Án Mạng Có Thể Chết Người Đó

Chương 12: Giang Đầu Thối Chính Là Đầu Thối Làm Sao



Lại một ngày, một ngày nữa trôi đi Giang đầu thối luôn hòa mình với các trai tráng trong làng tập tành ăn chơi. Hôm nay, anh lại xuất môn sớm để chạy đi tham gia đá

banh ởđầu làng. Phần thưởng là gì ư? Nhìn xem trên tay anh ta đang vác cái gì đó.



“Thả tôi ra a~~~~~Anh lại mang tôi đi đâu nữa hả?”

“Thôi nào bà xã! Không có em làm phần thưởng tụi nó có thèm chơi với anh đâu”

“Anh! A……….anh đi chơi thì kệ anh chứ………sao lại bắt tôi làm điều kiện đểđám lưu

manh đó chơi với anh hả!”



Vừa đạp xe vừa vác cậu trên vai chạy đến điểm hẹn, còn cậu thì la hét chí chóe đánh vào lưng anh bôm bốp. Người đi đường còn tưởng cậu bị bắt cóc, hai ba người chạy chặn lại đầu xe của anh bấm số gọi 113.

“Giơ tay lên! Bỏ cậu ta xuống”, một chiến sĩ công an đeo mắt kính mát đen thui chỉa súng về phía hai người. Xung quanh không chỉ có người dân mà còn có năm sáu cây súng khác cùng chĩa vào một chỗ.

Cậu xanh mặt nhảy xuống nấp vào sau lưng anh, “Bác ơi! Không phải anh ấy bắt con đâu. Chẳng qua tụi con đang tập diễn kịch thôi”, mồ hôi chảy đầy sau lưng cậu sợ sệt kiếm cớ.

Anh cũng giơ hai tay lên cười khì khì, “Các chú hiểu lầm rồi, tụi con là vợ chồng mà nếu có thì chỉ là cãi nhau bình thường thôi”.

Chú cảnh sát mắt đeo kính mát quay sang nhìn anh trợ lý kế bên “Bà xã, chúng ta cũng chỉ cãi nhau bình thường thôi phải không?”.

Anh trợ lý bên này bĩu môi, “Tối nay anh ra ngoài ngủ”.

Cuối cùng hai người cũng được thả ra, trước khi đi cảnh sát đeo kính mát tiến đến vỗvai anh “Đồng môn, chúc anh may mắn”.

Giang đầu thối ánh mắt thâm sâu bắt tay lại ghé vào tai cảnh sát đeo mắt kính nói câu gì đó khiến hắn ta cười đến thấy ông mặt trời.

Đến khi giải quyết vụ việc xong xuôi thì cũng đến trưa có chơi thì cũng chẳng được bao lâu. Nghĩ rồi anh lại đèo cậu đi về, dọc đường thấy người ta bu đông một chỗ anh cũng tò mò tấp xe vào.

“Mại dô! Mại dô! Mười ngàn ba món, mười ngàn ba món. Kẹp, cài, soi kiếng, soi

gương, nhổ lông mày, tỉa lông nách đều có. Mại dô! Mại dô!”

Ñaøi Hoa Cuùc 43



Aùn Maïng Coù Theå Cheát Ngöôøi Ñoù

Anh đứng ngắm một hồi kêu cậu vịn xe đi vào trong. Một lúc sau đi ra với hai món trên tay bắt đầu đáp lên người cậu.

“Nào! Nào! Đứng yên, đừng động đậy để anh trang điểm cho”

“Ư! Anh kẹp cái gì lên đầu tôi vậy hả? Bỏ ra!”

Cót két! Cót két! Anh lại đèo xe đạp chở cậu chạy trên đường làng. Nhìn mọi người qua lại cứ nhìn vào hai người làm cậu xấu hổịn mặt vào lưng anh.

“Đồđáng ghét! Sao lại mua kẹp tóc vương miệng cho tôi chứ! Tôi có phải công chúa

gì đâu? Còn son môi này là thế nào? Màu gì mà sến quá đi!”



Cậu bĩu môi cầm cây son màu hồng nhạt trên tay tức tối lật qua lật lại.

