All That Glitters

Chương 5



Khi chuông cửa reo lên, Jessica vẫn đứng yên. Nikolas đặt bàn tay của anh lên eo của cô và siết nhẹ, sau đó cánh tay đó buộc cô đi dần ra phía cửa. Vô tình cô phản đối cái áp lực đó và anh nhìn xuống cô, cái miệng cứng rắn của anh uốn cong thành một nụ cười khô khan. “Đừng biến mình thành một kẻ nhút nhát như thế,” anh chế giếu. “Anh sẽ không để những con quái vật đó ăn thịt em đâu, vì thế sao em không thả lỏng và thưởng thức nó chứ?”

Không nói lời nào, cô lắc đầu. Trong một vài ngày mà cô biết Nikolas Constantinos anh đã bước vào cuộc đời cô và làm đảo lộn tất cả, hoàn toàn thay đổi nó. Buổi sáng nay anh đã đưa cho thư ký một danh sách và yêu cầu viên thứ ký mời họ tới nhà anh tối nay, và một cách tự nhiên mọi người chấp nhận. Ai dám chống lại Constantinos? Vào lúc 4 giờ chiều Nikolas đã gọi cho Jessica và bảo cô mặc đầm buổi tối, anh sẽ đến đón cô trong vòng hai giờ sau đó. Cô đã tưởng là họ sẽ đi ăn tối bên ngoài lần nữa, và mặc dù cô không trông đợi nó lắm, cô đã nhận ra thật vô ích khi chống đối lại Nikolas. Mãi cho tới khi anh đã đưa cô đến trước cửa nhà mình, anh mới nói cho cô biết kế hoạch của anh.

Cô đã rất tức giận và bực bội vì anh đã làm tất cả những điều đó mà không hỏi ý kiến của cô, và cô hầu như không nói chuyện với anh kể từ lúc đó, nhưng điều này dường như chẳng khiến anh bận tâm chút nào. Tuy nhiên đằng sau sự tức giận ấy cô đang rất lo lắng và khổ sở. Mặc dù cô biết rằng với Nikolas ở đằng sau cô, không ai dám công khai tỏ ra lạnh lùng hay không thân thiện với cô, cô vẫn đủ nhạy cảm để biết rằng chẳng có vấn đề gì nếu họ giấu kin sự khinh ghét của họ hay bày tỏ nó ra. Cô biết là nó sẽ ở đó, và cô chịu đựng nó. Nó chẳng giúp ích được gì khi thư ký của Nikolas, Andros, ở đó, sự khinh miệt của anh ta đã được giấu cẩn thận khỏi con mắt của Nikolas nhưng lại bộc lộ ra cho cô thấy một cách giễu cợt mỗi khi Nikolas không nhìn thấy. Có lẽ là do Andros là anh họ thứ hai của Nikolas nên anh ta cảm thấy mình được bảo đảm với địa vị của mình.

“Nhìn em xanh xao quá,” Nikolas quan sát một cách trách mắng, dừng lại với cánh tay đặt trên nắm cửa để mở nó ra. Anh cúi xuống và hôn cô, mạnh mẽ, cố ý để cho cô cảm nhận được lưỡi của anh, sau đó ngay lập tức dứt ra khỏi cô và mở cửa trước khi cô có thể phản ứng lại bằng bất kỳ cách nào khác thay vì đôi gò má cô đang dần ửng lên nhẹ nhàng.

Cô muốn đá anh một cái, và cô tự hứa với bản thân là cô sẽ lột da anh ra vì hành động kiêu căng của anh, nhưng hiện tại cô cứng người lại để đón chào những người đang đến. Nhìn trộm lên Nikolas, cô thấy đôi môi cứng rắn rất nam tính của anh vẫn còn vương một chút son môi của cô và cô lại đỏ mặt, đặc biệt là khi một vài cặp mắt sắc sảo của một vài quý bà cũng chú ý đến nó, sau đó phóng cái nhìn của họ vào màu son môi của cô như để ghép màu sắc. Sau đó anh đưa một cánh tay mạnh mẽ ra và kéo cô lại gần anh hơn, giới thiệu cô như là “một người bạn thân và một đối tác làm ăn, Jessica Stanton.” Sự mô tả bạn thân mang đến những biểu hiện hiểu biết trên nhiều khuôn mặt, và Jessica nghĩ một cách điên tiết rằng anh có lẽ nên nói là “chere amie” (người bạn thân - tiếng Pháp), vì đó là cái mà mọi người đang nghĩ tới. Đương nhiên, đó là chủ ý của Nikolas, nhưng cô không có ý định tỏ ra ngoan ngoãn với mong muốn của anh. Khi nửa sau trong phần giới thiệu của anh được đưa ra, mọi người ngay lập tức trở nên rất lịch sự ngay khi mà trong một giây cô đã cảm thấy một sự khinh rẻ thẳng thừng. Chere amie (người bạn thân) là một chuyện, nhưng đối tác làm ăn lại là chuyện khác. Anh đã làm cho nó rất rõ ràng, chỉ với một vài từ được chọn lựa kỹ càng, rằng anh có thể coi bất cứ lời lăng mạ nào đối với Jessica cũng là những lời lăng mạ đối với anh.

Để khiến cô thêm ngạc nhiên và bối rối, anh giới thiệu một người phụ nữ cao, tóc vàng mặc rất đẹp là nhà báo, và bằng những đầu ngón tay của anh ấn nhẹ, cô biết rằng đây chính là nhà báo đã viết những thứ xấu về cô trên mục ngồi lê đôi mách trên tờ báo Ngày chủ nhật. Cô chào mừng Amanda Waring với cung cách bình tĩnh chẳng để lộ ra điều gì, mặc dù cô phải vận dụng hết sự tự kiểm soát bản thân để làm được điều đó. Quý cô Waring nhìn chằm chằm vào cô trong một phần giây trước khi nặn ra một nụ cười gượng gạo và mấp máy những điều thông thường.

