy trong gió giống như những tiếng cười giòn tan của trẻ thơ.

Minh Nhật Lãng bắt đầu chú ý đến cán sự môn văn học ngồi bên trái mình. Cậu ngồi bàn bốn, tổ năm, cô ngồi bàn ba, tổ năm. Trong giờ học, cô luôn nằm trong tầm ngắm của cậu.

Đây là một cô gái rất đặc biệt, cô cũng mặc đồng phục áo trắng váy xanh như các bạn. Nhưng trong các bạn nữ của lớp, thậm chí của trường, chẳng mất thời gian để nhận ra cô. Vì cô có mái tóc đen, dài, luôn tết thành hai bím tóc và thả trước ngực. Trước trán là một hàng tóc mái dày, đôi mắt nhỏ, hànglông mày mảnh, làn da trắng như ngọc, tràn lên cô bé toát lên khí chất cổ điển của vùng thôn quê sông nước Giang Nam.

Vẻ bên ngoài của Lâm Nguyệt Loan có hơi hướng cổ điển nhưng tính cách của cô bé không giống như những thiếu nữ truyền thống, cả ngày chỉ biết u sầu, thở ngắn than dài. Cô không có thói quen đa sầu đa cảm, luôn thẳng thắn, chân thành, vui vẻ và hòa đồng. Ngay cả một người ít chơi với con gái như Tiêu Tinh Dã cũng có vài phần quý mến cô.

Tiêu Tinh Dã ngồi sau Lâm Nguyệt Loan, trước đây cậu không bao giờ để ý đến các bạn nữ ngồi trước mình. Nhưng sau lần ở phòng nghiên cứu Lâm Nguyệt Loan giúp cậu viết bản kiểm điểm, cậu đã đạp xe đưa cô về nhà. Hai người trước đây “chó gà không chung tiếng gáy, sống chết không thèm liên quan” thì bây giờ đã bắt đầu qua lại.

Giờ là tiết ngữ văn của thầy Châu Tĩnh Bang, tiết văn trước là giờ kiểm tra. Sau khi giảng xong bài thầy liền công bố kết quả kiểm tra. Lâm Nguyệt Loan, Minh Nhật Lãng và Bạch Vân Tịnh là ba cái tên đứng đầu. Sau khi thầy vui vẻ tuyên dương ba người xong, thầy nói tiếp: “Có bài văn của một học sinh cá biệt thực sự khiến tôi tức giận, đáp án lung ta lung tung”. Thầy vừa nói vừa liếc nhìn Tiêu Tinh Dã, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ.

Việc của mình, mình hiểu rõ nhất, Tiêu Tinh Dã chột dạ cúi đầu xuống. Sau khi phát bài kiểm tra tận tay, thầy giao cậu cho Lâm Nguyệt Loan: “Lát nữa tan học em xem bài của Tiêu Tinh Dã, giúp bạn ấy chữa lỗi sai”.

Lâm Nguyệt Loan quay lại nhìn Tiêu Tinh Dã, ra hiệu cho cậu đưa bài kiểm tra cho mình. Tiêu Tinh Dã ngập ngừng một lúc rồi mới đưa, còn dặn dò: “Trong bài có nhiều câu tớ đoán bừa, sai cấm cậu cười”.

Kết quả Lâm Nguyệt Loan nghe xong suýt nữa thì sặc. Các bài khác Tiêu Tinh Dã trả lời còn đúng tám, chín phần, chỉ có bài tập lớn là điền thơ thì quả thực là điền lung tung, khiến người khác không thể không bực mình.

“Phù Dung lâu tiễn Tân Tiệm” của Vương Xương Linh(5): Lạc Dương thân hữu như tương vấn, (…)

Trong ngoặc cậu ấy điền: Chính là nói tôi ở lầu Nhạc Dương.

Bài Điều trương tịch của Hàn Dũ(6): “Tỳ phù hám đại thụ”, (…)

Trong ngoặc cậu ấy điền: Không hề động đậy

Bài Ức cựu du thư của Lý Bạch(7): “Thanh thủy xuất phù dung”, (…)

Trong ngoặc cậu ấy điền: “Bích huyết rửa ngân thương”.

Đọc đến đây Lâm Nguyệt Loan đã không chịu được nữa, cô cố gắng đọc tiếp câu hỏi phụ: Tả Trung Nghị Công(8) tên thật là gì? Cậu ấy viết: Tả Lãnh Thiền. Cô muốn cười lớn thế nhưng cố gắng kiềm chế, chau mày nhìn Tiêu Tinh Dã: “Đọc đáp án của mấy câu này cũng biết cậu cũng đọc không ít tiểu thuyết võ hiệp đấy nhỉ?”.

