Ẩn Sát

Chương 182: Đường nhân quả (1)



Tứ Xuyên, một am nhỏ gần sông Đại Độ ở một góc bên cạnh khu du lịch núi Nga Mi.

Nga Mi thiên hạ tú, là một trong tứ đại Phật giáo danh sơn, trong cả khu du lịch có mấy chục ngôi chùa miếu lớn nhỏ, bởi vì ngành du lịch phát triển, các chùa miếu cũng thu vào số tiền hương khói không nhỏ. Chỉ là, Thanh Thủy tự ở bên cạnh khu du lịch từ trước đến giờ lại vẫn luôn vắng vẻ tịch mịch, xung quanh nơi này không có nhiều cảnh đẹp đáng để tham quan, hơn nữa bên cạnh còn có một nhà xưởng nhỏ của tư nhân, du khách lác đác, vì vậy ni am này cũng không có hương khói gì.

Chẳng qua tấm lòng có trời chứng giám, trong thời buổi rất nhiều ni cô, hoà thượng cũng chỉ lo kiếm tiền, trong am nhỏ tịch liêu này lại có người dốc lòng hướng phật cũng chưa biết chừng. Tn, trì của ni am này là một ni cô hơn sáu mươi tuổi, hơn mười năm trước bà mang một cô bé bị mù thân thể yếu, nhiều bệnh tật về, nuôi nấng nàng lớn lên. Có lẽ cũng vì tấm lòng thương xót của bà ta mà những người trong các thôn nhỏ ở xung quanh mới thỉnh thoảng đến đây xin bà ta giấy phù và thuốc lá rồi để lại chút tiền nhang vàng mới miễn cưỡng giúp am ni cô này còn tồn tại.

Mặc dù cô bé không nhìn thấy gì, nhưng vừa mới hơn mười tuổi đã bắt đầu dậy thì rất xinh đẹp, khí chất nhã nhặn, lịch sự kia không có bao nhiêu thiếu nữ trong thôn có thể sánh bằng được.

Mặc dù nàng không đi xa nhưng mỗi ngày vào sáng sớm hoặc hoàng hôn cũng đều chậm rãi đi bộ quanh am ni cô, hoặc ngồi trên bậc thang trước am một lúc, lúc này thường thường sẽ có những cậu bé trong thôn ra vẻ vô tình gặp rồi nói chuyện với nàng, hỏi xem nàng có cần giúp đỡ hay không. Cô bé không nói nhiều lắm nhưng bất kể với ai nàng cũng đều lễ phép đáp lời mấy câu với giọng nói dịu dàng, mềm mại, vì vậy không ít cậu bé vì điều này liền cho rằng mình là bạn tốt của nàng, mơ tưởng sẽ có một ngày cưới được cô bé để tóc tu hành nhã nhặn lịch sự này về nhà. Dân quê kết hôn sớm, không để ý đến thân thể gầy yếu và đôi mắt bị tật của cô bé, năm nay thậm chí đã có người lên am để cầu hôn, hành động đường đột như vậy đương nhiên bị tn, trì từ chối.

Chỉ là, mấy tháng trước, chính là sau chuyện cầu hôn hai ngày, cô bé có tên mụ là Nhược Nhược vừa mới qua sinh nhật mười sáu tuổi này đột nhiên phát bệnh nặng rồi được đưa về thành phố để chữa trị khiến những thanh niên đã đến độ ở các thôn xung quanh lo lắng không dứt, đa số mọi người đều cho rằng một vài nhà đánh liều cầu hôn dẫn đến cô gái bị bệnh nặng, mà người thanh niên đến cầu hôn kia cũng bị âm thầm đánh cho hai trận, sau mấy tháng vẫn còn phải nằm trong bệnh viện. Đương nhiên, sau một tháng Nhược Nhược đã khôi phục, vẫn ngồi tắm mình dưới ánh mặt trời mọc lặn ở trước am như thường lệ.

Một đám người tự nhận là "bạn tốt" cũng đã đến hỏi thăm tình trạng thân thể của nàng, mà một nhóm người khác cũng đã chú ý tới, từ khi Nhược Nhược trở lại, khu nhà xưởng ở bên cạnh cũng có không ít người mặc quần áo chỉnh tề hoặc xe cộ đắt tiền ra vào. Theo ông chú nói là vì Nhược Nhược trở về mang đến phúc cho ông ta, gân đây nhận được thêm vài đơn đặt hàng, những người tới này đều là người quản lý của những công ty lớn nào đó.

Rất nhiều người thậm chí còn không biết cụ thể là nhà xưởng nhỏ này sản xuất thứ gì, cũng không có bao nhiêu hứng thú với điều này. Tuy nhiên nếu có người thực sự hiểu rõ nên tài chính trong nước nhìn thấy đội hình những người này thì chắc chắn sẽ bị doạ sợ đến hét lên. Phương Chi Thiên, Lôi Khiếu Viễn, Hàn Lạc... Đều là những người đứng ở đỉnh cao nhất trong các ngành nghề trong cả nước, mặc dù đa số đều là người đứng ở phía sau màn.