Sự chú ý của cô bất chợt quay lại với Nikolas bởi hình ảnh của một cái đầu đỏ ấn tượng trượt một cánh tay mềm mại vào trong chiếc cổ rắn chắc của anh và cong người lên cho một nụ hôn chậm rãi trên môi anh. Đó không phải là một nụ hôn dài, hay là một nụ hôn sâu, tuy nhiên nó rõ ràng đã thể hiện sự thân mật. Jessica trở nên cứng nhắc khi một ngọn lửa ghen tuông không mong đợi và cũng không được chào mừng làm nổ tung cô. Làm sao mà người đàn bà đó dám chạm vào anh! Cô run rẩy và gần như kìm nén bản thân không giật anh ra khỏi người phụ nữ đó, nhưng nếu Nikolas không tự gỡ cánh tay của người đàn bà đó ra khỏi cổ của mình và bước lùi lại tránh khỏi cô ta, cô có lẽ sẽ tạo nên một cảnh tượng khác. Cái nhìn mà Nikolas trao cho cô là một lời xin lỗi đúng như những gì được mong đợi từ anh, nhưng hiệu quả của nó đã bị tia nhìn thích thú trong đôi mắt đen của anh phá hủy.

Rất thong thả, Nikolad lôi chiếc khăn tay ra khỏi túi và chùi đi vết son môi màu san hô của người đàn bà tóc đỏ vẫn còn vương trên môi mình, một điều mà anh đã không làm khi anh hôn Jessica. Sau đó anh nắm lấy tay Jessica và nói, “Em yêu, anh muốn em gặp một người bạn cũ, Diana Murray. Diana à, đây là Jessica Stanton.”

Đôi mắt màu xanh đậm rất đáng yêu quay sang Jessica, nhưng biểu cảm trong chúng rất ác ý. Sau đó đôi môi mềm mại tách ra thành một nụ cười. “À, vâng, tôi nghĩ rằng tôi đã từng nghe đến tên cô,” Diana thì thầm.

Bên cạnh cô, Jessica cảm thấy Nikolas trở nên yên lặng như đang đợi một con báo. Cô nắm chặt những ngón tay vào lòng bàn tay và đáp trả, “Vậy ư? Thật là thú vị,” và chuyển sang phần giới thiệu với người đi cùng Diana, người vẫn đang xem xét những gì đang diễn ra với biểu hiện cảnh giác trên mặt, như thể anh ta không muốn dây dưa vào chuyện này.

Mặc cho sự nổi tiếng của Nikolas, hoặc có lẽ là vì nó, mà căn phòng rõ ràng là đang rầm rì bàn tán. Andros đang di chuyển từ nhóm này sang nhóm khác, thực hiện một cách yên lặng những bổn phận của người chủ nhà, do đó tách Nikolas ra khỏi phần đông của căn phòng. Trong một chốc Nikolas hướng Jessica từ nhóm này tới một nhóm khác, nói chuyện thoải mái, đưa cô vào những cuộc trò chuyện và tuyên bố một cách rõ ràng rằng cô là của anh bằng bàn tay sở hữu của anh trên cánh tay cô hay trên lưng cô, và cô có được sự ủng hộ của anh. Sau đó, một cách tàn nhẫn, cô cảm thấy thế, anh bỏ mặc cô lại và bỏ đi để nói chuyện công việc.

Trong một thoáng cô bị hoảng sợ và nhìn xung quanh, tìm kiếm một chỗ ngồi trong góc. Sau đó cô bắt gặp cái nhìn lạnh lẽo của Andros, một cái nhìn mỉa mai và biết rằng anh ta đang mong chờ cô tự biến mình thành một con ngốc. Cô lấy hết can đảm và buộc bản thân mình tiếp cận một nhóm những phụ nữ đang cười và thảo luận về một vở hài kịch mới công chiếu. Mãi cho tới khi cô đã gia nhập nhóm này cô mới thấy Amanda Waring cũng nằm trong số đó. Ngay lập tức một sự im lặng rơi vào giữa những người phụ nữ khi họ nhìn vào cô, đánh giá địa vị của cô và băn khoăn là những thái độ có thể đến mức nào.

Cô hất cằm lên và nói bằng một giọng bình tĩnh, “Chẳng phải vai chính do diễn viên Penelope cái-gì-đó thủ vai là một thành công bất ngờ ở Mỹ vào năm ngoái hay sao?”

“Penelope Durwin,” một người phụ nữ trung niên hơi đầy đặn đáp lại sau đó một lúc. “Vâng, cô ấy được tặng giải thưởng nữ diễn viên xuất sắc nhất, nhưng dường như cô ấy thích những vở kịch sống động hơn là những bộ phim.”

“Bà có phải là người Mỹ không?” Amanda Waring hỏi với một giọng mượt như nhung, quan sát Jessica với đôi mắt sắc lạnh của mình.

“Vâng, tôi sinh ra ở Mỹ” Jessica trả lời. Liệu điều này có biến thành một cuộc phỏng vấn hay không?

“Bà có dự định trở về Mỹ sống không?”

Jessica thở dài. “Hiện tại thì chưa; Tôi thích nước Anh và tôi cảm thấy hài lòng khi ở đây.”

Cuộc nói chuyện ngưng lại một lúc thật lâu, sau đó Amanda phá vỡ sự im lặng đó. “Cô biết Ngài Constantinos đã lâu chưa?” Dù cho những cảm nghĩ cá nhân của Amanda là gì đi chăng nữa thì trước hết cô ta cũng là một nhà báo, và Jessica là một đề tài thú vị. Còn hơn thế nữa - Jessica là một đề tài thực sự rất tuyệt! Bên cạnh danh tiếng không lấy gì làm hay lắm của riêng mình, thì rõ ràng cô ta còn là nhân tình mới nhất của một trong những người đàn ông quyền lực nhất thế giới, một nhà tỷ phú Hy Lạp rất quyến rũ và khó nắm bắt. Bất kỳ lời nào mà Jessica nói ra cũng đều có thể trở thành tin tức quý giá cả.

“Ồ không, không lâu đâu,” Jessica nói chung chung, và sau đó một giọng nói khác vang lên.

“Với một người như Nikolas, thì không mất nhiều thời gian, phải không, bà Stanton?” giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng là không thân thiện cất lên. Jessica run rẩy khi cô nghe thấy những lời ấy và quay lại nhìn Diana, bắt gặp đôi mắt xanh dương đẹp đến không tưởng của cô ta.

