An Offer Of A Gentleman

Chương 27: Ngoại truyện 3



Mùa lễ hội chỉ còn vài tuần nữa là kết thúc, và vì vậy Posy quyết định chấp nhận lời mời của Sophie và sửa soạn để đến làm phiền nhà ấy dài ngày. London mùa hè thì nóng bức và nhớp nháp lại hơi hơi có mùi nữa, và một chuyến dã ngoại vùng đồng quê là quá hợp trong cái thời tiết này. Bên cạnh đó, cô đã không được gặp hai cậu con trai đỡ đầu của cô trong vài tháng rồi, và cô đã rất thất kinh khi Sophie đã viết thư nói rằng Alexander đã bắt đầu gầy dần đi, và mất dần nét phúng phính trẻ con của thằng bé.

Ôi, thằng bé là đứa trẻ bụ bẫm, phúng phính đáng yêu nhất thế giới. Cô phải đến chơi với thằng bé trước khi nó lớn phổng lên. Đơn giản là cô phải đến.

Hơn nữa, cũng thật tốt khi được gặp lại Sophie nữa. Chị ấy viết rằng chị ấy vẫn còn cảm thấy hơi ốm, và Posy muốn đến để đỡ đần giúp.

Đến thăm được vài ngày rồi, cô và Sophie đang cùng dùng trà, rồi ngồi phiếm chuyện, nói thế nào, tự nhiên chủ đề câu chuyện lại chuyển sang Araminta và Rosamund, đôi khi Posy đụng phải họ khi ở London. Sau suốt một năm không nói với nhau câu nào, mẹ cô cuối cùng cũng đã bắt đầu nhận biết cô, nhưng kể cả vậy, cuộc đối thoại cũng ngắn và chẳng có gì. Điều mà, Posy quyết định, thế là tốt nhất. Mẹ cô có thể chẳng có gì để nói với cô, nhưng cô cũng chẳng có gì để nói với bà ta cả luôn.

Dù sao thì, như thế cũng tự do.

"Em gặp bà ấy ngay ngoài cửa hàng mũ," Posy nói, khuấy trà theo cách mà cô thích, nhiều sữa và không đường. "Bà ấy vừa bước xuống bậc thềm, và em chẳng thể nào tránh bà ấy được, rồi em nhận ra em chẳng muốn tránh bà ấy. Tất nhiên em cũng chẳng muốn nói gì với bà ấy cả." Cô nhấp một ngụm. "Nhưng, em cũng chẳng muốn phí năng lượng để trốn tránh."

Sophie gật đầu tán thưởng.

"Và khi chúng em mở miệng, rồi chẳng nói gì nhiều, thật đấy, dù bà ấy xoay sở để phát ngôn ra được một câu móc máy tinh vi của bà."

"Chị ghét điều đó."

"Em biết. Bà ấy quá giỏi trong chuyện đó."

"Đó là một tài năng," Sophie bình phẩm. "Không phải là một thứ tốt, nhưng dù thế nào vẫn là một tài năng."

"Rồi," Posy nói tiếp, "Em phải nói rằng, em chẳng chuyên nghiệp trong mấy cái chuyện đó. Nên em để bà ấy nói tất cả những gì bà ấy muốn, rồi em chào xin phép và đi. Rồi em chợt nhận ra một điều ngạc nhiên nhất."

"Là gì cơ ?"

Posy cười. "Em thích bản thân em."

"Ư, tất nhiên em phải thích bản thân em chứ," Sophie nói, chớp chớp mắt bối rối.

"Không, không, chị không hiểu rồi," Posy nói. Điều này thật lạ lùng, bởi Sophie đáng ra phải hoàn toàn hiểu. Chị ấy là người duy nhất trên đời này hiểu thấu được việc là đứa con không được thương yêu của Araminta là như thế nào. Nhưng luôn có gì đó thật rực rỡ ở Sophie. Luôn luôn có. Ngay cả khi Araminta đối sử với chị ấy như một đứa nô lệ, Sophie cũng chưa bao giờ chịu khuất phục. Chị ấy luôn thật cứng cói. Nó không phải sự công khai kháng cự hay thách thức gì cả ; Sophie là người ít thách thức người khác nhất trên đời này. Posy biết điều đó.

