Âm Láy Ma Quỷ

Chương 17: Sắc đỏ



Mặt trời ló rạng, ánh bình minh rực rỡ, nền trời rực lên như một tấm lụa đỏ vắt ngang không trung.

Thanh Hoành lạnh tới mức toàn thân run lập cập, cô vừa mệt vừa đói, nhưng vẫn kiên trì nhắc nhở mình không được phép ngừng lại, bằng mọi giá phải khua động chân tay, nếu không chỉ có nước chết cóng trên biển. Dòng người nối đuôi nhau bơi vào hòn đảo hoang đã mất nhiều người, thậm chí có thể đếm bao nhiêu cái đầu đen lô nhô trên mặt nước.

Còn ánh bình minh ở phía xa xa, ở nơi tiếp giáp với mặt biển, thì chói đỏ đến nhức mắt.

Cô vắt kiệt sức lực, cắn chặt răng, cố gắng để không bị chìm xuống biển. Cô cũng cố gắng hướng suy nghĩ đến những điều tạp nham để quên đi cảm giác mệt mỏi kiệt cùng lúc này. Bao nhiêu kiên trì rèn luyện thể lực không phải không có ích, chí ít nó giúp cô bơi được một quãng dài như vậy.

Không biết bao lâu sau Thanh Hoành mới nhìn thấy một vệt đen nhô lên giữa mặt biển xa xa, chính là hòn đảo hoang đó, cô gần như có thể chắc chắn về điều này. Cô nghe thấy ai đó bắt đầu reo vang, niềm vui ngập tràn.

Thanh Hoành tiếp tục bơi về phía trước, nhưng cô chợt thảng thốt, gió bắt đầu đổi hướng, thủy triều cũng đổi chiều, đây là một tin dữ đối với người đã cận kề biên giới sức cùng lực kiệt như cô. Thậm chí cô đã nghĩ đến kết cục xấu nhất, khi cô chỉ có thể trông thấy nhưng không thể bơi đến hòn đảo kia.

Cô ngăn bản thân thôi suy nghĩ tiêu cực, cố gắng ép mình thư giãn, thả lỏng, dặn lòng phải quên đi mỏi mệt, quên đi đói khát và quên đi giá lạnh.

Không biết trải qua bao nhiêu thời gian nữa, Thanh Hoành ngỡ đã hàng thế kỷ, cuối cùng chân cô cũng chạm đất.

Mất đi lực đẩy của nước đột ngột, bước chân cô loạng choạng, cô ngã bổ nhào. Nhưng ngay lúc đó đã có người đỡ cô dậy, dìu cô vào bờ. Người ấy cũng sắp kiệt sức, nhưng vẫn sẵn lòng giúp cô. Thật hiếm có!

Vừa chạm chân lên bờ cát, cả hai liền nằm vật ra, không buồn nhúc nhích.

Thanh Hoành nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta là Thẩm Dật, là một người đàn ông khác, không phải người cô mong ngóng. Thẩm Dật hổn hển:

- Cô nhìn tôi như đột nhiên nhận ra đã phải lòng tôi vậy.

Giờ phút này mà anh ta vẫn đùa cợt được, không biết anh ta là gã đần hay một kẻ gan góc lỳ lợm!

Thanh Hoành đáp:

- Chẳng buồn cười chút nào.

Cô nghĩ có lẽ mình đã bị “lây” tính cách của Cửu Thiều, nên mới mất đi tinh thần lạc quan, hài hước khi lâm vào tình cảnh thê thảm này.

Thẩm Dật phì cười, thậm chí còn ngân nga hát:

- Đứng lên đi hỡi những nô lệ đói rét cùng khổ, đứng lên đi hỡi thế giới cần lao, khi nhiệt huyết đã dâng trào, hãy đấu tranh cho công bằng, lẽ phải...

Thanh Hoành cố nén mà vẫn không nhịn nổi, cô phì cười, vừa cười vừa ho sặc sụa.

Thẩm Dật gượng dậy, phóng mắt nhìn biển xanh mênh mông, vô tận, trầm tư hỏi:

- Cảm giác thoát chết như thế nào? Có phải ngộ ra rằng, thiên nhiên thật đáng sợ không?

Thanh Hoành lẩm bẩm:

- Anh vẫn còn tâm trạng nghĩ về điều này cơ à? Đáng sợ nhất là cái chết.