Jessica yên lặng nhìn vào cô ta một lúc thật lâu và sự im lặng dần trở nên nặng nề hơn đến nỗi nó gần như là đang khiến mọi người nghẹt thở chờ mong được thấy diễn biến tiếp theo. Jessica không thể chỉ tập trung tất cả sự tức giận lại để tự nâng đỡ mình, nếu có bất kỳ điều gì tương tự thế, cô thấy đáng tiếc cho con người lộng lẫy đang nhìn cô với ác ý rõ ràng. Diana thật sự rất ngưỡng mộ Nikolas, và Jessica biết rất rõ ràng rằng một người phụ nữ sẽ cảm thấy vô vọng như thế nào khi cố cưỡng lại sức quyến rũ của anh, và cả quyền lực của anh nữa. Khi sự im lặng trở nên không thể chịu nổi nữa cô đáp lời một cách nhẹ nhàng, “Như cô đã nói,” và cô quay về phía Amanda Waring. “Chúng tôi đã gặp nhau lần đầu tiên vào thứ bảy vừa rồi,” cô nói, cung cấp cho cô ta nhiều thông tin hơn so với ý định ban đầu của mình, nhưng cô sẽ vô cùng ngu ngốc nếu để cho sự phản đối của cô ta trỗi dậy trong khi cô có thể dễ dàng làm cho chúng lắng xuống.

Và mánh khóe của cô rõ ràng là có hiệu quả. Mắt của Waring sáng lên, và những người phụ nữ khác cũng dần dần tham gia vào cuộc nói chuyện, hỏi han Jessica xem liệu cô có ý định tới thăm Ngài Constantinos trên hòn đảo của anh ta hay không. Họ đã nghe nói rằng điều này thật khó tin; rằng liệu anh ta có rời Anh sớm không; rằng cô có định đi cùng anh không? Trong khi đang trả lời những câu hỏi của họ, Jessica thấy Diana rời khỏi nhóm người và cô nén một tiếng thở dài nhẹ nhõm, vì cô có cảm giác rằng người phụ nữ này đã cố gắng khơi mào một vụ tranh cãi.

Sau đó, buổi tối diễn ra dễ chịu hơn. Những người phụ nữ dường như đã cởi mở hơn một chút khi họ phát hiện ra rằng cô là một cô gái trẻ khá trầm tĩnh và có cách cư xử đúng mực ít nhất là không hành động như thể cô đang thèm khát chồng họ. Bên cạnh đó, với Nikolas Constantinos đang là người tình của cô, họ chắc chắn là cảm thấy đủ an toàn. Mặc dù anh đang đứng bàn chuyện làm ăn với một nhóm người, thì thỉnh thoảng đôi mắt đen của anh vẫn lướt tìm dáng người thanh mảnh của Jessica, như để kiểm tra xem cô có vấn đề gì hay không. Và chắc chắn là tia nhìn cảnh báo của anh cũng khiến những người đàn ông khác tin rằng tiếp cận cô là một ý tường không thông minh một chút nào.

Chỉ duy nhất một lần, khi Jessica bỏ ra khỏi phòng một vài phút để kiểm tra lại tóc cũng như trang điểm của mình là cô cảm thấy không thoái mái. Cô thấy Diana đang nói chuyện rất nghiêm túc với Andros, và ngay khi cô nhìn họ, Andros ném cho cô một cái nhìn lạnh lùng coi thường khiến cô nổi cả da gà. Cô nhanh chóng vào phòng của Nikolas và đứng yên một lúc cố gắng giữ cho nhịp tim đập ngày càng tăng của mình bình thường trở lại, tự nói với bản thân mình rằng cô lẽ ra không nên để một cái nhìn làm cho hoảng sợ. Lạy Chúa, lẽ ra cô đã quen với những cái nhìn như vậy rồi mới phải!

Tiếng gõ cửa khiến cô lắc đầu thoát khỏi nỗi sợ hãi của mình và quay ra mở cửa. Amanda Waring đang đứng ở đó. “Tôi có thể làm phiền cô một chút được không?” cô ta hỏi một cách lạnh lùng.

“Vâng, dĩ nhiên là được; Tôi chỉ đang chỉnh trang lại mái tóc,” Jessica nói, đứng lùi lại để cho cô ta bước vào. Cô chú ý thấy Amanda nhìn ngắm xung quanh đồ nội thất như thể hy vọng là có những cái chăn lụa màu đen và những cái gương trên trần nhà. Trên thực tế, sở thích của Nikolas lại khá đơn giản và một căn phòng ngủ lớn lại gần như là không có đồ đạc gì. Đương nhiên là một cái giường rất lớn chiếm toàn bộ căn phòng.

“Tôi muốn nói chuyện với cô, cô Stanton,” Amanda bắt đầu. “Tôi muốn đảm bảo với cô là không có bất cứ điều gì mà cô đã nói sẽ xuất hiện trên cột báo của tôi; Ngài Constantinos đã nói rất rõ ràng là công việc của tôi đang có nguy cơ bị mất và tôi không phải là đồ ngốc. Tôi vẫn rất cảnh giác.”

Jessica thở hổn hển và nhẹ nhàng bước xa cái gương mà cô đang dùng để chỉnh lại tóc. Sợ hãi, cô nhìn chằm chằm vào Amanda, sau đó tự trấn tĩnh bản thân để nói một cách lạnh nhạt, “Anh ta đã làm cái gì?”

Đôi môi mỏng của Amanda mím chặt lại. “Tôi chắc là cô biết,” cô ta nói chua chát. “Tổng biên tập của tôi nói với tôi sáng nay rằng nếu bất kỳ một lời nào về Bà quả phụ Đen còn xuất hiện trên cột báo của tôi, thì điều đó không chỉ ảnh hưởng đến công việc của tôi, mà tôi còn bị liệt vào danh sách đen nữa. Ngài Constantinos chỉ cần một cú điện thoại cho nhà xuất bản của tờ báo để thực hiện việc đó. Xin chúc mừng, cô đã thắng.”

Đôi môi Jessica mím chặt lại và cô hất cằm lên một cách tự hào. “Tôi phải xin lỗi thay cho Nikolas, cô Waring,” cô nói với một giọng bình thản, quyết định là sẽ không để cho cô ta phát hiện ra sự rối loạn bên trong. “Tôi đảm bảo với cô rằng tôi không hề nhờ anh ấy làm điều đó. Anh ấy chẳng tinh tế chút nào, phải không?”

