Ám Dạ Trầm Luân

Chương 98



" Cho nên ngươi tối hôm qua là cuộn trên đệm sàn nhà mà ngủ?"

Lăng Diệp lạnh mặt gật đầu.

Nhị hoàng tử Tô Tranh hoàn toàn bất kể hình tượng hoàng tộc, cười đến ngã tới ngã lui. "Biểu đệ ơi là biểu đệ, ngươi bảo ta nói cái gì với ngươi thì được đây?"

" Không biết thì đừng nói!"

Tô Tranh vỗ vỗ ngực, xua đi ý cười cuồn cuộn, kéo môi nói. "Kỳ thực biểu đệ ngươi có tiến triển rất lớn."

" Ta cũng cho là như vậy." Lăng Diệp bỏ một cục đường vào cà phê, vẻ mặt phấn khởi lên. "Mấy tháng nay quả thực là nhảy vọt."

Tô Tranh tiến đến trước bàn công tác của Lăng Diệp. "Xem ra là trước kia tình nhân nhà ngươi thường bị ngươi đánh, khiến hắn thân tâm khó chịu, lúc đấy mới hận ngươi đến nghiến răng nghiến lợi."

Hình như thật sự là như vậy.

Lăng Diệp nhăn mày lại suy tư.

Y đến tiền tuyến nửa năm, nhớ hắn đến sắp phát điên, trở về thân mật cũng không làm, còn đánh hắn, về sau liền xảy ra chuyện Quân Ngân, làm y sâu sắc ý thức được nguy cơ, tìm hai biểu ca Tô Tranh Tô Nhiên bày mưu tính kế, được hai người chỉ bảo, lúc này mới tỉnh ngộ so với đánh gia hỏa kia, mình càng thích hôn ôm hắn hơn.

" Nói lại nào, ngươi tại sao chung quy vẫn đánh hắn?"

Lăng Diệp lắc lắc cà phê nóng hổi, một ngụm uống xuống hơn phân nửa, sắc mặt hơi ửng hồng. "Không đánh hắn mắt hắn không liếc tới trên người ta."

Tô Tranh thông suốt. "Lãnh thiếu gia rất là thiếu đánh."

" Ân?" Giọng nói nâng cao.

" Hah!" Tô Tranh từng bị Lăng Diệp cắn đến nửa tháng không xuống giường được vì đắc tội với Lãnh Tử Diễm, lúc này nghĩ lại còn phát sợ, muộn màng che cổ. "Ta cái gì cũng chưa nói."

Lăng Diệp cười rộ lên. "Sợ cái gì, ta không tức giận."

Hai người là biểu huynh đệ, tuổi tương đương, tuy Đại hoàng tử Tô Nhiên nói chuyện cùng Lăng Diệp luôn khách khí, nhưng Tô Tranh thì rất không để ý, thấy Lăng Diệp khoan hồng độ lượng, lập tức hất tóc vàng ra sau, nửa ngồi trên bàn. "Biểu đệ, ngươi liền định dây dưa với cậu, để Dã Kê kia không công hốt lời?"

Lăng Diệp nhìn dưới cửa, thấp giọng nói. "Trước tạm thời như vậy."

" Hắn mới vào liền làm thiếu tá, đút lót đi cửa sau cũng không ra được cái chức này." Tô Tranh mếu máo, búng búng quân hàm màu tường vi đỏ sậm. "Đáng thương cho ta, dòng dõi hoàng thất, còn thấp hơn hắn một bậc."

" Ta tốt xấu gì cũng lập được công ở tiền tuyến, cũng không nên chỉ là một chức ngồi văn phòng nhàm chán chứ?"

" Cho nên không phục à, ngươi không thấy hắn mỗi ngày cùng cậu ra ra vào vào, thâm sâu đến coi trọng, nội bộ bây giờ cũng bắt đầu tung tin cậu định để hắn tiếp nhận chức vụ Tướng quân."

Mày Lăng Diệp nhếch lên. "Ngươi cho rằng có thể?"