- Cô sai rồi, không có gì dễ dàng bằng cái chết. Hằng ngày biết bao người phải mất mạng vì những thảm họa tự nhiên? Không đếm xuể. Cái chết là điều đáng để chúng ta hân hoan đón nhận vì nó giúp ta thanh tẩy mọi hoen ố.

Anh ta càng nói càng “nặng mùi” tôn giáo. Thanh Hoành không biết anh ta có phải một nghệ sĩ đích thực hay không, hay do được di truyền, nhưng cô cảm thấy ở anh ta toát ra khí chất lãng mạn xen lẫn điên rồ rất khác lạ.

Những người may mắn sống sót nằm la liệt trên bãi biển lởm chởm đá sỏi. Họ dần hồi phục sức lực. Bỗng có người kêu thất thanh, ai đó lồm cồm bò dậy và lao ra biển. Bạn bè của cậu ta lập tức giữ chân cậu ta lại:

- Hứa Khâm, đừng dại dột như vậy! Lý Trân không quay về được đâu, cậu có nhảy xuống biển cũng chẳng ích gì!

Hai cái tên khá quen thuộc ấy đã đánh thức trí nhớ của Thanh Hoành. Hứa Khâm và Lý Trân là một trong hai cặp đôi trẻ tuổi đứng đầu danh sách loại trừ của cô, có người chưa đến hai mươi, có người vừa qua sinh nhật thứ hai mươi, đối với họ thảm họa trên du thuyền Đông Thái Bình Dương chẳng khác nào cơn ác mộng khủng khiếp.

Đối với cô cũng vậy.

Cô nghĩ mình sẽ tìm ra Ám Hoa, và thoát khỏi cuộc sống hiện nay, nhưng thực tế không như vậy. Cô chưa tìm được nghi phạm giống Ám Hoa thì sự việc đã thành ra như vậy rồi.

Cô buộc lòng phải thừa nhận rằng, mình chỉ là một người bình thường, ba năm trước đã từng bất lực, ba năm sau cũngchẳng khá hơn.

Lúc bơi vào đảo, Thẩm Dật mang theo ba lô đựng mấy chai nước, đồ hộp và ba túi lương khô. Dù số lượng ít ỏi, nhưng có còn hơn không. Anh ta mở ba lô, dốc toàn bộ thức ăn nước uống ra, cười buồn, nói:

- Tôi mang theo những thứ này lên tàu phòng khi buổi tối vẽ tranh khuya có cái ăn chống đói.

Anh ta nhặt ra hai chai nước, chia cho hai cô gái duy nhất trên đảo là Châu Tú và Thanh Hoành, số còn lại chia đều cho cánh đàn ông, hai người uống chung một chai nước:

- Ưu tiên phụ nữ, mọi người không phản đối chứ?

Hình Mẫn nhìn anh ta, ánh mắt đầy thiện cảm:

- Cậu chia như vậy là hoàn toàn hợp lý, thực ra cậu có quyền không chia nước uống và đồ ăn cho mọi người.

Thẩm Dật lắc đầu, cười ái ngại:

- Ông đừng đùa, trong lúc này còn gay gắt với nhau làm gì.

Ngô Y Thanh thu mình vào một góc khuất trong hang đá, không buồn nhúc nhích. Tô Quỳ bị thương nhưng anh ta chẳng buồn để ý, anh ta đã bỏ rơi cô ấy, chỉ lo cho bản thân mình.

Thẩm Dật chọn lấy một hộp thịt bò, lương khô và những đồ hộp khác đã chia cho cả mọi người. anh ta cầm hộp thịt, đặt trước mặt hai ông cậu của mình, mím chặt bờ môi khô nẻ:

- Các cậu cố ăn một chút đi, nếu ngày mai đội cứu hộ vẫn chưa tới, chúng ta sẽ không có gì để ăn đâu.

Thanh Hoành ôm gối, nhìn trân trân chai nước lọc quý giá trước mặt. Cửu Thiều không có mặt trong số những người may mắn sống sót trên hòn đảo này. Dường như anh đã biến mất, ngay cả Hình Mẫn cũng không rõ tung tích của anh.

Kế hoạch của họ đã thất bại triệt để.

Thanh Hoành chạm kẽ vào chai nước, lần đầu tiên cô biết rằng, một chai nước lọc lại quý giá như vậy. Trong đời mình, cô chưa bao giờ phải trải qua những tháng ngày khổ sở, cũng chưa bao giờ phải muộn phiền vì kế sinh nhai, cô muốn thứ gì đều có thể mua được thứ đó. Trong tính cách của cô tồn tại sự ích kỷ và ngạo mạn, nhưng cô cũng rất yếu đuối trong tình cảm. Nhưng giờ đây, cô đã bị Ám Hoa đánh bại, cô gần như sụp đổ hoàn toàn vì hắn.

