Ám Dạ Trầm Luân

Chương 62



" Vì đêm qua hắn không đạp ngươi xuống giường, cho nên mới sáng sớm ngươi liền gọi điện thoại cho ta?" Đại hoàng tử Tô Nhiên chậm rãi hưởng thụ mỹ thực trong miệng. "Lăng Diệp biểu đệ, không đạp ngươi có rất nhiều loại nguyên nhân."

" Nguyên nhân đạp càng nhiều hơn. Chẳng hạn như giường nhỏ, hắn một khối lớn như vậy, có thể chịu để ta chen vào bên cạnh, rất khó giải thích."

" Có lẽ là ngươi khí thế bắt chẹt đúng chỗ, hắn sợ ngươi."

" Ta không gầm hắn, hơn nữa, ta gầm hắn hắn chỉ sẽ gầm lại ta dữ hơn."

Tô Nhiên ăn dáng vẻ tao nhã, bên môi lại treo một nụ cười trào phúng. "Uh, chúc mừng ngươi, biểu đệ, khoảng cách với thư thú của ngươi đã gần thêm một bước."

" Biểu ca cũng cảm thấy như vậy?" Ngữ khí bên đầu kia điện thoại rõ ràng vui lên.

Tô Nhiên nhợt nhạt nhấp môi dưới. " Theo phân tích của ngươi, quả thực như thế, bất quá... Quân Ngân ngươi tính làm sao đây?"

Lăng Diệp trầm lặng một lát. "Họ bây giờ còn ở cùng, ta tính chờ một chút."

" Kỳ thực, loại nam nhân lẳng lơ như Lãnh Tử Diễm..."

" Biểu ca!"

Đầu bên kia thanh sắc nghiêm ngặt, Tô Nhiên đột nhiên ý thức được mình đem suy nghĩ trong lòng nói ra, cầm lấy khăn ăn lau lau miệng che giấu. "Ta xin lỗi ban nãy lỡ lời."

" Không phải... Không phải nguyên nhân do hắn." Lăng Diệp nhíu mày. "Là ta làm không tốt!"

" A, không tốt chỗ nào?" Biểu đệ tuyệt đối là hùng thú tri kỷ mẫu mực nhất từ trước tới nay trong thú tộc.

" Hoàng Ảnh... Phụ thân.... Trưởng lão trong tộc.... Ta vẫn chưa đủ cường đại, ta không có cách nào bảo vệ hắn."

" Vậy ngươi tính..."

" Ta bây giờ không dám phân cao thấp với phụ thân, phân một cái hắn liền tìm Lãnh Tử Diễm xuống tay... Vốn phụ thân sợ ta chó cùng rứt giậu, cũng không dám bức ta quá căng... Nhưng bây giờ, Dã Kê kia.... Hắn .... Sắp thú hóa..."

" Dã Kê?" Tô Nhiên nhếch mày một cái, đem đồ ăn bỏ vào trong miệng, nhai nhai. "Ngươi biết?"

" Hừ, ta còn chưa ngốc đến độ ở với hắn lâu như vậy vẫn không biết hắn rốt cuộc là ai." Thanh âm Lăng Diệp bỗng nhiên trở nên lãnh liệt. "Khí tức hùng tính của hắn... Rất mạnh, không kém gì ta."

" Cho dù biến thân, cũng là thú hóa sơ bộ, thế nào có thể đánh đồng cùng ngươi?"

" Sau khi thú hóa sơ bộ sẽ thú hóa hoàn toàn, ta đã định hình, nhưng hắn.... Cái loại gien biến dị của hắn, ai biết sẽ đạt được độ cao nào. Trước kia ta ỷ mình là mạnh nhất tộc trong thế hệ này, không lo lắng cái gì, nhưng giờ, nếu Dã Kê..." Lăng Diệp nhắm mắt lại như không muốn nói chuyện nhiều. "Dù sao, vô luận các trưởng lão muốn thế nào, ta cũng sẽ không lấy Hoàng Ảnh, cả ðời này ta chỉ muốn ngýời kia."

Nói xong, cắt điện thoại trước.

Tô Nhiên nhún vai. "Rõ là tùy hứng."