" Dã Kê có một nửa huyết thống nhân loại, làm sao yên tâm cho hắn cầm quyền? Bất quá...." Giọng điệu Tô Tranh hơi đổi. "Ngươi khăng khăng không cưới Hoàng Ảnh, cậu tức giận đưa hết quang vinh cho hắn, cố ý chán ghét ngươi cũng không thể không có khả năng."

Lăng Diệp lơ đãng liếc mắt Tô Tranh, muốn nói huyết thống nhân loại Tô Tranh cùng Tô Nhiên đều có một nửa.

Ngón tay gõ nhẹ trên bàn. "Biểu ca có ý kiến gì hay?"

" Ta chính là một Hoàng tử ở Quân bộ ngồi ăn chờ chết, làm sao giúp ngươi được?"

" Không thể nói như vậy." Lăng Diệp cười nói, ý có ám chỉ. "Lực ảnh hưởng của biểu ca Tô Nhiên ở Quân bộ cũng không nhỏ."

" Hắn là hắn, ta là ta, sau này hắn là bệ hạ là quốc quân, ta th́ là quân nhân b́nh thường ăn lương trong kho, sao có thể đánh đồng? Quên đi, không nói những thứ đó." Tô Tranh ngáp một cái, buồn ngủ nói. "Ta đi ngủ trưa, ngươi không gọi điện thoại cho tình nhân nhà ngươi sao?"

Lăng Diệp mặt mày lạnh băng nháy mắt đỏ đến rối tinh rối mù, Tô Tranh hiểu ý, vẻ mặt cười ái muội không rõ ý, vỗ vỗ bả vai y. "Giúp ta gửi lời thăm hỏi!"

"Ca." Đến khi Lăng Diệp ra khỏi văn phòng, nụ cười mỉm treo trên mặt Tô Tranh lập tức tan biến bảy tám phần. "Trong đầu Lăng Diệp vẫn chỉ có một Lãnh Tử Diễm."

Người bên kia điện thoại hết sức vui vẻ. "Cậu thì sao?"

" Nghiêm khắc phản đối." Tô Tranh ṿ ṿ mi tâm, thấp giọng nói. "Ngươi cùng Dã Kê nói chuyện thế nào?"

" Không hổ là anh em, khẩu vị hết sức nhất trí. "Tô Nhiên chậm rãi nhấc khóe miệng lên. "Hắn cũng muốn Lãnh Tử Diễm."

" Cái gì?" Tô Tranh đi đến đầu hành lang, nhìn trái phải không thấy người, ép di động chặt vào một chút. "Ngươi đáp ứng?"

" Lãnh gia coi như trung thành với Hoàng thất, lưu lại họ, có ích vô hại."

" Vậy cuối cùng, cậu cùng Lăng Diệp ngươi định xử lư sao?" Tốt xấu ǵ cũng... Là thân nhân thân nhất ngoại trừ cha mẹ.

" Lưu một Lãnh gia là có ích vô hại, nhưng lưu một Lăng Diệp...." Thanh âm Tô Nhiên từng chút chuyển lạnh. "Không phải tự tìm phiền toái sao?"

Tô Tranh cắt điện thoại.

Nửa dựa trên tường, lấy thuốc lá ra, trầm lặng bắt đầu hút.

Thanh niên ngoài cửa thân hình cao gầy, trên đầu đội một cái mũ miện, thoạt nhìn có mấy phần buồn cười, gã gỡ mũ, lộ ra một đầu tóc ngắn sáng bạc, hơi khom người, mày cong lên, ý cười trong suốt. " Chào phu nhân!"

Biến... Biến mẹ ngươi đi cái gì phu nhân!

Tay miết miết ở cửa cơ hồ nhảy gân xanh ra, ngoài cười trong không cười. "Từ Duệ?"

" Dạ, phu nhân, tiểu nhân phụng mệnh Thiếu chủ kiểm tra thân thể phu nhân, hy vọng phu nhân có thể phối hợp với tiểu nhân."

Khó trách Lăng Diệp lại bảo hắn đừng để ý người này, đầu động kinh như thế, thật sự rất muốn đấm một cú. "Ăn cơm không ?"