Lòng cô ngập đầy nỗi muộn phiền, chán nản, Châu Tú ngồi bên, tựa vào vai cô, khóc mãi không thôi, từ lúc nức nở, thảm sầu, đến khi thổn thức, nghẹn ngào.

Ước gì nỗi căm phẫn và bi ai của cô có thể truyền sang Châu Tú và tan chảy theo những giọt nước mắt của cô ấy.

Hôm nay là ngày thứ tư trên biển, theo kế hoạch của công ty du lịch thì sẽ có hoạt động bơi lặn và chờ đợi các món ăn tươi ngon được đánh bắt từ dưới biển lên.

Thanh Hoành trầm mặc không nói, những người khác cũng gần như vậy, ai nấy đều hết sức cảnh giác với mọi thứ xung quanh, bản năng của con người vốn là thế, mưu lợi tránh hại, họ không tin bất cứ ai – những người lạ quanh họ. Cũng bởi vì trong lúc này, mỗi giọt nước, mỗi mẩu thức ăn đều trở nên vô giá.

Đã là ngày thứ hai sau khi xảy ra vụ nổ, đội cứu hộ vẫn chưa đến.

Thanh Hoành đã nghĩ, hay là chẳng ăn chẳng uống gì nữa, cứ để mặc bản thân chết khát chết đói cho xong. Dù sao thì cô cũng đấu không lại Ám Hoa, cô thậm chí còn không nhìn thấy được vạt áo của hắn. Thẩm Dật là người có tính cách lạc quan nhất trong số họ. Anh ta ăn một miếng thịt xay, uống một ngụm nước, và quyết định đi kiếm thức ăn. Anh ta mặc độc một chiếc áo sơ mi cỡ lớn và quần dài, vạt áo còn vương màu vẽ, và không có áo khoác, chân đi giày lười hiệu GEOX, bước đi thoăn thoắt, nhanh nhẹn như loài mèo.

Thanh Hoành thầm nghĩ, loại giày lười GEOX rất thích hợp để đi trên cát sỏi, nhưng cô không cho rằng trên hòn đảo hoang này có thứ gì đó họ có thể ăn được. chẳng may gặp phải thú hoang sẽ rất nguy hiểm.

Thẩm Dật đi một vòng và quay về tay không. Anh ta xòe bàn tay:

- Hòn đảo này rất sạch sẽ, có lẽ không có thú hoang, nhưng có một vài loài cây, tuy nhiên không thể tùy tiện ăn chúng.

Anh ta nhìn chai nước còn nguyên trước mặt cô:

- Sao cô không uống?

Thanh Hoành nhìn anh ta, đáp:

- Không cần thiết.

Thẩm Dật cúi xuống nhìn khoảng đất cạnh chân cô, một lúc sau mới lên tiếng:

- Có lẽ nói thế này hơi tàn nhẫn, nhưng tôi không đời nào giúp đỡ một kẻ muốn chết đâu. Nếu cô còn thiết sống, đương nhiên rất tốt, nhưng nếu cô thấy tuyệt vọng, thì số nước và thực phẩm mà cô không cần đến có thể cứu được người khác đấy.

Thanh Hoành ngẩng lên nhìn anh ta.

Không biết vì sao, trong đầu cô đột nhiên vang lên câu nói của Cửu Thiều: “Liệu trình điều trị tâm lý được bố trí dày đặc suốt một tháng ròng rã không có tiến triển gì, nhưng anh phát hiện thấy em đã tự tìm kiếm tài liệu tâm lý học trên mạng. Em muốn tự cứu mình, vì thế anh muốn giúp em.”

Câu nói không mang màu sắc tình cảm, hơn nữa khi ấy anh chưa thể nảy sinh tình cảm với một người lạ. Bây giờ cũng vậy, việc cô đột nhiên nhớ đến câu nói của anh cũng không liên quan đến tình cảm.

Sau khi nói xong câu trên, anh đã ngừng một lát. Cô nghĩ, có lẽ anh cũng muốn nói câu mà Thẩm Dật vừa nói, anh sẽ để mặc cô, không lãng phí thời gian với một người muốn buông xuôi tất cả.