Mặc dù đôi mắt của người phụ nữ rất lạnh lùng, đôi môi cô ta vẫn tạo thành một nụ cười nhẹ. “Vâng, anh ta chẳng tinh tế chút nào,” cô đồng ý.

“Tôi rất tiếc vì anh ấy đã tỏ ra thô lỗ như vậy. Tôi nhận ra là cô có việc phải làm và đương nhiên tôi là một người rất công bằng,” Jessica tiếp tục nói. “Tôi sẽ phải nói chuyện với anh ấy -”

Cánh cửa mở ra và Nikolas đi vào, lạnh lùng nhìn Amanda Waring. “Thưa cô Waring,” anh nói lạnh nhạt.

Ngay lập tức Jessica biết rằng anh đã thấy nhà báo này vào phòng sau cô và anh đã tới để giúp cô. Trước khi anh có thể nói bất cứ điều gì có thể khiến người phụ nữ này ghét hơn nữa, cô đi tới chỗ anh và nói bình thản, “Nikolas, có phải anh đã đe dọa là sẽ khiến cô Waring bị sa thải nếu cô ấy đăng bài về em không?”

Anh nhìn xuống cô và đôi môi anh cong thành một nụ cười chế giễu. “Anh đã làm thế,” anh thừa nhận, và cái nhìn của anh lại chiếu thẳng vào Amanda. “Anh sẽ không để cô ấy khiến em khổ sở lần nữa,” anh nói bình thản nhưng giọng nói thì chết người.

“Em rõ ràng là có thể tự chăm sóc cho bản thân mình, cảm ơn anh, Nikolas,” Jessica nói gay gắt.

“Đương nhiên là em có thể,” anh nói vẻ khoan dung như thể cô là một đứa trẻ.

Điên tiết, Jessica với lấy bàn tay anh và cắm những móng tay của cô vào đó. “Nikolas - không. Em sẽ không đứng một bên và nhìn anh sử dụng quyền lực của mình để giúp đỡ em. Em không phải là một đứa trẻ hay là một kẻ ngu ngốc; em đã trưởng thành, và em sẽ không để mình bị đối xử như thể em chẳng có tí đầu óc nào!”

Những ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt đen khi anh nhìn xuống cô, và anh bao phủ bàn tay cô với cánh tay vẫn tự do của mình, ngăn không cho cô cắm những ngón tay vào anh nữa. Trông có vẻ như đó là một cử chỉ âu yếm, nhưng những ngón tay của anh rất cứng rắn và ép buộc khiến cho bàn tay cô yên vị ở đó. “Rất tốt, em yêu,” anh thì thầm, đưa tay cô lên miệng. Sau khi ấn một nụ hôn nhẹ lên những ngón tay của cô, anh ngẩng mái đầu đen nhánh của mình lên và nhìn vào Amanda.

“Cô Waring, tôi không phiền nếu cột báo của cô đề cập đến việc quý cô đáng yêu Jessica Stanton đóng vai chủ nhà cho tôi buổi tối nay, nhưng tôi sẽ không tha thứ cho bất cứ thông tin nào liên quan tới Bà góa phụ Đen hay là tới địa vị kinh tế của cô Stanton đây. Cho cô thêm thông tin, chúng tôi vừa mới hoàn thành một giao dịch kinh doanh rất có lợi cho cô Stanton, và cô ấy đã không, hiện tại cũng không và sẽ không bao giờ cần sự giúp đỡ từ bất kỳ ai nữa.”

Amanda không phải là người dễ dàng bị dọa dẫm. Cô hất cằm lên và nói, “Liệu tôi có thể trích trực tiếp lời ngài trong bài báo của tôi không?”

Đột nhiên Nikolas cười toe toét. “Với lí do đó,” anh nói, và cô ta mỉm cười lại với anh.

“Cám ơn, Ngài Constantinos... cô Stanton,” cô nói thêm sau một lúc, nhìn vào Jessica.

Amanda rời khỏi phòng và Nikolas cúi xuống nhìn Jessica với những ánh lửa vẫn đang nhảy múa trong mắt anh. “Em là một con mèo con,” anh kéo dài giọng một cách lười biếng. “Em có biết rằng bây giờ em phải trả ơn anh không?”

Chẳng sợ hãi chút nào, Jessica nói lạnh lùng, “Anh xứng đáng nhận điều đó, vì đã hành động như một kẻ chuyên đi bắt nạt người khác.”

“Và em xứng đáng nhận bất cứ điều gì, vì đã biến thành một người ưa trêu chọc như thế,” anh nói, và kéo cô chẳng khó khăn gì vào trong vòng tay mình. Cô cố gắng để thoát ra và thấy bản thân mình chẳng thể nào thoát khỏi sự mạnh mẽ cứng rắn của anh.

“Buông em ra,” cô nói không ra hơi, cố gắng lách ra khỏi người anh.

“Tại sao?” anh thì thầm, cúi đầu xuống để ấn đôi môi nóng bỏng của mình lên chỗ hõm trên vai cô. “Em đang ở trong phòng ngủ của anh, và anh chỉ cần giật nhẹ thôi là chiếc đầm của em sẽ nằm ngay dưới gót chân em. Jessica, em phải biết rằng chiếc đầm này của em có thể khiến máu của một vị thánh làm bằng thạch cao cũng phải sôi lên, và anh chưa hề nhận rằng anh là một vị thánh.”

Cô có lẽ sẽ rất ngạc nhiên với lời tuyên bố đó của anh nếu như cái miệng anh trên da thịt cô không đem đến những con sóng khoái lạc đang chảy xuyên qua những mạch máu. Cô rất vui vì anh thích chiếc váy của mình. Nó thật sự khêu gợi; cô biết thế và đã cố ý mặc nó, giống như hành động của một con bướm đêm đang trêu đùa ngọn lửa sẽ làm cháy xém cánh của nó. Đó là một chiếc váy rất đáng yêu, bằng vải sa, đan xen nhiều lớp vải màu xanh nước biển và màu ngọc lục bảo, cuốn quanh thân hình mảnh dẻ của cô giống như những con sóng, và phần thân trên không có quai, chỉ được giữ lại bằng một sợi dây mảnh dẻ phía trên ngực cô. Nikolas đã nói đúng, một cái giật nhẹ có thể khiến chúng tuột xuống, nhưng khi quyết định mặc nó cô không có ý định ở một mình với anh ở trong phòng ngủ của anh. Cô thấy đầu anh lại cúi xuống và cô ngoảnh mặt đi chỉ vừa kịp lúc.

