Ẩn Sát

Chương 213: So sánh (1)



"Con muốn trở lại."

Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng quanh quẩn trong sân, vẻ mặt khá quái dị, Thiên Vũ Chính Tắc cúi đầu nở nụ cười hứng thú. Chưa từng bị con gái cãi lại như vậy, Nguyệt Trì Chính Không tức giận vỗ mạnh xuống chiếc chiếu bên cạnh:

"Đây mới là nơi ngươi nên ở lại!"

Nhận ra lời nói của mình hơi không thoả đáng, Huân chần chừ một lát, sau đó vẫn quật cường nói:

"Con muốn đi Giang Hải."

Đến đây, dường như đã không cần thiết phải nói thêm gì. Nếu là bình thường, ngay cả ý định một đao bổ chết con gái Nguyệt Trì Chính Không cũng có, chỉ là lúc này Thiên Vũ Chính Tắc đang ở đây, đương nhiên không thể làm bừa được. Hiện giờ ở nói này có nhiều người, hắn không thể quay lại nhìn Thiên Vũ Chính Tắc, vì vậy cũng không thấy được nụ cười quỷ dị trên khuôn mặt chữ điền kia. Hít sâu một hơi, hắn phất tay với mấy người bên cạnh:

"Bắt lại! Nhốt nó vào trong phòng không cho ra ngoài!"

Mặc dù đa số người trên sân luyện võ lúc này đều là học viên nhưng bên cạnh đó cũng có một số vệ sĩ nhằm đối phó với tình trạng đột phát, những người này quá nửa là thành tích trong quá trình luyện tập không đủ xuất sắc, không thể nhận được địa vị cao nên mới trở thành người sai vặt bình thường. Nguyệt Trì Chính Không vừa phất tay, hai gã đàn ông đeo kiếm dài đã đi vào trong sân, bước về phía Huân đang quỳ ở giữa sân.

Lúc này những người ở quanh sân hoặc tiếc nuối, hoặc coi thường, hoặc nhìn có vẻ hả hê, tất cả đều lẳng lặng xem tình huống này. Chỉ là khi hai người kia vừa đến gần Huân chừng ba mét, lại nàng đột nhiên chống tay lên đầu gối, lặng lẽ đứng lên.

Hai gã đàn ông đừng lại, mọi người xung quanh kinh ngạc, sau đó tiếng bàn luận xôn xao vang lên. Khi tiếp thu sự dạy bảo của gia chủ thì đương nhiên là phải quỳ, mà nhận sự trừng phạt thì trong lòng vẫn phải mang theo sự thành kính, nhưng thậm chí lúc này nàng lại đứng lên, đó có khác gì trực tiếp phản đối lại kết quả xử lý này. Loại chuyện thế này nếu là người khác làm ra thì lập tức sẽ bị coi như phản nghịch, cho dù Huân có là con gái ruột của Nguyệt Trì Chính Không thì ảnh hưởng của chuyện này cũng tuyệt đối không nhỏ được. Quả nhiên chỉ nghe Nguyệt Trì Chính Không phẫn nộ quát:

"Ngươi muốn làm gì!?"

Hai gã đàn ông đã đến gần, bàn tay chụp về phía bả vai Huân:

"Huân tiểu thư, xin đừng làm khó chúng tôi."

"Xin lỗi..."

Vẫn là giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng, trong lúc hai người vươn tay chụp tới, nàng lùi lại có vẻ chậm nhưng thực ra lại rất nhanh, sau đó ra tay mà không có dấu hiệu báo trước nào. Động tác đơn giản đến cực điểm tựa như đang bắt tay với người khác, nhẹ nhàng vung lên. Chỉ nghe hai tiếng rắc rắc, cánh tay hai người kia thậm chí trực tiếp bị vặn trật khớp, sắc mặt trắng bệch, ôm bả vai lùi lại.

Không khí đọng lại trong chớp mắt, sau đó là tiếng hét củaNguyệt Trì Chính Không:

"Bắt nó lại!"

Sau một khắc, hai người đàn ông bị đánh bay sang hai bên với tư thế khác nhau, Huân xoay người đi về phía cổng lớn. Các học viên xung quanh lục tục đứng lên.

Trình độ của Huân mặc dù không được tính là đứng đầu nhưng cũng xem như trung đẳng, cho dù vừa rồi đánh bay hai người kia đã vượt trội hơn thành tích lúc trước của nàng nhưng trong thời gian ngắn cũng không có ai hoài nghi. Văn Thái Lang quay sang nhìn người bên cạnh mình, người đầu tiên lập tức xông ra ngoài, ngay sau đó là người thứ hai, hoặc tay không hoặc dùng kiếm gỗ, chặn đường Huân lại.

Thiên Vũ Chính Tắc ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, vẻ mặt vô tội. Nguồn: http://truyenfull.vn

Bóng người lần lượt thay đổi.

Người đầu tiên thân thể vẫn còn ở trên không trung thì đã bị Huân đẩy bay ra ngoài, kiếm gỗ của hắn cũng rơi vào trong tay Huân. Gập mạnh thân xuống, hai thanh kiếm gỗ quét trúng lọn tóc đang tung bay, kiếm gỗ trong tay Huân đã đâm trúng bàn chân một người khác, trong tiếng kêu thảm, nàng lắc mình lao ra nghênh đón người ngăn cản ở phía trước.