Nhưng anh không nói ra điều đó. Thực ra, anh không hề lý trí như cô nghĩ, anh biết để tâm đến cảm xúc của người đang đối thoại với anh.

Cô nhắm mắt lại một lát rồi mở ra, khẽ hỏi:

- Nếu anh còn đủ sức, hãy giúp tôi mở nắp chai nước.

Thẩm Dật mỉm cười, vặn nắp và đưa chai nước cho cô:

- Mong là cô còn đủ sức để uống.

Thanh Hoành kiểm tra vật dụng trong ba lô của mình. Hộ chiếu và di động chắc không dùng được nữa vì ngâm trong nước quá lâu. Vậy là chỉ trong một tháng cô đã làm hỏng hai chiếc di động. Cô nghĩ, lần này trở về sẽ mua loại rẻ nhất có thể, chỉ dùng để nhắn tin và gọi điện.

Cô kiểm tra các loại thuốc dự phòng khi đi du lịch thì thấy đã ngấm nước vào chai, thuốc vữa nát thành hồ nhão, không dùng được nữa, chỉ có chai muối sinh lý 5%, kẹo nho bọc trong giấy thiếc và mấy hộp kẹo bạc hà là còn nguyên vẹn. Cô chia kẹo bạc hà cho mọi người. Cô không thể không noi theo tấm gương sáng của Thẩm Dật.

Hình Mẫn cầm chai dung dịch tiêm truyền Glucose của Thanh Hoành, cười bảo:

- Nếu đến phút chót mà đội cứu hộ chưa tới, chúng ta có thể dùng thứ này duy trì sự sống thêm một thời gian.

Thanh Hoành mỉm cười:

- Tôi không dám chắc đến lúc đó có thể tìm được ven để tiêm cho chuẩn.

.- Nếu thế, tôi lại có thêm lý do để nghi ngờ trình độ chuyên môn của cô. Cô có biết, hiện giờ cô chỉ còn chuyên môn cơ bản để cứu vớt hình ảnh bản thân không?

Họ nhìn nhau giây lát, Thanh Hoành thầm nghĩ, chính trong thời khắc này, họ đã thật sự gác sang bên những định kiến và sự hiểu lầm của mình về người kia.

Cô đứng dậy, phủi bụi bám trên quần:

- Thử tìm kiếm xung quanh, rất có thể sẽ tìm ra nguồn nước.

Có lẽ trong hoàn cảnh này, hành động thiết thực nhất là tiết kiệm năng lượng, ở nguyên một chỗ không đi đâu cả, nhưng họ không biết đội cứu hộ khi nào mới tới, chờ đợi chỉ là hành vi tiêu cực.

Khi đến một chỗ khuất, Thanh Hoành mới hỏi:

- Đội trưởng, vì sao nhiệm vụ tối hôm đó của mọi người lại thất bại?

Hình Mẫn cau mày vì câu hỏi thẳng thắn của cô, lát sau ông lấy lại bình tĩnh, đáp:

- Thực lòng mà nói tôi cũng không rõ, cô quên là tối hôm đó xảy ra sự cố bất ngờ và tôi đã lộ thân phận rồi sao? Một khi thân phận bị lộ, tôi buộc phải rút khỏi kế hoạch.

Lúc nói câu đó, Hình Mẫn và Thanh Hoành chạm mắt nhau, hai người cũng nghĩ đến một vấn đề: Vậy, sự cố đó có phải chỉ là tình cờ?

Thanh Hoành vừa đi vừa cúi xuống bẻ cành cây, cọng cỏ kiểm tra và phát hiện thấy đa phần chúng đều cho thứ nước màu trắng đục. cô thở dài:

- Nơi đây là biển, không có nguồn nước ngọt, không thể áp dụng phương pháp lấy nước truyền thống.

Hơn nữa, họ cũng không có công cụ đốn củi trong tay, không thể chặt cây lấy nước. và dù có công cụ đi nữa, họ cũng phải cân nhắc có nên bỏ công bỏ sức để làm việc đó hay không.

Bỗng nhiên cô nhìn thấy một khúc cây bị gãy ở gần đó. Cô bước lại, chạm tay vào khúc cây:

- Lạ quá đội trưởng ơi, khúc cây này có vẻ không phải bị gãy một cách tự nhiên.

Hình Mẫn ngồi xuống xem xét kỹ lưỡng, và ông đồng tình với nhận định của Thanh Hoành:

- Tạm thời cứ đánh dấu lại, cho dù nguyên nhân là gì thì đây cũng là nguồn nước quý giá.