“Có chứ, anh có thể làm thế,” anh nói, ép chiếc cằm của cô với một bàn tay rắn chắc và quay miệng cô về phía anh. Trước khi cô có thể nói lại anh đã mở miệng anh về phía cô, hơi thở ấm áp của anh bao phủ lấy cô. Cái lưỡi của anh thăm dò, trêu ghẹo cô đáp lại, và sau một lúc cô quên mất sự phản kháng của mình, đứng trên đầu ngón chân để ôm lấy cơ thể rắn chắc của anh và dâng hiến cho anh toàn bộ cái miệng ngọt ngào của cô. Không chần chừ anh nhận lấy nó, nụ hôn của anh trở nên hoang dại hơn và sâu hơn khi anh hăm hở nếm cô. Anh gầm gừ trong miệng cô và tay anh bắt đầu trượt lên sườn cô. Mãi cho tới khi những ngón tay rắn chắc của anh ôm lấy một bên ngực mềm mại của cô thì cô mới nhận ra ý định của anh và một lần nữa một cơn ớn lạnh xóa tan ngọn lửa ham muốn của cô. Cô rùng mình và bắt đầu cố lách ra khỏi cái ôm của anh; đôi tay anh khép chặt một cách đau đớn quanh cô và anh ép cơ thể mảnh dẻ của cô vào người anh, đôi môi mạnh bạo hơn.

Jessica cứng người lại và bật kêu khàn khàn, “Không, làm ơn!” Anh chửi thề bằng tiếng Hy Lạp và kéo cô vào vòng tay anh khi cô cố gắng thoát khỏi nó, nhưng thay vì mơn trớn cô, anh chỉ đơn giản là ôm cô thật chặt một lúc và cô cảm thấy trái tim anh đang đập thình thịch trong lồng ngực giống như cô. “Anh sẽ không ép buộc em,” cuối cùng anh nói khi anh đặt một nụ hôn lên thái dương của cô. “Em đã có những kinh nghiệm tồi, và anh có thể hiểu nỗi sợ hãi của em. Nhưng anh muốn em hiểu, Jessica, rằng khi em đến với anh, anh sẽ không để cho em không thỏa mãn. Em có thể tin vào anh, em yêu.”

Yếu ớt cô lắc đầu. “Không, anh chẳng hiểu gì cả,” cô thì thầm. “Nikolas, em - “ Cô bắt đầu nói với anh rằng cô chưa từng làm tình, rằng đó là nỗi sợ hãi vì không biết gì khiến cô co rúm lại trước anh, nhưng anh đã đặt một ngón tay lên môi cô.

“Anh không muốn biết,” anh gầm gừ. “Anh không muốn nghe về bất cứ người đàn ông nào đã từng chạm vào em. Anh đã nghĩ là anh có thể chịu được chuyện đó, nhưng anh không thể làm được. Anh quá ghen tuông với họ; anh không bao giờ muốn nghe em nói về bất kỳ một người đàn ông nào khác.”

Jessica lắc đầu. “Ôi, Nikolas, đừng có ngớ ngẩn như thế! Để em nói cho anh biết -”

“Không”, anh ngắt lời cô, nắm chặt lấy vai cô và lắc cô thật mạnh.

Phát bực lên Jessica đẩy mạnh thoát khỏi anh và quay đầu lại. “Được thôi,” cô đáp trả gay gắt. “Nếu anh muốn biến mình thành một con đà điểu, hãy đi chôn cái đầu của anh đi. Anh có làm gì thì cũng chẳng có vấn đề gì với em đâu!”

Anh nhìn cô một lát, sau đó anh thả lỏng đôi vai rộng đang căng ra của mình và đôi môi anh rúm lại với một nụ cười cố nén. “Nó có vấn đề đấy,” anh thông báo với cô vẻ chế giễu. “Em chỉ là không thừa nhận với bản thân mà thôi. Anh có thể thấy rằng anh sẽ đập tan sự bướng bỉnh của em khi anh dẹp bỏ nỗi sợ hãi của em cũng theo cách đó. Một vài đêm làm tình sẽ biến em thành một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, đáng yêu chứ không phải là một con mèo hoang đang cáu giận”

Jessica bước vòng qua anh để ra cửa, cái đầu hung hung của cô ngẩng cao. Khi cô mở cửa, cô quay lại và nói một cách lạnh lùng, “Anh không phải là một thằng ngố, Nikolas, anh là một thằng ngố kiêu căng.”

Tiếng cười nhẹ nhàng của anh theo cô khi cô quay trở lại phòng, và cô bắt gặp cái nhìn hiểu biết của một vài người. Diana trông có vẻ điên tiết, sau đó quay lưng lại trong cơn bực tức. Thở dài, Jessica băn khoăn tự hỏi liệu Nikolas có coi Diana là một trong số những trò giải trí của anh hay không. Cô hy vọng là không, nhưng cô lại có cảm giác là hy vọng của cô có thể khiến cô thất vọng.

Kể từ tối đó, Nikolas hoàn toàn xâm chiếm cuộc sống của cô. Hầu như tối nào anh cũng đưa cô tới những bữa tiệc nhỏ hay là những cuộc gặp mặt, hay là đưa cô đi ăn tối bên ngoài trong những nhà hàng sang trọng bậc nhất. Cô hầu như không có thời gian rảnh cùng với Sallie, nhưng người phụ nữ trẻ rất thực tế này rất hài lòng là bạn của mình đã đi chơi nhiều hơn và không có mẩu tin xấu nào về cô xuất hiện trên mặt báo. Amanda Waring thường đề cập đến tên của Jessica phía sau tên của Nikolas, và thường nói bóng gió rằng sự có mặt kéo dải của nhà tỷ phú Hy Lạp ở London hoàn toàn là do nét quyến rũ của Bà Stanton, nhưng cô ta không hề đề cập đến Bà góa phụ Đen hay là những tin đồn về Jessica.

