An Cư Lạc Nghiệp

Chương 15: Bánh rùa đỏ



Bánh rùa đỏ

Một loại bánh hình con rùa làm từ gạo nếp và nhân ngọt bên trong, bánh có hình con rùa vì người Trung Quốc tin rằng ăn rùa sẽ sống thọ và mang đến may mắn.

Cậu thiếu niên thể lực tốt, tuy nói chiều theo cậu ấy, nhưng cuối cùng An Cúc Nhạc vẫn nhịn không được, đành phải xin tha: “Nhẹ một chút, nhẹ một chút… ừm…”

Đỗ Ngôn Mạch nghe vậy, thật sự nhẹ “một chút”, rốt cuộc đêm nay bọn họ làm tổng cộng ba lần.

Một lần trên giường, một lần trên ghế, một lần bên cửa sổ.

Lần làm bên cửa sổ là dùng vị trí phía sau, An Cúc Nhạc bị va chạm đến độ cả gương mặt áp lên kính thủy tinh lạnh lẽo, hơi nóng phả ra làm mờ ánh đèn neon ngoài cửa sổ, xuyên qua kính thủy tinh phản chiếu, đôi mắt rời rạc của An Cúc Nhạc lờ mờ trông thấy cậu thiếu niên ở sau lưng mình thúc hông, cố sức ra vào.

Y vẫn cho rằng biểu cảm của đàn ông lúc này rất dữ tợn, chẳng đẹp tí nào, nhưng cậu thiếu niên lại cho y một cảm giác vô cùng khêu gợi.

Sự khêu gợi của người chưa trưởng thành.

“Ưm… a…” An Cúc Nhạc từ bỏ việc ngăn chặn tiếng rên rỉ của mình, y vừa mím môi, tay của đối phương liền bướng bỉnh bóp cằm y, luồn vào miệng y, nhấn đầu lưỡi của y, khuấy động bên trong.

Miệng bị ép mở vài lần, sau cùng An Cúc Nhạc không còn sức phản kháng, đành mặc kệ cậu ấy.

“A, nơi đó.. sẽ hỏng… sẽ hỏng mất…” Thật sự sẽ hỏng, bị đâm hỏng đó, An Cúc Nhạc dùng hai tay rệu rã cào lên mặt kính thủy tinh trơn tuột, cậu nhỏ bên dưới lại bị bóp chặt, muốn trốn cũng không thoát… mãi đến khi dương vật của cậu thiếu niên phồng lên, ngay khoảnh khắc cậu ấy chuẩn bị bắn tinh, An Cúc Nhạc bỗng dưng hoàn hồn: “Cậu không đeo bao!”

Muốn chết hả, y dùng lực đẩy người ra ── đàn ông thường hay lơi lỏng vào lúc bắn tinh, dương vật to dài của đối phương trượt ra khỏi khe mông An Cúc Nhạc, dòng tinh dịch thứ hai và thứ ba phun lên cửa huyệt và chỗ đáy chậu của y, trong cơ thể cũng có một bãi tràn ra… An Cúc Nhạc xanh mặt, thật tình không biết nên nói gì mới tốt.

“Cậu, ngồi đàng hoàng cho tôi!”

Nghe vậy, cậu thiếu niên lập tức ngồi nghiêm chỉnh, hai tay ngoan ngoãn đặt lên đầu gối.

Dương vật của cậu ấy ướt sũng, vểnh lên giữa hai chân, độ cứng chưa hoàn toàn mất đi, trên da thịt sậm màu phủ một lớp mồ hôi trắng mịn, dưới ánh đèn trắng rẻ tiền trên trần nhà, trông chúng nhẵn bóng mà gợi cảm. Nhưng An Cúc Nhạc thưởng thức thì thưởng thức, mắng vẫn phải mắng: “Từ nay về sau, mặc kệ làm với ai, làm kiểu nào, cũng không thể không đeo bao, đây là phép lịch sự cơ bản!”