Họ vừa đánh dấu xong và định quay lại thì thấy Thẩm Dật ôm một ôm đầy các loại quả dại và cành lá. Thanh Hoành thấy vậy vội vàng chạy đến hỏi:

- Anh chưa ăn chúng đấy chứ?

Thẩm Dật ngơ ngác:

- Dĩ nhiên là chưa, không có giám định chuyên môn của cô, tôi nào dám ăn uống tuỳ tiện.

Thanh Hoành kiểm tra hết lượt:

- E rằng mấy loài cây lâu năm, dương xỉ và ngũ cốc này đều có vấn đề. – Càng kiểm tra kỹ cô vàng thất vọng: - Mấy thứ anh kiếm được đều có độc, không phải cố ý đấy chứ?

Thẩm Dật nhún vai. Anh ta nhìn về phía trước, đột nhiên nói:

- Mọi người nhìn kìa, hình như trên bãi biển có người.

Hình Mẫn vừa quay ra nhìn, liền lập tức chạy đến bờ biển, Thẩm Dật cũng chạy theo. Thanh Hoành chậm chân hơn một chút. Cô gần như cạn kiệt cả tinh thần và sức lực, nên chỉ một đoạn ngắn đã thở hồng hộc, đành chạy chậm lại.

Lúc cô chạy đến nơi thì Hình Mẫn đã thực hiện xong các biện pháp cấp cứu cho người vừa bị sóng biển đánh dạt lên bờ. Thẩm Dật nhìn kỹ gương mặt người bị nạn, đột nhiên nói:

- Tôi nhớ ra rồi, hình như cô ấy là Lý Trân, ngày đầu tiên trên tàu, cô ấy đã làm đổ đĩa tôm vào người tôi.

Thanh Hoành lập tức nhớ lại cảnh tượng buổi tối hôm đó, Lý Trân và người bạn của cô gắp đầy một đĩa tôm và khi quay người lại thì đụng phải Thẩm Dật, toàn bộ nước sốt hải sản và dầu mỡ bắn đầy lên người anh ta.

Thẩm Dật cười, bảo:

- Các vị ở đây nhé, tôi đi báo cho Hứa Khâm.

Hình Mẫn nhìn theo bóng anh ta, thở dài:

- Cậu ta là một chàng trai tốt bụng.

Thanh Hoành cười:

- Đúng vậy.

Nói đoạn, cô quỳ xuống bên Lý Trân:

- Đội trưởng, phiền ông quay mặt đi, tôi muốn kiểm tra tình trạng của cô ấy.

Hình Mẫn ý tứ quay mặt đi hướng khác, vờ ngắm phong cảnh.

Thanh Hoành kéo áo phông dài tay của cô gái đang hôn mê bất tỉnh và ấn nhẹ lên vùng bụng, rất may cô ấy không bị gãy xương sườn. cô lại lật nhẹ người cô gái, và phát hiện ra một vết thâm tím rất rõ rệt trên lưng của cô. Thanh Hoành nhíu mày, vết thâm này có vẻ giống dấu mũi giày. Kiểm tra xong, cô kéo áo cô gái xuống và nói với Hình Mẫn:

- Đã xong thưa đội trưởng, không có vấn đề gì cả.

Hình Mẫn gật đầu:

- Cô ấy rất may mắn vì được thủy triều đẩy lên bờ.

Thanh Hoành không đáp lại, Hình Mẫn cũng chìm vào suy nghĩ. Cô biết câu mà Hình Mẫn muốn nói là: Không phải ai cũng may mắn như vậy.

Biển khơi vô tận đã nhấn chìm biết bao sinh mạng chỉ trong một đêm?

Thanh Hoành chợt nhận ra, cái chết thật dễ dàng, bởi vì sinh mạng của con người mới nhỏ bé, yếu đuối làm sao, đến nỗi không vượt qua nổi một cơn sóng vỗ.

Thẩm Dật và những người khác nhanh chóng chạy ra bờ biển. Hứa Khâm biến sắc mặt, những ngón tay lồng vào nhau, miết mạnh đến nỗi khớp tay kêu răng rắc. cậu ta tần ngần, bước đi chậm chạp còn hơn cả Châu Tú. Châu Tú nhào đến bên Lý Trân, vừa cười vừa khóc:

- Lý Trân ơi Lý Trân! Tốt quá, mừng quá!

