An Cư Lạc Nghiệp

Chương 46: Hẹn hò



Nguồn : bachhoacac.wordpress.com



Hẹn hò

Thẳng thắn mà nói, đây là lần đầu tiên An Cúc Nhạc tìm người có quan hệ thể xác với mình ra ngoài đi dạo.

Y vẫn luôn xác định vị trí rõ ràng: người có thể lên giường, người không thể lên giường, bạn rượu, bạn thịt, bạn thân… Đỗ Ngôn Mạch rốt cuộc xếp loại nào? Rõ ràng nên xếp vào đối tượng không thể lên giường, thế mà lại cố tình lên nhiều lần thậm chí cả trăm lần, bạn thì không được rồi, tình nhân… vậy thì càng đáng cười.

Nhưng mà, y cũng rất muốn thử một lần… tạm thời tính là “hẹn hò” với cậu thiếu niên.

Khi xuất hiện ở địa điểm đã hẹn, Đỗ Ngôn Mạch vẫn như mọi lần mặc một chiếc áo thun trắng, cùng một chiếc quần jeans thoạt nhìn giống như lượm ở sạp hàng rong.

Cậu ấy đội mái đầu chưa hề chải chuốt gì, đến khi thấy trang phục của An Cúc Nhạc, nhất thời nghẹn họng: “Anh Hoa cúc, anh nói không cần chưng diện…”

“Đúng vậy, cậu không cần.” An Cúc Nhạc cười tươi rói, hôm nay y mặc một chiếc áo sơmi kẻ sọc khác lạ, phối với quần bó màu xanh và một đôi giày thể thao màu vàng sáng.

Cả người đẹp đẽ không gì sánh được, lại không quá lòe loẹt.

Hai người đi cạnh nhau, chênh lệch tương đối lớn.

An Cúc Nhạc không để ý, dẫn Đỗ Ngôn Mạch đến trung tâm bách hóa chọn cốc.

Một đống cốc muôn hình vạn trạng đủ loại hoa văn và màu sắc xếp thành hàng dài, An Cúc Nhạc chụp một lần năm sáu cái cốc sứ, khoa tay múa chân thật lâu, Đỗ Ngôn Mạch hơi ngạc nhiên: “Không phải trong nhà anh nhiều cốc lắm sao?”

An Cúc Nhạc không ngẩng đầu lên, đáp: “Ừ, ném hết rồi.”

Đỗ Ngôn Mạch sửng sốt.

An Cúc Nhạc: “Rửa không sạch, thôi bỏ luôn.” Mọi việc đều có điểm mấu chốt, khi gút mắc tích lũy đến mức độ nào đó, có rửa cũng không sạch, chỉ đành nói bái bai.

Nếu không bụi bẩn càng tích càng nhiều, át hết tất cả hoa văn xinh đẹp ban đầu thì tiếc lắm.

An Cúc Nhạc mua một lần bảy cái cốc, nhờ chủ tiệm gửi về nhà mình, đoạn dắt Đỗ Ngôn Mạch đến cửa hàng quần áo nam mà mình thường ghé. Nhân viên cửa hàng là bạn trong giới của y, trước khi nhận công việc biên tập mỹ thuật làm nghề nghiệp chính, An Cúc Nhạc cũng từng đứng quầy. Y chỉ vào Đỗ Ngôn Mạch, nói với bạn thân: “Tôi muốn chọn vài bộ cho cậu ấy.”

“Em…”

Câu “không cần” còn chưa nói xong, nhân viên cửa hàng đã hét ầm lên: “Ôi chao ~ thật sao? Tôi thật sự có thể giúp cậu bé đẹp trai như thế mặc quần áo?”

Đỗ Ngôn Mạch: “……”

An Cúc Nhạc mỉm cười, hào phóng buông tay: “Do your best.”

Nhân viên cửa hàng tuân lệnh, lập tức cầm quần áo múa may trước người Đỗ Ngôn Mạch, miệng càm ràm: “Tôi đã bảo rồi, quý này cái bla bla đang hot, nhất là phối chung với cái bla bla, sẽ rất blo blo blo, bla bla…” Quả thật giống như niệm chú.

Đỗ Ngôn Mạch đầu choáng não trướng, một chữ cũng không hiểu, đến khi bị nhét một mớ quần áo, nhân viên cửa hàng cười tủm tỉm mời cậu đi mặc thử, cậu mới đột nhiên hoàn hồn.

“Em không…”

“Đi, mặc vào!” Nhân viên cửa hàng thoạt tiên còn dịu dàng như nước, nháy mắt trở nên đằng đằng sát khí, hoàn toàn không cho phép phản kháng.

Đỗ Ngôn Mạch giật mình, quẳng ánh mắt cầu cứu về phía An Cúc Nhạc, An Cúc Nhạc giả vờ không phát hiện, cậu đành phải ngoan ngoãn nghe lời, đi vào phòng thử đồ.

Cậu thiếu niên vừa đi, nhân viên cửa hàng đổi xoạch dáng vẻ niềm nở ban nãy, thong dong kề sát An Cúc Nhạc, giơ ngón út: “Chó săn nhà anh hả?”