“Đương nhiên, tớ đọc nhiều tiểu thuyết võ hiệp lắm! Thực sự rất hay. Tung vó ngựa bốn phương, xách kiếm đi tới chân trời…”. Nhắc đến sở thích là Tiêu Tinh Dã bắt đầu ba hoa.

Lâm Nguyệt Loan không có tâm trí nghe cậu ta ba hoa, cô vẫn tiếp tục đọc bài kiểm tra. Đột nhiên đọc đến một bài khiến cô không thể kiềm chế được nữa, cô cười lớn và nói: “Đáp án câu này làm sao cậu nghĩ ra được thế?”.

Tiêu Tinh Dã nhìn theo hướng tay cô chỉ: Hãy giải thích nghĩ của từ “Thệ thế”. Cậu ấy trả lời rất ngắn gọn phía sau: “Chết đi”. Thầy Châu đọc đến đáp án này là không chịu được nữa, bốc hỏa, thầy khoanh tròn rất to, nét bút còn chọc thủng cả giấy.

Cậu phát hiện ra liền vội giải thích: “Thực ra tớ định viết “chết”, thế nhưng viết ngược mất”(9).

Lâm Nguyệt Loan chỉ biết bịt miệng cười. Tần Quảng Phong ngồi sau Tiêu Tinh Dã thấy vậy liền nhoài người lên cướp bài kiểm tra: “Xem cái gì mà vui thế, tớ xem với”.

Tiêu Tinh Dã lo sợ liền giật lại: “Không được xem, trả tớ đây”.

Tiếc là cậu đã chậm một bước, Tần Quảng Phong đã nhanh tay hơn và giành được bài kiểm tra, vừa nhìn đáp án đã cười sặc sụa. Cậu ta vừa cười vừa đọc to thành tiếng: “Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão(10), câu sau là gì? Tài tử Tiêu đại của chúng ta điền là: “Nhân bất phong lưu trụ thiếu niên””.

Cả lớp cười nghiêng ngả.

Gương mặt Tiêu Tinh Dã đỏ gay, cậu đuổi theo Quảng Phong giành lại bài kiểm tra, hai người chạy hết dãy bàn này đến dãy bàn khác, Quảng Phong phải sử dụng mọi chướng ngại vật. Để tạm thời tránh được sự truy bắt của Tiêu Tinh Dã. Vừa chạy vừa đọc: “Tác giả của tiểu thuyết Hồng nham (11) là ai? Trả lời: Trung Mỹ hợp tác sáng tác. Trời ơi, câu trả lời này độc quá đi, Tiêu Tinh Dã cậu có tài quá đi mất!”.

Cả lớp ôm bụng cười, có mấy bạn nam tên Lý Thiểm, Vệ Lôi, Trác Diệc Phàm vừa bảo vệ Quảng Phong vừa cười ngặt ngẽo.

“Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão, nhân bất phong lưu trụ thiếu niên. Vẫn đối nhau chan chát, Tiêu Tinh Dã, cậu đúng là bậc kỳ tài trăm năm có một đấy!”. Lý Thiểm trêu.

Vệ Lôi cười ha ha và đế thêm: “Tiêu huynh, tấm lòng ngưỡng mộ của tiểu đệ dạt dào như sóng nước Trường Giang”.

Trác Diệc Phàm tiếp lời ngay lập tức: “Lại giống như nước sông Hoàng Hà, nước trôi trôi mãi có về được đâu”.

Mấy nam sinh này cũng giống như Tần Quảng Phong, cùng trong đội bóng với Tiêu Tinh Dã, bình thường vẫn trêu đùa nhau, khiến cậu tức không được mà giận cũng không xong. Bây giờ chỉ còn cách cố hết sức để lấy bài kiểm tra lại. “Chiến trường”có thêm vài người nữa nên càng hỗn loạn.

Khi mới hỗn loạn, Minh Nhật Lãng định lặng lẽ ra khỏi lớp, nhưng mấy cậu bạn đó cứ chạy qua chạy lại phía cửa khiến cậu không đi được, chỉ còn cách tránh mấy người họ. Cậu lùi về phía cửa sổ, lưng dựa tường mà đứng, đó là cách phòng vệ tốt nhất.