Thanh Hoành vỗ nhẹ vào vai cô ấy:

- Đừng khóc, cô ấy không sao, chỉ bị sốc tạm thời thôi, em nên vui mừng mới phải.

Châu Tú quay lại, ôm chầm lấy cô:

- Bạn ấy không sao, em biết bạn ấy sẽ không sao mà!

Khác với biểu cảm của Châu Tú, người yêu của Lý Trân đứng đó, nghi hoặc nhìn bạn gái đang hôn mê bất tỉnh, sau đó cậu ta quay sang Thanh Hoành hỏi tỉnh queo:

- Cô ấy không sao?

- Không sao.

Thanh Hoành gật đầu, băn khoăn nhìn cậu ta. Cô vẫn nhớ hôm đó lúc họ vừa lên bờ, cậu ta gào khóc thảm thiết, nằng nặc đòi lao xuống biển, bộ dạng đau thương tan nát cõi lòng ấy không thể là đóng kịch. Thế nhưng, vì sao cô không hề cảm thấy niềm vui và sự an ủi lớn lao khi người yêu của mình vừa thoát khỏi kiếp nạn sinh tử ở cậu ta vào lúc này?

Hứa Khâm lùi một bước lại tiến hai bước, lúng túng hỏi:

- Tôi có thể ôm cô ấy không?

Thanh Hoành đứng lên, cô không có ý định trả lời câu hỏi ngốc nghếch ấy. Cô lùi về, đứng cạnh Thẩm Dật:

- Này người hùng Lôi Phong của thời hiện đại, hành động của anh mấy hôm nay xứng đáng được biểu dương đấy.

Thẩm Dật xoa đầu, khẽ cười:

- Cô không thấy cảm động khi chứng kiến cảnh tượng trùng phùng sau kiếp nạn của những người bạn trẻ này sao?

Anh ta đặt tay lên vai Thanh Hoành, bóp mạnh, khiến cô suýt ngã vật ra đất.

- Tôi thấy cô cũng khá lắm, ý chí mạnh mẽ kiên cường, giống như loài gián, đập không chết.

Thanh Hoành hất mạnh tay anh ta ra, cười, rủa:

- Anh là loài gián thì có!

Họ vừa về đến hang động trú tạm thì thấy Ngô Y Thanh mặt như đeo đá đứng bên ngoài:

- Hai ông cậu của anh đang cãi lộn bên trong.

Thanh Hoành nghe vậy liền lập tức dừng bước:

- Vậy tôi không vào nữa.

Thẩm Dật gật đầu, rảo bước vào trong. Cô thấy mấy ngày vừa qua anh ta đen đủi hết mức, đầu tiên là trở thành nghi can số một gây thương tổn cho Tô Quỳ, tiếp theo là có khả năng cao sẽ mất đi hai người cậu, bởi vì sác xuất may mắn của việc họ được thủy triều đánh dạt lên bờ như Lý Trân là vô cùng thấp. Và bây giờ, hai ông cậu còn lại của anh ta thì bất chấp hoàn cảnh cam go trước mắt vẫn tiếp tục cãi cọ. Bảo sao anh ta không đau đầu phiền não cho được.

Cô tựa người vào thân cây lắng nghe tiếng cãi cọ vọng ra từ trong hang, cô nghĩ họ không chỉ cãi cọ mà chắc là đã động chân động tay. Cô láng máng nghe các ông cậu trách cứ Thẩm Dật sắp xếp chuyến đi này, hại chết hai người cậu, mà hai người đó lại không có con cái. Vì vậy việc phân chia tài sản và khoản tiền bảo hiểm kếch xù họ để lại là nội dung chính của cuộc ẩu đả.

Ngô Y Thanh cười khinh bỉ.

Thanh Hoành nói:

- Con người là vậy, dẫu biết không tranh chấp là tốt nhất, nhưng tranh chấp cũng không có gì là đáng ngạc nhiên, điều đáng quan tâm là không biết người thụ hưởng tài sản của cô Tô sẽ là ai đây?

Ngô Y Thanh ngạo mạn nhướn mày nhìn cô:

- Cô nói vậy là ý gì?

- Anh chỉ là người tình của cô ấy, tôi nghĩ cô ấy không để anh đứng tên tài sản của cô ấy đâu.

Ngô Y Thanh sa sầm nét mặt, bật dậy:

- Nếu cô không là phụ nữ thì...