" Biểu đệ lại thỉnh giáo làm thế nào cưa được thư thú?" Tô Tranh đầu kia bàn lười biếng mở miệng. "Trên thế giới nam nữ nhiều như vậy, thật không hiểu hắn nghĩ thế nào."

" Như vậy rất tốt không phải sao?" Tô Nhiên cười khúc khích. "So sánh với Lăng Diệp, Dã Kê rõ ràng dễ khống chế hơn."

Tô Tranh vẻ mặt biến đổi. "Ngươi quyết định mượn sức Dã Kê?"

" Đương nhiên." Tô Nhiên nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch. "Gà rừng chính là gà rừng, bay lên đầu cũng không thành phượng hoàng được."

" Đại ca, ngươi tối hôm qua không ngủ ngon?"

Trong phòng tự học chỉ có hai người, trên bàn Dã Kê bày một đống sách, nào là "Vương quốc Thần Vũ vùng lên", nào là "Ba ngàn năm xuôi ngược", nào là "Làm thế nào trở thành người lãnh đạo ưu tú", đều là sách khoa học xã hội, vốn không tồn tại vấn đề đọc không hiểu, nhưng Dã Kê luôn có rất nhiều câu hỏi, chẳng hạn nhý nãm ðó tại sao ðế quốc lại mặc kệ Thần Vũ tách ra ðộc lập, chẳng hạn nhý ðại chiến nãm mýõi nãm trýớc, Thần Vũ rõ ràng có thể thừa thắng xông lên, tại sao ở thời điểm mấu chốt lại lui về giữ quốc nội. Lại nói tiếp, những thứ đó đều là bí mật quốc gia, Lãnh Tử Diễm làm người thừa kế gia tộc, sớm đã hiểu rõ, nếu không biết, sau khi Dã Kê hỏi cũng tìm Quân Ngân đòi đáp án. Ngay sau đó, trong ánh mắt Dã Kê, Lãnh Tử Diễm đã từ một mâm thịt ba rọi lớn tăng thành phối hợp rau thịt, một bữa đại tiệc đầy đủ dinh dưỡng, không có việc gì liền lôi hắn đi tự học, nói là anh em phải giúp đỡ lẫn nhau, tương thân tương ái.

Lãnh Tử Diễm dụi dụi con mắt nhập nhèm buồn ngủ. "Ban nãy nói đến đâu?"

" Lăng Diệp lại thao ngươi?"

" Cái rắm!" Lãnh Tử Diễm liếc ngang y. "Còn bị điếc à?"

" Dù sao trong mắt đại ca chỉ có Lăng Diệp, không có đệ đệ ta." Dã Kê lay lay tóc, vẻ mặt bất mãn. "Đây là lần thứ ba ngươi thất thần, trước kia đều không có loại tình huống này."

Hắn thất thần ba lần?

Lãnh Tử Diễm không nói gì nhìn sách trước mặt, bên trên rõ ràng là nói "Cuộc chiến Thượng Khuyết", trong đầu hắn lại suy nghĩ tới mấy tháng trước Lăng Diệp làm sao một súng bắn chết Hắc Hổ tướng quân tiếng tăm lừng lẫy của Ngọc Hoàn đế quốc.

" Không còn sớm, đi ăn cơm trưa thôi!" Lãnh Tử Diễm đóng sách lại, thật sự không có tâm tư ngốc nữa.

Vừa mới đứng lên, cổ tay lại bị Dă Kê giữ chặt.

" Đại ca..." Dương quang buổi trưa từ cửa sổ chiếu vào, Dã Kê ngẩng mặt nhìn hắn, nheo mắt, vẻ mặt có mấy phần nguy hiểm. "Ta không thể để ngươi bị Lăng Diệp cướp đi."

Người này chung quy vẫn bất tri bất giác mà biến hóa, hai tháng trước còn là tên côn đồ Hắc Phố, dáng vẻ lưu manh, miệng đầy thô tục, tóc loạn như ổ gà, bây giờ đây... Một thân giáo phục màu lam tiêu chuẩn, kiểu tóc sạch gọn.

Dã Kê luôn lớn tiếng nói: đại ca, ta là vì ngươi mới cố gắng tu luyện bản thân.

Lời như thế Lãnh Tử Diễm vào tai trái ra tai phải, trong lòng dừng lại vài giây trù tính.