Trận chiến “đoạt bài kiểm tra” của Tiêu Tinh Dã và Tần Quảng Phong giống như một cơn gió cứ cuốn đi cuốn lại trong lớp. Bàn ghế bị đẩy sang đông sang tây, bút sách rơi tung tóe. Tần Quảng Phong cứ thế là lùi dần lùi dần và nấp sau lưng các bạn để Tiêu Tinh Dã khó đuổi bắt. Chán chê cậu lại di chuyển về phía bên cạnh Minh Nhật Lãng. Minh Nhật Lãng giật mình, biết có chuyện không hay sắp xảy ra nhưng cậu chưa kịp tránh thì đã bị Quảng Phong túm lấy và đẩy về phía Tiêu Tinh Dã. Cậu ta học được mấy chiêu của Tinh Túc lão quái trong “Tiếu ngạo giang hồ”(*) nên đã dùng chiêu lấy người làm bia đỡ này để hóa giải sức tấn công của Tiêu Tinh Dã.

Nhìn thấy Tiêu Tinh Dã lao về phía mình như một viện đạn, Minh Nhật Lãng muốn né cũng không được. Gương mặt cậu trắng bệch, trong lòng hoang mang, trong đầu đột nhiên nhớ lại hình ảnh cây hòe non bị gãy rắc một cái…

Đột nhiên Tiêu Tinh Dã lùi lại phía sau tránh được Minh Nhật Lãng đang bị đẩy tới. Mấy bước sau Minh Nhật Lãng túm được vào bàn giáo viên và đứng vững. Nhìn thấy nguy hiểm trước mắt được hóa giải một cách nhanh chóng, cậu tạm thời có chút hoang mang, chưa định thần được. Gương mặt xanh xao, đôi mắt sợ hãi nhìn Tiêu Tinh Dã. Sao cậu ấy làm được điều đó chứ? Động tác nhanh như thỏ, thoắt cái đã tránh được Minh Nhật Lãng.

Tiêu Tinh Dã không thèm nhìn cậu mà quay sang nói với Quảng Phong: “Cậu làm cái gì thế? Đẩy Minh Nhật Lãng về phía tớ làm gì? Cậu không biết là Minh đại thiếu gia ghét nhất là người khác đụng vào à?”. Nghe thì có vẻ quan tâm đấy nhưng thực chất là đang châm biếm Minh Nhật Lãng.

Lúc này Tần Quảng Phong mới để ý ra người mình đẩy là Minh Nhật Lãng. Cậu cũng biết “tính cách quái gở” của Minh Nhật Lãng: Cậu ấy không thích tiếp xúc chân tay với người khác, đặc biệt là không thích mấy trò đẩy đi đẩy lại. Vì thế từ trước đến giờ cậu ấy không tham gia bất cứ trò nô đùa ồn ào nào, ngược lại còn luôn luôn giữ khoảng cách với người khác. Nhận xét về tính cách quái gở này, có người nói là do cậu ấy sạch sẽ quá, có người nói là do ngạo mạn… nói chung nhiều ý lắm!

Tiêu Tinh Dã thì luôn lên giọng châm chọc: Chẳng qua là kiếm được vài đồng tiền thối tha thôi mà lên mặt, ra vẻ giàu có. Cậu ta không thích người khác chạm vào, tớ còn ghét chạm vào cậu ta ấy chứ!

Tần Quảng Phong không đồng ý với Tiêu Tinh Dã, vì ngoài chuyện không thích đụng chạm với người khác ra, Minh Nhật Lãng chẳng hề tỏ thái độ hay lên mặt gì. Cậu đối xử với người khác rất ôn hòa, nho nhã, chỉ là có phần ít nói. Đối với nhiều người thì việc ít nói nghĩa là cao ngạo, không coi ai ra gì, như Tiêu Tinh Dã chẳng hạn. Nhưng ấn tượng của Quảng Phong về Minh Nhật Lãng vẫn rất tốt đẹp nên cậu vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi cậu, Minh Nhật Lãng. Tớ không để ý”.

“Không sao”. Hai tay Minh Nhật Lãng đầy mồ hôi, không biết nói gì lúc này.

Tiêu Tinh Dã coi như Minh Nhật Lãng không tồn tại, cậu ta lướt qua chỗ Tần Quảng Phong giành lấy bài kiểm tra rồi về chỗ ngồi. Minh Nhật Lãng cũng lững thững đi ra khỏi lớp, Bạch Vân Tịnh vội vã theo sau.

Tiêu Tinh Dã đưa bài kiểm tra đến trước mặt Lâm Nguyệt Loan rồi nói: “Còn chỗ nào sai nữa mau giúp tớ chữa đi”.

Lâm Nguyệt Loan cầm bài kiểm tra chữa một mạch, xong liền đưa lại cho Tiêu Tinh Dã: “Nhìn đáp án một lượt đi rồi học thuộc, sau này đừng gây trò cười nữa”.

Tiêu Tinh Dã làm bộ chắp hai tay vào nhau rồi nói: “Tuân lệnh”.