Jessica nghĩ một cách ủ ê rằng ngay cả Charles cũng rất vui mừng vì Nikolas đã bước vào cuộc đời cô. Cô có cảm giác như thể một người bạn mà cô vô cùng tin tưởng đã bỏ rơi cô, ném cô vào chuồng cọp. Chẳng lẽ Charles lại không hiểu cái mà Nikolas muốn ở cô? Chắc chắn là anh ta biết; rốt cục thì đàn ông vẫn là đàn ông. Và dường như càng ngày Charles càng trì hoãn Nikolas trong việc ra quyết định liên quan tới cổ phần của cô, và mặc dù cô biết Nikolas không thiếu khả năng về tài chính, cô vẫn không thích thú với sự xâm nhập của anh vào cuộc đời cô.

Cô rất thất vọng nhưng không thật sự ngạc nhiên khi, ngay sau khi Nikolas giải quyết những vấn đề của cô, Charles đưa cho cô một vài giấy tờ để ký và bảo cô là chúng chỉ liên quan tới những vấn đề chính yếu mà thôi. Trước đó cô đã tin tưởng anh hoàn toàn, nhưng đến giờ bản năng mách bảo cô nên đọc kỹ những giấy tờ đó trong khi Charles bồn chồn. Hầu hết giấy tờ liên quan tới những vấn đề không quan trọng lắm, nhưng trong số đó có một văn bản liên quan tới việc bán cổ phần ở ConTech của cô cho Nikolas với mức giá cao kinh khủng và không phải là giá thị trường mà cô đã yêu cầu. Bình tĩnh cô lôi văn bản đó ra và để ra bên cạnh. “Em sẽ không ký cái này,” cô lặng lẽ nói với Charles.

Anh ta không cần phải hỏi xem đó là cái gì. Anh cười gượng gạo với cô. “Anh đã hy vọng là em sẽ không để ý đến nó,” anh thừa nhận. “Jessica, đứng cố chống đối lại anh ta. Anh ta muốn em có số tiền đó, vậy thì em cứ việc nhận nó.”

“Em sẽ không để mình bị mua chuộc,” cô nói với anh, ngẩng cao đầu để nhìn thẳng vào anh. “Và đó là cái mà anh ta đang cố làm, mua chuộc em. Chắc chắn anh không có chút ảo tưởng nào về ý định của anh ta phải không?”

Charles cúi đầu xuống ngắm nghía đôi giày hoàn hảo của mình. “Anh không có chút ảo tưởng nào hết,” anh lẩm bẩm. “Điều này có thể hay cũng có khi không phải là một việc đáng buồn chút nào. Sự thật đơn giản không cần phải tô vẽ thêm làm gì. Tuy nhiên, anh là một người rất thực tế, anh biết là em không phải là người cầu xin bất cứ điều gì tốt đẹp từ Constantinos trong vấn đề này cả. Ký vào giấy tờ đi, em yêu, và đừng đánh thức con hổ đang say ngủ.”

“Anh ta không phải là đang say ngủ,” cô nói vẻ chế nhạo. “Anh ta chỉ là đang nằm yên chờ đợi mà thôi.” Sau đó cô lắc đầu vẻ đã quyết tâm. “Không, em sẽ không ký chúng. Em thà không bán số cổ phần đấy còn hơn là để anh ta nghĩ rằng em anh ta đã mua chuộc được em và đã trả đầy đủ - hoặc là em sẽ bán cho người khác. Với giá thị trường số cổ phần đó sẽ được mua ngay lập tức.”

“Và em cứ làm thế đi,” Charles cảnh báo. “Anh ta không muốn những cổ phấn đó rơi vào tay người khác.”

“Vậy thì anh ta phải trả cho em theo giá thị trường.” Cô mỉm cười, đôi mắt xanh của cô lấp lánh sự thoải mái. Chỉ một lần thôi, cô nghĩ, cô đã cao tay hơn so với Nikolas. Tại sao cô lại không nghĩ tới việc đe dọa bán những cổ phần đó cho một người khác trước đây nhỉ?

Charles bỏ đi với những giấy tờ chưa được ký và Jessica biết rằng anh sẽ thông báo cho Nikolas ngay lập tức. Cô đã hứa với Nikolas tối đó sẽ đi ăn tối cùng anh với một vài đối tác làm ăn của anh, và cô thích thú với cái ý tưởng là chỉ đơn giản rời khỏi thành phố và ủng hộ anh thay vì tranh cãi với anh, nhưng điều đó có vẻ trẻ con quá và chỉ làm hoãn điều không thể tránh khỏi mà thôi. Cô miễn cưỡng đi tắm và mặc đồ, chọn lựa cẩn thận một chiếc váy không quá lộ liễu, cô biết rằng cô chỉ có thể tin tưởng vào vẻ bề ngoài lịch sự của Nikolas cho tới lúc này mà thôi. Và một chiếc váy đơn giản lại khêu gợi theo cách của nó, màu đen vô cùng đơn giản với nước da vàng hơi tái của cô tạo nên sự tương phản hoàn hảo. Nhìn vào hình ảnh của mình phản chiếu trong gương, cô nghĩ với một chút chua xót về những lời đồn thổi về Bà góa phụ Đen và băn khoăn không biết liệu có ai đó nghĩ về chúng nữa hay không.

Đúng như cô nửa hy vọng, Nikolas đến sớm đúng nửa tiếng, có lẽ hy vọng là có thể thấy cô vẫn còn đang mặc đồ và không phòng bị gì. Khi cô mở cửa cho anh, anh bước vào và nhìn xuống cô với sự dứt khoát trong đôi mắt đen đến nỗi cô giật mình, mặc dù cô đã hy vọng là anh sẽ tức giận.

Cánh cửa hầu như đã đóng lại ngay sau lưng anh khi anh nắm lấy eo cô và kéo cô về phía anh, bao trọn lấy cô với sức mạnh và dáng hình to lớn của anh. “Tại sao?” anh hơi nghiến răng, đầu anh cúi xuống cô gần đến nỗi hơi thở của anh ấm áp trên mặt cô.

Jessica biết rằng tốt hơn hết là không nên chống lại anh; điều đó chỉ càng làm tăng thêm cơn tức giận của anh mà thôi. Thay vì thế, cô buộc phải nói dối anh một cách nhẹ nhàng hơn và trả lời anh, “Em đã nói anh biết em hy vọng điều gì, và em không thay đổi ý định của mình. Em có lòng tự trọng của em, Nikolas, và em sẽ không bị mua chuộc.”