- Nếu tôi không là phụ nữ, anh sẽ ra tay đánh tôi chắc? – Thanh Hoành bổ sung nốt vế sau giúp anh ta và nói tiếp: - Tôi quên không nhắc anh, tôi là một bác sĩ pháp y, nếu anh đánh tôi, tôi sẽ đi giám định và tố cáo anh. Tôi rành hơn người khác trong chuyện này.

Biểu cảm trên gương mặt Ngô Y Thanh biến đổi khôn lường, anh ta nện một cú đấm vào thân cây, sau đó quay sang Thanh Hoành, nghiến răng chì chiết:

- Cô cũng chẳng khác gì loại người như Tô Quỳ.

Thanh Hoành ngạc nhiên:

- Loại người nào?

- Ngạo mạn, ích kỷ, chỉ biết đến tiền bạc, các người cho rằng cứ có tiền sẽ mua được tất cả.

Thanh Hoành cảm thấy anh ta thật đáng thương, tức giận đến nỗi không kìm chế được bản thân, đã để lộ nhiều sơ hở.

- Đúng là tôi cũng có ít tiền. nhưng tiền bạc là thứ rất hay, có thứ gì mà không thể dùng tiền mua được đâu.

Cô giả vờ nhìn anh ta từ trên xuống dưới. Bố cô là cổ đông của tập đoàn dược phẩm Tinh Triển, mặc dù mấy năm gần đây nội bộ tập đoàn có vấn đề, cổ phiếu mất giá, nhưng số cổ phần mà bố cô để lại vẫn là khối tài sản khổng lồ.

Ngô Y Thanh gắng gượng kìm chế, ra sức hít thở thật sâu, và nói:

- Tôi biết cô coi thường những người như tôi, đúng là tôi đã bán mình cho Tô Quỳ vì muốn có cơ hội thăng tiến. không chỉ cô, tất cả những người biết được điều này đều khinh bỉ tôi, họ không màng đến lòng tự tôn của tôi.

Thanh Hoành thản nhiên nói:

- Nếu anh cho rằng việc mình làm là xứng đáng, thì đừng nghĩ đến lòng tự tôn nữa, đây chính là cái giá mà anh phải trả.

Ngô Y Thanh bất giác ngồi phịch xuống đất.

Nhưng khi Thẩm Dật xử lý xong việc gia đình và bước ra ngoài, Ngô Y Thanh lập tức khôi phục lại nét mặt bình thường như chưa hề xảy ra việc tranh cãi với Thanh Hoành. Thanh Hoành cảm thấy lo lắng thay cho anh ta, biểu hiện thất thường đó rất giống người mắc bệnh tâm thần phân liệt giai đoạn đầu. Nếu anh ta là Ám Hoa, thì chắc mọi chuyện đều do phần nhân cách xấu xa kia gây nên.

Khi màn đêm buông xuống, mọi người tản mác mỗi người một góc, họ mệt mỏi tựa lưng vào vách hang nghỉ ngơi. Nhịp hải triều lên xuống đã ru họ vào giấc ngủ, có người đã bắt đầu say giấc.

Thanh Hoành đang mê man, bỗng giật mình vì chuỗi âm thanh bất thường, cô muốn mở mắt, nhưng không sao cưỡng lại được cơn buồn ngủ nặng nề. cô thử thay đổi nhịp thở, và nhận thấy mình có thể cử động các ngón tay.

Cô từ từ mở mắt và lờ mờ nhìn thấy một bóng người ở cách cô rất gần đang giơ tay vào yết hầu một người khác. Cô cố ép mình tỉnh táo, nhưng không được, lát sau, cô lại chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Hôm sau, vừa mở mắt cô đã thấy Hình Mẫn ngồi cách mình không xa, ông đưa tay lên kiểm tra động mạch cổ người cậu cả của Thẩm Dật, một lúc sau mới trầm giọng, nói:

- Mạch không còn đập.

Nhớ lại cảnh tượng cô lờ mờ nhìn thấy tối qua, Thanh Hoành vội rảo bước đến chỗ Hình Mẫn:

- Hôm qua, đang đêm tỉnh lại, tôi nhìn thấy...

Bỗng cô ngó thấy cổ của nạn nhân không hề có dấu tay. Hình Mẫn ngẩng đầu nhìn cô:

- Cô nhìn thấy gì?

Thanh Hoành ấp úng:

- Không, có lẽ tôi đã gặp ác mộng, trong mơ tôi thấy một người bóp cổ một người khác.

Hình Mẫn không bận tâm đến câu chuyện của cô, ông yêu cầu cô ngồi xuống kiểm tra thi thể:

- Cô khám nghiệm xem nguyên nhân cái chết là gì?