Lâm Nguyệt Loan cười, nghĩ một lúc sau cô nói nhỏ: “Sao… cậu lại thích đối đầu với Minh Nhật Lãng thế?”.

Gương mặt Tiêu Tinh Dã biến sắc, môi khẽ nhếch lên: “Tớ có sao?”.

Lâm Nguyệt Loan hỏi lại: “Cậu không có sao?”.

Im lặng một hồi lâu Tiêu Tinh Dã mới đáp: “Có! Là tớ ghét cậu ta, nhìn cậu ta không vừa mắt!”.

Im lặng một hồi, Lâm Nguyệt Loan chậm rãi nói: “Vì nhà cậu ấy có tiền, phải không? Cậu hận người có tiền phải không?”.

Tiêu Tinh Dã bị đoán đúng tim đen, cậu bật dậy khỏi ghế rồi trừng mắt nhìn cô: “Lâm Nguyệt Loan, cậu nghĩ cậu là ai? Cậu có tư cách gì mà chỉ trích tớ, phê bình tớ? Việc của tớ không cần cậu quan tâm”.

Nói xong cậu hậm hực đá ghế rồi ra khỏi lớp, bỏ lại bao con mắt lớn nhỏ kinh ngạc nhìn theo.

Vừa ra ngoài hành lang Tiêu Tinh Dã nhìn thấy Minh Nhật Lãng và Bạch Vân Tịnh đang trò chuyện. Đôi mắt sắc như dao của cậu lườm Minh Nhật Lãng một cái rồi cúi đầu đi tiếp.

“Lạ thật, hình như Tiêu Tinh Dã thích đối địch với cậu hay sao ấy?”. Nhìn thấy cảnh này Bạch Vân Tịnh liền nói như thế với Minh Nhật Lãng.

“Ngay từ ban đầu tớ đã cảm thấy thế”.

“Sao cậu ấy lại như thế?”.

Minh Nhật Lãng lắc đầu, cậu không hiểu vì sao Tiêu Tinh Dã thù địch với cậu nặng nề như vậy.

All about true love -

Love 5:

Tiêu Tinh Dã không nói năng gì với Lâm Nguyệt Loan nữa, vào lớp và coi cô như không khí. Thời gian này tính khí cậu ta rất thất thường, tuy chẳng đánh nhau với ai nhưng gương mặt cứ như đá hoa cương, vô cùng lạnh lùng. Thầy Châu nhìn khó coi quá liền gọi cậu đến phòng nghiên cứu nói chuyện một tiếng hai mươi lăm phút ba mươi bảy giây. Vấn đề chủ yếu là hy vọng cậu không nên lạnh lùng thái quá. Học sinh thì phải có dáng vẻ của học sinh, sao phải làm bộ giống sát thủ làm gì… vân vân và vân vân.

Nói một thôi một hồi, hoàn toàn là đàn gẩy tai trâu. Tiêu Tinh Dã bước ra ngoài vẫn giữ nguyên sắc mặt “tứ khốc toàn thư(12)”. Ánh mắt cậu lạnh buốt, gương mặt cậu ấy lạnh lùng, miệng lưỡi cậu ấy lạnh băng… cả người như toát ra không khí của mùa đông. Nói theo cách của Tần Quảng Phong thì là: “Wow, tên này bị đông cứng rồi”.

Gần hết giờ tiết cuối của buổi chiều, Lâm Nguyệt Loan đang chuẩn bị thu sách vở ra về thì Tiêu Tinh Dã huých cô một cái sau bao ngày không thèm nói chuyện. Cậu đưa cho cô mảnh giấy nhỏ, cô khó chịu nhìn qua: Tan học cậu đừng về vội.

Chuông tan học vang lên, thầy giáo cho cả lớp nghỉ. Mọi người bắt đầu lục tục ra về, trong lớp còn vài người. Lâm Nguyệt Loan ngồi yên tại chỗ, Tiêu Tinh Dã cũng thế.

Minh Nhật Lãng cũng đợi mọi người về gần hết mới chầm chậm thu dọn sách vở. Bạch Vân Tịnh quay lại nhìn cậu và cười: “Lát nữa tớ đi hiệu sách mua ít sách tham khảo, cậu có muốn mua gì không Minh Nhật Lãng? Tớ mua giúp cho”.

Minh Nhật Lãng nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Cảm ơn cậu, tạm thời thì không”.

“Vậy thôi, tớ đi trước đây, bye bye”.

“Bye”.

Bạch Vân Tịnh nhẹ nhàng ra khỏi lớp. Minh Nhật Lãng thu dọn sách vở xong và chuẩn bị đứng dậy, theo thói quen cậu nhìn về phía Lâm Nguyệt Loan một cái, lúc này mới phát hiện ra trong lớp chỉ còn cậu, Nguyệt Loan và Tiêu Tinh Dã.