An Cúc Nhạc dở khóc dở cười: “Cháu ngoại tôi.” Nếu không nói vậy, đoán chừng tối nay… ấy không, một lát sau trên Line sẽ bắt đầu truyền tin y nuôi bạn trai nhỏ.

Đáng tiếc nhân viên cửa hàng rất tinh mắt: “Uầy ~ anh bớt xạo đi, không thấy nãy giờ ánh mắt cậu ta cứ nhìn anh suốt à? Nói không có gian tình? Quỷ mới tin.”

Phải, khi nãy nhân viên cửa hàng đem từng bộ đồ ướm lên người Đỗ Ngôn Mạch, cậu ấy một mực nhìn về phía y, ngoại trừ luống cuống không biết làm sao còn giống như đang tìm sự khẳng định.

Ỷ lại đến thế.

An Cúc Nhạc chỉ cười một thoáng, không nói gì nhiều.

“Anh, anh Hoa cúc…”

Giọng nói lúng túng của Đỗ Ngôn Mạch truyền ra từ phòng thay đồ, nhân viên cửa hàng vừa nghe, cười ná thở: “Á ha ha ha ha, cậu ta gọi anh là anh Hoa cúc? Vậy từ nay về sau bọn này cũng gọi anh là Mr. Hoa cúc nha, ha ha ha ha ──”

An Cúc Nhạc thờ ơ: “Đám dân đen hạ đẳng mấy người, dùng kính ngữ cho tôi.”

“Phụt ha ha ha ~” Nhân viên cửa hàng vẫn còn cười.

Thật ra An Cúc Nhạc cũng biết xưng hô này rất ngu xuẩn, ban đầu đương nhiên chỉ là đùa giỡn, nhưng theo số lần Đỗ Ngôn Mạch gọi như vậy ngày càng tăng, thói quen trở thành hiển nhiên, cuối cùng biến thành một loại xưng hô đặc biệt cố định, An Cúc Nhạc cũng chưa nghĩ ra xưng hô nào độc nhất vô nhị hơn cái này.

Mặc dù ngu xuẩn, nhưng cũng là ngu xuẩn thuộc về y.

An Cúc Nhạc đi vào phòng thử đồ, phát hiện Đỗ Ngôn Mạch còn chưa thay quần áo, không khỏi khó hiểu: “Sao vậy, kích thước không vừa hả?”

Đỗ Ngôn Mạch cũng không nhiều lời, chỉ đưa mác giá cho y xem.

“Ồ.” An Cúc Nhạc đã sớm nghĩ đến tình huống này, cho nên không quá bất ngờ: “Mượn mặc thôi, hiếm khi mới theo tôi đi dạo phố, tôi muốn cậu mặc đẹp một chút.”

Đỗ Ngôn Mạch im lặng một hồi, nhìn quần áo trong tay mình, ánh mắt nặng trĩu: “… Có phải em làm anh mất mặt lắm không?”

Thằng nhóc này. An Cúc Nhạc đau lòng, không còn cách nào khác, đành phải chiều chuộng gãi đầu cậu ấy: “Sao lại thế được, cậu không thấy cái tên ngoài kia nhìn cậu thèm nhỏ dãi luôn à?”

“……” Đúng là khi nãy chọn quần áo, cậu bị cọ không ít… dầu.

*cọ dầu = dê xồm.

“Mặc cho tôi xem đi?” An Cúc Nhạc dịu dàng nhìn cậu, cổ vũ: “Tôi muốn xem.”

Mỗi khi An Cúc Nhạc nói như thế, Đỗ Ngôn Mạch rất khó phản kháng, đành phải thay quần áo. Bạn đang

Cậu trần truồng trước mặt An Cúc Nhạc đã thành quen, chẳng thấy có vấn đề gì, An Cúc Nhạc cũng nhìn nhiều lần lắm rồi, thế nhưng sau khi cậu ấy mặc xong cả bộ, con ngươi của y co lại, đờ đẫn cả người.

“Phải nói là…” Vốn dĩ là hàng hiệu, trong lộng lẫy có súc tích, người Ý rất am hiểu đường cong của phái nam, mặc dù chiếc áo trông đơn giản là thế nhưng vẫn có thể tôn lên những đường cong quyến rũ.

An Cúc Nhạc lập tức lấy di động ra, chụp ‘tách tách’ mấy tấm. Đỗ Ngôn Mạch: “……”

Chụp xong, An Cúc Nhạc bước lên, cởi vài nút trên chiếc áo sơmi cổ V của cậu thiếu niên, rồi lại lầm bầm cài lại… sau đó lại cởi ra.

Tới lui như thế vài lần, Đỗ Ngôn Mạch không hiểu gì sất: “Anh Hoa cúc?”

An Cúc Nhạc: “Thôi vậy.” Một người vui không bằng mọi người vui, cuối cùng y lựa chọn cởi nút.