Một buổi hoàng hôn tháng sáu, tà dương như máu chậm rãi hạ xuống phía tây, cô bé mặc quần áo trắng đơn giản, hai tay ôm gối ngồi ngẩn người trên bậc thang trước am ni cô, một cậu bé chạy tới nói chuyện, nhưng mới nói được hai câu thì khuôn mặt vẫn mỉm cười của cô bé đột nhiên lộ ra vẻ đau đớn, sau đó ôm đầu ngã lăn trên đất, đau đớn đến không chịu nổi. Nghe thấy động tĩnh, lão ni cô vội vàng chạy ra ôm lấy cô bé đang nằm trên mặt đất. Cậu bé dường như bị doạ sợ rồi, ngây người ở đó thật lâu mới luống cuống chân tay đi về, chuẩn bị nói cho đồng bạn chuyện Nhược Nhược lại phát bệnh. Đương nhiên hắn không biết, trên đường hắn trở về, có ít nhất năm người cầm theo đủ loại vũ khí giết người bám theo từ phía sau, chỉ cần hắn có hành động khác thường sẽ lập tức ra tay.

Vài ngày sau, cô bé Nhược Nhược đã khoẻ lại thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ở trước am ni cô, song trong vòng hơn một tháng từ tháng sáu đến tháng bảy, sự đau đớn của nàng đã lặp lại ba lần, tới ngày mùng 5 tháng 8, nàng đang yên lặng ngồi trước am ni cô thì đầu chợt đau đớn, lão ni cô vội vàng ôm nàng tiến vào trong phòng. Trước sau, đây là lần thứ tư nàng phát bệnh.

Đêm ngày mùng 6 tháng 8, trong nhà xưởng nhỏ cạnh am ni cô, một công nhân vội vàng từ kho hàng chạy tới khu nhà trệt đơn sơ đám người Phương Chi Thiên đang ở để báo tin sau đó những người này liền lục tục tiến vào nhà kho, sau đó đi xuống hầm ngầm.

Đi qua đoạn đường hầm trắng xoá, một khu kiến trúc ngầm ở dưới đất xuất hiện trước mắt mọi người. Đây là một kiến trúc ngầm dưới đất tương tự như một khu nghiên cứu, dưới sự hướng dẫn của một nhân viên nghiên cứu mặc đồ trắng, đeo khẩu trang, đoàn người tiến vào một phòng bệnh ở bên cạnh, để những người này tạm thời lưu lại. Phương Chi Thiên một mình tiến vào phòng bệnh ở tận cùng bên trong, Đông Phương Nhược mặc quần áo bệnh nhân đang nằm trên giường, lão ni cô ngồi bên cạnh nàng.

"Nhược Nhược, có cảm thấy khá hơn chút nào không?"

Ngồi xuống bên giường, Phương Chi Thiên nhẹ nhàng hỏi.

"Ừ, chú."

Đông Phương Nhược gật đầu nhè nhẹ.

"Cháu không sao."

"Ài..."

Thở phào nhẹ nhõm, Phương Chi Thiên nắm bàn tay nhỏ bé ấm áp của cô bé lên, nhẹ nhàng đặt lên trán mình.

"Có một số chuyện không nên suy nghĩ nhiều, thân thể cháu không tốt, nghỉ ngơi cho tốt mới là quan trọng nhất."

"Nhưng mà..."

Ngón tay mềm mại của nàng cử động trên mặt đến khi khẽ chạm đến đôi mắt hơi ướt át của ông ta.

"Nhưng mà... Không phải những người bên ngoài đều hi vọng cháu đoán được tương lai sao... Chú như vậy, cháu rất khó xử..."

Muốn nghiên cứu nhân quả, hiểu rõ quỹ đạo của tương lai, dị năng như vậy chỉ có trong truyền thuyết, song trải qua sự kiện ngày mùng 10 tháng 5. Đông Phương Nhược ở một mức độ nào đó cũng có thể nhìn thấy tương lai một cách ngắt quãng, vì vậy lập tức khiến những người đứng đầu của Viêm Hoàng Giác Tỉnh rất chú ý, mấy ngày qua có nhiều người nói chuyện với Đông Phương Nhược, tất nhiên cũng tỏ ý muốn khai quật càng nhiều tiềm lực của nàng. Có lẽ cô bé quá nhạy cảm, sau khi đọc nhiều tiểu thuyết tình yêu cũng hiểu rõ được lợi ích trần trụi giữa người với người, Phương Chi Thiên cười nhẹ.

"Yên tâm đi, không sao cả, bọn họ đều là người hiểu đạo lý, sẽ hiểu những chuyện gì không thể cưỡng cầu. Luôn nghĩ đến những chuyện đó sẽ tổn thương đến thân thể, đồng ý với chú, đừng suy nghĩ nữa, được không?"

Hắn dừng lại một lát. Nguồn: http://truyenfull.vn

"Nếu như biết hậu quả sẽ như vậy, chú không nên cho cháu đi Giang Hải.

Đông Phương Nhược im lặng một lúc lâu rồi mới khẽ cười, nói:

"
Không có, không phải trước kia chú đã nói, nếu là lĩnh vực mình yêu thích thì cỏ thể chết vì nó sao. Cháu cũng vậy, lần này đi Giang Hải cháu đã thấy một thế giới mà người khác vĩnh viễn đều không thể thấy được, mặc dù nghĩ mãi vẫn không hiểu, tại sao mọi chuyện lại có nhiều biến hoá như vậy..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.