Lâm Nguyệt Loan đã đeo sẵn cặp sách lên vai nhưng vẫn ngồi yên bất động. Ánh mắt Tiêu Tinh Dã nhìn chằm chằm phía sau cô, có chút gì đó bất an. Vừa lo lắng lại vừa hoảng loạn. Cậu ấy làm sao thế? Minh Nhật Lãng thầm nghĩ trong lòng.

Tiêu Tinh Dã đột nhiên đứng dậy và liếc nhìn Minh Nhật Lãng đúng lúc bắt gặp ánh mắt Nhật Lãng chưa kịp nhìn đi chỗ khác. Tiêu Tinh Dã sững người lại rồi cáu giận nói: “Cậu nhìn tớ làm gì? Tan học rồi còn không mau về?”.

Minh Nhật Lãng cảm thấy vô cùng khó hiểu, cậu vẫn ngồi im không động đậy. Ánh mắt lướt qua Tiêu Tinh Dã rồi quay sang nhìn Lâm Nguyệt Loan. Hai người này cãi nhau và không nói chuyện một thời gian rồi, điều này cậu có nghe nói. Không khí lúc này hơi ngột ngạt, cậu có nên đi không? Nếu là bạn nữ khác chắc cậu không để ý làm gì, nhưng đây là Lâm Nguyệt Loan…

Lâm Nguyệt Loan cũng quay đầu lại, ánh mắt nhìn Minh Nhật Lãng vô cùng ấm áp và hiền dịu: “Minh Nhật Lãng, cậu chưa về à?”.

“Minh đại thiếu gia mau về đi, cậu mà không xuống nhanh thì con xe Mercedes-Benz nhà cậu đợi mọc rễ lên đấy!”. Tiêu Tinh Dã phải châm chọc một câu mới chịu được.

Xem ra ở đây không có chuyện của cậu rồi, việc của hai người họ cứ để họ tự giải quyết vậy. Trong lòng đột nhiên vô cùng buồn bã, đôi mắt cậu cụp xuống, lặng lẽ xách cặp ra khỏi lớp.

Trong phòng học bây giờ chỉ còn lại Lâm Nguyệt Loan và Tiêu Tinh Dã, cô ngồi quay người lại, đối mặt với cậu, hỏi:

“Tiêu Tinh Dã, cậu bảo tớ ở lại có chuyện gì không?”

Tiêu Tinh Dã cúi mặt xuống không dám nhìn cô, sau đó lại quay đi chỗ khác, gương mặt đã ửng đỏ, một hồi sau mới lập cập nói: “Nói chung là có chuyện, đợi lát nữa nói”.

Ngồi đợi một tí mà đã nửa tiếng trôi qua. Cậu ấy không nói gì, cô cũng kiên nhẫn ngồi đợi mà không giục. Cuối cùng cũng đợi đến lúc cậu lên tiếng: “Về đi, tớ đưa cậu về nhà”.

Đợi lâu như thế chả nhẽ vì mỗi câu nói “Đưa cậu về nhà” sao? Sao mà cô nhịn được cơn giận này chứ? Cô hậm hực nói: “Cậu đang cầu hòa đấy à?”.

“Đi nào, nói nhiều thế?”. Khẩu khí của Tiêu Tinh Dã rất hung hăng, nhưng Lâm Nguyệt Loan chẳng sợ, cô bĩu môi rồi đi theo cậu.

Học sinh trong trường đã về hết, từ dãy phòng học đến bãi đỗ xe hai người không gặp ai cả. Tiêu Tinh Dã lấy xe ra đợi Lâm Nguyệt Loan ngồi chắc mới đạp xe ra khỏi khuôn viên trường rồi rẽ ra phố. Đúng giờ tan tầm nên rất đông người, gương mặt ai cũng mệt mỏi, bám đầy bụi đường, giống như một bầy cá uể oải. Tiêu Tinh Dã nhanh nhẹn len qua dòng người đông đúc như con rồng lượn dưới biển, vừa bá đạo vừa hung dữ.

Bình thường Lâm Nguyệt Loan đi xe bus về nhà, từ trường về nhà đi mất năm bến xe bus. Xuống xe còn phải đi bộ một đoạn nữa. Khi Tiêu Tinh Dã đưa cô về đến nhà trời đã chuyển sang màu xám như tường vi, bốn phía là mây bao phủ.

Lâm Nguyệt Loan nhảy xuống xe nhanh như một chú sóc: “Cảm ơn cậu”.