“Ha ha ha! Em không phải công chúa mà là hoàng tử của lòng anh”

“Anh nói ai là hoàng tử hả?”

Chạy một hồi anh lại thấy có chỗ người bu đông, anh lại bắt cậu vịn xe sau đó chạy về hướng đó. Lúc đi ra trên tay lại cầm bó bông cúc được gói kỹ càng bằng giấy báo.

Cót két! Cót két!

“Đồđáng ghét! Có ai đi tặng hoa cho người khác bằng bông cúc đâu hả? Sao lại có

cây bông thọ trong này nữa là sao? Mà còn bao bằng giấy báo nữa chứ”



“Ha ha ha! Hoa cúc là em, anh là dưa chuột. Hay em mua dưa chuột tặng anh đi.

A~~~~”



Nhéo hông anh một cái rõ đau, cậu nói “Anh là dưa héo, vậy để tôi mua dưa héo tặng anh”.

Trên đường làng, một người tựa đầu vào lưng người kia, trên môi đánh son hồng hây hây, một người vừa chạy vừa bị nhéo đến bầm tím.

Hôm nay nữa là kết thúc hai tuần về thăm quê ngoại, ngày mai cả nhà phải lên đường về thành phố rồi. Do đó, anh cầm điện thoại gọi cho bọn trai làng.

“Alo! Đại ca hảđại ca! Tối nay đại ca có rảnh mình chơi trò cướp hoa cúc đi……….À! Trò đó chơi thế nào ấy hả?……..Thì nó giống trò chơi cướp cờđó……..Ừ! Phần thưởng

cũng như mọi ngày thôi mà……..Vậy nha, hẹn anh bảy giờ tối nay”



Cúp máy, anh vào nhà hối thúc cậu “Hải Minh! Đi tắm đi, cậu hôi quá”, anh giả vờbịt mũi đẩy đẩy cậu vào nhà tắm.

Ñaøi Hoa Cuùc 44

Aùn Maïng Coù Theå Cheát Ngöôøi Ñoù

Đúng bảy giờ, anh vác cậu chạy đến điểm hẹn.

“A~~~~~~~Giang đầu thối~~~~~~~anh tại sao lại bắt tôi đi làm cái việc này cho anh

nữa hả?”



Đặt cậu xuống xe, anh búng tay một cái đằng sau lưng cậu xuất hiện chiếc áo công chúa, “Im lặng!”, nói rồi anh nhanh tay lột đồ cậu thay vào đó là bộ váy xềnh xoàng. Vừa lòng, anh cầm cái kẹp hình vương miệng mới mua hồi sáng đeo lên đầu cậu, lấy son môi quệt vài đường.

“Anh lại giở trò gì nữa hả?”

“Suỵt! Không được nói chuyện”

Sau khi hoàn thành kiệt tác anh chạy ra sau gốc cây lấy sợi dây thừng kéo căng vài cái, sau đó thì………..

“Giang đầu thối! Thả tôi xuống……….aaaaaaaaaa……..”

Cột lại sợi dây thừng thật chắc anh ở dưới đất nói với người trên cây “Bà xã! Đợi anh, anh sẽ giải cứu em ngay”.

Nói rồi anh đạp chống chạy xe đạp xuống đèo. Dưới chân đèo đã có lác đác hai, ba người đến. Anh dựng xe chạy lại hỏi “Đại ca! Đã đến đông đủ chưa?”.

“Ừm! Mày chờ chút, còn hai thằng nữa”

Trong lúc chờđợi hai người còn lại, anh triển khai luật chơi cho bọn họ, “Rồi! Mọi người hiểu chưa?”.

Cả bọn đồng loạt gật đầu. Cậu ở trên này nước mắt công chúa chảy ròng “Đồđáng ghét! Anh mà để thua bọn họ tôi sẽ chặt tay chân của anh”.

Đến bảy giờ rưỡi khi đã đủ người anh ra lệnh xuất phát, tức thì cả bọn sáu người chạy đua nhau lên đèo. Anh lại là người chạy sau chót, gì chứ trước khi xuống đèo anh đã đặt bẫy hết rồi. Chạy được một đoạn tên đại ca bị lọt vào hố, tên thứ hai bị dây thòng lọng cột chân treo lơ lửng trên cây, tên thứ ba bị trăng quấn lôi đi đâu không biết, tên thứ tư bị chó dại dí chạy lòng vòng trên đèo, chỉ còn tên thứ năm là chưa sập bẫy. Anh liếc mắt trông vềphía hắn ta “Mày cũng nhanh gớm”.

