Ẩn Sát

Chương 200: Người theo đuổi (1)



Đêm về khuya, đống lửa trên bờ cát vẫn cháy, đại tiệc vẫn đang tiếp tục.

"Những tài liệu kia tôi đã đưa cho cố ấy xem, chỉ là... Kết quả e rằng sẽ khiến mọi người thất vọng."

Gia Minh cầm một ly nước trái cây ngồi xuống một chiếc ghế trên bãi cỏ, vừa đến hỏi là người trước nay vẫn luôn bận rận, Đông Phương Lộ. Nghe Gia Minh nói chuyện, hắn cau mày uống một hớp rượu:

"Giản tiểu thư cũng không có cách nào ư?"

"Đúng là cô ấy đã trải qua nhiều chuyện khổ ly kỳ nhưng cũng không phải tự nhiên tiến hoá giả như mọi người nghĩ, đối với phương diện dị năng, cô ấy không biết chút gì cả. Không ngờ hôm nay cậu cũng đến, nhân cơ hội này tôi cũng trả lại cậu phần tài liệu này."

Đông Phương Lộ gật đầu, sau đó lại lắc đầu cười:

"Chuyệnđó... Cậu cũng biết việc này. Ừ, dị năng giả...Là như thế nào..."

"Tôi biết."

Gia Minh thẳng thắn nói.

"Chuyện này đến bây giờ cũng không cần thiết phải che giấu, tôi cũng học được một số thứ, biết được một số thứ, là cô ấy dạy tôi... À, Viêm Hoàng Giác Tỉnh đúng không, tôi đã được nghe rất nhiều chuyện..."

"Có hứng thú không? Tôi có thể tiến cử cậu gia nhập."

"Không. Không có."

"Tôi cũng nghĩ vậy."

Đông Phương Lộ cũng không có chút ngoài ý muốn nào.

"Chẳng qua hẳn là cậu rất lợi hại, trước đây tôi đã cảm thấy như thế, hơn mười phút trên lôi đài mà Hàn Cương Thành lại không thể đụng được vào cậu, trái lại còn bị cậu đánh lén. À, thầy Trần nói nếu cậu toàn lực ra tay mà không chút cố kỵ, sợ rằng hắn không thể kiên trì được ba mươi giây trước mặt cậu."

"Tôi không thích đánh nhau."

"Tôi cũng nghĩ vậy... Nhưng ít nhất cậu có thể bảo vệ được Linh Tĩnh..."

Hắn cúi đầu cười, sau đó đứng lên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.

"Chuyện này tôi sẽ thông báo với bên trên. Bất kể thế nào, xin chuyển lời cảm ơn đến Giản tiểu thư giúp tôi."

Đông Phương Lộ nói xong liền xoay người rời đi. Gia Minh uống một hợp nước trái cây, quay đầu lại nói:

"Không Kiến Chi Trần."

"Ừ?"

"Là mãnh vỡ của một viên xá lợi."

Gia Minh giải thích.

"Trước kia có một hoà thượng có pháp danh là Không Kiến, nghe nói là tự nhiên tiến hoá giả, sau khi ông ta chết đi để lại một viên xá lợi, viên xá lợi này bị người khác đoạt đi rồi chia năm xẻ bảy, được một số người gọi là Không Kiến Chi Trần. Tố Ngôn nói... Không Kiến Chi Trần có tác dụng ổn định tinh thần lực nhưng cô ấy không thể xác định là có hữu dụng hay không, vì vậy mới bảo tôi không cần nói. Ừ, nghe nói mấy năm truớc ở châu Âu có tin tức về vật đó, chỉ là rất ít người biết, sau đó lại bị chứng thực là giả. Nếu như mọi người có hứng thú, hơn nữa lại dư thừa sức lực, tôi cảm thấy có lẽ nên điều tra thử xem..."

Dù sao Đông Phương Lộ cũng chưa phải là thành viên nội bộ chính thức của Viêm Hoàng Giác Tỉnh nên cũng không biết rõ về mấy thứ ít được nhắc đến này, hắn hơi sững sờ rồi gật đầu:

"Được, cảm ơn!"

Đông Phương Lộ rời đi, chuyện liên quan đến Đông Phương Nhược xem như tạm thời kết thúc. Dù sao cũng phải nói, Đông Phương Nhược là dị năng giả có khả năng tiên đoán, mặt khác, nàng lại là cháu ruột của Phương Chi Thiên, Viêm Hoàng Giác Tỉnh tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ mặc nàng. Nếu mình chỉ thuận miệng nói không biết cho có lệ, Viêm Hoàng Giác Tỉnh vốn vẫn còn chút hi vọng quá nửa là sẽ tiếp tục âm thầm điều tra mình, yêu cầu mình ra tay. Hiện giờ cho bọn họ một mục tiêu thì có thể dời đi rất nhiều sự chú ý.