Trong khi y dạy dỗ, chất lỏng bên trong vẫn đang chảy ra, từ giữa hai chân nhỏ xuống bàn chân, cảm giác tê ngứa này làm cho cả người An Cúc Nhạc run rẩy, mặt đỏ như lửa, hết sức mất tự nhiên. “Ba tháng sau, cậu đi làm kiểm tra sức khỏe cho tôi!”

Cuối cùng Đỗ Ngôn Mạch cũng tỏ một chút phản kháng, gương mặt tuấn tú của cậu ấy sa sầm, trầm giọng nói: “Em không có bệnh.”

An Cúc Nhạc rất thẳng thắn: “Nhưng biết đâu tôi có.”

Đỗ Ngôn Mạch: “……”

“Hiểu không? Đừng quá mức sơ hở đối với người mà cậu chẳng rõ lai lịch, bảo vệ mình là điều quan trọng nhất trong cái giới này… không, quan trọng nhất trên thế giới này, cậu không bao giờ được quên nó.” An Cúc Nhạc nói, nhìn vẻ mặt suy tư của cậu thiếu niên, y nhịn không được bật cười. “Yên tâm, tháng trước tôi đã đi kiểm tra, hiện giờ không có vấn đề gì, nói chung tôi nuông chiều cậu cũng có chỗ không đúng, lần sau không thể làm vậy nữa.”

“Lần sau…” Đỗ Ngôn Mạch lại nghe thấy trọng điểm khác. “Vậy là, còn có lần sau đúng không?”

“……” An Cúc Nhạc dụi mũi. “Tôi… tôi đi tắm.” Mất mặt ghê, thế mà lại dùng ‘hot girl tam bảo’ để chạy trốn.

*Hot girl tam bảo (ba bảo bối của hot girl): cụm từ mà cư dân mạng dùng để mỉa mai mấy nàng hot girl: “ờ ờ, ha ha, đi tắm nha”, kiểu như kiếm cớ trốn tránh không muốn nói chuyện.

Đỗ Ngôn Mạch đứng dậy, ôm lấy y. “Em muốn tắm chung.”

An Cúc Nhạc chép miệng, trung khuyển làm nũng này nọ là thấy ghét nhất! Y liếc xéo một cái, cảnh cáo nói: “Thời gian buôn bán hôm nay đến đây là kết thúc, không được làm nữa.”

“Ừm.”

An Cúc Nhạc nửa tin nửa ngờ, cho dù cậu ấy ừ rồi, hai lần trước cũng tại y ỡm ờ nửa đẩy nửa kéo, nếu y thật sự không muốn, Đỗ Ngôn Mạch không thể nào ép được. Hai người thay phiên chà lưng cho nhau, vóc dáng Đỗ Ngôn Mạch khá cao, để phối hợp với y, cậu ấy phải khom người về phía trước, An Cúc Nhạc có cảm giác như đang tắm cho một con chó bự. “Xả nước thôi~”

Y rửa sạch bọt xà phòng trên đầu và trên người Đỗ Ngôn Mạch, đàn ông khi ướt sũng đều là đàn ông tốt, thể trạng cậu thiếu niên rất ổn, cả người đầy nước, quyến rũ vô cùng ── Đương nhiên, An Cúc Nhạc vẫn biết kiềm chế, chỉ đơn giản là thưởng thức, không có giở trò bậy. Y ra hiệu bảo Đỗ Ngôn Mạch gội đầu cho mình, động tác của đối phương thành thạo, độ lực ngón tay vừa đủ, thoải mái hết chỗ chê.

An Cúc Nhạc khen ngợi: “Kỹ thuật của cậu tốt hơn tiệm làm tóc nhiều.”

Đỗ Ngôn Mạch: “Em thường tắm cho em gái.”

“Em gái?” An Cúc Nhạc nghĩ đến cái câu “em gái của em không có tới đâu” lạ đời kia, lẽ nào là thật? “Hai đứa kém nhau mấy tuổi?”