“Ha ha ha! Lần này công chúa sẽ là của tao”

Anh nghiến răng, tất thảy anh đặt mười cái bẫy vậy mà tên này đã tránh được hết tám cái, “Không ngờ hắn ta cũng có võ công”. Hai người vẫn tiếp tục chạy đua trên đèo, trước mắt anh xuất hiện cái bẫy tinh vi nếu người nào không hay biết sẽ bị phi tiêu

Ñaøi Hoa Cuùc 45



Aùn Maïng Coù Theå Cheát Ngöôøi Ñoù

phóng như chơi. Anh cười thầm trong bụng, giảm lại tốc độ nhìn tình hình phía trước. Tên thứ năm nhảy phốc một cái bay qua sợi dây cước mà anh đã dựng sẵn, quay lại nhìn anh cười hê hê.

Anh tức tối trừng mắt nhìn lại “Mày đừng có huênh hoang”. Chỉ còn lại cái bẫy cuối cùng, chính anh cũng trông chờ vào nó, nếu không công chúa sẽ lọt vào tay người khác mất.

Cái bẫy thứ mười cũng dần hiện ra trước mắt, anh liếc sang hắn ta chỉ thấy một bộdạng cười khoái chí. Cái bẫy cuối cùng anh đặt tên là ‘trứng bị dập nát’. Cái tên nói lên tất cả, ngay khi tên kia vừa lách qua cái rễ cây to chắn đường, anh bên này giật sợi dây tức thì hàng chục quả trứng thúi từ bốn phía bay đến đập nát vào người………….anh.

Anh đứng ngẩn tò te. Ngước mắt lên nhìn tên thứ năm ngồi trên cây nhìn anh cười ngắt ngẻo “Ha ha ha! Cả chục lần chơi với mày, tao đều để ý đến những vật thể lạtrong trò chơi. Ha ha ha, cuối cùng tao phát hiện mày là người đặt nó. Mày biết không hôm nay lúc mày đem Hải Minh lên đây tao đã đi theo rình đó. Mấy thằng kia đều không biết nên tao mới để tụi nó bị loại. Ha ha ha, cái này gọi là gậy ông đập lưng ông mà”.

Anh cuối gầm mặt không nói gì, kéo cái vỏ trứng trên đầu xuống cười đến quái dị”Ha ha ha! Nếu mày đã biết thì tao sẽ dành tặng mày món quà cuối cùng trước khi tao về thành phố”.

Tên thứ năm ngồi trên cây nghe anh nói cũng sợ run người, giật giật khóe môi “Mày còn chiêu gì nữa bày hết ra đi”.

Dưới lòng bàn tay anh xuất hiện một luồng khí đen sau đó lan ra cả thân thể, khóe miệng nở nụ cười quỉ dị, ngước mặt lên nhìn hắn ta. Phốc một cái anh nhảy lên nhành cây nơi hắn đang ngồi, mặt kề mặt cười khì khì “Thì tao cho mày đi tắm sông tới sáng”. Nói rồi một cước mạnh anh đá tên thứ năm bay ra khỏi đèo té rầm xuống sông.

“Bà xã! Anh đến cứu em đây. Phù! Phù! Cuộc chiến thật là ác liệt mà”

Cắt đi sợi dây, cậu rơi tự do xuống đất, ngay lúc ấy anh bay đến bế lấy cậu “Bà xã! Em thấy anh giỏi không?”.

“Giỏi cái khỉ mốc! Mà……sao anh thối quá vậy?”, cậu lấy tay bịt mũi nhìn trên đầu anh còn miếng vỏ trứng thì cong mắt thành nửa vầng trăng cười to “Kha kha kha kha”.

Trong đêm tối có người bế người nào đó xuống đèo, gió sông lại thổi mơn man, một ngày nữa ở quê lại kết thúc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.