Ám Vô Dạ Online

Quyển 1 - Chương 37



Kim Tự Tháp – lăng mộ Pharaoh Ansel.

“Woa, thật quá lợi hại, không hổ là áo giáp phòng ngự cấp cao, nọc độc ăn mòn của mấy xác ướp cẩu này đều vô dụng với nó.”

“Ha ha, cực kỳ lợi hại ấy chứ, đây chính là bảo bối anh mày đánh mãi mới rớt ra đó.”

“Thủ lĩnh quả nhiên rất cừ nha.”

Tiểu đội ba người luyện cấp cũng không có phát hiện ra ở trong góc khuất, một kẻ ý cười khoái trá đang gợi trên khóe môi, trong mắt đều lộ ra sự sung sướng gặp được con mồi béo bở.

Không một tiếng động mà tiếp cận, ba người dường như chưa kịp phản ứng, đã bị đánh ngất xỉu trên mặt đất.

Cười khẩy một tiếng, hắn ta xoay người chuẩn bị sử dụng thuật ăn cắp, mới vừa vươn tay ra đã bị một bàn tay khác bắt lấy, kinh ngạc ngẩng đầu, liền nhìn thấy ánh mắt tím nhạt trong veo lạnh như băng nhìn mình.

“Có biết câu ‘bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng’ không?” Một trong ba thành viên tiểu đội kia đứng lên vỗ vỗ bụi trên mình, vén khăn che mặt mỉm cười nhìn tên trộm.

“Là con gái?” Hắn ta đột nhiên thốt ra một câu như vậy.

“Ế?” Hiển nhiên chàng trai dùng khăn che mặt khựng người sửng sốt một chút.

“Phụt.” Đột nhiên một thanh âm từ trong góc truyền ra.

“Là ai?” Tuy rằng bị người khác áp chế, nhưng trên trộm hiển nhiên cũng không hề buông phòng bị. Với hắn mà nói, cho dù hiện giờ bị hai người phát hiện ra, hắn cũng có biện pháp giải quyết. Nhưng càng bị nhiều người bao vây, e rằng thoát thân sẽ có chút chật vật.

“Ha ha, người này hỏi trúng vấn đề đúng ý tôi nha, Vô Ngữ, tôi đã nói cậu trông rất giống con gái mà.” Từ góc tối đi ra là một thiếu niên có mái tóc ngắn đỏ rực rỡ, trên mặt mang theo vẻ tươi cười sáng lạn, làm cho người ta lập tức sinh ra hảo cảm.

“Hỏa, cậu cười quá khoa trương rồi.” Theo sát phía sau thiếu niên tóc đỏ là một chàng trai mang lại cảm giác trái ngược, tóc màu bạc dài đến thắt lưng, vẻ hoàn mỹ của tộc yêu tinh phát huy tối đa trên người hắn, lại mang theo một tia cao ngạo không thể lại gần.

Nếu như nói người tóc đỏ là vầng thái dương, vậy người tóc bạc kia hoàn hảo chính là ánh trăng lãnh tĩnh.

Thấy hai người, ánh mắt tên trộm liền khẽ biến, bộ dáng có vẻ trấn tĩnh lúc ban đầu giờ đây thoáng hiện vẻ bối rối.

“Yo, quả nhiên là anh bạn này nha, Bất Nhược Cẩm Sắc.” Nhếch môi, ánh mắt Tri Hỏa lộ ra tia trào phúng. “Tôi cứ nghĩ mãi, chúng tôi mới chơi trong đây không bao lâu, làm sao có khả năng đắc tội với kẻ địch chứ.”

“Hừ, nếu bị lũ người bọn mi bắt được, ta đây sẽ nhất định không được yên, sao phải theo bọn mi chứ.” Hừ lạnh một tiếng, Bất Nhược hoàn toàn hiểu được, hôm nay chuyện phát sinh hết thảy là âm mưu của bọn họ, mình chính là đang tính toán để lừa người, không nghĩ tới chính mình bị người lừa lại. Quả nhiên không nên quá mức chủ quan như thế.

“Tóm được cậu thật không dễ dàng nha, bạn Bất Nhược gian xảo.” Hàn Ly mỉm cười mang theo hàn ý, “Nếu không phải Hải nghĩ ra kế này, cùng với Vô Ngữ và Cổ Lam hỗ trợ, bọn tôi chắc sẽ không bắt được cậu đâu, phải cam chịu mà nhận tiếng xấu hộ người ta rồi đó.”

Vừa nghĩ tới kết cục có thể xảy ra, ánh mắt Hàn Ly liền trở nên vô cùng hung ác.

Lại là anh ta? Liếc đến Hải từ nãy tới giờ đứng nguyên một bên, mang theo vẻ mặt tươi cười ôn nhu, Bất Nhược có chút tức giận, lần này lại là thua trong tay anh ta sao?