“Cậu lên gác đi”. Tiêu Tinh Dã hối thúc.

“Lát nữa mới lên, tớ còn đi chợ mua rau đã”.

“Đừng đi nữa”. Tiêu Tinh Dã vội vàng ngăn cô lại, cậu định nói gì đó nhưng lại không mở lời được, Lâm Nguyệt Loan thì cứ nhìn chằm chằm cậu khó hiểu.

Tiêu Tinh Dã ngập ngừng một hồi rồi vừa lí nhí vừa gấp gáp nói nhỏ bên tai cô: “Cậu thay váy khác đã rồi đi chợ sau”.

Trong bóng chiều màu xám cam, gương mặt cậu đỏ bừng. Nói xong một cái là vội vàng đạp xe vụt lên phía trước.

Lâm Nguyệt Loan đứng sững lại một lúc rồi cũng đỏ mặt theo. Cô ba chân bốn cẳng chạy ngay lên gác rồi đóng sầm cửa lại, vội vàng lật mặt sau chiếc váy đồng phục màu xanh ra xem. Một vét máu đỏ bằng nửa bàn tay trẻ con loang lổ, bắt mắt.

Bị bẩn lúc nào thế? Sao cô lại không biết chứ. Tiêu Tinh Dã sao lại phát hiện ra được? Đã thế cậu ấy còn chu đáo giúp cô tránh hết ánh mắt của mọi người, đưa cô về suốt quãng đường. Cậu ấy vốn không thèm để ý đến cô cơ mà. Vào lúc quan trọng lại không tính toán đến chuyện trước đây. Cậu ấy vốn ngập ngừng nói không ra câu thế nhưng cuối cùng vẫn mặt dày mà nhắc nhở cô. Cảm xúc trong lòng cô đang cồn cào không biết phải diễn tả thế nào…

Tiêu Tinh Dã cắm đầu đạp xe một mạch biến mất khỏi con phố, cậu không hề để ý đến bên kia đường có một chiếc ô tô màu đen lặng lẽ đỗ ở đó.

Minh Nhật Lãng xuống sân trường sau đó ngồi yên trong xe. Bác Hồng lái xe thấy thái độ cậu như vậy nên biết trong lòng cậu có chuyện không vui. Bác cũng không tiện hỏi tại sao nên chỉ cẩn thận lái xe đi. Xe vừa ra khỏi trường Minh Nhật Lãng liền gọi giật lại: “Dừng xe”.

Bác Hồng dừng xe, Minh Nhật Lãng nhìn về phía cổng trường rồi chau mày nói: “Dừng ở đây đi, đợi một lát nữa rồi đi”.

Đợi một lát cũng phải mất ba mươi phút, đợi đến khi có một nam sinh đèo một nữ sinh rời khỏi trường, Minh Nhật Lãng mới thở phào nhẹ nhõm nhưng lát sau đó đã cau có mặt mày.

Ngập ngừng một lúc cậu dặn bác lái xe: “Bác Hồng, bác đi theo bọn họ”.

“Vâng, thưa cậu”. Bác Hồng nổ máy rồi đi theo chiếc xe đạp phía trước.

Cho đến khi chiếc xe đạp dừng lại trước một tòa nhà thì bác Hồng mới tắt động cơ và đỗ bên kia đường quan sát. Bác nhìn lướt qua gương chiếu hậu, trong gương là hình ảnh Minh Nhật Lãng đang chăm chú nhìn theo đôi bạn bên ngoài cửa ô tô.

Cậu Thiếu niên đưa cô gái về đã đi được một đoạn xa, cô gái cũng đã lên gác. Một lát sau căn phòng trên tầng bốn sáng đèn, chắc là phòng của cô gái đó. Minh Nhật Lãng trầm ngâm nhìn qua cửa sổ, gương mặt trầm buồn. Bác Hồng cũng im lặng không lên tiếng, một hồi lâu bác đành nhắc nhở: “Cậu chủ, không còn sớm nữa. Chúng ta về thôi nếu không bà chủ sẽ lo lắng”.

Minh Nhật Lãng quay đầu lại đáp: “Vâng, về thôi”.

Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh trên con đường rộng rãi, khi sắp vào cổng nhà họ Minh, Minh Nhật Lãng đột nhiên lên tiếng: “Bác Hồng, chuyện hôm nay không được nói với mẹ cháu”.

Minh Nhật Lãng từ nhỏ được giáo dục rất tốt, người nhà, người ở lớn nhỏ trên dưới cậu đều rất lễ phép, tuyệt đối chưa bao giờ cậu lên giọng quát mắng, chỉ đạo. Đây là lần đầu tiên cậu dùng giọng điệu ra lệnh nói với bác Hồng. Bác Hồng nghe xong sững lại một hồi rồi vội vàng cung kính đáp lại: “Vâng, thưa cậu chủ”.