Thanh Hoành ngồi xuống kiểm tra hết lượt, nhưng không tìm thấy vết thương rõ ràng nào. Tuy ngoài da có chút trầy xước, nhưng có lẽ đó là dấu vết của quá trình bơi dưới biển và bò trườn lên bờ.

- Kết luận tạm thời là tử vong tự nhiên, vì không tìm thấy dấu hiệu gì bất thường.

Hình Mẫn không nói gì, mà chỉ nhíu mày suy ngẫm.

Thanh Hoành nhìn ra xung quanh thì thấy hai cặp đôi kia vẫn ngủ say sưa, không có dấu hiệu tức giấc:

- Thẩm Dật đâu? Anh ta đi đâu rồi?

Hình Mẫn lạnh lùng đáp:

- Người chết là cậu cả của anh ta, người cậu kia mất tích, cậu ta và Ngô Y Thanh đã đi tìm. Nếu là tử vong tự nhiên thì không sao, nhưng nếu không phải, chắc chắn có một kẻ giết người trong số chúng ta.

Thanh Hoành nhìn thấy chai nước lọc nằm đổ bên chân người chết, trên đất vẫn còn lưu lại vệt nước. Cô cầm chai nước lên xem xét một lát và nói:

- Đội trưởng, có lỗ nhỏ trên chai nước.

Hình Mẫn cầm chai nước, giơ về phía ánh sáng, kiểm tra một hồi, bất chợt hỏi:

- Lần trước tôi thấy trong ba lô của cô có ống tiêm, đúng không?

- Vâng, đúng vậy...

Thanh Hoành chợt hiểu ra, vội kéo ba lô, dốc toàn bộ vật dụng ra đất:

- Đội trưởng... ống tiêm của tôi đã mất sạch.

Cô định dùng số ống tiêm đó để truyền dung dịch Glucose vào tĩnh mạch cho mọi người.

Hình Mẫn đứng lên, đút tay vào túi quần:

- Đi nào, đi kiểm tra xem sao.

Họ tìm kiếm các lùm cây xung quanh, và nhanh chóng tìm thấy mấy ống tiêm bị vứt trong đó. Hình Mẫn rút khăn tay, gói bọc cẩn thận tang chứng vật chứng, và đút vào túi.

- Chai nước khi nãy cũng phải giữ gìn cẩn thận.

Vừa lúc đó ,họ thấy Thẩm Dật và Ngô Y Thanh từ xa chạy tới, cả hai đều mệt phờ. Thẩm Dật hốt hoảng, lo lắng đến níu cả lưỡi:

- Chúng... chúng tôi... đã tìm thấy cậu ba, nhưng cậu ấy...

Hình Mẫn đẩy vai anh ta:

- Đi mau, đưa chúng tôi đến đó!

Cậu ba của Thẩm Dật nằm trên bờ biển, tay chân co giật dữ dội, rồi ông ta tắt thở, sùi bọt mép. Thanh Hoành ấn nhẹ động mạch trên cổ ông ta:

- Ông ấy chết rồi.

Cô kiểm tra hết lượt thi thể, sau đó mở miệng ông ta ra thì thấy có vết đen trên răng.

- Có lẽ nguyên nhân cái chết là do trúng độc cựa lúa mạch. Nếu được cứu chữa kịp thời có lẽ ông ta đã không chết, nhưng vì ông ta đã chạy cả một quãng dài sau khi trúng độc, nên mới lên cơn co giật và tắt thở. Tuy nhiên, đây chỉ là suy đoán của tôi, tạm thời chưa thể đưa ra kết luận cuối cùng.

Thẩm Dật nghiến răng:

- Rốt cuộc kẻ nào đã gây ra chuyện này?

Hình Mẫn vòng tay trước ngực:

- Cậu không thấy đêm qua tất cả chúng ta đều ngủ rất say sao?

Nghe vậy, Thanh Hoành bỗng nhận ra, xưa nay cô rất ít khi ngủ li bì như vậy, đêm qua có lúc cô tỉnh giấc, nhưng lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, điều này không hề bình thường.

Họ quay lại hang đá, Hình Mẫn kiểm tra nước uống của họ và phát hiện ra những lỗ kim châm rất nhỏ trên các chai nước. ông hỏi Thẩm Dật:

- Tôi thấy cậu cả của cậu mang theo một cái túi, tôi kiểm tra được không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.