Không Kiến Chi Trần kia mặc dù có vẻ khó tưởng tượng nhưng thực sự là một thứ khá kỳ lạ, trong trí nhớ của hắn, hơn mười năm sau, thứ đó được khai quật ra từ một ngôi mộ cổ, sau đó gây ra rất nhiều chuyện huyên náo. Cũng trong sự kiện này, bọn họ gặp phải một dị năng giả mạnh mẽ đến biến thái, khi đó Nguyên Lại Triêu Sang cũng vi che chở hắn mà chết. Mà cho dù đến cuối cùng cướp được Không Kiến Chi Trần nhưng Gia Minh cũng thực sự không cảm thấy được nó có chỗ nào đặc thù cả, xem ra đó là thứ dùng cho dị năng giả, còn trong mắt người bình thường, đó cũng chỉ là một mẩu xương của người chết mà thôi

Chẳng qua cũng phải nói, rõ ràng là Đông Phương Nhược có thể kéo dài mạng sống hơn mười năm nữa, tại sao sau khi trải qua sự kiện lần này lại đột nhiên xảy ra vấn đề chứ? Rốt cuộc là vì mình hay vì một kẻ thứ ba bí ẩn nào đó đang âm thầm động tay động chân... Nếu vì mình, vậy mấy lần đau đầu trước đây lại có quan hệ gì, chẳng lẽ nói Phượng Hoàng kia cho mình sống lại, sau đó thậm chí còn cho mình lực lượng có thể miễn dịch với dị năng, hơn nữa bởi vì Đông Phương Nhược theo dõi mình nên nàng cũng bị thương nặng?

Chuyện này nếu chỉ dựa vào trí tưởng tượng thì đương nhiên không thể đưa ra kết luận nhất định được. Một lát sau, Đông Phương Uyển vẫn bị Lôi Khánh bám riết kia chạy tới đây lôi kéo tấm bia đỡ đạn là hắn vào trong phòng khách khiêu vũ, mỗi câu nói đều thêm vào từ "chúng ta", rồi lại nhắc đến vài mối quan hệ nàng mới tạo dựng được để kích thích lòng trung thành đối với công ty đồ chơi của Gia Minh.

Khiêu vũ xong, Gia Minh đi đến một bên lấy nước uống, trong nháy mắt khi âm nhạc trở nên nhẹ nhàng, hắn nghe được loáng thoáng hai từ "Nhã Hàm".

Gian phòng khách của biệt thự Dịch gia này tương đối lớn, ba mặt đều là cửa kính được thiết kế rất hiện đại, vào mùa hè có thể mở ra nhiều cửa sổ, rất mát mẻ. Gia Minh quay đầu lại, chỉ thấy Mã Thác kia và chủ nhân của bữa tiệc là Dịch Hoa Anh đang nói chuyện phiếm tại hành lang cách đó không xa, nhìn vẻ mặt của hai người rõ ràng là đã quen biết từ trước. Dù sao lúc này cũng không có chuyện gì, mà làm sát thủu nhiều năm như vậy lại dưỡng thành ánh mắt có thể nắm bắt được bầu không khí tà ác. Gia Minh cầm ly nước đứng dựa lưng vào một cây cột gần đó, nhìn mọi người trong phòng khách. Sau đó, tiếng nói của hai người cũng loáng thoáng truyền đến.

"... Tôi nói thật, con mẹ nó, thật khâm phục cậu, cô ta chính là một đoá danh hoa trong giới thượng lưu đó. Mấy năm từ khi cô ta trở về Giang Hải người theo đuổi luôn luôn không dứt, với ai cô ta cũng lễ phép, nhưng cũng không cho bất kỳ ai chút hi vọng nào. Hứa Mặc tuyệt đối là người theo đuổi cô ta kiên trì nhất, nhưng mà... Vừa rồi nhìn vẻ mặt cô ta khi nướng đồ ăn với cậu tôi đã biết, cậu có hi vọng, cô ta tỏ ra rất thân mật với cậu..."

"Không phải chứ, như thế đã gọi là thân mật sao... Ồ, chẳng qua trong vòng hơn một tháng qua, hôm nay cô ấy cũng hơi khác..."

"Xin nhờ, sao cậu có thể so sánh cô ta với những người phụ nữ khác được. Từ nhỏ đến lớn Trương Nhã Hàm đã là thần đồng, nhảy lớp học vượt, thi đậu Cambridge, ra nước ngoài du học, cô gái như thế nếu không phải cực kỳ cởi mở thì sẽ đặc biệt bảo thủ, cô ta đương nhiên thuộc loại đặc biệt bảo thủ... Cậu biết không, những năm gần đây, trừ chuyện xã giao bắt buộc trong công việc, những lần tụ tập riêng cô ta đều luôn từ chối, cái gì gọi là không cho ai chút hi vọng nào, đó chính là không cho ai bất kỳ hi vọng nào đó! Những gì một cô gái như thế theo đuổi chính là yêu đương trên tinh thần, cậu làm cô ta vui vẻ, làm cô ta hạnh phúc, cô ta sẽ hiến dâng thân thể cho cậu, cũng không giống với những cô gái tầm thường khác. Hôm nay cậu nắm tay cô ta, sau đó thì sao, ngày mai cậu chạm được vào ngực cô ta, ngày kia cô ta đã yêu cậu rồi lên giường, ít nhất thì bước đầu tiên cậu đã thành công."

"Không phải, không phải... Tôi cũng đã nghe nói, cố ấy không phải người như vậy... Như vậy..."

"Đương nhiên, người ở nơi này đều biết. Chẳng qua tôi đoán chừng sở dĩ cậu có thể mời được cô ta đi chơi quá nữa là vì gần đây cô ta thất tình. Ài, đúng rồi, chắc hẳn cậu đã biết chuyện Hứa Mặc theo đuổi cô ta rồi chứ, tôi biết cậu không có thù oán gì với Hứa Mặc cả..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.