Ám Dạ Trầm Luân

Chương 79



Quân Ngân đẩy Lăng Diệp đứng ở trước cửa ra, cười khổ. "Người đang nằm bên trong, chúng ta lôi những thứ đó ra có nghĩa lý gì?"

" Là ngươi muốn lôi trước." Lăng Diệp cũng đứng lên theo, vẻ mặt vẫn lạnh băng như cũ. "Hắn nói hắn phải kết hôn."

Quân Ngân trầm lặng, không lên tiếng.

" Ta sẽ không để hắn kết được." Lăng Diệp thề không thất hứa.

" Nga?" Quân Ngân nhếch mày, cười nhạo. "Dựa vào cái gì? Ngươi có thể thuyết phục Lãnh bá phụ, có thể thuyết phục Lãnh Tử Diễm?"

" Hắn kết một lần ta trực tiếp đến nháo một lần."

Quân Ngân vô ngữ. "Tựa hồ ta cùng hắn mới là danh chính ngôn thuận."

" Ngươi đã không cần hắn." Thấy Quân Ngân vọng qua, Lăng Diệp bổ sung một câu. "Hắn nói."

" Ta khi nào....?"

Lăng Diệp chỉnh cổ áo ngay ngắn, hơi giương cằm, nghiêm trang nói. "Bây giờ ta và ngươi đều đứng ở vạch xuất phát, xin ngươi đừng dùng ánh mắt kỳ thị mà nhìn tình cảm của ta cùng Lãnh Tử Diễm. Nếu ta cùng hắn thiên trường địa cửu, vậy nhất định là do chính ngươi không cố gắng, chứ không phải ta dùng mánh khoé châm ngòi ly gián. Còn nữa..." Lăng Diệp thẳng vai. "Chuyện trước kia, đều là ta trêu chọc hắn, ngươi bớt trách hắn bất trung này nọ."

" Ngươi đối với hắn trái lại rất chu đáo."

" Đa tạ."

" Bất quá... Ta khi nào nói vứt bỏ quan hệ với hắn?" Hai tay cắm vào túi quần, Quân Ngân chậm rãi nheo mắt. "Lăng Diệp, ta và ngươi, từ trước tới giờ liền không ở chung trên một vạch xuất phát."

Lăng Diệp hận đến nghiến răng nghiến lợi, trên mặt lại khí thế không chịu thua, cương ngạnh nói. "Chờ hắn tỉnh rồi nói sau."

" Ngươi là muốn chính hắn chọn?" Quân Ngân hỏi.

Khí thế Lăng Diệp xẹp mất, để gia hỏa có mắt không tròng kia tự chọn, sẽ chọn tới y.... Sao?

Cửa mở ra, Lãnh Thừa Phong dẫn đầu đi tới, ánh mắt không chút tình cảm hung hăng quét qua hai người ở cửa.

" Lãnh bá phụ." Hai ngýời lần lýợt bị áp lực ðồng thời lên tiếng.

Lãnh Thừa Phong ngoài cười trong không cười nói. "Quân thiếu gia cũng có thời gian rảnh rỗi hạ cố đến tệ xá?"

Quân Ngân xử lý sự vụ gia tộc luôn thành thạo, nhiều lần gặp mặt Lãnh Thừa Phong cũng là khiêm tốn hữu lễ, trước giờ được đối phương ngợi khen, lần này trong lòng biết bất đồng cùng ngày trước, sao cũng không dám nhiều lời, cúi đầu, bộ dạng khiêm tốn chịu giáo huấn.

Lãnh Thừa Phong hừ thật mạnh. "Con ta ở bên trong khâu mổ, các ngươi ở bên ngoài thảo luận quyền sở hữu con ta, rất vui vẻ?"

Hai người tiếp tục cúi đầu.

" Nói với các ngươi, khỏi cần suy nghĩ." Lãnh Thừa Phong chậm rãi nói, thanh âm lại như chen lẫn mưa đá. "Chỗ đó của nó đã phế bỏ, đừng nói lên giường, có thể tự gánh vác sinh hoạt hay không cũng là một vấn đề."

Hai người ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch.

Vẫn là Quân Ngân hoàn hồn trước hết. "Bá phụ, ngài... Thật sao?"

" Giả!" Lănh Thừa Phong nghiêng thân, hướng về phía hai người cười lạnh, cũng không quay đầu lại, rời khỏi.

" Tạ thúc, tiễn khách!"

Thanh âm gia chủ bất âm bất dương truyền đến, Tạ quản gia đi ra phía sau bác sĩ bất đắc dĩ nói. "Hai vị thiếu gia..."

" Ta không đi." Lăng Diệp thấp giọng nói. "Nếu hắn thật sự phế, ta liền chăm sóc hắn cả đời."

Tạ quản gia đau đầu. "Vậy Quân thiếu gia, ngài..."

" Có chuyện vẫn giấu các ngươi." Quân Ngân cúi thân, kính cẩn nói. "Lần trước, người đưa hắn cái hộp chính là ta..."

" Hả?"

" Thứ trong hộp cũng là ta chọn, quả thực là ta muốn dùng trên người hắn. Không thể đứng ra ngay từ đầu, thật xin lỗi."

" Quân thiếu gia." Tạ thúc lắc đầu. "Nếu là thế, vậy tiên sinh hẳn sớm đã điều tra rõ, chỉ là ta không biết thôi."

" Tử Diễm do một tay ngài theo lớn, chẳng khác nào nửa nhi tử của ngài... Tạ thúc, ta phải nói với ngài, ta mới là tình nhân của hắn." Quân Ngân ngẩng đầu cắn môi nói. "Nếu ta rời khỏi lúc hắn bị thương, còn tư cách gì để hắn yêu ta?"

" Các ngươi.... Các ngươi....!" Tạ quản gia cắn răng thối lui đến một bên, để cửa phòng điều trị hiện ra. "Thuốc mê không nặng, thiếu gia hẳn là sắp tỉnh. Bên tiên sinh, ta đi nói."

" Đa tạ Tạ thúc." Hai người nói xong liếc đối phương, trong mắt giấu sóng lớn.

" Thiếu gia như vậy, tiên sinh dù kịch liệt đánh hắn, kỳ thực căn bản vô pháp, lần trước tiên sinh đi tìm một người viết sách, người nọ đề nghị tiên sinh cứ để thiếu gia tìm một nam nhân an định, tiên sinh trở về liền ném vỡ bình cổ trân quý trăm năm..."

Lăng Diệp nhăn mày lại. "Tử Diễm lại như thế, chính hắn cũng không muốn."

" Có thể muốn sao, nam nhân yên lành, ai lại muốn... Muốn cái kia." Tạ quản gia vô cùng đau đớn. "Điều trị lúc trước, thiếu gia vẫn rất phối hợp, từ trước tới giờ không hề oán giận, nhưng thứ kia.... Căn bản trị không hết. Thiếu gia hắn... Rõ ràng chính là có bệnh không thể chữa."

" Tạ thúc, ngài đừng lo lắng, việc này không có ǵ đáng ghê gớm."

" Chúng ta đều quen, đương nhiên cảm thấy không ghê gớm, người ngoài sẽ lại nói ba điều bảy chuyện, ngay cả tiên sinh cũng.... Ai! Nhiều năm như vậy, ta không hiểu tai sao tiên sinh vẫn không thể chấp nhận, hắn mắng thiếu gia, hai cha con đều khó chịu, đây là tội gì!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.