“Mười hai.”

“Phụt.”

Đỗ Ngôn Mạch: “?”

An Cúc Nhạc: “… Không có gì.” Nếu cậu thiếu niên không nhắc, suýt nữa y đã quên hai người họ cũng kém nhau mười hai tuổi, tương đương với việc Đỗ Ngôn Mạch ở tuổi này, bíp bíp bíp bíp rồi bẹp bẹp bẹp bẹp em gái bốn tuổi của mình.

Khó trách Kiều Khả Nam nguyền rủa y thằng nhỏ nát hoa cúc tàn, đổi thành y cũng muốn mắng mình lắm: Đúng là khốn kiếp mà!

Tắm xong xuôi, An Cúc Nhạc kiệt sức hoàn toàn, y nằm dài bên giường, trong lòng cảm thán: Mình già thật rồi.

Hai mươi tám tuổi, thật ra cũng còn trẻ, nhưng nếu so với người trước mắt, chênh lệch mười hai tuổi… y cảm thấy mình thật cầm thú.

Không, căn bản không bằng cầm thú, trên đời làm gì có cầm thú nào lại xuống tay với đồng loại chưa đủ lớn của mình chứ?

… Trong đầu An Cúc Nhạc hiện lên một người, y lập tức nhếch miệng, gạt đi ý nghĩ nọ: Không không không, không giống, đó là cầm thú trong cầm thú, cao thủ trong số tra công, sao mình lại lấy hắn ra so chứ? Quá sa đọa!

An Cúc Nhạc đang tự phỉ nhổ, Đỗ Ngôn Mạch lại quấn lấy y từ một góc giường khác ── hệt như con bạch tuộc tám vòi, hai tay hai chân, quấn rất là chặt, cậu nhỏ đã mềm nhũn nhưng vẫn đủ trọng lượng liều mình cạ cạ giữa hai chân An Cúc Nhạc… An Cúc Nhạc bắt đầu hoài nghi có phải chỗ đó của mình trầy da luôn rồi không.

Cậu thiếu niên dính người vô cùng, nghe nói đây là biểu hiện của việc thiếu thốn cảm giác an toàn, An Cúc Nhạc không thích quấn quýt đối phương sau khi quan hệ, đa số toàn là chiến xong rồi biến, nếu không chiến thêm lần nữa, cái trước… y không làm được điều đó với cậu thiếu niên; cái sau, bản thân y không làm nổi.

Làm ba lần! Ba lần lận đó!

Con cháu tích trữ suốt một tháng, lần này cả đám phiêu bạt phương xa hết.

An Cúc Nhạc chợt nghĩ đến. “Đúng rồi, cậu 16 tuổi, sao lại học lớp 8?” Thông thường hẳn là lớp 10 chứ?

Đỗ Ngôn Mạch rũ mắt. “Em nhập học muộn.”

Thấy cậu ấy có vẻ không muốn nói thêm, An Cúc Nhạc cũng không hỏi nhiều. “Ồ.”

Đỗ Ngôn Mạch ôm lấy y từ phía sau, bỗng nhiên mở miệng: “Cảm ơn anh mừng sinh nhật với em.”

“… Đừng khách sáo.” Sinh nhật ai người đó lớn nhất, cái ấy còn lớn hơn nữa, thôi quên đi, không so đo với cậu. “Cậu thích là tốt rồi.”

Dường như nghe được sự bất mãn của y, Đỗ Ngôn Mạch chồm nửa người trên, phủ lên người An Cúc Nhạc, vừa không hiểu vừa lo lắng hỏi: “Anh không thích sao?”

An Cúc Nhạc: “Ặc… không phải.”

Đỗ Ngôn Mạch: “Anh cứ nói thật đi.”

Nói thật? Nói thật cái gì?