Sáng hôm sau khi đến lớp, Tiêu Tinh Dã phát hiện trong ngăn bàn mình có một quả táo vừa to vừa đỏ. Cầm quả táo trên tay mà gương mặt cậu thay đổi không biết bao nhiêu biểu cảm, nụ cười vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.

Lâm Nguyệt Loan quay đầu lại nhìn cậu, trên tay là một cuốn sách rất dày, sắc mặt tuy nghiêm túc nhưng trong mắt lại hàm chứa nụ cười: “Tiêu Tinh Dã, thầy Châu có lệnh, ngữ văn cơ bản của cậu quá kém, từ hôm nay tớ sẽ kèm môn ngữ văn cho cậu”.

“Kèm bằng cách nào?”.

“Điền thơ vào câu của cậu quá kém, vì thế nhiệm vụ cấp thiết là cậu phải học thuộc thơ”. Lâm Nguyệt Loan đưa tập thơ dày cộp trong tay cho cậu và chỉ: “Chúng ta bắt đầu từ phần khó nhất, cầm lấy cái này đi, sau này có nó thì việc học của cậu sẽ dễ dàng hơn”.

Tiêu Tinh Dã cúi đầu nhìn một lúc rồi hét toáng lên: “ “Khổng tước đông nam phi”(13), cậu đùa à, cậu bắt tớ học thuộc cái này á, đây là bài thơ dài nhất trong lịch sử, mấy trăm câu liền đấy, tớ không học!”.

Lâm Nguyệt Loan cười híp cả mắt: “Dọa cậu thôi, tớ cũng có học thuộc hết cái này đâu. Chỉ nhớ được một số câu thôi”.

Sắc mặt Tiêu Tinh Dã giãn ra, cậu thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau đừng lấy cái này ra dọa tớ nữa, tớ sợ cái này nhất đấy. Dọa tớ là cậu phải chịu trách nhiệm”.

“Chịu trách nhiệm thì chịu trách nhiệm, cùng lắm là ngày ba bữa cơm chứ gì”. Lâm Nguyệt Loan nói đơn giản như nuôi gà nuôi vịt vậy.

“Được được, đằng nào tớ cũng không ăn nhiều đâu, một bữa một cân gạo, hai cái đùi gà, ba con cá, bốn cân tôm, năm cái lạp xường…”.

Tiêu Tinh Dã còn chưa nói xong Lâm Nguyệt Loan đã cầm cuốn sách đập vào đầu cậu một cái: “Ăn nhiều thế, tốn cơm tốn gạo, đánh chết đi cho xong”.

Tiêu Tinh Dã vừa né vừa cười: “Có nhầm không thế hả, tớ là nhân tài thể thao đấy, đánh chết tớ là tổn thất lớn cho quốc gia đấy, biết không?”.

Thấy hai người cười đùa vui vẻ thế Tần Quảng Phong ở phía sau cũng cười theo: “Ai da, nước đóng băng cuối cùng cũng tan rồi. Có tập thơ các thời đại thì “tứ khốc toàn thư” bị quản lý cấp cao rồi”.

Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan cùng hét lên: “Lắm mồm”.

Đứng bên khung cảnh ồn ào ấy, Minh Nhật Lãng chỉ cúi đầu nhìn những con sô đang nhảy múa trước mắt, đôi mày khẽ chau lại, lẽ nào gặp bài toán khó khiến cậu vất vả vậy sao.

Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan làm lành với nhau. Cả hai cùng im lặng, không ai nhắc đến chuyện hôm cậu đưa cô về nhà cả. Lâm Nguyệt Loan vẫn thường xuyên nhắc lại câu nói cũ: “Biết là cậu không thích người có tiền nhưng nhà MInh Nhật Lãng có tiền không phải là lý do mà cậu ghét người ta đấy chứ?”.

Lần này Tiêu Tinh Dã không nổi xung lên nữa mà chỉ chu miệng nói: “Không chỉ vì cậu ta là con nhà giàu mà còn vì tớ không quen nhìn dáng vẻ công tử bột ẻo lả của cậu ta nữa”.

Lâm Nguyệt Loan cười lớn: “Cậu đang nói Minh Nhật Lãng đấy sao? Sao lại nói người ta như thế chứ? Minh Nhật Lãng là một người nho nhã, vào miệng cậu lại thành công tử ẻo lả”.

Tiêu Tinh Dã liền phản bác: “Cậu ta đúng là công tử bột ẻo lả như đàn bà còn gì! Tớ nhìn ngứa mắt. Đi đường thì chậm như sợ dẫm chết kiến, không biết đùa cũng không biết nhảy, một chút chí khí nam nhi cũng không có”.