“Tại sao phải hãm hại bọn tôi?” Chú ý tới ánh mặt oán giận của Bất Nhược, Hải mở miệng hỏi.

“Ai bảo bọn mi đắc tội ta, hừ, đây chính là hậu quả.” Cười lạnh, Bất Nhược cũng không giấu giếm.

“Là vì lần đó không trộm được ví, nhà ngươi liền nghĩ ra cái trò âm hiểm này hãm hại người khác?” Lưu Ly kinh ngạc, con người này thật quá ác độc.

“Đúng vậy, là như thế đấy.” Cao ngạo nâng đầu, Bất Nhược thẳng thắn.

“Các cậu hiện tại định lo liệu như nào?” Vô Ngữ xen mồm hỏi.

“Thì lo liệu thế nào , đem thủ phạm giao cho mọi người nha.” Nhún vai, Tri Hỏa nói.

“Hừ, muốn bắt ta? Không dễ dàng thế đâu.” Dứt lời, mọi người cũng không biết Bất Nhược rốt cuộc làm cái gì, chỉ thấy hắn đột nhiên giãy ra khỏi tay Cổ Lam, con người vừa mới lù lù ở đó liền ngay ở trước mặt mọi người mà tiêu thất.

“Này, này rốt cuộc là sao a?” Ngẩn ngơ, Tri Hỏa sau đó lấy lại tinh thần, hét lớn, “A, sao lại để hắn ta chạy mất rồi! “

“Thuật độn thổ.” Lưu Ly lẩm bẩm nói, “Không nghĩ tới độn thổ là kỹ năng cao cấp nhất của đạo tặc, hắn vậy mà đã học xong!”

Đồng dạng là đạo tặc, Lưu Ly hiển nhiên nhìn ra phương pháp Bất Nhược chạy thoát, liền giải thích cho mọi người.

“Thế này rồi sao tính tiếp đây.” Ủ dột nhìn mọi người, Tri Hỏa không biết đến bao giờ mới tóm được Bất Nhược lần nữa, tên này vốn rất giảo hoạt.

“Không vấn đề gì, tôi sẽ làm chứng sự trong sạch cho các cậu, nói gì thì nói mọi người vẫn là tin lời tôi đúng không.” Vô Ngữ mở miệng nói.

Quả nhiên, Tri Hỏa vừa nghe trong mắt nhất thời lóe sáng, “Đúng rồi, thiếu chút nữa thì quên, có bang chủ bang Nguyệt Thần – một trong ngũ đại công hội thay mặt chúng ta làm chứng, nhất định không thành vấn đề.”

“Bạn của cậu thật đúng là… hoạt bát nhỉ.” Cười khổ, Vô Ngữ khẽ nói với Cổ Lam.

“Là đầu đóc đơn bào mới đúng, cậu không cần lựa lời nói khéo vậy đâu.” Cổ Lam sắn bén nói, nhưng ánh mắt nhìn Tri Hỏa vẫn là ôn nhu.

Tên ngốc này luôn luôn như vậy, ai, thực hâm mộ cậu ấy có thể đơn thuần đến thế. Nếu tính tình mình cũng có thể giống cậu thì tốt rồi, ít nhất chẳng phải bận tâm phiền não chi cả.

“Tôi đi trước.” Không nghĩ lưu lại tiếp xúc nhiều hơn cùng bọn họ, Cổ Lam sợ chính mình sẽ trở nên mềm lòng.

“Vậy tôi đi cùng Cổ Lam luôn, được quen biết các cậu thật cao hứng, sau này có cơ hội liên lạc sau nhé.” Mỉm cười nói, Vô Ngữ liền theo Cổ Lam cùng nhau rời đi.

“Ơ, Cổ. . .” Tri Hỏa vừa định giữ lại, liền bị Bắc Hoàng Minh ngăn cản.

“Cậu ta có nhiệm vụ cần phải hoàn thành, chúng ta không nên quấy rầy cậu ấy.”

“Nhưng mà…” Tri Hỏa vẫn thực luyến tiếc cậu ấy.

“Không sao đâu, nếu cậu ấy lần này đã quyết ra mặt giúp cậu, vậy rõ ràng trong lòng cậu ấy cậu vẫn luôn là bạn bè quan trọng. Yên tâm đi, sau này còn có cơ hội gặp lại mà.”

“Ừ.” Lưu luyến không rời nhìn hai người dần dần rời xa, Tri Hỏa chỉ có thể chờ mong lần sau tái ngộ.

“Tốt rồi, rửa sạch tội danh, chúng ta bước tiếp theo nên làm gì?”

“Tôi muốn thành lập bang hội.”

Lời nói của Tri Hỏa liền khiến tất cả mọi người lộ ra biểu tình kinh ngạc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.