Không phải thách thức... kiên cường thì đúng hơn. Đúng, chính xác là như thế.

Dù sao đi nữa, Sophie cũng vốn nên phải hiểu Posy có ý gì, nhưng chị ấy không hiểu, nên Posy nói, "Em không phải lúc nào cũng thích bản thân em. Tại sao em phải thích ? Mẹ đẻ của em còn không thích em."

"Ôi, Posy," Sophie nói, mắt chị ấy ngân ngấn lệ, "em không nên – "

"Không, không," Posy nói. "Đừng nghĩ gì nhiều về điều đó. Nó không làm em để tâm."

Sophie chỉ là nhìn vào cô.

"Thì, không còn để tâm nữa," Posy sửa lại. Cô nhìn vào đĩa bánh quy đặt trên cái bàn nhỏ giữa họ. Cô thực sự không nên ăn thêm cái nào nữa. Cô đã ăn ba cái rồi, và nếu cô muốn ăn thêm ba cái nữa, điều đó có nghĩa là nếu cô muốn ăn một cái bây giờ, cô thực sự nên nhịn hai cái...

Cô vặn vẹo ngón tay. Có lẽ cô không nên ăn thêm cái nào nữa cả. Có lẽ cô nên để chúng cả lại cho Sophie, người chỉ vừa mới lâm bồn và cần phải khôi phục lại sức khỏe. Dù Sophie nhìn trông khỏe lại lắm rồi, và bé Alexander thì đã được bốn tháng rồi...

"Posy ?"

Cô ngước lên.

"Có gì không ổn sao ?"

Posy nhún vai một cái. "Em không thể quyết định được có nên ăn thêm một cái bánh quy nữa không."

Sophie chớp mắt. "Một cái bánh quy ? Thật sao ?"

"Có ít nhất hai lý do để em không nên ăn, có lẽ còn nhiều hơn thế." Cô dừng, nhíu mày.

"Em trông nghiêm trọng lắm đấy," Sophie bình phẩm. "Gần như thể em đang ngồi đọc tiếng Latin vậy."

"Ồ, không đâu, nếu em mà ngồi đọc tiếng Latin em sẽ còn trông kinh khủng hơn cơ," Posy tuyên bố. "Điều đó đơn giản thôi, vì em chẳng biết một chữ Latin nào cả. Bánh quy, thì lại khác, em luôn nghĩ đến chúng." Cô thở dài và nhìn xuống người cô. "Dù người em đã thế này."

"Đừng ngốc thế, Posy," Sophie cau mày. "Trong số những người chị biết, em là cô gái dễ thương nhất."

Posy mỉm cười và nhón lấy cái bánh quy. Điều tuyệt nhất ở Sophie là chị ấy chẳng bao giờ nói dối. Sophie thực sự nghĩ cô là cô gái dễ thương nhất trong số những người chị ấy biết. Nhưng rồi một lần nữa, Sophie vốn luôn là kiểu người như thế. Chị ấy nhìn thấy những điều tốt đẹp ở nơi những người khác thấy... Chà, phải nói là ở nơi những người khác chẳng thèm nhìn, nói thẳng ra là như thế.

Posy cắn một miếng và nhai, quyết định rằng nó tuyệt đối đáng. Bơ, đường và bột. Còn thứ gì tốt hơn thế ?

"Hôm nay chị vừa nhận được một lá thư từ Quý bà Bridgerton," Sophie nói.

Posy nhìn lên hứng thú. Nói đúng ra thì, Quý bà Bridgerton phải là ý chỉ chị dâu của Sophie, vợ của ngài tử tước hiện tại. Nhưng cả hai bọn họ đều biết rằng chị ấy đang nói đến mẹ của Benedict. Với họ, bà luôn luôn là Quý bà Bridgerton. Người kia là Kate.