Vị trí cổ áo khoảng chừng ở trước ngực, thiết kế hơi thùng thình làm cho đường cong xương quai xanh càng sâu thêm, trên da thịt sậm màu của Đỗ Ngôn Mạch gồ lên những đường sự nghiệp*, quần bên dưới còn là quần rộng bình thường, không quá bó nhưng cũng đủ làm nổi bật bắp thịt ở mông, không thể không thừa nhận mắt chọn quần áo của cái tên ở ngoài quả là hạng nhất.

*Đường sự nghiệp: ban đầu ám chỉ đường vân tay, bây giờ thường chỉ khe ngực của sao nữ, bởi vì lộ ngực càng hot nên giúp phát triển sự nghiệp =)) Còn nam giới không nói cụ thể nhưng chắc là nói đường cong bắp thịt.

Nhân viên cửa hàng đứng bên ngoài kêu oai oái: “Đủ ~ chưa ~~ cửa hàng chúng tôi không cung cấp dịch vụ ân ái, nếu còn không chịu ra, tôi sẽ đánh khách đó!”

“Ồn quá!” An Cúc Nhạc không cam nguyện kéo Đỗ Ngôn Mạch ra khỏi phòng thử đồ, lần này đổi thành nhân viên cửa hàng câm như hến.

“Mẹ của tôi ơi, phải nói là…”

An Cúc Nhạc mỉa mai: “Sao vậy, ngày đầu tiên thấy trai đẹp hả?” Rõ là chó chê mèo lắm lông.

“Lần đầu tiên thấy trai đẹp có thể hốt về!” Nhân viên cửa hàng mắt sáng ngời, trong giới ai chẳng biết An Cúc Nhạc quen thói hiến tặng người không ở lại, nếu có thể cướp người từ tay y, y chẳng những vỗ tay cúng tiền mà còn tặng thêm hai cái bao cao su. Nhân viên cửa hàng vội vàng sáp tới: “Theo tôi đi, tôi đảm bảo kỹ thuật của tôi không thua gì chị gái hàng xóm, hơn nữa tôi còn trẻ hơn anh ta, mông cũng chặt…”

“Đệt…” An Cúc Nhạc còn chưa mắng xong đã bị người ôm chầm từ phía sau, bởi vì chênh lệch chiều cao, mỗi lần bị ôm như thế, chân y lại rời mặt đất.

Đỗ Ngôn Mạch: “Anh ấy là đủ rồi.”

Tất cả mọi người ở đây sửng sốt.

Đỗ Ngôn Mạch rất nghiêm túc, nhấn mạnh thêm lần nữa: “Anh ấy là đủ rồi.”

“……” An Cúc Nhạc che mặt, thoáng cái mặt đỏ đến mang tai, nhân viên cửa hàng sững sờ hồi lâu, sau đó bật cười, dáng vẻ vô cùng dứt khoát vỗ vai Đỗ Ngôn Mạch: “Ok, tôi sẽ không tự mình đa tình nữa.”

Đụng chạm lần này chỉ là giữa đàn ông và đàn ông, không mang bất cứ ám chỉ ái muội gì, Đỗ Ngôn Mạch tò mò hỏi: “Anh còn trẻ hơn anh Hoa cúc nữa, vậy là tốt nghiệp trung học xong anh ra ngoài làm việc luôn sao?” Giọng điệu có chút thán phục.

“Hở?” Nhân viên cửa hàng hiển nhiên biết tuổi thật của An Cúc Nhạc, anh chàng mù mờ nhìn về phía bạn mình, chỉ thấy đối phương liều mạng nháy mắt ra hiệu, hai người đủ ăn ý, nhanh chóng câu thông: “Đúng vậy. Hức ~ ai bảo tôi có một ông bố mê cờ bạc, mẹ lại bệnh nan y, bên dưới còn thằng em trai gào khóc đòi ăn, thêm một con chó dần dần già nua…”

An Cúc Nhạc trợn trắng mắt, lòng thầm mắng: Quỷ bắt cậu đi.

Tiếp theo thừa dịp Đỗ Ngôn Mạch đi vệ sinh, An Cúc Nhạc nói: “Lấy bộ này, ghi lại giúp tôi.”

“Được.” Nhân viên cửa hàng chép lại mã hàng, viết biên lai, chuẩn bị báo thành viên mua hàng. Anh chàng nhếch miệng cười, nhỏ giọng nói: “Xem ra lần này anh ngã sâu đấy, ngay cả trò đáng xấu hổ như giả bộ nai tơ mà cũng làm được.”

An Cúc Nhạc hầm hừ: “Bán hàng của cậu đi!”

“Xì, anh mua cái này, tôi chỉ ngắm được có tí xíu. Hừ, chẳng cho người ta ngắm thêm chút.”

An Cúc Nhạc lườm bạn mình một cái: “Sờ chưa đã à?”

“Ờ đúng, xúc cảm không tệ, khó trách anh lưu luyến quên lối về.” Nhân viên cửa hàng cười hề hề, sau đó nghiêm mặt nói: “Hoa cúc, anh kiềm chế chút đi, trong đám chị em bọn này chỉ có anh là sống không máu không lệ không tim không phổi nhất, tôi hy vọng anh tiếp tục duy trì.”

An Cúc Nhạc cười khổ: “… Tôi sẽ cố gắng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.