Cho nên, hắn bây giờ vẫn luôn suy nghĩ, tại sao Dã Kê nhanh như vậy liền tu luyện ra phong phạm thiếu gia quý tộc?

Không, hắn phải thu hồi những lời này.

Người là không thể khen ngợi, hắn vừa mới cảm thấy người kia hiện tại rất tao nhã khéo léo, đối phương liền kéo hắn xuống, cưỡng chế đem miệng tới gần.

Lãnh thiếu gia kết giao tình nhân, nguyên tắc thừa hành là: chỉ lên giường, không nói tình cảm. Hôn môi trong mắt Lãnh Tử Diễm thuộc về trình tự tình cảm, hai đại nam nhân miệng đối miệng, lép chép ăn nước bọt, hắn ghê tởm.. Hơn nữa, rất không cần thiết.

Tới bây giờ, người từng gặm miệng hắn chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, loại đãi ngộ chủ động tiếp cận để cho người gặm vẫn chỉ có Quân Ngân từng hưởng thụ.

Cường hôn Lãnh thiếu gia hậu quả rất nghiêm trọng.

Dã Kê mới đem đầu lưỡi luồn vào, Lãnh Tử Diễm bắt được liền thô bạo cắn một cái, không chút lưu tình, trong mũi Dã Kê phát ra tiếng rên đau đớn, đương nhiên là cực đau... Lãnh Tử Diễm tóm lấy cái tay ghìm eo mình, mạnh tay vặn một cái, rên biến thành hô đau, nước mắt Dã Kê thiếu chút nữa cũng chảy xuống, nhưng y sống chết không thả, nói không rõ ràng. "Đại ca ức hiếp ta."

Lãnh Tử Diễm đang suy nghĩ thế công tiếp theo liền bốc hỏa, nghiến răng nghiến lợi. "Bớt giả ngoan trước mặt ta!"

" Nếu ta không giúp ngươi giấu giếm chuyện Quân Ngân và Lăng Diệp trước mặt phụ thân, ngươi sao có thể thảnh thơi ngon giấc cùng bọn hắn nói chuyện luyến ái, mỗi cuối tuần ta quay về Lãnh gia, ngươi cũng không theo ta, chỉ biết cùng Quân Ngân tình chàng ý thiếp, mỗi lần trở về, đám nghiên cứu viên kia đều rút máu ta, đây..." Dã Kê vén tay áo. "Nhiều lỗ kim như vậy ngươi tuyệt đối không đau lòng, dù không phải huynh đệ ruột, tốt xấu gì cũng là trên danh nghĩa, đại ca... Ngươi quá có lỗi với ta."

Lãnh Tử Diễm hít vào một hơi thật sâu, rất vô ngữ: "Vậy phải như thế nào mới không có lỗi với ngươi?"

Dã Kê mím môi, trên cánh môi hồng nhuận nhỏ máu, thoạt nhìn có mấy phần diễm lệ, một bàn tay của y vẫn cứ ghìm Lãnh Tử Diễm, một tay khác lại dò đến mông hắn, đâm mạnh vào trong một cái. "Mềm." Trước khi Lãnh Tử Diễm phát hỏa, y ngẩng đầu nghiêm trang. "Đại ca, đối với ta có cảm giác."

Lãnh Tử Diễm mặt mày như lưỡi đao, giọng nói lạnh lẽo. "Ngươi ôm ta chặt như vậy, ta đương nhiên có cảm giác."

" Nhưng đại ca không cùng ta làm, chỉ cùng Lăng Diệp làm. "Dã Kê oán giận lên án. "Sau khi nhập học, ngươi cùng Lăng Diệp làm năm lần, cùng ta làm nửa lần, nửa lần kia còn là ta quấn lấy ngươi khẩu giao cho ngươi, kết quả, ngươi sảng khoái rồi, liền đá ta ra, đi tìm Lăng Diệp cắm phía sau ngươi."

Cơ mặt Lãnh Tử Diễm giật giật mấy cái, hắn thật sự đã làm chuyện quá đáng như vậy?

" Dã Kê." Tự biết đuối lý, Lãnh thiếu gia bày ra bộ mặt huynh trưởng, từ từ khuyên bảo. "Ngươi là đệ đệ ta, anh em loạn luân, ảnh hưởng không tốt."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.