"Bà nói Ngài Fibberly gọi đấy." Khi Posy không bình luận gì, Sophie thêm vào, "Ngài ấy tìm em."

"Thì, tất nhiên là anh ta phải thế," Posy nói. "Hyacinth thì quá trẻ, và Eloise thì làm anh ta chạy vắt đít."

"Eloise cũng làm chị sợ nữa," Sophie thú nhận. "Hoặc ít nhất là cô ấy từng thế. Hyacinth, chị khá chắc rằng, sẽ làm chị sợ cho đến cuối đời."

"Chị chỉ cần biết làm sao để quản lý con bé thôi," Posy nói với một cái vẫy tay. Điều đó là sự thật, Hyacinth Bridgerton vô cùng đáng sợ, nhưng cả hai người bọn họ ở cạnh nhau khá thân thiết. Có lẽ đó là do tính công bằng cứng cỏi (một vài người nói rằng đó là tính công bằng khó uốn) của Hyacinth. Khi Hyacinth biết được mẹ của Posy chưa bao giờ yêu cô như yêu Rosamund....

Chà phải nói là, Posy chưa bao giờ kể với ai chuyện này, và cô cũng chẳng kể bây giờ đâu, nhưng cứ nên biết rằng Araminta không bao giờ còn sờ đến món cá.

Hay gà nữa.

Posy đã biết được điều đó từ những người hầu, và họ luôn luôn là nguồn cung những câu chuyện phiếm xác thực nhất.

"Nhưng em đang sắp kể cho chị nghe về Ngài Fibberly mà," Sophie nói, vẫn đang nhấp nhấp trà.

Posy nhún vai, "Anh ta chán chết đi được."

"Đẹp trai không ?"

Posy lại nhún vai lần nữa. "Em chẳng nói được."

"Chỉ cần đánh giá qua cái nhìn đầu tiên thôi mà."

"Em vẫn chẳng thể chịu được sự chán chết của anh ta. Em nghĩ anh ta chẳng cười bao giờ."

"Không thể tệ đến thế chứ."

"Ồ, có thể đấy, em bảo đảm với chị." Cô vươn tay và nhón thêm một cái bánh quy nữa trước khi cô nhận ra cô không định làm thế. Ôi well, cô đã cầm nó lên tay rồi, cô không thể nào lại đặt nó xuống được. Cô vẫy nó trong không khí khi cô nói, cố diễn tả những gì mình nói. "Thỉnh thoảng anh ta có phát ra mấy cái tiếng dị hơm giống thế này, 'Ehrm ehrm ehrm,' và em nghĩ anh ta nghĩ mình đang cười, nhưng rõ ràng là không phải cười."

Sophie cười khúc khích dù chị ấy trông như thể chị ấy nghĩ chị ấy không nên làm vậy.

"Và anh ta thậm chí còn chẳng nhìn vào ngực em !"

"Posy !"

"Đó là chỗ đẹp duy nhất của em."

"Không phải thế !" Sophie liếc nhìn quanh phòng, dù chẳng hề có ai ở quanh. "Chị không thể tin được là em lại nói từ ấy."

Posy thả ra một cái thở dài thất vọng. "Em không thể nói 'ngực' ở London, và bây giờ em cũng không thể nói vậy ở Wiltshire nữa sao ?"

"Không phải khi chị đang chờ ngài mục sư mới," Sophie nói.

Một mẩu bánh quy của Posy rơi ra, và rơi xuống đùi cô. "Cái gì ?"

"Chị chưa nói với em ư ?"

Posy nhìn Sophie nghi ngờ. Hầu hết mọi người nghĩ Sophie là một kẻ nói dối dở tệ, nhưng đó chỉ là vì chị ấy có một cái nhìn rất chi là ngây thơ ở chị ấy. Và chị ấy hiếm khi nói dối. Nên mọi người đều nghĩ rằng nếu chị ấy nói dối, chị ấy sẽ nói dối một cách dở tệ.