Đôi mắt đen của anh chớp chớp giận dữ về phía cô. “Anh không có ý định mua chuộc em,” anh cằn nhằn, đôi tay anh di chuyển tới cái lưng thon mảnh của cô trong một cử chỉ âu yếm trái ngược hoàn toàn với cơn giận dữ mà cô có thể cảm nhận được ở anh. Sau đó đôi tay anh ôm lấy cô, gắn cô vào thân hình rắn chắc của anh, và anh cúi đầu xuống gần hơn nữa để ấn một nụ hôn nhanh chóng, nhẹ nhàng lên miệng cô. “Anh chỉ muốn bảo vệ em, làm cho em đảm bảo là em sẽ không bao giờ phải bán thân mình một lần nữa, ngay cả là kết hôn.”

Ngay lập tức cô trở nên cứng ngắc trong vòng tay anh và cô bắn cho anh một cái nhìn có thể khiến anh cháy xém. “Thận trọng của người Hy Lạp mang những món quà,” cô đáp trả kịch liệt. “Ý anh là, anh muốn đảm bảo rằng anh là người mua duy nhất!”

Đôi tay anh thắt chặt hơn nữa cho tới khi cô thở hổn hển và đẩy vào vai anh. “Anh chưa bao giờ phải mua một người đàn bà nào!” anh nói qua hai hàm răng nghiến chặt. “Và anh không định mua em! Khi chúng ta làm tình, đó sẽ không phải vì tiền đã được trao đổi giữa chúng ta mà bởi vì em muốn anh cũng nhiều như anh muốn em.”

Liều lĩnh cô quay đầu tránh cái miệng đang cúi xuống của anh và thở hổn hển, “Anh đang làm em đau!” Ngay lập tức cánh tay anh thả lỏng và cô cố hít thở, đầu cô đặt thoải mái trên ngực anh. Liệu có điều gì đó cô có thể nói khiến cho anh hiểu được ý của cô hay không?

Sau một lúc anh buông cô ra và lôi một tờ giấy đã được gấp lại từ trong túi áo của mình. Mở nó ra, anh đặt nó lên mặt bàn lớn và đưa ra một cái bút, rồi đưa cho cô. “Ký đi,” anh ra lệnh nhẹ nhàng.

Jessica giấu tay ở sau lưng trong một cử chỉ từ chối theo kiểu cổ. “Chỉ với giá thị trường mà thôi,” cô khăng khăng, đôi mắt cô nhìn anh bình tĩnh. Cô đã dùng tới quân bài cuối cùng. “Nếu anh không muốn số cổ phần đó, em chắc chắn là có những người khác rất vui mừng khi mua chúng với giá thị trường.”

Anh đe dọa. “Anh chắc chắn là có,” anh đồng ý, vẫn với giọng nói nhẹ nhàng, bình tĩnh. “Và anh cũng chắc chắn rằng nếu em bán chỗ cổ phần đó cho người khác mà không phải là anh, em sẽ hối tiếc vì đã làm thế. Tại sao em lại trở nên bướng bỉnh với chuyện tiền nong như vậy chứ? Số tiền mà em bán chỗ cổ phần đó sẽ không đời nào ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta sau này cả. Nó đã được quyết định như thế rồi.”

“Ồ, nó đã được quyết định rồi sao?” cô kêu lên, siết chặt ngón tay giận dữ trước sự kiêu ngạo của anh. “Tại sao anh không biến đi và để tôi lại một mình? Tôi không muốn bất cứ cái gì từ anh cả, không muốn tiền của anh, không muốn sự bảo vệ của anh, và chắc chắn là không muốn anh!”

“Đừng có nói dối mình,” anh nói thô lỗ, bước sải chân để vòng tay quanh cô và kéo cô về phía anh. Cô hất đầu ra sau thể hiện sự từ chối là cô đang nói dối; và đó chính là cơ hội mà anh cần. Anh cúi cái đầu đen của anh xuống, và cái miệng của anh tiến gần về phía cô. Nụ hôn của anh không hề dữ dội mà lại di chuyển một cách cám dỗ trên miệng cô, mời mọc cô đáp trả và phá hủy cô, cuốn lấy hơi thở của cô và làm cho cô trở nên yếu đuối trong vòng tay anh. Đôi mắt cô nhắm lại, đôi môi mở ra vô vọng cho cái lưỡi đòi hỏi của anh, và cô để anh hôn cô sâu như anh muốn cho tới khi cô dựa yếu ớt vào anh. Sự nhẹ nhàng của anh còn nguy hiểm hơn cà sự tức giận của anh, bởi vì sự đáp trả của cô đang dần dần nồng nhiệt hơn khi cô trở nên quen thuộc với anh và cô cảm thấy sự đầu hàng của chính bản thân mình đang dần dần xuất hiện. Anh không phải là tay mơ với những vấn đề liên quan tới phụ nữ và anh cũng như cô biết rằng cái nhu cầu mà anh đã khuấy động lên trong cô đang dần dần trở nên khẩn thiết hơn.

“Em cũng đừng có nói dối anh,” anh thì thầm trong miệng cô. “Em muốn anh và cả hai chúng ta đều biết điều đó. Anh sẽ làm cho em thừa nhận điều đó.” Miệng anh lại cúi xuống để lại một lần nữa vừa khít hoàn toàn với môi cô, và anh thể hiện sự sở hữu hoàn toàn, nhào nặn chúng như ý anh muốn. Anh bắt đầu chạm vào ngực cô, cố ý khẳng định quyển kiểm soát của anh lên cô, lướt những ngón tay nhẹ nhàng lên những đường cong trên bầu ngực cô và để lại một vệt dài nóng bỏng. Jessica tạo ra một âm thanh thút thít phản đối, bị miệng anh bịt lại, cô thở hổn hển dưới sự tấn công của anh, tìm kiếm không khí một cách tuyệt vọng, và anh trao cho cô hơi thở nóng bỏng của anh. Bây giờ tay anh trượt vào trong chiếc váy của cô và nâng niu bộ ngực của cô trong lòng bàn tay. Với sự mơn trớn thân mật của anh, Jessica cảm thấy bản thân mình đang chìm đắm trong cái ham muốn mà anh đã khuấy lên trong cô, và cô tạo nên một tiếng rên, quấn lấy hai cánh tay cô xung quanh cổ anh.