Lâm Nguyệt Loan nhìn cậu cười nói: “Thế theo cậu thì tất cả con trai đều phải giống cậu, mạnh mẽ như rồng như hổ mới là nam tử hán à?”.

“Đương nhiên rồi, nếu không thì ai coi là con trai. Bộ dạng ẻo lả của cậu ta nên làm con gái thì hợp hơn”.

Lâm Nguyệt Loan chán không muốn đôi co với cậu ta nữa, cô chỉ nói thêm: “Nếu cậu cảm thấy mình là nam tử hán vậy thì đừng động tí là tính toán kì kèo với Minh Nhật Lãng nữa. Thể hiện tí khí chất nam nhi đi chứ, sao cứ làm khó người ta thế?”.

Chiêu này lợi hại thật, Tiêu Tinh Dã bị những lời nói của chính mình hạ gục, từ đó không có ý thù địch không động tí là nổi xung với Minh Nhật Lãng nữa.

Học sinh lớp 10(3) bắt đầu truyền tin rằng Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan là một đôi. Lâm Nguyệt Loan thường kèm Tiêu Tinh Dã học bài, còn Tiêu Tinh Dã thường chở Lâm Nguyệt Loan về nhà. Tin đồn đến tai thầy Châu Tịnh Bang, thầy quyết định gọi hai người lên phòng giáo viên nói chuyện.

Hai người mặt đỏ bừng và ra sức phủ nhận. Cái gì mà đôi tình nhân, vốn làm gì có chuyện đó, chỉ là bạn thân bình thường, tình bạn trong sáng, đơn thuần. Thầy Châu cũng không nhiều lời, thầy chỉ phát cho mỗi người một đề thi, làm xong thầy chấm. Được một người có khả năng ngữ văn như Lâm Nguyệt Loan kèm nên trình độ của Tiêu Tinh Dã cũng được nâng cao. Thầy Châu hớn hở nói: “Tôi không quan tâm các cô các cậu có phải đang yêu không, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc học tập thì chuyện đó tùy cô cậu”.

Tuổi mười sáu, mười bảy như hoa nở, tình cảm giữa con trai và con gái luôn sâu sắc hơn tình bạn và nhẹ nhàng hơn tình yêu. Thứ tình cảm mông lung ấy chỉ có thể dùng bốn chữ “như thực như hư” để diễn tả là phù hợp nhất.

Thầy Châu vừa cho hai người ra về chưa được bao xa thì đã gọi giật lại: “Lâm Nguyệt Loan, ở lại thầy nhờ chút việc”.

Lâm Nguyệt Loan chạy lại còn Tiêu Tinh Dã vẫn đợi ở chỗ cũ. Không biết thầy Châu nói gì với cô mà cô chỉ gật đầu và cười rất tươi. Khi cô chạy lại, cậu liền hỏi: “Thầy Châu bảo cậu làm gì thế?”.

“Thầy Châu nói trong phòng sách cũ của thư viện có nhiều sách rách, cần phải bọc lại. Thầy biết trưa nào tớ cũng ở lại trường ăn cơm nên muốn tớ sau khi cơm xong đến thư viện để sắp xếp”.

Nhà ăn của trường phục vụ một số học sinh nhà xa không tiện về nhà ăn cơm trưa. Nhà Lâm Nguyệt Loan cách trường khá xa, trưa về nhà lại phải tự nấu cơm, cho nên từ trước đến giờ cô đều ăn bữa cơm rẻ nhất ở trường, không cần phải về nhà.

“Đóng, bọc sách vở á, việc này chán lắm. Cậu đồng ý rồi à?”.

“Đương nhiên là đồng ý chứ, cậu thấy chán nhưng tớ thì không”.

Tiêu Tinh Dã cố ý lắc đầu cười: “Đương nhiên là khác nhau chứ. Xem ra chúng ta không thích hợp làm bạn”.

“Đúng thế, đúng thế. Thế nên chúng ta đường ai nấy đi nhé! Cậu đến sân vận động còn tớ lên thư viện”.

“Bây giờ cậu lên thư viện làm gì?”.

“Tớ nên làm quen với công việc một tí! Nếu không thì ngày mai các thầy cô đều nghỉ trưa rồi tớ lần đầu đến sao biết làm gì được”.

“Cậu thật là có trách nhiệm, được rồi, chúng ta chia đường từ đây”.

Trước cửa phòng giáo viên cả hai mỗi người rẽ một ngả và vẫy tay tạm biệt nhau.

All about true love -

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.