Tình cảnh trở nên hỗn loạn trong nháy mắt, hơn mười người qua lại ở đằng trước. Huân dùng thân thủ linh hoạt tả xung hữu đột, hơn mười người người liên hợp lại với nhau mà thậm chí không vây nổi nàng, trái lại ba, bốn người còn bị nàng phản kích đánh trúng các đốt ngón tay hoặc chỗ hiểm, lăn lộn trên mặt đất mất đi sức chiến đấu.

Mắt thấy tình cảnh như vậy, người đang vây xem cuộc chiến ở xung quanh trợn tròn mắt. Thiên Vũ Chính Tắc tỏ vẻ vô tội giống như "chuyện này không liên quan đến tôi". Long Đường Duy cũng đang nhìn chằm chằm, đôi môi mòng khẽ nhếch lên, rõ ràng là chưa từng nghĩ tới vị hôn thê trên danh nghĩa của ông xã mình thậm chí lại đột nhiên hung hãn như vậy. Mộ Thôn Quảng Thụ xoa xoa bả vai vừa mới bị trật khớp, vẻ mặt "thì ra là vậy":

"Oa, khó trách cô ấy có thể đánh bại tôi... Thật lợi hại, chiêu này là Long Quyển Thiểm sao? Lẽ nào Huân học Phi Thiên Ngự Kiếm Lưu.."

"Anh đúng là ngu ngốc!"

Long Đường Duy ở bên cạnh liếc hắn xem thường.

"Chiêu vừa rồi rõ ràng là Cửu Đầu Long Thiểm có được hay không!"

"Nhưng mà Cửu Đầu Long Thiểm phải đánh chín lần."

"Một kích cuối cùng mới là quan trọng nhất... Này, Chính Tắc, một chiêu vừa rồi rất giống Cửu Đầu Long Thiểm đúng không?"

Đối với hai người chỉ biết đọc truyện tranh này, Thiên Vũ Chính Tắc không muốn mình mất mặt thêm nữa, quay đầu sang một bên không thèm trả lời.

"Anh thấy chưa... Hắn đồng ý rồi!"

Cây kiếm gỗ trong tay nàng linh hoạt như rắn, hung hăng đánh vào cổ tay hai người vừa xông lên, nghiêng người tránh được cú đá mãnh liệt từ bên trái, cùng lúc đó, công kích từ phía bên phải cũng đánh tới nhanh như tia chớp, nàng vung kiếm gỗ trong tay phải lên đỡ. Song đồng thời chém tới cũng không phải một, mà là ba thanh kiếm gỗ đánh tới như sấm chớp. Thân thể Huân bị đánh bay ngược về phía sau, chật vật lăn một vòng trên mặt đất, chỉ vừa mới miễn cưỡng duy trì được tư thế nửa quỳ, tay trái nàng chống đỡ trên mặt đất, kiếm gỗ trong tay phải đã vô ý thức đánh về phía sau. Kiếm gỗ do thanh trúc dẻo tạo thành đánh chuẩn xác vào cổ tay người nọ, rắc một tiếng, cơn đau thấu tận tim gan khiến người nọ buông vũ khí trong tay ra, ôm cổ tay lào đảo lui về phía sau, mặt mũi vặn vẹo. Huân ở phía trước không thèm nhìn hắn một lần, lập tức vọt sang nơi khác trước khi đám người kia kịp vây kín lại.

Đêm hè nhiệt độ đã hơi hạ thấp, trong sân huấn luyện cổ xưa, bóng người lần lượt thay đổi, kiếm gỗ chém mạnh xuống, tiếng hét lớn hoặc tiếng kêu thảm thiết vang lên. Thiếu nữ thanh lệ ra sức chạy trốn, chiến đấu, né tránh, vẻ mặt lạnh như băng và vài sợi tóc tung bay thỉnh thoảng mơn trớn bên bờ môi hoặc khuôn mặt nàng, trong nháy mắt đánh lui kẻ địch hoặc bị đánh trúng đều tựa như một bức tranh, trong vẻ u tĩnh còn bao hàm sự kịch liệt và mỹ lệ.

Hơn trăm người đối phó với một thiếu nữ vốn hẳn là cũng không hơn gì mình, không thể nào xông lên cùng một lúc, thỉnh thoảng có người bị đánh bại, người khác lại thay vào. Nếu tại đây, vào lúc này là Gia Minh thì lực sát thương của những thanh kiếm gỗ trên tay những Ninja này sợ rằng không hơn gì cọng rơm rạ, chỉ là trước mắt Huân vẫn chưa đạt đến trình độ có thể nói là áp đảo về lực lượng như vậy. Những Ninja đã trải qua huấn luyện đặc biệt này không giống đám non tay trong câu lạc bộ võ thuật ở học viện Thánh Tâm kia, cho dù chỉ có hơn mười người tạo thành phòng tuyến nhưng xung quanh lại có càng nhiều người không ngừng bổ sung, thay thế, nàng rất khó có thể mạnh mẽ đột phá để xông ra ngoài. Không để những người này tạo thành vòng vây tuyệt đối, không lâu sau, kết quả là đã có hơn mười người bị đánh bại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.