Posy, tuy nhiên, lại biết hơn nhiều. "Không," cô nói, phủi phủi cái váy, "chị chưa nói với em."

"Thật chẳng giống chị chút nào," Sophie lầm bầm. Cô nhón một cái bánh lên và cắn một miếng.

Posy nhìn nàng chằm chằm. "Chị có biết hiện tại em đang không làm cái gì không ?"

Sophie lắc đầu.

"Em đang không đảo tròng mắt bởi vì em đang cố cư xử theo cách phù hợp với tuổi tác và độ trưởng thành của mình đấy."

"Em có trông rất trang nghiêm."

Posy nhìn xuống dưới một chút. "Ngài ta chưa kết hôn, em tin là như thế."

"E, đúng vậy."

Posy nhướng mày trái, một biểu lộ rất có thể là món quà có ích duy nhất mà cô nhận được từ mẹ mình. "Ngài mục sư này bao nhiêu tuổi rồi ?"

"Chị không biết," Sophie thừa nhận, "nhưng anh ta vẫn còn đủ cả răng lẫn tóc."

"Và thế là chị đã sắp xếp chuyện này luôn," Posy lẩm nhẩm.

"Chị nghĩ đến em khi chị gặp anh ta," Sophie nói, "bởi vì anh ta cười."

Bởi vì anh ta cười ? Posy đang bắt đầu nghĩ rằng Sophie hơi vá víu rồi đấy. "Chị nói gì cơ ?"

"Anh ta cười thường xuyên. Và cười rất đẹp." Với đó Sophie mỉm cười. "Chị chẳng thể ngăn được ngoài nghĩ đến em."

Lần này Posy phải ngồi đảo mắt, rồi ngay lập tức theo sau đó là, "Em vừa mới quyết định từ bỏ sự trưởng thành."

"Trên tất cả mọi phương cách."

"Em sẽ gặp vị mục sư của chị," Posy nói, "nhưng chị nên biết rằng là em quyết định là sẽ tỏ ra lập dị lắm đấy."

"Chị hy vọng em thành công được," Sophie nói, không hề có tý mỉa mai nào.

"Chị không nghĩ là em có thể ?"

"Em là người ít lập dị nhất mà chị biết."

Điều đó là sự thật, tất nhiên, nhưng nếu Posy phải sống hết đời mình như một gái già, cô muốn là một người lập dị với cái mũ thật to, chứ không phải một kẻ tuyệt vọng với cái miệng ngậm đắng.

"Mà tên anh ta là gì ?" cô hỏi.

Nhưng trước khi Sophie có thể trả lời, họ đã nghe thấy cửa trước mở, rồi sau đó chính vị quản gia mới là người trao cho cô câu trả lời, khi ông ta tuyên bố, "Ngài Woodson đã ở đây để gặp bà, Phu nhân Bridgerton."

Posy giấu cái bánh đã ăn nửa của cô xuống dưới cái khăn ăn và đặt chéo tay lên đùi thật nghiêm trang. Cô vẫn hơi phật ý với Sophie vì đã mời một ngài độc thân đến dùng trà với họ mà chẳng cảnh báo trước cho cô gì cả, nhưng dẫu vậy, dường như có rất ít lý do để không gây ấn tượng tốt. Cô nhìn đầy trông đợi vào ngưỡng cửa, kiên nhẫn chờ khi tiếng bước chân của Ngài Woodson lớn dần.

Và rồi ...

Và rồi ...

Thật sự thì, chẳng có gì cô có thể kể lại, bởi cô gần như chẳng nhớ những gì xảy ra sau đó.

Cô nhìn thấy anh, và nó như thể, sau hai mươi lăm năm sống trên đời, tim cô cuối cùng cũng đã bắt đầu nhịp tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.