Nói thật là quá tuyệt vời, y rất thích, mặc dù lực bền bỉ của cậu thiếu niên khiến người ta sợ hãi, nhưng kéo dài vẫn đỡ hơn bắn sớm, huống hồ cậu ấy thật sự rất nghe lời, muốn đâm chỗ nào là đâm chỗ nấy, nói đi đông không dám đi tây, mức độ nhiệt tình và năng lực học hỏi ở chuyện giường chiếu rất cao, người như cậu ấy, An Cúc Nhạc chưa từng gặp bao giờ.

Bây giờ y chợt hiểu cái cảm giác khó mà cắt đứt của Lục Hành Chi sau khi gặp gỡ Kiều Khả Nam. Không thể bỏ được một người nghe theo mình đủ điều, mặc kệ nghe về tinh thần hay là về thể xác.

Huống chi thể xác và tinh thần vốn là một thể, nếu cố gắng chia tách chúng thì vô lý quá.

An Cúc Nhạc y trung thành với chính mình, mông ngứa thì nói ngứa, không sống giả vờ thanh cao làm chi.

Thế nên khi cậu thiếu niên hỏi: “Lần sau em có thể tìm anh không?”, trong lòng An Cúc Nhạc thậm chí chưa lên lịch chiếu vở kịch cẩu huyết thiên sứ đấu ác quỷ, y trả lời ngay một chữ: “Được.”

◎ ◎ ◎

Trong nhà nghỉ có hệ thống sưởi hơi, lúc đi ra, gió lạnh thổi vào mặt, Đỗ Ngôn Mạch hiếm khi mới thấy lạnh.

Siết chặt áo khoác, kéo khóa kéo, thân thể mới vừa giải tỏa xong, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Rạng sáng bốn giờ, sắc trời u ám, đèn neon bốn phía đã sớm tắt, xung quanh lặng ngắt như tờ, ngay cả đèn đóm cũng ngủ yên.

Cậu hít sâu, lấy điện thoại di động ra, do dự một hồi mới bấm mở tin nhắn, trong hộp thư không có tin nhắn mới… cũng không có gì bất ngờ, cậu chỉ thuận miệng nói một câu, hy vọng sáng sớm đúng giờ sẽ nhận được tin nhắn chúc mừng của đối phương đầu tiên, mặc dù đối phương đã đồng ý, nhưng mà chút việc nhỏ nhặt này, quên là chuyện bình thường.

Không sao cả. Ít nhất, cậu vừa nhận được rất nhiều… rất nhiều từ một người khác.

Giống như mất bên này thì bổ sung từ bên nọ, bổ đến khi đủ mới thôi ── Ngây thơ vậy đấy.

Từ nay về sau, đại khái sẽ như thế.

Đỗ Ngôn Mạch thản nhiên nghĩ, thả di động vào túi áo, lúc này mò trúng một thứ mềm nhão, xúc cảm kỳ lạ.

Cậu lấy ra nhìn thử, là một cái bánh rùa đỏ.

Hình như đây là quà sinh nhật của mình.

Đỗ Ngôn Mạch ngắm nghía một hồi, mở bao bì ra, cắn một cái. Vỏ ngoài dinh dính mềm mềm, bên trong nhét đầy nhân sợi củ cải, mằn mặn ngòn ngọt, mùi vị phổ biến, nhưng đối với người vừa vận động kịch liệt đói sôi bụng như cậu, đúng lúc có thể lót dạ dày.

Hiện giờ đối với cậu, vật này và người đưa nó chính là sự tồn tại như thế.

Lấp đầy, hết đói, sẽ không khiến người ta quá mức khát khao mà làm nên chuyện sai trái.

Đối với điểm này, cậu thật sự rất cảm ơn người kia.

Nhưng mà, mình còn chưa biết tên của anh ấy.

… Lần sau hỏi anh ấy vậy.

Ăn xong bánh rùa đỏ, cậu vừa suy nghĩ vừa làm ấm người, sau đó cất bước, bắt đầu chạy về phía trước.

Trên con đường âm u của ngày sắp bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.