Âm Mưu Của Nữ Phụ, Mẹ Kế Đến Đây

Quyển 1 - Chương 6: Mẹ kế pk yêu râu xanh, Hồ ly bị phá ổ



[Khách sạn năm sao nào đó]

"Nhanh lên, tiểu mỹ nhân đang chờ ta ở trong phòng a!" Lão già họ Dư gấp gáp trở về phòng, trong đầu hiện lên mấy cảnh cấm trẻ em. Tên giám đốc vừa mới giới thiệu cho lão rằng có một tiểu la lỵ( loli) xinh đẹp đang chờ lão "bóc tem" trên phòng. Thật kích thích!!!

"Cạch." Một tiếng động quấy nhiễu giấc ngủ của Phương Tiền Tiền. Ài... hai mẹ con âm hiểm nhà kia dùng thuốc mê gì mà nặng dữ vậy, báo hại nàng phải ngủ suốt 30 phút để đồng hóa chất độc kia. Hừ hừ, hãy đợi đấy hai mẹ con kia!

"Ồ, thuốc mê hết tác dụng rồi sao? Hình như gã kia nói rằng ít nhất phải 3 tiếng mà." Lão Dự lóa mắt nhìn nữ búp bê xinh xắn trước mắt. Làn da trắng nõn nà, hồng hào như da em bé, đôi mắt trong suốt linh động như pha lê, mái tóc đen mượt tùy ý xõa tung như thác nước. Ngay lập tức, một địa phương nào đó phồng lên như cái lều nhỏ.

Tiền Tiền ghét bỏ nhìn cái "túp lều" kia. Thật muốn cắt nó đi a. Rồi nàng chú ý đến cái camera nhỏ xíu ở đầu bàn kia. Ha, chuẩn bị kỹ lưỡng thật! Mà sao cái cảnh này lại đến sớm dữ vậy. Cảnh H ngược nữ phụ số 87 , nam chính Tà "Hồ ly" vì muốn lấy lòng nữ chính mà sắp xếp cho nữ phụ một đêm "nồng cháy" với 1 tên yêu râu xanh kinh tởm.

"Kì quái... Tà kia ở đâu rồi nhỉ? Hắn ta phải ở đây phỉ báng ta chứ. "

Mỗ nữ hồn nhiên chẳng quan tâm lão dê cụ kia đang đến gần, khẽ phủi phủi quần áo lẩm bẩm.

"Tiểu mỹ nhân, lại đây đi, đừng sợ, ta sẽ dịu dàng, hắc hắc hắc." Tiền Tiền nhíu mày nhìn lão già này, rồi chợt mỉm cười bước đến, cánh tay khẽ nâng lên.

Ha ha, tiểu mỹ nhân cười lên thật đẹp. Muốn ôm ư?

Lão già họ Dư cười sang sảng cũng khẽ nâng tay. Đâu ngờ bàn tay nhỏ xinh kia nhẹ nhàng vuốt ve cằm hắn, và "rắc".

Trong căn phòng yên tĩnh chợt vang vọng tiếng đầu rơi xuống đất. Một cái chết vô cùng nhẹ nhàng, thậm chí máu còn chưa kịp chảy.

Khi Phương Tiền Tiền đồng hóa cái thuốc mê cực mạnh kia, đột nhiên não bộ mở ra 2% nữa, khiến dị năng của nàng nâng lên đáng kể, 15% có thể sử dụng 1 loại kỹ năng: mở khóa cơ thể. Con người lúc bình thường chỉ mở ra được khoảng 20% sức mạnh cơ thể. Dị năng này giúp nàng khống chế được 100% sức mạnh của mình, thậm chí là 120% hay 200% nếu muốn, đồng thời có thể dồn hết tất cả sức mạnh vào 1 nơi duy nhất trên cơ thể, tỉ như tay của nàng lúc nãy, dễ dàng bẻ cổ 1 người đàn ông.

"Hừm... cái tên Tà Thiên đâu rồi a, lão nương ta phải dạy cho hắn 1 bài học đích đáng mới được! " Mỗ mẹ kế đằng đằng sát khí, mài dao thật kĩ đi săn hồ ly.

Phương Tiền Tiền bước ra khỏi phòng, bất chợt nhìn thấy căn phòng bên cạnh, sát khí ngút trời bốc lên.

Tà Thiên đang nhâm nhi ly rượu vang, chợt một tiếng gầm kinh người vọng thẳng vào tai hắn.

"Tà Thiên ngươi mau ra đây ngay cho lão nương!!!"

Chưa kịp định hình, ngay lập tức cánh cửa phòng bằng gang siêu dày chống được cả đạn bay ra khỏi bản lề. Tà Thiên hắn chưa kịp giật mình đã ngây người mà nhìn cảnh trước mắt. Nữ la lỵ quần áo xộc xệch, đôi mắt to tròn đang trợn trừng lên nhìn hắn, hai cánh môi quện vào nhau biểu lộ sự tức giận, mà cái bàn tay trắng như bạch ngọc kia lại dễ dàng đánh bay một cánh cửa to lớn như vậy ra khỏi bản lề.

Thật bất ngờ a!

"Cô bé, ý của em là gì đây, hử? " Tà Thiên hoàn hồn, nhíu mi hỏi Tiền Tiền đang vô cùng tức giận.

"Hừ, dám tính kế lão nương mà còn làm cái vẻ mặt ngây thơ kia nữa chứ!" Mỗ nữ tức giận quên trời, quên đất, quên luôn cả việc lúc này Tà Thiên và Phương Linh còn chưa gặp nhau, lấy đâu ra chuyện cấu kết làm việc xấu.

Tà Thiên còn chưa kịp mở miệng biện minh, mỗ nữ đã chặn họng hắn mà tuyên bô " Quản cho tốt nữ nhân của ngươi đi, cũng đừng có nghĩ đến việc tính kế ta! Ta chưa làm gì được ngươi nhưng đừng có nghĩ là Phương Linh sẽ sống sót khi ta tức giận, biết chưa hả? Ngươi không làm gì nổi ta đâu!"

Nói rồi mỗ nữ nhanh chân mà lủi mất, để lại một cái bóng mờ nhạt cùng với Tà thiếu đang ngẩn ngơ.

"A ha ha... ha ha ha" Sau 30 giây, đột nhiên Tà Thiên bật người ra cười, không thèm để ý hình tượng.

"Tà Lam! Chuyện hôm nay ngươi biết xử lí ra sao rồi chứ? " Thu lại nụ cười, Tà Thiên hắn lại trở về với vẻ cà lơ phất phơ của mình.

Một giọng nói đáp lại hắn "Đã rõ... tất cả người trong khách sạn này tối nay sẽ biến mất vào ngày mai. Còn..." giọng nói ấy có vẻ do dự.

Tà thiếu ngẫm nghĩ rồi hơi lắc đầu "Không cần a, các ngươi không làm gì được nàng, chỉ uổng mạng thôi. Ta còn muốn hảo hảo chơi đùa một phen!"

Trong bóng tối, tên hồ ly kia lộ ra nụ cười thâm trầm hiếm thấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.