Ẩn Sát

Chương 294: Tập kích lẫn nhau (1)



Tiếng vỡ vụn của cửa sổ, các loại dụng cụ thủy tinh liên tục vang lên, không ngừng làm chấn động màng nhĩ của tất cả mọi người. Nhã Hàm tay nắm chặt khẩu súng cùng với mẹ hai trốn sau những thiết bị thí nghiệm lớn, đạn bay ngang dọc trong không khí, tia lửa bắn tung tóe khắp nơi, gạch, vữa vụn trên bức tường phía sau lưng thỉnh thoảng lại lả tả rơi xuống.

Trong phòng, kéo đồng hồ đo nhiệt năng. Man Đầu dùng khẩu súng lớn có chút dọa người, đang không ngừng di chuyển, lắp đạn vào rồi bóp cò, lửa bùng lên trong nháy mắt, đạn phá thủng bức tường, công kích đối thủ ở cách mấy căn phòng bên cạnh, uy lực quả thực kinh người. Bọn vệ sĩ của Robert và Nhã Hàm ở bên này không ngừng bắn trả lại kịch liệt, di chuyển giữa những cái máy thí nghiệm chật hẹp. Mặt bên hông sát hành lanh của phòng thí nghiệm là những cửa sổ rất lớn để thuận tiện cho nhân viên thí nghiệm ở bên ngoài quan sát tình tình bên trong, lúc này rất nhiều cánh cửa đã bị đạn bắn vỡ tan tành, nơi tầm mắt có thể nhìn tới, cả tầng lầu đều đã trở thành tử vực nguy hiểm nhất.

Bên ngoài tòa lầu, cùng với tiếng súng đạn chiến đấu, là tiếng còi báo động loáng thoáng của cảnh sát vọng lại, dường như có tiếng kêu gọi đầu hàng, nhưng trong tích tắc lại im bặt. Nhã Hàm lẩm bẩm:

"Nửa tiếng đồng hồ, nửa tiếng đồng hồ..."

Cầm lấy cổ tay của mẹ hai rồi cố gắng xem giờ từ chiếc đồng hồ dạ quang kiểu nữ sành điệu:

"Còn, còn mười lăm phút nữa, chỉ còn mười lăm phút nữa..."

Đó là thời gian Man Đầu dự tính, chỉ là lúc này mỗi giây phút trôi qua đều quá chậm chạp... Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.

Nàng vươn thẳng người lên một chút rồi nhìn ra bên ngoài tòa lầu nơi mà lửa đạn vẫn đang không ngừng diễn ra, đúng lúc này, đạn của súng máy bắn ra khiến thiết bị bên cạnh tóe ra những tia lửa và âm thanh chói tai. Nhã Hàm sợ hãi đến mức liên tục lùi về phía sau, mẹ hai kéo nàng từ phía sau:

"Con cẩn thận đấy!"

"Trốn vào đi!"

Man Đầu nói nhỏ, rồi kéo theo súng cảm biến nhiệt từ chỗ cách đó khá xa bò qua thật nhanh, vùng người dậy bắn một phát, sau đó lại nằm sấp xuống. Đạn và bóng người bay qua bay lại như con thoi tạo ra nhiệt lượng, không ít ngọn lửa đang bốc cháy cũng khiến máy cảm biến bị quấy nhiễu, lúc này trên màn hình hiển thị đã bị mờ đi, hắn ta chỉ có thể dựa vào cảm giác và kinh nghiệm không ngừng bắn trả lại, độ chuẩn xác giảm đi, nhưng cây súng bắn tỉa sau khi được chế tạo lại này vẫn có thể tạo ra uy lực rất khủng khiếp. ít ra là cho đến bây giờ đám sát thủ đó vẫn chưa thế nào tiến đến đây được.

Vừa lắp một viên đạn xuyên giáp vào trong khoang súng thì trên màn hình bất ngờ hiện ra một điểm sáng rất rõ rệt. Man Đầu vô thức chỉa súng sang bên cạnh, một viên đạn rốc két vụt qua hành lang phía ngoài, sau đó ánh lửa lóe lên, một tiếng nổ kinh hoàng kèm theo sóng chấn động quét ngang mỗi góc của phòng thí nghiệm.

Không chỉ trong tòa lầu của Sở nghiên cứu, vào giây phút này, trên con đường cái bên ngoài cảnh tượng cũng vô cùng náo nhiệt. Hoa tuyết bay đầy trời, những chiếc xe không có người tắc nghẽn hết cả con đường, vài nói có xe bị nổ đang bốc cháy hừng hực trong bão tuyết, tiếng súng nổ hỗn loạn không ngừng vang lên.

Không thể không thừa nhận rằng cảnh sát New York làm việc chưa có hiệu quả, trong năm phút xảy ra náo động, chiếc xe tuần tra đầu tiên chạy đến đầu phố, nhưng mà viên cảnh sát đầu tiên thì đang trốn sau xe hoảng hốt hét:

"Chúng tôi là... Los Angeles, không... Cảnh sát New York."