Lời xã giao cần nói, kết quả Từ Duệ thật đúng là muốn ăn cơm, thấy đối phương phong trần mệt mỏi, Lãnh Tử Diễm cũng không hà khắc quá mức với vị "bạn thân khi còn bé" của Lăng Diệp, lấy khăn quàng cổ quấn đến kẻ khác không nhìn thấy hơn phân nửa mặt, mở dù dẫn Từ Duệ đi đến nhà ăn.

Sắp tới một giờ, trong nhà ăn chỉ có mấy bóng người tốp năm tốp ba. Từ Duệ nói nhiều, Lănh Tử Diễm nói ít, cơ bản chính là người trước không ngừng hỏi, người sau đối phó qua loa có lệ. Như là "Mỗi ngày nôn mấy lần"," Từ hồi nào dễ buồn nôn", “Khẩu vị thế nào"... Mấy vấn đề này Lãnh thiếu gia da mặt mỏng làm sao giải đáp?

" Khả năng ta dính là bao nhiêu?" Lãnh Tử Diễm hỏi đến có mấy phần khó chịu.

" Này..." Đũa gõ nhẹ trên răng, Từ Duệ cố ý mập mờ. "Khó nói."

Lãnh Tử Diễm nhăn mày lại. "Ở thú tộc các ngươi... Nam nhân mang thai rất bình thường?"

" Hài tử thú tộc trước ba tuổi rất dễ chết yểu, hài tử thư thú nam tính sinh ra, khả năng sống càng cao hơn nữa, cho nên trong tộc càng khuyến khích nam giới sinh đẻ. Bất quá, có chuyện ta phải nói với ngươi." Từ Duệ liếc mắt Lãnh Tử Diễm, vẻ mặt có chút nghiêm túc. "Dù ngươi mang hài tử của Lăng Diệp cũng phải phá, nếu không... Bị đánh chết chính là ngươi."

Lãnh Tử Diễm không đồng ý. "Tại sao?"

" Không tại sao cả, đây là quy củ." Từ Duệ chóp chép đồ ăn trong miệng. "Trước khi có người thay đổi, quy củ có quyền lực không thể kháng cự, chú ý, là không thể kháng cự, dù Lăng Diệp là Thiếu chủ!"

" Ta không có hứng thú với việc này."

" Nói nói thôi." Từ Duệ lại cười híp mắt nói. "Hài tử của Thiếu chủ chỉ có thể từ đệ nhất phu nhân sinh ra, các phu nhân còn lại nếu cả gan tự mình mang thai, thực thi trượng hình." Gã nhếch mày. "Quy củ này vốn nhàm chán và không hợp tình hợp lý, lấy quyền uy trong tộc của Lăng Diệp, hy vọng thay đổi cũng không phải không có khả năng."

" Quyền uy của Lăng Diệp?" Con báo kia cũng có quyền uy.

" Đương kim tộc trưởng là bác cả Lăng Diệp, nhưng trong một lần ẩu đả với con trai tộc trưởng, Lăng Diệp lại đạp đối phương đến trở thân không được, tộc trưởng lập tức lập Lăng Diệp làm Thiếu chủ. Thú tộc lấy cường vi tôn, địa vị của Lăng Diệp rốt cuộc thế nào..." Từ Duệ vẻ mặt thần bí. "Chính ngươi ngẫm lại."

Hoá ra Lăng Diệp ở thú tộc vẫn rất hảo, khó trách luôn diễn võ ra uy, bộ dạng không ai hơn mình được.

Lãnh Tử Diễm khó khăn nuốt cơm xuống.

Khẩu vị hắn thật sự không chịu được, nếu nói là cảm cúm, bản thân cũng bắt đầu không tin.

Như vậy cực kỳ có khả năng... Thật sự mang thai.

Nếu sinh hạ, chính là một con báo con? Như Lăng Diệp, một thân lông bạc phiêu lượng, ngay cả con ngươi cũng sáng bóng màu bạc, khóe mắt hơi câu lên, dũng mãnh cứng cỏi mà lại không mất đi tuấn mỹ tao nhã?

... ....Hừ.... ....!

Càng có khả năng là sinh ra một quái vật, hoặc trước khi sinh, hắn liền như lời Từ Duệ, bị người thú tộc dùng gậy đánh chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.