Ngay lập tức anh cúi xuống và trượt tay anh xuống dưới đầu gối của cô, nhấc cô lên và mang cô lại chiếc đi văng, đặt cô lên chiếc ghế và cúi người bên cạnh cô, không hề ngừng hôn cô khiến cô ngoan ngoãn dưới sự điều khiển của anh. Cô cử động không ngừng, bàn tay cô lùa vào trong tóc anh, cố gắng gần anh hơn nữa, cảm thấy nhức nhối với cái ham muốn và sự trống rỗng mà cô không thể hiểu nhưng không thể lờ nó đi.

Sự hân hoan lấp lánh trong mắt anh khi anh di chuyển để bao phủ lên cô với cơ thể anh, và Jessica mở mắt ra để đọc cái nhìn trên mặt anh, nhưng cô nhìn anh qua sự mơ hồ vì ham muốn, những giác quan của cô bị che phủ.. Không có vấn đề gì bây giờ hết, nếu như anh vẫn còn tiếp tục hôn cô...

Những ngón tay anh đã khám phá bộ ngực mịn như nhung của cô, đã trêu chọc khiến hai núm vú cứng lên, thể hiện bằng chứng những ảnh hưởng mà anh đang tạo ra trên người cô. Trượt người dọc theo người cô, anh khám phá những điểm nhạy cảm với môi và lưỡi mình, thiêu đốt cô với cái miệng nóng bỏng của mình. Hai bàn tay cô trượt từ đầu xuống vai anh, những ngón tay cắm vào cơ bắp đang cong lên theo mỗi cử động của anh. Ngọn lửa ham muốn đang lan dần khắp thân thể cô, khiến cô tan ra, và cô để bản thân chìm đắm vào sự tan chảy của chính mình. Cô muốn biết nhiều hơn nữa, cô muốn anh nhiều hơn nữa, và cô nghĩ rằng cô có thể chết vì khoái lạc mà anh đang mang lại cho cô.

Anh bỏ qua ngực cô để di chuyển lên cao hơn và hôn cô lần nữa, và bây giờ anh để cô cảm nhận niềm khoái lạc trên thân thể anh, cảm nhận cái sức ép của sự khuấy động trong anh.

“Hãy để anh ở lại với em đêm nay,” anh thì thầm vào trong tai cô. “Em muốn anh, em cần anh, cũng nhiều như anh muốn và cần em. Đừng lo, em yêu; không cần phải lo lắng. Anh sẽ chăm sóc cho em thật tốt. Hãy để anh ở lại,” anh nói lại một lần nữa, mặc dù với những từ ngữ rất mềm mỏng đó không phải là một lời cầu khẩn mà là một mệnh lệnh.

Jessica rùng mình và nhắm chặt mắt lại, máu cô sôi lên trong huyết quản với sự thất vọng. Đúng, cô muốn anh - cô thừa nhận - nhưng anh có những ý nghĩ kinh khủng về cô, và cô thấy thật khó để có thể tha thứ cho anh vì điều đó. Ngay khi anh nói, cô bắt đầu lấy lại cảm giác của mình và nhớ lại tại sao cô không muốn để cho anh làm tình với cô, và cô quay mặt đi tránh nụ hôn của anh.

Nếu như cô để anh làm tình với cô, anh sẽ biết ngay khi anh có cô rằng anh đã sai khi buộc tội cô; nhưng cô cũng sẽ biết rõ rằng để anh “rơi vào tình huống đó sẽ hạ thấp cô xuống chính xác là cái mà anh đã nghĩ cô như thế bây giờ, và tiêu chuẩn của cô thì quá cao để cho phép điều đó xảy ra. Anh chẳng đưa ra cái gì cả ngoài ham muốn vật chất và xác thịt, trong khi cô dâng hiến cả trái tim đã bị tan nát và bây giờ quá nhạy cảm với mỗi cú giáng của anh. Anh không muốn tình yêu của cô, cô biết là cô yêu anh, trái ngược với tất cả logic và sự cảm giác muốn tự bảo vệ mình của cô.

Anh lắc nhẹ cô, bắt cô mở mắt ra, và anh nhắc lại khàn khàn, “Em sẽ cho phép anh ở lại chứ, em yêu? Em sẽ để cho anh chỉ cho em thấy giữa chúng ta sẽ ngọt ngào như thế nào chứ?”

“Không,” cô bắt bản thân trả lời, giọng cô khan khan với nỗ lực cô đang cố gắng nắm lấy. Anh sẽ phản ứng thế nào với sự từ chối như thế này đây? Anh dễ dàng giận dữ mãnh liệt, nên anh có điên tiết không? Cô nhìn lên cái nhìn tối sẫm của anh, và nỗi sợ hãi của cô thật dễ nhận ra, mặc dù anh không thể đoán ra lí do vì sao cô sợ. “Không, Nikolas. Không... vẫn chưa. Em vẫn chưa sẵn sàng. Làm ơn đi.”

Anh hít thật sâu, kiềm chế sự thất vọng của mình, và cô quỵ xuống với sự nhẹ nhõm khi cô nhận ra rằng anh không giận dữ. Anh thô lỗ kéo đầu cô vào vai anh và vuốt tóc cô, và cô hít vào cái mùi đàn ông nóng bỏng trên da anh và để anh an ủi cô. “Em không cần phải sợ,” anh nài nỉ với giọng trầm trầm. “Hãy tin anh. Tin tưởng anh. Sẽ sớm thôi; anh không thể đợi lâu được. Anh sẽ không làm em đau. Hãy để anh chỉ cho em thấy là đàn bà là như thế nào.”

Nhưng cô đã biết rồi, cô nghĩ một cách thất vọng. Cái chất đàn ông đầy tự tin của anh thật sự quyến rũ cô mặc cho cảm giác của cô đã khá hơn. Việc làm tình với anh chắc chắn sẽ rất ngọt ngào và nóng bỏng, thiêu đốt mọi khả năng chế ngự của cô, khả năng tự vệ của cô, khiến cô hoàn toàn vô dụng với sự điều khiển chiếm đoạt của anh. Và một khi anh đã thỏa mãn, khi sự chú ý của anh bị thu hút bởi một thách thức khác, cô sẽ tan ra thành tro. Nhưng liệu cô có thể kìm giữ anh trong bao lâu, khi mà hàng ngày cái ham muốn có được anh tăng dần lên trong cô?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.