Chiếc loa cầm trong tay ngay sau đó liền bị một viên đạn không biết từ đâu bay tới làm nổ tung, chiếc xe cảnh sát thì bị hỏa lực mãnh liệt công kích, trong ba phút đã nổ thành một khối cầu lửa. Có lẽ viên cảnh sát vừa được điều từ Los Angeles tới này lúc này đã có nhận thức hoàn toàn mới và sâu sắc về tình hình trị an ở New York.

Từ lúc đó về sau, xe chi viện của cảnh sát không ngừng đến, phong tỏa khu vực xung quanh đó, ước tính có hơn một trăm nhân viên cảnh sát núp sau xe tạo thành phòng tuyến ngoài, triển khai hỏa lực giằng co với phần tử khủng bố trong khu phố. Lúc này khoảng hai mươi tên sát thủ vẫn đang ở trong khu phố, tên nào cũng đã trải qua hàng trăm trận chiến đấu, núp sau vô số chiếc xe làm công sự che chắn bọn chúng, vừa đối phó với thành viên của Viêm Hoàng Giác Tỉnh thỉnh thoảng quấy rối, vừa phải chống cự với hỏa lực ở hai đầu phố, nhưng vẫn ngăn cản đám cảnh sát ở hai bên đường rất hiệu quả.

Mặc dù trước đó thành viên của Viêm Hoàng Giác Tỉnh mai phục trong các tòa nhà ở hai bên đường thỉnh thoảng vẫn có thể công kích phá rối nhưng lúc này bọn họ đã rơi vào tình cảnh khá quẫn bách. Bùi La Gia điều động lực lượng vượt quá so với dự tính trước đó, tính cả bọn người ở dưới phố, người trong bệnh viện và những người đang truy sát bọn họ, đoán chừng phải hơn tám mươi người. Bất kể xét trên ý nghĩa thực tế hay truyền thống, sát thủ luôn đại biểu cho hành động một mình, ẩn núp và khó dò, cho dù là ám sát tổng thống của một nước thì cũng chỉ là một, hai sát thủ lành nghề hành động, điều động tới mười mấy tên sát thủ đến bắt một người, điều này đã tương đương với một cuộc chiến tranh.

Những tòa nhà tối đen ở hai bên đường, tầng dưới vốn là siêu thị và cửa hàng các loại, tầng trên là văn phòng của các công ty lớn nhỏ. Khi cúp điện, tiếng súng bất chợt vang lên, một số người hoảng loạn bỏ chạy khỏi tòa nhà, cũng có một số người bị kẹt lại trong đó, trong lúc sợ hãi đi tìm chỗ ẩn nấp, mà khi bọn sát thủ của Bùi La Gia xông vào truy tìm nhân viên tiểu đội của Viêm Hoàng Giác Tỉnh thì ở đây chỉ có mỗi tiếng súng, trong màn đêm có vẻ huyên náo mà tĩnh lặng, thỉnh thoảng loáng thoáng vang lên tiếng tiếng kêu cứu hoặc là tiếng hét của phụ nữ liền trở nên đặc biệt đáng sợ.

"***, tôi nghe nói... Sát thủ lợi hại nhất ở Mỹ Zhuang Amir là một tên rất thích binh pháp Tôn Tử..."

Vứt cây súng trong tay, trốn vào phòng tối, Kiều Quốc Duệ vừa thở gấp vừa nói với Thôi Quốc Hoa.

"Lấy mạnh đè yếu, lấy nhiều áp chế ít, như vậy mới chính là binh pháp chính đạo, tên này bình thường rất biến thái, bây giờ lại chạy đến để thỏa mãn lý tưởng quân sự của mình. Làm ơn, cứ cho là mấy lần hành động trong thời gian một ngày của Hoa Tulip xem như thay mặt toàn bộ nhân dân thế giới giáng cho bọn chúng một ái bạt tai, khiến cho Bùi La Gia ở Mỹ rất mất mặt, nhưng hắn là sát thủ..."

Lời nói tuy ấm ức nhưng cũng tỏ ra hơi chút thán phục, dẫu sao thì quá nhiều sát thủ cùng lúc ra tay như thế cũng không phải là chuyện dễ dàng gặp được.

"Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, lầm hành động này rất có hiệu quả, không phải sao..."

Từ trong cửa sổ tối đen nhìn xuống con đường phía dưới, Thôi Quốc Hoa nói.

"Đột nhiên ập tới khiến cho tất cả đều không kịp trở tay, sau đó trực tiếp giải quyết việc này, tuy tất cả sát thủ đều mất đi ưu thế ẩn nấp nhưng cộng thêm sức phá hoại của những tên này cũng đủ khiến cho tất cả mọi người phải đau đầu. Nếu là một thành phố loại trung ở trong nước thì lực lượng này dường như có thể tiêu diệt bất cứ một cơ quan chính phủ nào. Chỉ là... Giản Tố Ngôn đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện, không biết là cô ta đã có chuẩn bị gì."

"Vậy thì... Man Đầu bọn họ chết chắc rồi..."

"Trừ phi Giản Tố Ngôn có thể biết trước tất cả, nhưng mà..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.